Người này không phải là người Trái Đất.
Chỉ cần nhìn thoáng qua là có thể nhận ra điều đó.
Bởi vì mắt của người Trái Đất không có hình dạng như vậy.
Đôi mắt của lão già không có sự phân biệt giữa tròng trắng và tròng đen.
Chỉ có một màu đen thăm thẳm như vũ trụ, không thể biết lão đang nhìn đi đâu hay đang nghĩ gì.
Đôi mắt ấy hướng thẳng về phía tôi.
“Hừm? Ngươi là ai?”
Một giọng nói trầm mặc và sâu thẳm vang dội khắp cả hang động.
Giọng nói ấy không hề chứa đựng bất kỳ cảm xúc nào, điều đó lại càng làm cho nó trở nên rùng rợn hơn.
Tôi không thể thốt lên lời nào.
Không, đúng hơn là không thể nói được.
Bị nỗi sợ hãi bủa vây, tôi chỉ biết đảo mắt liên tục để quan sát xung quanh.
Trên tường dán chi chít những bản vẽ giải phẫu mô tả cấu trúc cơ bắp và xương cốt của con người.
Bên trong những chiếc lọ thủy tinh trên kệ là những bộ phận cơ thể vặn vẹo. Và cả những bào thai quái dị đến mức khó có thể gọi là con người.
Mùi thuốc khử trùng tanh tưởi xộc thẳng vào mũi, hòa lẫn với thứ mùi hôi thối kinh tởm như xác chết đang phân hủy.
Trong khoảnh khắc, đầu óc tôi quay cuồng, choáng váng.
[Bạn có muốn rời tháp không? Y/N]
Ngay lập tức, tôi hạ quyết tâm tẩu thoát khẩn cấp.
Vì nhìn kiểu gì cũng thấy rõ cái mùi toang đến nơi rồi.
Không chút do dự, tôi bấm Y.
[Không thể rời khỏi tháp!]
[Khu vực cấm truy cập!]
[Đã xảy ra lỗi không xác định!]
[Việc gửi thông tin chẩn đoán và sử dụng sẽ giúp cải thiện trải nghiệm trong tháp]
[Đóng / Gửi thông tin]
[Thời gian còn lại: 13 phút 42 giây]
‘Mẹ kiếp….’
Một tình huống cạn lời hết sức.
Thấy tôi chết trân không nói lời nào, hàng lông mày của lão già khẽ nhíu lại.
“Sao không nói gì? Lạ thật. Là một tạo vật không có ý thức sao? Phải đem đi xử lý rác thải chăng? Hừm. Không biết nữa. Trông không giống con người. Ai đã tạo ra nó nhỉ? Sao không lên tiếng? Ngươi, rốt cuộc ngươi là ai? Sao không trả lời? Tại sao? Tại sao? Tại sao?”
Những tiếng lẩm bẩm trầm thấp của lão khiến mồ hôi lạnh túa ra dọc sống lưng tôi.
Chỉ nhìn thoáng qua cũng đủ thấy rõ ràng đây là một lão già đã hóa điên quá nửa.
“Sao không trả lời? Không phải là sinh vật có trí tuệ sao? Vậy thì phải xử lý đi à? Kẻ nào đây? Tại sao lại đến nơi này?”
Đứng lù lù một con người ngay trước mặt mà lão lại bảo đem đi xử lý rác thải.
Không, lão già đó vốn dĩ không hề xem tôi là con người.
Biểu cảm của lão hệt như đang ngắm nghía một con vật thú vị hay một mẫu tiêu bản côn trùng.
Tôi vội vàng mở miệng.
“Kh-Không. Là người đấy. Tôi chỉ là người đi ngang qua đây thôi.”
Sợ hãi đến cuống cuồng, lời đáp của tôi thốt ra nghe lủng củng lộn xộn hết sức.
Làm quái gì có ai tự dưng đi ngang qua cái nơi thế này chứ.
Thế nhưng, có vẻ lão già chẳng thèm bận tâm đến lời biện minh vụng về của tôi.
Lão dường như chỉ hài lòng với việc tôi đã mở miệng nói chuyện.
“Hô, biết nói tiếng người cơ đấy. Thú vị thật. Thú vị quá đi. Học ở đâu ra vậy? Kẻ nào đã tạo ra ngươi thế?”
Lão già đưa mắt dò xét tôi từ đầu đến chân với vẻ đầy hứng thú.
Tôi lại một lần nữa cứng họng chẳng biết nói gì.
Hỏi ai đã tạo ra tôi á?
Chẳng lẽ lại phải đọc tên bố mẹ mình ra à?
“Sao không nói gì? Sao không nói gì? Sao không nói gì? Sao không nói gì? Sao không nói gì?”
‘Đụ má nó chứ….’
Xem ra tôi đã đụng phải thứ dữ thực sự rồi.
Tôi cố giữ bình tĩnh, gượng gạo hé đôi môi đang cứng đờ ra.
Đúng rồi, cứ kéo dài thời gian đã.
Cũng may là đồng hồ đếm ngược vẫn đang nhích từng giây một.
Bây giờ, đó là thứ duy nhất tôi có thể bám víu vào.
“…Tôi chỉ là người thôi. Không có ai tạo ra cả.”
“Hừm? Hừm…. Thú vị thật. Rất là thú vị….”
Lão già từ từ đứng dậy rồi tiến lại gần tôi thêm một bước.
‘Phải chạy trốn thôi. Quay ngoắt lại rồi cắm đầu mà chạy. Ngay bây giờ….’
Hồi chuông cảnh báo réo lên inh ỏi trong đầu tôi.
Thế nhưng, cơ thể này lại chẳng chịu nghe lời.
Người ta hay bảo khi chạm mặt thú dữ thì người ngợm sẽ cứng đờ lại, cảm giác đó chính là thế này đây.
Lão già vươn tay về phía tôi đang đứng chết trân, rồi chạm vào vai tôi.
Đồng thời, cánh tay tôi liền đứt lìa khỏi thân mình.
Chẳng có chuyện cánh tay biến thành cát hay gì cả.
Máu tươi phun ra xối xả từ mặt cắt.
“Áaaaaa!”
“Đúng thật này. Là con người.”
“Ư, hức…….”
“Không ngờ vẫn còn con người sống sót…. Thật đáng kinh ngạc.”
Một nỗi đau đớn vượt quá sức tưởng tượng.
Lần đầu tiên trong đời nếm trải cơn đau xé thịt xé xương thế này, tôi thậm chí còn chẳng rặn nổi một tiếng la hét cho tử tế.
Thế nhưng, mặc cho tôi có trợn ngược mắt lên vì đau đớn, lão già điên rồ kia vẫn cứ nói không ngừng chuyện của lão.
“Hoàn hảo. Làn da này, bộ xương này… Chính là hình thái mà ta đã thất bại cả trăm lần đây mà.”
Lão dí sát mặt lại gần, bắt đầu săm soi tỉ mỉ khuôn mặt và cơ thể tôi.
Ngón tay lão chạm vào má tôi.
Bàn tay lạnh lẽo đến độ khiến tôi sởn gai ốc khắp người.
“Ngươi đến từ đâu?”
“Hức… Hức…”
“A ha! Ra là đau quá nên không nói được à? Cho ta xin lỗi nhé. Đã lâu lắm rồi ta mới lại thấy con người….”
Lão già áp cánh tay tôi về lại chỗ cũ, cánh tay ngay lập tức liền lại như chưa từng đứt rời.
Tuy nhiên, dư âm của cơn đau ban nãy vẫn còn nguyên vẹn, tâm trí tôi vẫn chưa đủ tỉnh táo để thốt nên lời.
“Bây giờ thì trả lời được rồi chứ? Ngươi từ đâu đến?”
“Thành….”
“Thành? Đến từ thành phố sao? Điều này thật kỳ lạ…. Làm gì còn thành phố nào của con người trụ lại được nữa chứ.”
“Thằng chó đẻ này!”
Tôi đã hoàn toàn rơi vào trạng thái hoảng loạn tột độ.
Cái kế hoạch dùng lời lẽ để câu giờ gì đó đã bị vứt xó bay biến tự lúc nào.
Lần đầu tiên trong đời nếm mùi cái chết cận kề.
Tôi phải vùng vẫy bằng mọi giá.
Và sự vùng vẫy của tôi chính là đây.
Cho nổ tung sọ lão già bằng những viên Đạn Cát.
“Hừm, rõ ràng là cơn đau đã dịu xuống rồi mà. Tinh thần vẫn còn bất ổn sao.”
Nhưng làm gì có chuyện đòn đó phát huy tác dụng. Ngay khoảnh khắc chạm vào da lão, những viên Đạn Cát đã vỡ vụn vô ích và trượt xuống.
“Chết đi, thằng khốn!”
Mặc kệ điều đó, tôi không hề dừng lại, dùng hết mười đầu ngón tay liên tục phóng đạn ra.
Nhưng chẳng có lấy một viên đạn nào để lại trên người lão dù chỉ là một vết xước.
Ngay từ đầu, dường như lão già đã chẳng xem mấy cái trò này là đòn tấn công.
Lão thản nhiên pha trà rồi cất giọng.
“Đã nguôi giận chút nào chưa? Bây giờ ta đặt câu hỏi được rồi chứ? Được rồi hả?”
“Hộc… Hộc… Cái quái…”
“Rốt cuộc ngươi đến từ đâu?”
Chẳng biết đây là lần thứ mấy tôi nghe lại câu hỏi này.
Đến nước này, tôi đành buông xuôi tất cả.
Chỉ đành phó mặc mọi chuyện cho lão già và ngoan ngoãn nghe lời lão.
Đúng vậy, bây giờ đầu óc tôi chắc chắn đang không được bình thường.
Cơn đau, sự sợ hãi. Cảm giác bất lực. Tất cả những thứ đó đã đẩy tinh thần tôi đến bờ vực thẳm. Cơn chóng mặt khiến tôi không còn tỉnh táo.
Tôi khó nhọc lắm mới đáp lại được lời lão già.
“…Bên ngoài, tôi đến từ bên ngoài tháp.”
“Tháp? Tháp là cái gì? Sao ngươi còn sống được? Lẽ ra nhân loại bên ngoài đã bị diệt vong hết rồi chứ?”
“Tháp là gì thì tôi cũng không biết. Mọi người ở ngoài đó vẫn đang sống khỏe re…. Giờ thì xong chưa?”
“Hừm… Không phải là nói dối. Kỳ lạ thật. Thực sự rất kỳ lạ. Tháp sao? Thứ này chẳng phải gợi nhớ đến thứ đó ư… Hửm? Ừm?”
[Cảnh báo: Đã phát hiện lỗi nghiêm trọng.]
[Truy cập bị cấm.]
[Tiến hành sửa lỗi ngay lập tức.]
Đột nhiên, đôi mắt của lão già trợn ngược lên một vòng.
Đôi mắt đen kịt kia lần này bị bao trùm bởi toàn tròng trắng, rồi ngay sau đó lại quay về tròng đen thăm thẳm.
Lão già rùng mình lắc đầu một cái.
Và rồi, lão lại ném về phía tôi một câu hỏi với điệu bộ đầy điên loạn.
Như thể lão đã quên sạch những thắc mắc mới đây.
“Ngươi là kẻ đã dọn dẹp sạch sẽ đám vật thí nghiệm ở bên ngoài sao?”
Bị cái dáng vẻ đó dọa cho khiếp vía, nhưng tôi vẫn cố gắng trả lời.
“Ông đang nói đến đám Goblin sao?”
“Đúng thế. Những vật thí nghiệm nhỏ bé của ta. Cái con Goblin Pháp Sư ở vị trí cuối cùng là đứa ta đã bỏ bao công sức nhào nặn đấy, không ngờ lại bị nghiền nát lãng nhách như vậy. Mới vừa bắt đầu quan sát thôi mà, thật là đáng tiếc.”
Lão già chép miệng như thể vô cùng nuối tiếc thật sự.
Nghe những lời lão thốt ra, mọi mảnh ghép dường như đã được đặt đúng vị trí.
Vì sao đội hình Goblin ở Tầng 5 lại giống hệt như ở Độ khó Khó.
Vì sao quân số lại lèo tèo chẳng giống với Độ khó Cực hạn chút nào.
‘Là vì lão già này mới chính là Boss thực thụ….’
Bầy Goblin đó không phải là quái vật do tháp tạo ra.
Mà chúng là những binh lính được gã điên trước mắt này thả ra để phục vụ cho các thí nghiệm.
Ánh mắt của lão già lại một lần nữa quét dọc cơ thể tôi.
“Nhưng chuyện đó thì có hề hấn gì cơ chứ. Ngươi đã hiện lù lù ngay trước mắt ta rồi đây!”
“…”
“Tất nhiên, chỉ dựa vào vẻ bề ngoài thì không thể đưa ra phán đoán được… Cần phải có sự chắc chắn. Một sự chắc chắn. Phải kiểm tra xem bên trong ngươi có tồn tại ngọn lửa của trí tuệ hay không…”
‘Lải nhải cái quái gì vậy trời…’
“Có một cách để kiểm chứng chuyện đó. Tất nhiên là ngươi sẽ hợp tác chứ nhỉ?”
“Vâng, cứ tự nhiên.”
Bởi nếu không làm theo thì kiểu gì cũng bị lão giết quách đi mất. Tôi đành nuốt ngược những lời sắp bật ra khỏi miệng xuống cổ họng.
Nghe tôi nói vậy, lão già nhoẻn miệng cười toe toét đến tận mang tai.
Ngay sau đó, lão móc từ trong lớp áo choàng ra một vật gì đó.
Một khối lập phương màu đen to bằng bàn tay.
Một món đồ kỳ quặc trông như thể được cắt gọt từ không gian.
“Một chiếc hộp mà chỉ có sinh vật mang trí tuệ mới có thể mở được. Nếu mở được nó, coi như ngươi đã chứng minh mình có đủ tư cách.”
“Bên trong đựng cái gì vậy?”
“Tinh hoa của tri thức. Nhưng đằng nào thì thứ nằm trong đó cũng chẳng quan trọng đâu. Không phải sao?”
Lão già cười khùng khục rồi đưa chiếc hộp cho tôi.
“Chiếc hộp này được cài đặt để nhận diện giọng nói của ta, chỉ cần đọc đúng từ khóa là nó sẽ mở ra.”
“Thế ông đã cài từ khóa là gì?”
“Vô. Tức là sự trống rỗng.”
“…Hả?”
Tôi không dám tin vào tai mình nữa.
Lão già vẫn tiếp tục giải thích.
“Phải cất tiếng nói thì mới mở được, nhưng ngay khoảnh khắc cất lời thì nó đã không còn là ‘Vô’ nữa. Bởi vì âm thanh đã tồn tại. Đây chính là sự mâu thuẫn hoàn hảo do ta tạo ra. Nhờ thế mà đến cả ta cũng vĩnh viễn không thể lôi được thứ bên trong ra ngoài. Thế nào, thú vị lắm chứ? Rất thú vị phải không? Đúng không hả?”
“Vâng… Thú vị lắm.”
Cơn giận dữ bốc lên ngùn ngụt.
Cái lão già điên này rốt cuộc muốn giở trò gì đây?
Lại một lần nữa, cơn khao khát được thổi bay sọ não lão ta bằng những viên Đạn Cát bùng lên dữ dội trong tôi.
Nhưng tôi phải kìm nén.
Vì tôi đã được chứng kiến rõ mồn một là có làm gì cũng vô dụng rồi.
Thà rằng cứ cù nhầy câu giờ để tự động bị đá văng khỏi tháp còn hơn.
“Thế nào, có giải được không?”
Lão già giục giã tôi.
Ánh mắt ấy ánh lên cả sự tò mò tri thức thuần túy lẫn sự tàn nhẫn như muốn đong đếm giá trị của tôi.
Căng thẳng đến tột độ, tôi khẽ nuốt nước bọt cái ực.
Tôi bắt đầu vắt óc suy nghĩ.
Thế nhưng, cái đầu óc chỉ biết lướt Gallery suốt bấy lâu nay thì làm sao mà nặn ra được cái ý tưởng đột phá nào ngay lúc này cơ chứ.
‘Nghĩ đi… Nghĩ đi nào. Cái thể loại câu đố chơi chữ na ná thế này. Rõ ràng mình đã từng đọc được lúc lướt Gallery rồi mà….’
Gallery lúc rạng sáng luôn rôm rả với đủ mọi loại chủ đề nóng.
Thi thoảng cũng lòi ra mấy cái câu đố hay mấy bài suy luận kiểu này.
Lúc đó, đám trên Gallery cũng vò đầu bứt tai thi nhau đi tìm lời giải đấy chứ.
“Vẫn chưa xong sao? Hừm, chán thật đấy. Tẻ nhạt quá… Có khi ngươi vốn dĩ chẳng có tư cách đó chăng? Ngươi nghĩ sao hả?”
‘Ồn ào quá… Phải chi lão câm cái miệng lại cho nhờ….’
Lúc này, đối với tôi, từng hơi thở của lão già cũng biến thành thứ tiếng ồn tra tấn thần kinh.
Tôi muốn bịt chặt tai lại. Tiếng lẩm bẩm của gã điên kia. Tiếng thở hồng hộc. Tiếng tim đập thình thịch của chính tôi. Tôi muốn chặn đứng tất cả lại.
Một khao khát cháy bỏng là muốn xóa sạch mọi âm thanh.
Chính khoảnh khắc đó.
'Xóa đi âm thanh á?'
Như một tia sét lóe lên, một từ ngữ xẹt ngang qua não bộ tôi.
Những suy nghĩ móc nối vào nhau, dắt díu tôi đi đến câu trả lời cuối cùng.
Một khái niệm không hề tồn tại trong thế giới của tên điên này. Lời giải đáp đến từ thế giới của tôi.
“Này, ông già.”
Một khi đã nắm được đáp án, tôi chẳng còn e dè lão già trước mặt nữa.
Một sự bình yên khó tả bao trùm lấy toàn thân tôi.
Tôi ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt lão.
Đôi mắt đen ngòm của lão già trợn ngược lên thao láo.
‘Đáng sợ vãi.’
Tôi liền vội vã dùng giọng điệu tôn trọng rồi đáp lời.
“Không biết ông đã nghe nói đến 'Chống ồn' bao giờ chưa?”
2 Bình luận