Đám Elf chậm rãi tiến về phía tôi.
Dẫn đầu là một vị trưởng lão với vẻ ngoài già nua nhất.
Nếu một Elf có thể già đến mức ấy, tôi chẳng thể hình dung nổi ông đã sống qua bao nhiêu thiên niên kỷ rồi.
Theo sau ông là những Elf khác, gương mặt ai nấy đều hằn sâu dấu vết của thời gian và sự thông thái.
Họ nhìn tôi bằng ánh mắt tràn đầy sự xúc động và thành kính.
Đây là NPC thứ ba tôi gặp kể từ khi bước chân vào Tháp.
Giống như Lão Già Khắc Ma Pháp, chẳng một ai trên Gallery từng nhắc đến sự hiện diện của những người này.
Điều đó chứng tỏ đây mới chính là Mảnh ghép ẩn “hàng thật giá thật”.
Tôi nở một nụ cười đầy mong đợi.
Vị trưởng lão Elf lớn tuổi nhất chậm rãi cất lời:
“Legolos, Iruril Erhu…”
“Hả?”
Đó là một thứ ngôn ngữ mà tôi hoàn toàn không hiểu nổi.
Tôi khẽ nhíu mày.
Chuyện gì thế này?
Gay to rồi. Nếu không thể giao tiếp, làm sao tôi có thể đòi hỏi phần thưởng đây?
Ngay lúc đó, mặt dây chuyền trên cổ tôi lại một lần nữa tỏa sáng rực rỡ.
Và rồi, tiếng Elf đã được chuyển ngữ vang lên trong đầu tôi:
“…Hỡi vị cứu tinh. Tên tôi là Tinahan.”
Thì ra cái thứ này còn có cả chức năng thông dịch sao?
Trưởng lão Elf nhìn tôi rồi lại nhìn Cây Thế Giới với vẻ mặt đầy cảm kích:
“Hỡi vị cứu tinh vĩ đại… Cuối cùng ngài đã giải phóng hạt giống thần thánh này khỏi cội nguồn của sự tha hóa, và gieo mầm sự sống mới cho quê hương của chúng tôi…”
Tôi khẽ nheo mắt trước một linh cảm chẳng lành.
Có vẻ như ông lão này đang định bắt đầu một câu chuyện dài dằng dặc đây.
“Hạt giống thần thánh này… vốn là hy vọng cuối cùng của chủng tộc chúng tôi, là đốm lửa sự sống cuối cùng đang lụi tàn. Khi bóng tối của Tháp Đen bao trùm, và Cây Thế Giới – người mẹ của chúng tôi – phải oằn mình trong đau đớn vì sự ô nhiễm, chúng tôi đã dồn chút sức tàn cuối cùng để…”
Ông thành kính chỉ tay về phía mặt dây chuyền trên cổ tôi.
“…Gửi gắm hy vọng cuối cùng của Cây Thế Giới vào chiếc lá và hạt giống đó, lập ra một lời thệ ước rằng: Một ngày nào đó, một vị khách từ phương xa mang theo hạt giống sẽ trở lại quê hương lầm than này để hồi sinh sự sống. Trong loạn lạc, mặt dây chuyền đã thất lạc vào tay phe tha hóa, nhưng chúng tôi vẫn bám trụ vào lời hứa duy nhất đó, lang thang trong kẽ hở của thời gian suốt bao kiếp người, trong sự chờ đợi và tuyệt vọng tưởng chừng như vô tận…”
“Ấy, khoan, khoan, khoan đã…”
Tôi vội vàng cắt ngang lời ông.
Cứ đà này thì nghe đến Tết cũng chưa hết chuyện mất.
“Được rồi, bỏ qua mấy chuyện đó đi, đưa phần thưởng cho tôi là được.”
Tôi thuộc kiểu người luôn nhấn ‘Skip’ mọi đoạn hội thoại cốt truyện khi chơi game.
Mấy cái bối cảnh rắc rối hay lời than thân trách phận của NPC chẳng khiến tôi bận tâm dù chỉ một chút.
Điều quan trọng nhất chỉ có một:
Sau khi kết thúc sự kiện này, tôi sẽ nhận được cái gì?
Dù sao thì Tầng 20 cũng là tầng cuối cùng của khu rừng này rồi.
Tìm hiểu lịch sử của họ vào lúc này cũng chẳng để làm gì cho những tầng tiếp theo cả.
Trước yêu cầu trực diện của tôi, trưởng lão Tinahan nhất thời ngẩn người, gương mặt thoáng chút bối rối.
Thế nhưng, ông sớm bật cười sảng khoái rồi gật đầu.
Hệt như một người ông đang bao dung trước sự vòi vĩnh của một đứa cháu chưa hiểu chuyện.
Trong mắt họ lúc này chỉ còn lại một sự thiện cảm vô bờ bến.
“…Tôi hiểu rồi. Ngài quả là một người thực tế. Được thôi. Chúng tôi sẽ báo đáp ngài bằng thứ quý giá nhất mà chúng tôi có.”
Vị trưởng lão không nói thêm lời nào, chậm rãi tiến về phía Cây Thế Giới vừa mới khai sinh.
Ông vươn đôi bàn tay nhăn nheo, cẩn thận vuốt ve thân cây.
Rồi ông nhắm mắt lại, thì thầm điều gì đó.
Một luồng ánh sáng xanh lục chói lòa bùng phát từ cơ thể ông, chảy tràn vào Cây Thế Giới.
Cùng lúc đó, gương mặt ông già đi một cách nhanh chóng.
Ánh mắt mờ đục dần, làn da co rúm lại như vỏ cây khô.
Dù là một kẻ ngoại đạo, tôi cũng có thể nhận ra rằng:
Vị Elf này đang trút toàn bộ sinh mệnh của mình vào cái cây.
Ầm… Ầm… Ầm!
Ngay lập tức, Cây Thế Giới bắt đầu vươn mình mạnh mẽ.
Những cành cây đâm toạc bầu trời.
Trong chớp mắt, cái cây đã lớn đến mức lấp đầy không gian Tầng 20, thậm chí dường như nó đang thách thức cả những quy luật không gian để trở nên to lớn vô tận.
Những tán lá lấp lánh như những vì sao trên trời cao.
Không khí xung quanh tràn ngập thứ ma lực thuần khiết và trong lành chưa từng thấy.
Tôi đứng đờ người ra trước cảnh tượng hùng vĩ đó, miệng há hốc không thốt nên lời.
Mãi một lúc sau, tôi mới rặn ra được một câu:
“…Thế ra nãy giờ nó vẫn chưa lớn hết cỡ à?”
Trưởng lão Elf, sau khi đã vắt kiệt sinh mệnh, run rẩy đưa bàn tay khô héo như cành củi mục hướng về phía Cây Thế Giới với sự tôn kính tuyệt đối.
Trên gương mặt ông lúc này chỉ còn lại sự thanh thản của một người đã hoàn thành sứ mệnh thiên niên kỷ.
Chẳng hề có lấy một chút sợ hãi trước cái chết.
Vị trưởng lão tưởng chừng có thể gục ngã bất cứ lúc nào bắt đầu chậm rãi bước về phía thân cây.
Cây Thế Giới nhẹ nhàng hạ xuống một cành cây khổng lồ, tạo thành một lối đi như bậc thang để đón chào ông.
Trưởng lão không chút do dự bước lên những bậc thang đó.
Từng bước, từng bước hướng về phía đỉnh cao.
Dưới góc nhìn của tôi, bóng dáng ông nhỏ dần đi.
Sau cùng, ông tan biến vào giữa những tán lá bạc rực rỡ của Cây Thế Giới, hóa thành một điểm sáng xa xăm rồi mất hút hẳn khỏi tầm mắt.
Tôi ngẩn ngơ nhìn theo cảnh tượng đó.
Thăng thiên.
Hai chữ đó chợt lóe lên trong đầu tôi.
Những vị trưởng lão còn lại cũng lặng lẽ gật đầu với nhau.
Họ không hề chần chừ mà lần lượt nối gót vị trưởng lão đầu tiên.
Họ dâng hiến chút sinh mệnh còn sót lại cho Cây Thế Giới rồi bước lên nấc thang dẫn lên trời xanh.
Tôi đang ngẩn ngơ thì bỗng giật mình sực tỉnh.
Đời nào lại để bọn họ đi hết như thế được!
Tôi vội vàng túm lấy cánh tay của một vị Elf đang định bước lên bậc thang:
“Khoan đã! Ít ra cũng phải đưa phần thưởng rồi mới được đi chứ!”
Vị Elf dừng bước, quay lại nhìn tôi.
Trên gương mặt ông là nụ cười ôn hòa của một kẻ đã rũ bỏ mọi hồng trần:
“Đừng lo lắng. Đứa em út của chúng tôi sẽ trao cho ngài phần thưởng xứng đáng với công lao này.”
Ông nhẹ nhàng gỡ tay tôi ra rồi lại tiếp tục hành trình của mình.
Cứ thế, ngoại trừ một người duy nhất, tất cả các Elf khác đều đã hóa thành ánh sáng và biến mất vào hư không.
Người ở lại là một Elf trông có vẻ trẻ trung hơn hẳn.
Khác với những người đồng tộc, anh nhìn lên bầu trời nơi mọi người vừa biến mất với một vẻ mặt phức tạp, pha trộn giữa nỗi buồn và sự kính trọng.
“…Cái đó, xin lỗi nhé, nhưng tôi không có nhiều thời gian lắm đâu.”
Dĩ nhiên tôi cũng có trái tim con người.
Tôi cũng chẳng muốn làm phiền trong một “đám tang tập thể” thế này đâu.
Nhưng đứng ở vị thế có thể bị trục xuất khỏi Tháp bất cứ lúc nào, tôi không thể cứ đứng đợi vu vơ được.
Nghe tôi hỏi, vị Elf trẻ tuổi nhất quay sang nhìn tôi:
“Tộc Elf chúng tôi khi tuổi thọ tận cùng sẽ trở về với Cây Thế Giới.”
Anh bắt đầu giải thích bằng chất giọng điềm tĩnh:
“Chúng tôi không biết nơi cuối hành trình đó là gì. Nhưng chúng tôi tin vào sự luân hồi. Bởi vì cứ mỗi Elf trở về vòng tay của Cây Thế Giới, một sinh mệnh mới sẽ lại được sinh ra từ chính cái cây này.”
Vừa dứt lời, từ khắp những cành lá của Cây Thế Giới, vô số nụ hoa tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ bắt đầu nở rộ.
Và từ bên trong những đóa hoa ấy, những đứa trẻ nhỏ nhắn xuất hiện.
Mái tóc bạc lấp lánh và đôi tai nhọn.
Đúng là những đứa trẻ Elf.
Tiếng sột soạt vang lên từ khắp những “chiếc giường” cánh hoa khổng lồ.
Những cái bóng nhỏ bé bắt đầu chập chững bước ra.
Ban đầu, lũ trẻ tò mò nhìn nhau, nhưng rồi ánh mắt của chúng sớm dừng lại ở một thực thể khác biệt duy nhất ở đây.
Chính là tôi.
Một đứa trẻ dũng cảm nhất tiến về phía tôi.
Nó dùng đôi bàn tay bé xíu thận trọng chạm vào tóc tôi.
“…Màu đen này.”
Đó như một tín hiệu khởi đầu.
Đám trẻ vốn còn đang ngập ngừng bỗng dưng ùa tới như một đàn ong vỡ tổ.
Chúng túm lấy vạt áo, nghịch tóc tôi và ngước nhìn bằng đôi mắt tràn đầy sự tò mò.
Tiếng cười nói ríu rít vang lên khắp phía:
“Màu tóc của bạn ấy khác chúng mình nè!”
“Sao quần áo của bạn ấy to quá vậy?”
“Cái tai cũng tròn xoe luôn!”
“…Cái gì thế này.”
Đám trẻ này thậm chí còn nhỏ nhắn hơn cả tôi.
Tôi có cảm giác mình vừa biến thành đại ca của một lũ nhóc tì hàng xóm vậy.
Vị trưởng lão Elf – người vừa từ em út thăng cấp lên người lớn tuổi nhất – nhìn cảnh tượng đó và mỉm cười:
“Hỡi vị ân nhân, đã đến lúc báo đáp cho ngài rồi.”
Lão chỉ tay về phía Cây Thế Giới vĩ đại vừa tái sinh.
Trong cử chỉ đó chứa đựng một sự sùng kính sâu sắc.
“Cây này được tái sinh nhờ vào ý chí của ngài. Vì vậy, ngài có quyền sở hữu một phần của nó.”
Lão chỉ vào một cành cây đang tỏa ra sinh khí xanh lục dịu nhẹ:
“Nếu bẻ một cành cây căng tràn sức sống này để làm trượng, ngài sẽ có được ma pháp điều khiển ý chí của rừng xanh.”
Tiếp đó, lão chỉ xuống một phần rễ cây trông đặc biệt to khỏe và cứng cáp đang đâm sâu vào lòng đất:
“Nếu nhổ một phần rễ mang trong mình sức mạnh thâm sâu và kiên cố của đại địa để làm trượng, ngài sẽ có thể nắm giữ ma pháp làm rung chuyển cả mặt đất.”
Cuối cùng, ông nhìn lên những tán lá xum xuê che phủ cả bầu trời:
“Hoặc tôi có thể kết những chiếc lá này thành trang sức cho ngài.”
Sau khi nghe giải thích, tôi đặt ra câu hỏi quan trọng nhất:
“Lấy hết tất cả không được à?”
“…Điều đó là không thể. Cây Thế Giới vừa mới tái sinh và cần phải duy trì sự cân bằng. Nếu ngài lấy đi một phần, sức mạnh của các phần khác sẽ tăng lên để bù đắp. Dù ngài là ân nhân, chúng tôi cũng không thể làm lung lay căn cơ của cây được.”
“Vậy tôi dắt một nhóc Elf về có được không… Đùa thôi.”
“Haha, ngài thật là một người vui tính.”
Tôi bắt đầu nhẩm tính cực nhanh trong đầu.
Đầu tiên là ma pháp hệ Mộc. Nghe cũng không tệ, nhất là khi nó là một thuộc tính hiếm thấy.
Thế nhưng, nó có vẻ không ăn nhập lắm với ma pháp cát của tôi.
Cây mọc trên sa mạc sao?
Thứ duy nhất tôi nghĩ tới được là cây xương rồng.
Chẳng lẽ tôi lại đi bắn gai xương rồng?
‘Cái này tạm bỏ qua…’
Trang sức thì chắc chắn là không rồi.
Đang đeo cái mặt dây chuyền tăng trưởng xịn xò thế này, tội gì phải đổi lấy cái khác.
Đương nhiên là phải ưu tiên món vũ khí chính trước.
‘Vậy thì chỉ còn lại một lựa chọn cuối cùng thôi…’
Ma pháp thuộc tính Thổ sao?
Xét về lý thuyết, tôi đúng là một pháp sư thuộc tính Thổ.
Thế nhưng mọi phép thuật của tôi đều bị đóng khung trong cái tag nhỏ là ‘Cát’.
‘Chắc tại hồi trước lúc thức tỉnh mình ăn nhiều bánh quy đất sét quá hay sao?’
Lý do thì chịu, vì vốn dĩ có ai thức tỉnh theo cái cách quái đản như tôi đâu.
Nhưng có một sự thật là hiện tại tôi không thể điều khiển được toàn bộ mặt đất.
‘Nếu có được cái này, liệu mình có thể dùng được cả đá hay khoáng sản không nhỉ?’
Biết đâu nó sẽ giúp tôi phá vỡ giới hạn hiện tại.
Sự cộng hưởng chắc chắn sẽ là lớn nhất.
Tôi kết thúc việc suy nghĩ.
“Tôi chọn phần rễ.”
“Một sự lựa chọn sáng suốt.”
Vị Elf gật đầu tán thành.
“Xin ngài chờ một lát. Tôi sẽ xin phép cây và mang về phần rễ tốt nhất, phù hợp nhất với cơ thể ngài.”
Vị trưởng lão tiến về phía Cây Thế Giới.
Trong lúc đó, tôi lại một lần nữa bị đám Elf nhỏ bao vây.
Đám trẻ này chẳng biết lấy đâu ra lắm câu hỏi thế không biết, chúng cứ xoay quanh tôi như đèn cù.
Một đứa đứng trước mặt tôi hỏi:
“Bạn là ai thế?”
“Là người sắp biến mất đây. Đừng bận tâm.”
Tôi trả lời bằng giọng điệu không cảm xúc.
Một đứa khác chọc chọc vào hông tôi:
“Bạn từ đâu đến?”
“Từ đằng kia. Mà sao nhóc lại nói trống không với tôi thế hả?”
“Cái áo này là gì vậy? Sao bạn lại mặc đồ to sụ thế này?”
“…Là mốt đấy.”
Lũ trẻ dường như chẳng mấy quan tâm đến câu trả lời của tôi, chúng bắt đầu coi tôi như một món đồ chơi mới và leo trèo khắp người.
Đứa thì giật tóc, đứa thì chui tọt vào trong áo choàng, đứa thì định trèo lên lưng tôi.
Phiền chết đi được.
Ước gì lão kia làm xong cái trượng thật nhanh…
Giữa lúc đang bị đám trẻ “hành hạ”, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu tôi.
“À, đúng rồi.”
Tôi vất vả tách đám trẻ đang đeo bám ra, rồi rút từ trong túi áo ra một vật quen thuộc.
Chính là điện thoại thông minh.
“….”
“…?”
Ngay lập tức, không gian ồn ào bỗng trở nên im bặt một cách kỳ lạ.
Lũ nhóc đang leo trèo hay giật tóc tôi đều dừng hẳn lại.
Hàng chục đôi mắt đồng loạt đổ dồn vào khối hình chữ nhật màu đen bóng loáng trên tay tôi.
Tôi thành thục bật ứng dụng máy ảnh lên.
Cảnh tượng hiếm có khó tìm thế này, không chụp lại thì phí cả đời.
Suy cho cùng thì thứ duy nhất còn lại sau mỗi chuyến đi chính là ảnh chụp mà.
Thế nhưng, ngay khi tôi định bắt trọn gương mặt của đám trẻ vào khung hình…
“Oa!”
Một ngón tay bé xíu của đứa trẻ gần nhất chọc thẳng vào màn hình.
Ứng dụng máy ảnh tắt phụt, thay vào đó là ứng dụng máy tính hiện lên.
“Này!”
Tôi chưa kịp mắng thì những đứa trẻ khác đã lao vào.
Mục tiêu của chúng lần này không phải là tôi, mà là cái điện thoại.
“Nó lấp lánh kìa!”
“Lạ quá đi!”
Một đứa định giật phắt cái điện thoại, đứa khác thì dán chặt mặt vào màn hình để nhìn cho rõ.
Tôi vừa cố giữ khư khư cái điện thoại vừa hét lên:
“Này! Tránh ra! Đừng có chạm vào!”
Thế nhưng một mình tôi không thể chống lại hàng chục đôi bàn tay nhỏ bé.
Dù vất vả bật lại được ứng dụng máy ảnh để nhấn nút chụp, nhưng thành phẩm thì thật thảm họa.
Tấm ảnh chỉ có một con mắt to đùng bị nhòe của một nhóc Elf và khoảng mười cái dấu vân tay che kín ống kính.
“Thật là…”
Tôi đành bỏ cuộc và nhét điện thoại vào túi.
Vừa lúc đó, trưởng lão Elf quay trở lại, mang theo một vật to lớn.
Đó là một cây trượng được kết từ những rễ cây còn sống đang quấn chặt lấy nhau.
Nhìn qua đã biết đây không phải hàng tầm thường.
Thế nhưng có một vấn đề.
“…Không phải nó hơi to quá sao?”
Cây trượng này cao hơn tôi hẳn một cái đầu.
Với cái cơ thể nhỏ bé này, chắc tôi phải dùng cả hai tay mới cầm nổi mất.
“Đó là ý chí của Cây Thế Giới. Tôi không dám mạo muội can thiệp.”
Lão Elf nhún vai vẻ bất lực.
Đúng là đồ cứng nhắc. Tôi thầm lầm bầm trong bụng.
Nhưng sự phàn nàn đó nhanh chóng tan biến ngay khi thông báo thông tin vật phẩm hiện ra trước mắt.
[Rễ Cây Thế Giới]
[Hạng: Huyền Thoại]
[Hiệu quả: Quyền Năng Của Đại Địa. Cho phép người sở hữu quyền năng điều khiển chính đại địa, vượt xa ranh giới của cát. Ma pháp thuộc tính Thổ được tiến hóa lên một đẳng cấp hoàn toàn mới.]
Tôi nở một nụ cười mãn nguyện.
Hừm, to thì đã sao nào?
Miễn nó là đồ Hạng Huyền Thoại thì tôi chơi hết!
5 Bình luận