Phòng làm việc của Bang chủ bang hội Hwayeon tại Busan.
Mái tóc vàng óng ả rực rỡ. Và hoàn toàn đối lập là vết sẹo bỏng gớm ghiếc bên khóe mắt.
Bộ vest đen bó sát cơ thể tôn lên trọn vẹn đường cong vòng một phong mãn của cô.
Jung Taeyeon chống cằm, dán mắt vào màn hình trên bàn làm việc.
Hôm nay, Gallery vẫn đang quay cuồng trong sự điên rồ một cách yên bình.
[Tiêu đề: Mới húp được món này, đồ ngon không mọi người?]
Tác giả: ㅇㅇ(V33.332)
(Ảnh chụp Áo Choàng Của Lão Già Khắc Ma Pháp.jpg)
Một địa chỉ IP dị hợm.
Đó là bài viết của tên newbie mà Jung Taeyeon đang đặc biệt chú ý dạo gần đây.
Chiếc áo choàng trong ảnh chỉ nhìn thoáng qua cũng đủ thấy không phải là thứ tầm thường.
“Cái này… là đồ rớt từ Makakno mà. Đồ xuất hiện ở khu Tầng 30 thì làm sao mà lấy được cơ chứ?”
Jung Taeyeon cũng từng nhìn thấy món đồ này.
Một chiếc áo choàng Hạng Độc nhất rơi ra với tỷ lệ thấp khi hạ gục Boss ẩn ở khu Tầng 30, Lão Già Khắc Ma Pháp.
Thế nhưng chiếc áo choàng trong bức ảnh mà Newbie đăng lên lại có chút khác biệt.
Chiếc áo choàng tỏa ra thứ khí tức u ám hơn hẳn so với thứ mà cô biết.
“Chẳng lẽ đẳng cấp còn cao hơn sao?”
Không thể nào. Jung Taeyeon lắc đầu.
Không đời nào có chuyện đó được.
Các cuộc đột kích Makakno đã diễn ra không biết bao nhiêu lần trên toàn thế giới rồi.
Nếu có vật phẩm đẳng cấp cao hơn thì thiên hạ đã đồn ầm lên từ lâu rồi.
Jung Taeyeon cuộn phần bình luận xuống.
Quả nhiên, những người khác cũng đều đinh ninh đó là Hạng Độc nhất.
“Mà, chuyện đó cũng đâu có quan trọng.”
Điều quan trọng là tên newbie kia lại một lần nữa đạt được sự trưởng thành vượt bậc.
Sự thật đó khiến Jung Taeyeon vô cùng tự hào.
Đúng vậy, Hàn Quốc cần một siêu nhân.
Một siêu nhân có thể sát cánh cùng cô cày nát toàn bộ tháp ở Hàn Quốc…
Ánh mắt Jung Taeyeon hướng về chiếc hộp đặt một góc trên bàn.
Đó là chiếc hộp đựng 'Áo Choàng Của Hiền Giả Tĩnh Lặng' mà cô vừa vung một khoản tiền khổng lồ để chốt đơn tại sàn đấu giá cách đây không lâu.
Món đồ cô đặc biệt chuẩn bị để làm quà tặng cho tên newbie Pháp sư.
“…Hà.”
Tâm trạng bỗng chốc chùng xuống.
Món quà cô cất công chuẩn bị chỉ vỏn vẹn là Hạng Hiếm.
Một món đồ tầm thường chỉ giúp tăng chút đỉnh tốc độ phục hồi mana.
Vậy mà tên newbie đó, chẳng biết đã giở trò gì, lại tóm gọn được một vật phẩm Hạng Độc nhất.
Trong tình huống này mà mang hàng Hạng Hiếm ra tặng thì sao?
“Mẹ kiếp.”
Jung Taeyeon nhận ra bản thân đã phạm sai lầm.
Cô đã quá xem thường tốc độ phát triển của tên newbie.
Cô đã đánh giá thấp tài năng của cậu ta.
Nếu muốn tặng quà thì phải chuẩn bị thứ gì đó ngon nghẻ hơn, chứ không phải cái đồ bỏ đi này.
Định đem hàng Hạng Hiếm ra làm quà tặng sao. Thật là một chuyện nực cười.
“…Hóa thành rác mất rồi. Bực cả mình.”
Jung Taeyeon búng tay về phía chiếc hộp.
Phập
Một ngọn lửa nhỏ bùng lên trong hộp, chỉ trong chớp mắt đã thiêu rụi chiếc áo choàng thành một nắm tro tàn.
Taeyeon đờ đẫn nhìn ngọn lửa đang bốc cháy một lát rồi lập tức gọi cho cấp dưới.
“Bang chủ gọi tôi ạ.”
Mở cửa bước vào, vị Phó bang chủ bất giác nuốt nước bọt cái ực trước biểu cảm lạnh ngắt của Jung Taeyeon.
“Ngay lập tức đi điều tra toàn bộ vật phẩm pháp sư đang có trên thị trường cho tôi. Hạng Độc nhất nhé. À, trừ áo choàng ra.”
“Dạ? Ngay bây giờ luôn sao ạ?”
“Đúng, ngay bây giờ.”
Phó bang chủ đáp gọn lỏn rồi bắt đầu bấm điện thoại.
Vài phút tĩnh lặng trôi qua. Jung Taeyeon chẳng nói gì, chỉ gõ gõ ngón tay xuống mặt bàn.
Một lát sau, Phó bang chủ quay lại nhìn cô với vẻ mặt đầy khó xử.
“Dạ… thưa Bang chủ. Tình cờ trên thị trường đang rao bán một cây trượng Hạng Độc nhất, nhưng mà…”
“Thế à? Tốt quá rồi. Mua cái đó đi.”
“Giá cả của nó vượt xa sức tưởng tượng thưa ngài. Dù dùng ngân quỹ bang hội thì cũng là một gánh nặng…”
“Không, tôi sẽ tự bỏ tiền túi ra mua. Bao nhiêu tiền?”
Phó bang chủ dùng chất giọng run rẩy báo giá.
Chắc chắn đó là một khoản tiền khổng lồ mà ngay cả một cá nhân như Jung Taeyeon cũng không thể làm ngơ.
Thế nhưng cô chẳng mảy may do dự.
“Mua đi.”
Một mệnh lệnh ngắn gọn và đanh thép.
Phó bang chủ chẳng dám hó hé thêm nửa lời, đành cúi gầm mặt xuống.
“Tôi hiểu rồi.”
Jung Taeyeon lại hướng ánh mắt về màn hình Gallery.
Tên newbie đang hớn hở múa phím tán gẫu với mọi người trong phần bình luận.
“Hừ hừ…”
Nhìn cái bộ dạng đó, một nụ cười bất giác nở trên môi cô.
Tên newbie sẽ sung sướng đến nhường nào khi nhận được cây quyền trượng này đây. Chỉ tưởng tượng thôi cũng thấy vui rồi.
Phó bang chủ bước ra ngoài rồi nhẹ nhàng khép cửa lại.
Đúng lúc đó, xuyên qua khe cửa đang khép hờ, một hình ảnh đã lọt vào mắt gã.
Một nụ cười mờ nhạt nở trên môi Jung Taeyeon.
Gã bất giác khựng tay lại.
Nhìn nhầm rồi sao?
Nhưng cô ấy rõ ràng đang cười. Cười một cách đầy thích thú khi dán mắt vào màn hình máy tính.
‘Bang chủ cũng biết làm ra cái vẻ mặt như vậy sao…?’
Phó bang chủ vội vã đóng chặt cửa mà không phát ra một tiếng động.
Rảo bước dọc hành lang, đầu óc gã vẫn đang rối như tơ vò.
...
Xong xuôi công cuộc khoe khoang bên Gallery Thợ Săn, tôi vòng về Gallery Pháp Sư.
Lần này, tôi định bụng sẽ chia sẻ những thông tin cơ mật hơn mà chỉ ở đây mới dám hé môi.
“Nên đăng cái ảnh nào để tạo cú sốc khủng nhất đây…”
Tôi cẩn thận lựa chọn ảnh.
Makakno…, à không, bức ảnh khoác vai Makakcheong và giơ tay hình chữ V có vẻ sẽ thu về phản ứng xôm tụ nhất. [note90953]
Nhưng vì bức đó lòi nguyên cả mặt mũi và thân hình của tôi nên đành phải loại ra.
Tiếc đứt ruột nhưng biết làm sao được.
Cùng chung một lý do, mấy bức bắn tim với ngón tay cái cũng bị quăng vào sọt rác nốt.
“Tấm này là ổn áp nhất rồi.”
Cuối cùng, tôi chốt hạ bức ảnh chụp đầu tiên.
[Tiêu đề: Ảnh chứng thực Makakno Double Peace.]
Tác giả: ㅇㅇ(D55.555)
(Bức ảnh Makakcheong đang giơ hai tay tạo hình chữ V và cười gượng gạo.jpg)
Bài viết của tôi vừa lên sóng là bình luận lập tức nhảy ầm ầm như thể đã ngóng chờ từ lâu.
ㄴ pkkajju: Cái thứ ảnh kinh tởm gì đây á…
ㄴ Tủ Lạnh: NPC này mới thấy lần đầu đấy. Ở tầng mấy vậy?
Ai nấy đều ngơ ngác trước cái gương mặt lạ hoắc.
Tôi nhếch mép cười rồi công bố đáp án.
ㄴ ㅇㅇ(D55.555): Phiên bản trai trẻ của Lão Già Khắc Ma Pháp đấy. Makakcheong.
ㄴ Ma Pháp Là Hỏa Lực: Cái gã đó mà là Makakno á???
ㄴ Bọ hung: Không hiểu nổi. Cái tạo dáng kia là cái quái gì vậy?
ㄴ ㅇㅇ(D55.555): Tôi bắt làm đấy.
ㄴ Tủ Lạnh: Bắt Makakno phải tạo dáng Double Peace cơ đấy…
ㄴ pkkajju: Không còn tấm nào khác sao á. Với cái nết của newbie thì đời nào lại chỉ chụp đúng một tấm cơ chứ.
“Nhạy bén quá vậy?”
ㄴ ㅇㅇ(D55.555): Còn nữa, nhưng tại lòi cả mặt tôi vào nên thôi.
ㄴ pkkajju: Cũng đến lúc phơi mặt ra rồi chứ á. Vốn dĩ newbie nắm rõ thông tin cá nhân của tụi này hết rồi, bất công quá đi á.
ㄴ ㅇㅇ(D55.555): Này, tôi làm gì phải Hạng A.
“À, mà nghĩ kỹ lại thì có gì mà không làm được cơ chứ…?”
Bây giờ tôi đã vỡ lẽ rằng cái VPN của Makakno gần như là vô địch.
Thi thoảng, tôi cũng nhen nhóm cái khao khát thả cái ảnh chứng thực để kéo aggro cho đã đời.
Tất nhiên mấy bức phơi bày mặt mũi hay toàn bộ cơ thể sẽ bị gạch tên, nhưng lộ mỗi bàn tay thì chắc cũng không sao nhỉ…
“Nói chung cái bọn trên Gallery này cứ đánh hơi thấy mùi gái là mất não ngay thôi mà…”
Hiệu quả kéo aggro chắc chắn sẽ đỉnh chóp.
Quả nhiên, trên mạng rặt một lũ hết thuốc chữa.
Tôi lừ đừ đi vào vấn đề chính.
[Tiêu đề: Mà có ai rành về cái áo choàng này không?]
Tác giả: ㅇㅇ(D55.555)
(Ảnh chụp Áo Choàng Của Thanh Niên Khắc Ma Pháp.jpg)
Không ngoài dự đoán, đám lão làng trên Gallery Pháp Sư nắm rất rõ về vật phẩm này.
ㄴ Tủ Lạnh: Đồ thưởng từ vụ đột kích Makakno mà. Ơ hay, cái này sao lại lòi ra ở Tầng 15?
ㄴ ㅇㅇ(D55.555): Tôi chốt deal trực tiếp với Makakno rồi lột luôn cái áo lão đang mặc trên người ấy.
ㄴ Bọ hung: ?????
ㄴ pkkajju: (Icon đực mặt ra)
ㄴ Ma Pháp Là Hỏa Lực: Chốt cái deal quái quỷ gì mà đi lột đồ người ta đang mặc thế hả?
ㄴ Tủ Lạnh: Cậu không định bán đâu nhỉ? Tôi muốn đem đi nghiên cứu thử xem sao. Cho thuê cũng được.
ㄴ ㅇㅇ(D55.555): Đương nhiên là tôi phải mặc chứ.
ㄴ Tủ Lạnh: Chậc.
“Không, giải thích cái chỉ số đính kèm hộ tôi cái mấy người kia.”
Chẳng mấy chốc, Hạng S duy nhất của Gallery Pháp Sư, Bọ hung đã tuôn ra thông tin.
ㄴ Bọ hung: Cơ mà không biết cậu có xài đến không nữa. Chỉ số cộng thêm thì khủng thật đấy, nhưng cái tính năng đặc biệt cũng chỉ là triệu hồi một con Meat Golem thôi.
ㄴ Tủ Lạnh: Đằng nào cậu cũng nặn được golem bằng cát rồi mà. Bán quách đi thì sao?
“Xùy, đồ Pháp sư đầu tiên tôi húp được đời nào lại đem đi bán. Đã vậy lại còn là Hạng Huyền thoại nữa chứ?”
Lời giải thích của Bọ hung khớp hoàn toàn với đống thông tin tôi mò được trên Gallery Thợ Săn.
Thưởng chỉ số cực kỳ ngon.
Thêm cả chức năng triệu hồi 1 con Meat Golem làm khiên thịt.
Thế nhưng, vẫn có một điểm sai sai lù lù ở đó.
Tôi mở phần mô tả vật phẩm của mình ra xem lại.
[Áo Choàng Của ???]
[Hạng: Huyền thoại]
[Hiệu ứng: Chế tạo Lõi Mana Nhân Tạo.]
Một vật phẩm không có Thưởng chỉ số, cũng chẳng có tính năng triệu hồi golem.
Đã vậy đẳng cấp lại còn nhỉnh hơn một bậc. Hạng Huyền thoại.
Nhìn thoáng qua thì cái tính năng đi kèm có vẻ phèn hơn cả Hạng Độc nhất.
“Làm quái gì có chuyện đó chứ.”
Chính vì thế, chắc chắn là cái hiệu ứng này phải có gì đó đặc biệt.
Một thứ gì đó đủ sức bù đắp cho cái sự thiếu hụt Thưởng chỉ số.
“Lý do nó là Hạng Huyền thoại chứ không phải Hạng Độc nhất, chắc là do độ khó Cực hạn rồi.”
Dù chưa rõ ngọn ngành hiệu quả của nó ra sao, nhưng kiểu gì cũng ngon nghẻ.
Hạng Huyền thoại cơ mà, phải có trò trống gì chứ.
“Ngồi đó mà đoán mò, mặc thử luôn cho rồi.”
Tôi khoác chiếc áo choàng mới tậu được lên người.
Thế nhưng, lòi ra một vấn đề.
“Sao nó lại to thế này…?”
Chiếc áo choàng hoàn toàn không vừa vặn với cơ thể tôi chút nào.
Một chiếc áo quá khổ đối với cơ thể của một đứa trẻ.
Phần tay áo che lấp hoàn toàn đôi tay mà vẫn còn dư ra cả khúc, vạt áo thì lệt bệt kéo lê trên sàn nhà.
Kéo cái mũ trùm xuống là chiếc áo lấp kín cả khuôn mặt.
Mù chẳng thấy đường phía trước luôn.
Tôi thử đi vài bước xem sao.
Oạch!
“Ái da!”
Lết chưa được mấy bước đã giẫm phải vạt áo rồi ngã sấp mặt.
Tôi ngồi bệt dưới sàn, lầm bầm phàn nàn.
“Mấy cái loại này vốn dĩ phải đính kèm chức năng tự động điều chỉnh kích cỡ mới đúng chuẩn chứ…?”
Tôi ngẫm nghĩ một chốc, nhưng rốt cuộc đành buông xuôi mà khoác đại nó lên người.
Thay vì phải nhấc chân lên đi bộ thì cứ điều khiển cát dưới sàn để trượt đi là được chứ gì.
Cái viễn cảnh vạt áo cứ quét lê quét lết dưới sàn đúng là ngứa mắt thật, nhưng biết làm sao được.
Pháp sư thì phải đi đôi với áo choàng và quyền trượng.
Tôi không thể nào từ bỏ cái mộng tưởng lãng mạn đó được.
Tôi xắn tay áo lên đến ba bốn vòng mới moi được cái tay ra.
Đứng trước gương, tôi ngắm nghía cái bộ dạng pháp sư của mình.
“…A, trông phèn thật sự.”
Soi kiểu gì cũng thấy y hệt một đứa nhóc đang lén lút trộm đồ của bố mặc vậy.
Tôi xị mặt xuống.
Rõ ràng đã mường tượng ra cái viễn cảnh tà áo tung bay phấp phới, dáng vẻ ngầu lòi xuất chiêu cơ mà.
Thực tế phũ phàng lại biến nó thành cái trang phục hóa trang Halloween của học sinh tiểu học.
Thế nhưng, tôi chẳng hề chùn bước.
“Đúng thế, đằng nào thì cái quan trọng nhất vẫn là hiệu ứng của vật phẩm chứ đâu phải vẻ bề ngoài!”
Tôi lại dán mắt vào phần mô tả vật phẩm thêm lần nữa.
Chế tạo Lõi Mana Nhân Tạo.
Rốt cuộc cái thứ này là quái gì vậy?
Phải xài như thế nào đây?
“Chế tạo Lõi Mana Nhân Tạo, kích hoạt!”
Thế nhưng, chẳng có cái gì xảy ra.
Dù có ráng sức tập trung tinh thần như lúc xuất chiêu ma pháp thì kết quả vẫn hoàn công cốc.
Quái lạ thật. Rõ ràng trên cái mô tả của Hạng Độc nhất đã ghi đó là một kỹ năng triệu hồi cơ mà.
Cái tháp khốn khiếp này chưa bao giờ chịu rặn ra được một cái mô tả đàng hoàng cho con người ta dễ thở cả.
Tôi đã xoay xở thử đủ mọi cách trên trời dưới biển nhưng đều sấp mặt.
Rồi tự dưng, tôi lại nảy ra suy nghĩ, dồn sự chú ý vào cái từ 'triệu hồi' đính kèm trên cái hiệu ứng Hạng Độc nhất.
“Mình cũng có kỹ năng triệu hồi mà?”
Tôi nặn ra một cái phân thân cát bé tẹo ngay trên lòng bàn tay.
Một bản sao thu nhỏ mang y đúc cái dáng vẻ của tôi, kích cỡ chỉ vỏn vẹn bằng bàn tay trông vô cùng đáng yêu.
Đây là lần đầu tiên tôi nặn phân thân bằng cái size mini thế này.
Cái điệu bộ đứng ngơ ra đó trông ngố tàu đến mức tôi cứ vô thức dán mắt nhìn nó chằm chằm một hồi lâu.
“À, giờ đâu phải lúc làm cái trò này.”
Lấy lại tinh thần, tôi liền ốp thử cái kỹ năng của chiếc áo choàng mới tậu lên người cái phân thân.
Kết quả vượt xa sự mong đợi của tôi.
4 Bình luận
Mà cắt đi thì có tính là vật phẩm bị hỏng ko nhỉ