1-50

11. Boss Đầu Tiên (1)

11. Boss Đầu Tiên (1)

[✪ Tiêu đề: Tán gẫu) Giữa dòng đời tấp nập.... Tự dưng lại có một ngày thấy chạnh lòng....^^]

[Mọi người hôm nay vất vả rồi nhé~,,,,

Dạo này sống khó khăn chật vật quá nhỉ? Tôi cũng đang cố bám víu từng ngày vì nghĩ đến đứa con gái ở nhà đây.... Hờ hờ....;;

Hôm nay có hẹn giao dịch nên mới gặp một người bạn,,,, Ai dè mở cửa ra lại là một cô bé trông non choẹt,,,,;;;

Chẳng biết học thói ở đâu,, cứ đứng nghênh ngang ra vẻ ta đây nguy hiểm,,, ㅎㅎㅎ

Nhìn cái dáng vẻ ấy sao mà vừa đáng thương vừa đáng yêu cơ chứ,,, ㅠㅠ

Thú thật ban đầu... dạo này thế giới nhiễu nhương quá... sợ con bé bị người xấu lợi dụng bắt làm mấy việc đồi bại nên tôi đã cho người dò la xung quanh xem sao,,,,,

Cũng may là có vẻ không phải vậy.

Hình như con bé đã một mình dũng cảm(?) lết vào tháp để đào ma thạch..,

Nhìn kỹ lại thì,,, cái tay con bé cứ giấu khư khư trong túi hóa ra bị cụt mất rồi. Nhìn thoáng qua hình như cũng mất luôn mấy ngón,,,

Ôi…

Khoảnh khắc đó, tôi chợt thấy nghẹn ngào.

Tôi cũng là một người cha chịu cảnh gà trống nuôi con từ sau thảm kịch mất vợ 5 năm trước,,,,,

Bất giác tôi rùng mình tự hỏi, nhỡ đâu tôi cũng nằm lại, liệu con gái tôi có bị ném ra giữa dòng đời lạnh lẽo như thế kia không,,,, nghĩ đến đó mà tim tôi thắt lại. ㅠ_ㅠ

Chẳng biết con bé đi ăn trộm,,,, hay thực sự lết xác vào tháp thật,, nhưng trong mắt tôi, con bé chỉ là một đứa trẻ cần được bao bọc,,,

Với cái mong mỏi con bé sớm bỏ cái nghề mạo hiểm này đi,,,

Nên trước mắt, tôi đã trả giá ma thạch nhỉnh hơn thị trường một chút rồi chuyển cho con bé 20 triệu won,,,

Rồi phòng bất trắc, tôi có chuyển thêm một số lẻ để xem có đúng là tiền vào túi con bé không, hay lại nộp cho bọn chăn dắt..;;

Sống ở cái thời buổi này thì cẩn tắc vô áy náy mà.. Hờ hờ. Bệnh lo xa của ông chú già ấy mà~~^^*

Thế nhưng lúc tiễn con bé về xong,, cõi lòng tôi vẫn cứ trĩu nặng, nhói đau,,

Rốt cuộc không kìm được... tôi đành tự nhủ cứ coi như ông chú này cho cháu chút tiền tiêu vặt, về nghỉ ngơi cho khỏe đi cháu nhé~, thế là tôi chốt hạ! Bắn thêm hẳn 30 triệu won nữa một cách đầy phong độ,,,^^;;;

Tôi chẳng phải người vĩ đại gì cho lắm..

Nhưng giữa cái thế giới khắc nghiệt này, phận làm người lớn chúng ta ít ra cũng phải dang tay che chở, đùm bọc đám trẻ chứ nhỉ? ㅎㅎ

Đêm nay tự dưng lại thấy cm quá đi,,, [note90411]

(Ý là sentimental - đa sầu đa cảm đấy, phù ha ha~~)

Chúc mọi người một đêm bình yên, và nhớ luôn bảo trọng nhé..!! Thôi tôi xin phép lặn đây,,,]

ㄴ Thế này mới là người lớn đích thực chứ. Tôi cũng có con gái nên đồng cảm với anh lắm. Tuyệt vời quá anh ơi!

ㄴ Chủ thớt tốt bụng quá... Tôi cũng xin để lại một cuộn kimbap rồi lặn đây. Lóc cóc lóc cóc…. @))))))))).

ㄴ Mẹ kiếp, đến cái phần bình luận cũng sặc mùi mấy lão già lẩm cẩm, chuẩn không cần chỉnh.

ㄴ Sự thật) Độ tuổi trung bình của Gallery Thợ Săn là U40.

ㄴㄴ Thật thế á?

“Á a a á!”

Một nỗi nhục nhã ê chề ập đến.

Tôi vò đầu bứt tai, hét toáng lên.

Không thể nào đủ can đảm nán lại xem bình luận thêm một giây nào nữa.

Tôi vội vàng tắt Gallery đi rồi bật ngay Telegram lên.

[Cái ông chú điên này, bài viết trên Gallery Thợ Săn là sao hả?]

[Không mau gỡ bài xuống ngay đi????]

[Hờ hờ... cô bé của chúng ta, đọc được rồi à...^^;;]

[Hay là có đứa nào bình luận bậy bạ gì hả cháu?]

[Mặc kệ đi~ Trên mạng vốn dĩ nhiều đứa dở hơi lắm cháu ạ.]

[Nhưng nếu cháu thấy khó chịu thì chú sẽ gỡ bài xuống nhé~]

“Á a á! Cạn lời với ông chú này luôn!”

Tôi quẳng cái điện thoại ra tít đằng xa.

Thôi được rồi, hít thở sâu. Hít thở sâu nào.

Phải tìm lại sự bình yên trong tâm hồn đã dày công mài giũa qua thiền định mới được.

“Hắt, phù…. Hắt, phù….”

Chậm rãi hít vào thở ra từng nhịp, cuối cùng tôi cũng bình tĩnh lại được đôi chút.

“Suy nghĩ tích cực lên. Phải tích cực.”

Dù sao thì gánh nặng sinh hoạt phí trước mắt cũng bay biến hoàn toàn rồi.

Có thể coi như đã đả thông được đường dây bán Ma thạch. Đổi lại thì chỉ cần nhắm mắt làm ngơ trước chút cảm giác ớn lạnh buồn nôn kia thôi.

Thêm nữa, thân phận pháp sư của tôi vẫn được giấu nhẹm đi, thành ra đây mới là một kết quả mĩ mãn nhất.

Từ giờ đến một khoảng thời gian nữa, tôi có thể an tâm mà dồn toàn lực vào việc cày tháp rồi.

Tôi lồm cồm bò dậy khỏi giường.

Đã đến lúc tiếp tục công cuộc chinh phục Tầng 5 đang dang dở.

...

Ngày hôm sau. Trước khi vào tháp, tôi lại quen tay truy cập vào Gallery Pháp Sư.

Để thu thập thông tin về Tầng 5 - mục tiêu của ngày hôm nay.

[Tiêu đề: Hôm nay đi săn con Boss đầu tiên đây.]

Chỉ cần quăng cái tít thôi là đám bạn trên Gallery Pháp Sư tự hiểu ý nhau liền.

Bọn họ sẽ thi nhau tuôn thông tin ra ngay.

Người mở bát bình luận đầu tiên là Tủ Lạnh.

ㄴ Tủ Lạnh: Tầng 5 là bức tường đầu tiên đấy.

Bắt đầu từ đó, đám quái vật sẽ biết lập đội hình mà lao lên.

ㄴ Tủ Lạnh: Kiểu như bọn Goblin Chiến Binh cầm khiên chắn đằng trước, đằng sau thì Goblin Ném Đá với Goblin Pháp Sư hỗ trợ xả sát thương.

ㄴ Tủ Lạnh: Boss là cái con Goblin Pháp Sư đứng giữa ấy. Chỉ cần xử đẹp nó là qua ải.

“Tôi bị bọn nó dàn trận hội đồng từ Tầng 3 rồi mà, chênh lệch độ khó ảo ma vậy luôn á?”

Tôi than vãn cho cái số phận hẩm hiu của mình rồi gõ phản hồi.

ㄴ ㅇㅇ: Mốc chuẩn là Độ khó Khó đúng không?

ㄴ Tủ Lạnh: Ừ... Độ khó Cực hạn thì trước giờ có ma nào lết vào đâu mà biết.... Chắc quân số đông hơn thôi nhỉ? Trước giờ toàn thế mà.

Câu trả lời không nằm ngoài dự đoán.

Nhưng với tôi bây giờ, bọn Goblin có đông bao nhiêu cũng chẳng quan trọng.

Chừng nào Vũng Lầy Cát còn ở đây, thì hàng chục con có nhảy xổ vào cũng chung một cái kết thôi.

Cái tôi lo lắng là chuyện khác cơ.

ㄴ ㅇㅇ: Liệu có khả năng lòi ra con Goblin biến dị cấp cao nào không?

ㄴ Bọ hung: Xác suất đó thấp lắm.

Bọn Goblin Lord cấp cao không đời nào chơi đơn qua ải được đâu.

Độ khó của nó bèo cũng phải từ tầng trung trở lên. Giờ không phải lúc nó xuất hiện đâu.

ㄴ pkkajju: Mấy ông cứ nói thế này là y như rằng nó lòi ra cho xem.

ㄴ Bọ hung: Tháp cũng không đến mức phi lý lố bịch thế đâu.

Đúng lúc đó, Ma Pháp Là Hỏa Lực để lại một bình luận đầy ẩn ý.

ㄴ Ma Pháp Là Hỏa Lực: Ở Tầng 5 có một Mảnh ghép ẩn đấy.

ㄴ pkkajju: ? Có vụ đó luôn á?

ㄴ Ma Pháp Là Hỏa Lực: Xách cái quyền trượng rớt ra từ Goblin Pháp Sư đến một vị trí đặc biệt trong hang, một cánh cửa ẩn sẽ mở ra.

ㄴ Ma Pháp Là Hỏa Lực: Chỉ cần lọt vào trong đó là chắc cú húp trọn một cuốn Sách kỹ năng.

Cái bình luận đó lập tức làm cả Gallery xôn xao.

Có vẻ đám trên Gallery Pháp Sư cũng lần đầu nghe nói đến Mảnh ghép ẩn này.

ㄴ Tủ Lạnh: Đù, sao cô lại biết được thế?

ㄴ Bọ hung: Lần đầu nghe thấy luôn. Thông tin này tuồn từ đâu ra vậy?

Đáp lại câu hỏi của đám đông, Ma Pháp Là Hỏa Lực buông một câu ra vẻ ta đây vô cùng tự đắc.

ㄴ Ma Pháp Là Hỏa Lực: À há, Hóa ra không ai biết sao. Quanh đây rặt một lũ ếch ngồi đáy giếng.

Cái điệu bộ làm màu ra dẻ đó khiến tôi bật cười thành tiếng.

Thế nhưng sự ngông nghênh đó lại bị dập tắt trong tíc tắc.

ㄴ pkkajju: Chẳng phải cô bị kẹt ở Tầng 5, chạy bán sống bán chết chục lần nên mới vô tình vấp trúng hả?

Một pha đoán mò nhạy bén chết người đến từ pkkajju.

Sau cú chốt hạ đó, Ma Pháp Là Hỏa Lực im như hến.

ㄴ pkkajju: Ơ? Trúng tim đen rồi à ㅋㅋㅋ. Đúng là đồ gà mờ.

Lần này vẫn không có lấy một chữ phản hồi.

Chắc là bị nói trúng tim đen nhột quá rồi.

Tôi tủm tỉm cười rồi tắt máy tính.

Giờ thì tôi đã lượm lặt đủ mọi thông tin cần thiết.

...

[Bạn tiến vào Tầng 5 Tháp (CỰC HẠN).]

[Thời gian giới hạn: 30 phút]

[Hãy tiêu diệt Quái vật Boss, Goblin Pháp Sư, trong thời gian quy định.]

Cấu trúc của phòng Boss hoàn toàn khác biệt so với những tầng trước.

Kèm theo đó là điều kiện phải hoàn thành trong một mốc thời gian nhất định.

Đổi lại, nếu có lố giờ mà thất bại thì vẫn được khiêu chiến lại vô số lần.

Tôi đã chuẩn bị sẵn tinh thần cho cái viễn cảnh hàng chục, hay thậm chí cả trăm con Goblin ào ạt ùa ra.

Nhưng dự tính của tôi lại sai bét nhè.

Xuất hiện trước mặt tôi chỉ là một bầy Goblin lèo tèo hơn chục con.

Tuyến đầu là ba bốn con Goblin Chiến Binh cầm khiên lăm lăm.

Lấp ló phía sau là đám Goblin Ném Đá tay lăm lăm hòn đá, và chốt hạ ở vị trí tít đằng sau là một con Goblin Pháp Sư cầm cây quyền trượng đầu lâu trông đến là phèn.

Đội hình này khớp chuẩn y chang những gì Tủ Lạnh miêu tả về Độ khó Khó.

“Thế quái nào lại như vậy được…?”

Tôi nghiêng đầu khó hiểu.

Độ khó Cực hạn trước giờ luôn ngạo nghễ với quân số khủng gấp mấy lần Độ khó Khó cơ mà.

Thế mà riêng phòng Boss lại ngoại lệ á?

Không đời nào có chuyện đó được.

“Thôi cứ làm gỏi bọn nó trước đã.”

Tạm thời tôi gác lại những mối nghi hoặc đó sang một bên.

Dù sao thì việc ưu tiên vẫn là tiễn đám kẻ thù trước mắt chầu trời.

Tôi không ngần ngại thi triển Vũng Lầy Cát.

Nền hang động lập tức biến thành một hố cát lún khổng lồ.

Đám Goblin Chiến Binh lăm lăm khiên xông tới cứ thế cắm đầu xuống vũng lầy rồi giãy giụa chới với.

Đội hình của chúng vỡ vụn chỉ trong chớp mắt.

Tôi thong thả nặn từng viên đạn cát rồi ghim nát sọ từng đứa một.

Chưa mất tới 10 phút, toàn bộ lũ quái vật, bao gồm cả con Goblin Pháp Sư, đều hóa thành xác chết.

[Chúc mừng bạn đã hoàn thành Tầng 5 Tháp (CỰC HẠN).]

[Bạn có muốn rời Tháp không? Y/N]

[Thời gian còn lại: 20 phút 17 giây]

Ngay vị trí con Boss ngã xuống, một vật phẩm rơi ra.

Vừa nhặt lên, một cửa sổ trạng thái hiện ra rõ nét.

Chứng tỏ đây là trang bị có thể mang ra thế giới bên ngoài.

[Quyền Trượng Đầu Lâu Của Goblin Pháp Sư]

[Hạng: Thường]

[Ma lực +5]

“Thiết kế trông phèn ẻ.”

Cái giao diện trang trí bằng sọ động vật làm tôi chẳng mấy ưng mắt.

Hơn hết, vác cái của nợ này đi trên đường kiểu gì cũng kéo theo cả tấn chú ý.

Tức là việc lén lút leo tháp như hiện tại sẽ khó khăn hơn gấp bội.

“Nhưng mà dù sao cũng là trượng... thèm thuồng phết đấy.”

Nghĩ lại thì trước giờ tôi toàn thi triển ma pháp bằng tay không.

Không cần đến một cây trượng nào mà tôi đã liên tiếp càn quét, đạp đổ mọi kỷ lục của Thợ săn Hạng S.

Tự dưng lại càng thấm thía Độ khó Cực hạn này gian lận đến mức nào.

“Dù vậy thì sau này kiếm được mớ tiền cũng phải sắm sửa trang bị cho đàng hoàng mới được.”

Dù mới nãy vừa bỏ túi vài chục triệu won, nhưng trang bị cho thợ săn lại chua chát hơn nhiều.

Đặc biệt là trang bị của pháp sư, có món còn ngót nghét hàng trăm triệu, hàng tỷ won cơ.

Dẫu đến giờ vẫn chưa thấy hụt hơi về sức mạnh, nhưng sớm muộn gì cũng cần đến thôi.

Tôi tặc lưỡi giắt tạm cây quyền trượng đầu lâu thô kệch vào thắt lưng.

Và bắt đầu lên đường lùng sục Mảnh ghép ẩn mà Ma Pháp Là Hỏa Lực đã chỉ điểm.

[Bạn có muốn rời Tháp không? Y/N]

[Thời gian còn lại: 18 phút 56 giây]

Thời gian giới hạn để hoàn thành vẫn còn lại hơn 15 phút.

Hơn nữa, có vẻ tôi có thể thoát tháp bất cứ lúc nào mình muốn.

Nếu vậy thì hệ thống rõ ràng đang dọn sẵn cỗ mời tôi đi săn mảnh ghép ẩn rồi còn gì.

Tôi đi ngược lại con đường trong hang động lúc nãy giờ đã vắng bóng lũ quái vật.

Hang động ẩm thấp và đầy trắc trở.

Tôi cứ dò dẫm bước đi, suýt ngã sấp mặt mấy bận giữa đường.

“Giờ thì tôi hiểu vì sao chẳng ma nào mò ra chỗ này rồi.”

Làm quái gì có mấy ai rảnh rỗi đến mức vừa trải qua trận chiến sống còn, sức cùng lực kiệt mà còn dở hơi đi lội ngược dòng trong cái hang động nhớp nháp này để khám phá cơ chứ.

Đã thế, hầu hết các thợ săn đều phải đánh cược mạng sống chỉ để sống sót qua ải.

Tuyệt đối không có chuyện bọn họ nhởn nhơ thừa mứa thời gian như tôi lúc này đâu.

Thế mới nói cái số đứa Ma Pháp Là Hỏa Lực, cắm đầu chạy bán sống bán chết rồi lại mò trúng Mảnh ghép, quả là may mắn cực độ.

Lê lết được một lúc.

Một cảm giác kì lạ và lạc lõng đột nhiên tỏa ra từ bức tường đá trong hang.

Quay đầu lại, một ma trận chú thuật màu đỏ rực như được vẽ bằng máu đang tỏa ra ánh sáng leo lét.

Dáng vẻ này, nhìn kiểu gì cũng giống như đang phơi bày biển hiệu quảng cáo to đùng 'Ở đây có hàng hot nè'.

Đúng như lời đồn, tôi rút cây quyền trượng giắt ở thắt lưng ra rồi cắm thẳng vào tâm ma trận.

Ngay tức khắc, ma trận chú thuật phóng ra một luồng sáng chói lòa, và bức tường đá vỡ toác ra thành một cánh cửa khổng lồ.

“Nào, giờ chỉ việc chui vào trong và ẵm gọn cuốn Sách kỹ năng Hạng Vàng nữa là….”

Với sự hưng phấn tột độ dâng trào trong lồng ngực, tôi bước vào không gian tối tăm đó.

Thế nhưng, thứ đang ngóng đợi tôi bên trong chẳng phải là một cuốn Sách kỹ năng phát sáng nào cả.

“Hửm? Ngươi là ai?”

Một sự tồn tại lẽ ra không được phép xuất hiện.

Một thứ tuyệt đối vô lý đang hiện diện ngay trước mắt tôi.

“Sao không trả lời? Hừm…. Phải đem đi xử lý rác thải sao?”

Bên trong không gian bí mật ấy, lại có một người đang ngồi chễm chệ ở đó.

Một kẻ mà chỉ cần nhìn thoáng qua cũng đủ thấy toát lên vẻ nguy hiểm bức người.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
note: cm = 감성 = sentimental
note: cm = 감성 = sentimental