Định Vị Tình Duyên

Chương 09

Chương 09

“Trò này do mày bày ra chứ ai. Làm tới đâu rồi?”.

Dũng nghe thấy tiếng từ bộ phim nào đó phát ra liền hiểu ngay vấn đề.

“Mới tới âm d, e… mà bỏ đi, ai rảnh mà làm”.

“Lười thì nói đại đi, mày đang xem phim đúng không?”.

Đạt bỗng cảm thấy chột dạ, lắp bắp nói:

“Một nửa, nhưng đây là tham khảo nhá, có phải coi chơi cho vui đâu, tao vẫn muốn cải thiện quan hệ với Nga chứ bộ”.

Dũng chán nản thở dài, chốt câu:

“Vậy là mày quyết định cho Ambert gia nhập nhóm”.

“À… ừ…”.

Nghe tiếng trả lời sao nhãng của Đạt là Dũng biết ngay tên này quên luôn vụ làm mật hiệu rồi. Dũng đành bất đắc dĩ cười trừ xong tò mò hỏi:

“Mày đang xem phim gì?”.

“Bí mật sau khuôn viên trường”.

“À, bộ đó mới nổi gần đây… Tao nhớ rồi, từ từ đã mày, đừng xem, nó là…”.

Cụp – Đạt cúp máy, tiếng của thằng Dũng khiến cậu không nghe được phim đang nói gì, đã vậy còn đang ngay trong khúc cao trào.

"Tớ thích Đạt đấy, thì sao?"

Trùng hợp thay, nam chính trong phim này cũng tên là “Đạt”. Đây là bộ phim về tình yêu thanh xuân vườn trường cực kỳ lãng mạn xoay quanh Xuân, một cô bé ngây thơ, trong sáng với Đạt, một nam sinh năng động, hòa đồng và giỏi thể thao, cuối cùng là Đông, một nữ sinh khá chững chạc và có chút trầm tính, là bạn thuở nhỏ của Đạt.

Đây là cảnh Đông lấy hết dũng khí, khiêu khích Xuân về mối quan hệ giữa cô với Đạt. 

Xuân là cô bé nhút nhát, hiền lành lại khá nhạy cảm nên khi nghe tin thì bản thân lại cảm thấy dằn vặt, bởi cô biết tình yêu Đông dành cho Đạt quá sâu đậm, bọn họ quen biết nhau từ trước, cùng nhau lớn lên, còn cô chỉ là người đến sau, là gánh nặng của Đạt. Mang tâm tư nặng trĩu nỗi buồn, tuy đã chính thức làm bạn gái của Đạt nhưng tình cảm giữa hai người họ ngày một nhạt nhòa đi và càng tiếp xúc nhiều hơn với Đông, Xuân lại càng cảm thấy tội lỗi. Bối rối trước xao động tình yêu tuổi mới lớn, Xuân hạ quyết tâm chia tay với Đạt.

"Anh không thể chấp nhận được chuyện này. Tại sao em muốn chia tay? Chúng ta khó lắm mới đến được với nhau và giờ… mọi thứ đều là vô nghĩa?".

Đạt quên luôn cả tờ giấy nháp đã vò thành cục, dán mắt vào màn hình máy tính, quên luôn cả sự hiện diện của ông anh hai vừa mới vào phòng, cầm bịch bim bim nhai chóp chép mà quên luôn cả việc hối thúc Đạt trả máy tính.

"Em trân trọng từng ngày bên anh. Mỗi ngày đến trường, được gặp anh và các bạn là niềm hạnh phúc đối với em, em đã rất vui, thật sự rất vui, tất cả những điều ấy không thể nào vô nghĩa được. Nhưng gần đây, em nhận ra mọi thứ không thể cứ như vậy được nữa".

Đủ rồi - Đạt cắt ngang, anh quay mặt bước đi để lại Xuân trước sân trường âm u mây gió.

Vậy Đạt đi đâu? Bỏ Xuân một mình, cậu ta tới phòng thể dục để thách đấu Đông chơi bóng rổ.

Xem tới đây, cậu cảm thấy có chút sượng sượng, trong khi ông anh ngồi sau cười lên hô hố:

“Bỏ bạn gái đi bắt cá hai tay, ngon”.

Phủi phui cái mồm của ông anh làm cậu tụt hết cảm xúc, cậu tiếp tục theo dõi bộ phim.

Sau giờ tan học, khi mọi người đã về hết thì cũng là lúc tiếng bóng vang lên, nện trên mặt sàn khiến cả sân tập như rung chuyển. Trận đấu cuồng nhiệt, không ai nhường ai. Trong pha giật rồi úp bóng, Đông không may va đầu vào rổ khiến máu cháy tí tách xuống sàn. Đạt thấy thế định tới sơ cứu cho Đông nhưng bị cô từ chối. Lau qua loa vết thương, Đông đề nghị được tiếp tục chơi bởi cô không muốn thua Đạt thêm một lần nào nữa.

Nhìn sự nhiệt huyết giữa Đông và Đạt, ông anh cậu phải xem kỹ coi đây là phim gì. Tưởng phim tình cảm, hóa ra là phim thể thao?

Bất chấp vết thương trên đầu, cả thể lực và chiều cao Đông đều thua kém Đạt, nhưng Đông vẫn muốn dành chiến thắng, dù chỉ một lần duy nhất trong đời thôi. Thấy được ngọn lửa trong mắt Đông khiến Đạt sững người chùn bước, vài giây để lộ sơ hở, Đông đã nhanh chóng giật lấy bóng rồi nhảy lên ném thẳng vào rổ.

Bụp bụp bụp bụp…

Hình ảnh từ quá khứ hiện về. Đông từ bé vốn hay bị bệnh, thể trạng yếu nên không thể chơi thể thao, ngờ đâu cô bé khi nào vẫn núp bên sân tập xem cậu chơi bóng lại có ngày bay cao được đến thế. Ánh nắng chiếu qua đôi mắt mang đầy vẻ quyết tâm, xuyên thấu bóng hình nhỏ bé tựa như đôi cánh vung dài, lấp lánh bao phủ cả sân tập… cậu, thua thật rồi.

Đạt trầm lặng nhìn Đông. Tới khúc mà cậu và ông anh tưởng sẽ có màn tỏ tình đầy nhiệt huyết thì.

"Lần sau xem như ta chưa từng quen biết" Đạt cười nhạt rồi tiêu soái khoác áo rời đi, để lại Đông ở sân bóng nhuốm ánh chiều tà.

“What the heo? Phim dở hơi thật” Ông anh hai khó hiểu. Cậu xem từ đầu tới cuối cũng chả biết chuyện gì đang xảy ra. Rốt cuộc phim muốn nói cái gì?

 Áng mây đen kéo tới, che phủ cả vùng trời, trút xuống cơn mưa nặng hạt khiến ai cũng mệt mỏi. Cả buổi trôi qua, không ai nhắc đến mối quan hệ giữa Xuân và Đạt nữa. Xuân thấy Đông bị thương nhưng đành phải giả ngơ, không còn cách nào đối diện với Đông nên trong lòng dằn vặt khó chịu, cả buổi buồn phiền khôn nguôi. Tiếng chuông tan học vang lên, Xuân phụ cô mang bài tập của lớp về phòng giáo viên để tránh Đạt và Đông. Mãi một lúc sau, khi các bạn đã về hết thì Xuân mới lững thững bung ô ra về, định trốn tiếp thì bị Đông bắt gặp, Đông chạy về phía Xuân khiến cô hoảng sợ. Xuân chạy đi nhưng sợ mưa làm bung vết thương của Đông nên dần bước chậm lại, nửa muốn đối diện, nửa muốn giấu đi.

Đông kéo tay Xuân khiến chiếc ô bật ra, bay theo cơn gió siết. Mất chiếc vỏ ốc, Xuân sững sỡ, muốn nương theo gió để tìm lại nó nhưng đã bị Đông chăn lại, Đông đưa tay lên má Xuân, hướng cô nhìn về phía mình. Vết thương trên đầu đã thấm đỏ miếng băng gạt trắng, lời chưa tới miệng mà nước mắt đã trào dâng, Đông nghẹn ngào nói:

"Cậu định trốn mình tới bao giờ nữa?".

"Tớ tớ…" Xuân bối rối, không biết nói gì hơn.

Gió nổi lên xua tan áng mây mù, Đông xích tới gần Xuân và trao cho cô nụ hôn dịu dàng. Hai đôi môi chạm vào nhau, mặt trời dần ló rạng sau vầng mây đen, ôm trọn hai thân ảnh nhỏ bé vào lòng bàn tay. Đông chậm rãi rời khỏi Xuân, nước mắt tựa như những viên ngọc không ngừng tuôn rơi trên gương mặt tiều tụy:

"Tớ xin lỗi, xin lỗi vì đã yêu cậu".

Xuân không nói gì, nhẹ nhàng ôm lấy Đông, tựa vào người Đông như muốn giải tỏa hết những cảm xúc đã cất giấu bao lâu nay … và đó là bí mật của họ sau khuôn viên trường. Hết phim.

“Má, có tí vậy cũng khóc thật hả mày?” Ông anh khó hiểu nhìn cậu trong khi Đạt đã nước mắt nước mũi tùm lum, vơ miếng giấy lau mới phát hiện mực đã dính hết lên mặt khiến ông anh vô tâm thêm tràng cười khoái chí. Xem như công sức cả tối nay nháp kí hiệu đều thành đống giấy lau mũi cả rồi.

Đạt khóc tới đỏ cả mắt, đêm về nằm ngủ vẫn còn rưng rưng muốn khóc tiếp. Bao nhiêu chuyện tình đẹp, có ai lại tỏ tình bằng lời xin lỗi chứ, câu nói kia bằng cách nào đó đánh thẳng vào tâm can của Đạt. Nghĩ tới cái kết cuối phim, họ gọi đó là “bí mật”, vậy có nghĩa là sau cuộc tỏ tình cảm động ấy, hai người họ vẫn không thể chính thức yêu nhau, không thể nói điều này với bất cứ ai, càng không thể thoải mái bày tỏ sự quan tâm cho nhau như bao cặp đôi khác. Đạt òa khóc, vậy mọi sự cố gắng của Đông là vì điều gì chứ, tại sao cố tới mức đó vẫn không được ai công nhận?

Miên man tới sáng, Đạt mang cặp mắt sưng húp tới trường.

“Ai mới đánh mày vậy, vụ xem bói bị phát hiện rồi à?” Thịnh lo lắng hỏi.

Thấy thằng bạn thân bỗng quan tâm tới sự nghiệp của mình đến thế khiến Đạt hơi ngạc nhiên, xong vẫn lắc đầu xác nhận:

“Phù, vậy thì tốt. Mày có chút tiền không? Tao đang cần mua quà tặng bạn”.

Người bạn nào sắp có sinh nhật? Đừng nói tên này lại mượn tiền của cậu để mua quà tặng sinh nhật nữa nhá, Đạt hừ lạnh, lơ Thịnh, quay qua nói chuyện với Dũng:

“Mày xem phim tối qua tao nói chưa, cái kết buồn dữ”.

“Chưa, tao xem thể loại rồi lướt qua thôi, nó đâu phải phim tình cảm”.

“Cái gì mà không phải phim tình cảm, đó là…”.

Dũng che miệng Đạt, ra hiệu nho nhỏ cái mồm:

“Mày nói to tí nữa đám con gái sẽ tưởng mày là thằng lập dị đấy”.

“Hả, vì sao?” Đạt không hiểu câu đó ý là gì.

Dũng nhỏ giọng giải thích:

“Thì đó là phim bách hợp, tụi con gái sẽ nghĩ gì khi biết mày xem phim đó. Tụi nó sẽ nghĩ mày tiếp cận đám con gái chỉ để gán ghép tụi nó thành một cặp, bắt đầu suy nghĩ lung tung chuyện người lớn nên thôi, im cho lành”.

“Bách hợp là gì, liên quan gì tới phim của tao?”.

Dũng lắc đầu chán nản, kiên nhẫn giải thích:

“Nói ngắn gọn thì bách hợp là chỉ hai đứa con gái yêu nhau”.

Hồi trước khi nghe đến mấy khái niệm như vậy thì chắc Đạt sẽ trợn mắt, giật thót lên như thể vừa biết được điều gì đó động trời lắm, nhưng khi đã xem qua phim, cậu chỉ ậm ờ coi nó như chuyện kì thú của thế giới sinh vật. Bỗng chốc cậu thở phào nhẹ nhõm:

“Không ngờ mấy đứa con gái yêu nhau được luôn đấy, may tụi mình là con trai”.

Dũng bật cười, nhỏ giọng đáp:

“Thì con trai cũng có cách gọi riêng mà. Đam mỹ, chỉ hai thằng con trai yêu nhau đấy”.

Bùm – Não Đạt vừa trải qua trận động đất lớn. Ánh mắt híp lại, lông mày nhíu chặt dò xét nhìn Thịnh, rồi quay sang Dũng, tiếp đó tới tên mọt sách ngồi cùng cậu. Xong Đạt liền kiên quyết phủ nhận:

“Làm gì có. Mày, Thịnh, thằng mọt sách kia, tao có yêu thằng nào đâu?”.

Dũng bụm miệng, cười đến sặc cả nước miếng:

“Chị tao thích đàn ông, nhưng có phải tên nào giống đực là bà ấy yêu hết đâu. Người ta yêu đồng giới chắc cũng giống vậy thôi, đâu thể gặp ai cũng rung động”.

Nhớ tới tình tiết trong phim, Đạt thấy cũng hợp lý, nhưng vẫn có một thắc mắc khiến cậu cực kỳ bài xích với vấn đề này:

“Này, nếu người đồng giới yêu nhau… vậy sao đẻ?”.

“Chắc chắn là không đẻ được rồi, mà tại sao phải đẻ?” Dũng bắt đầu hoang mang theo.

“Yêu mà không đẻ thì còn nghĩa lý gì nữa”.

Từ bé đến lớn, Đạt luôn tin điều này, tình yêu mà không dẫn đến sự sinh sôi, con đàn cháu đống thì còn gì là yêu nữa, mẹ cậu chắc như đinh đóng cột mà.

Tới giờ ra chơi, do đã ngủ gật gần hết tiết học nên Đạt chả vào đầu được chữ nào, Dũng và Thịnh ở ngoài sân đá banh, ra chơi còn bắt tụi nó học với cậu thì không khác gì hành xác, trong trường hợp này người có thể kiên nhẫn ngồi giảng lại bài cho cậu chỉ có Ambert thôi.

Thấy đôi mắt sưng húp của Đạt, Ambert quan tâm hỏi:

“Cậu thiếu ngủ à. Chút nữa tớ cho mượn bài chép”.

Đạt xua tay từ chối:

“Thiên tài đây viết sao tôi hiểu nổi, cứ nói qua những gì giáo viên vừa giảng đi rồi tôi tự viết theo cách của tôi”.

Thấy Ambert nhìn mình cười cười mà lòng Đạt cứ nhộn nhạo, cậu ta đang cười vành mắt gấu trúc của cậu à?

 “Tối qua thức xem phim, hay quá nên khó ngủ. Bí mật sau khuôn viên trường ấy, chả hiểu sao không ai xem” Nói với tụi con gái thì dễ gây hiểu nhầm nhưng nói với mấy đứa con trai thì chắc không sao đâu nhỉ, dù thì có ai để ý đâu.

Ambert cười rạng rỡ nói:

“Hôm trước tớ cũng mới xem phim đó xong, Xuân mạnh mẽ thật”.

Cả không gian bỗng chốc bừng sáng, khó lắm mới tìm được người xem phim giống cậu để thỏa sức tán dóc, quên luôn cả bài vở, Đạt bắt đầu thao thao bất tuyệt:

“Đúng đúng, Xuân đẹp tuyệt trần luôn, nhưng tớ thích Đông nhất, nói đến mạnh mẽ phải nhắc tới Đông chứ, dám đứng lên chống lại Đạt để đến với Xuân, cực ngầu, cực bá cháy luôn. Mà sao tên đó lại là Đạt mà không phải Tuấn, Tú, tớ còn lo mình bị dìm, may là tên đó rút lui sớm nên đỡ nhục. Mà sao cậu thấy Xuân mạnh mẽ, Đông mới là người đó chứ? Cậu ta mạnh nhất, ngầu nhất phim”.

Thấy Đạt tràn đầy sức sống, Ambert cũng vui theo. Ngồi nghe Đạt nói mãi mà không thấy chán. Nghe Đạt hỏi, Ambert mới chậm rãi giải thích:

“Vì tớ thấy Xuân khá giống mình. Xuân ban đầu là cô bé nhút nhát tới mức khi bị giáo viên điểm danh thiếu tên mình cũng không dám lên tiếng, mãi cho tới khi Đạt lên tiếng thay thì Xuân mới bắt đầu cảm nhận được sự hiện diện của mình trong lớp và phải lòng Đạt. Khi hai người yêu nhau, Xuân đã từng bước dũng cảm hơn, chủ động trò chuyện với các bạn khác và hay tham gia đóng góp ý kiến trong lớp, nhưng đó chỉ là khi ở với Đạt, khi có Đạt bên cạnh thôi. Vậy nên việc Xuân chủ động chia tay Đạt là một bước tiến lớn, tựa như chú chim vung cánh bay khỏi tổ vậy, thiếu đi Đạt, cô ấy đã chủ động hơn trong việc duy trì mối quan hệ với bạn bè, dù bản thân vẫn còn những trở ngại và đôi khi cảm thấy không thoải mái ở nơi đông người”.

Giống? Giống chỗ nào? Nghe xong Đạt vẫn không biết Xuân thì có liên hệ gì tới Ambert, nhưng cậu hiểu được sự dũng cảm của Xuân qua lời Ambert kể. Nhưng trong phiên bản này, nghe sao mối quan hệ giữa Đạt và Xuân như tình cha con vậy? Xuân đúng thật là có dựa dẫm vào Đạt, nhưng không phải hàng trăm bộ ngôn tình đều vậy sao, phần lớn họ vẫn sống tốt và nhận được cái kết có hậu đấy thôi, chả lẽ đây là thứ khiến bộ phim khác biệt. Mang theo đống khúc mắc ngổn ngang từ đêm qua, Đạt hỏi:

“Nói như vậy thì sự hi sinh của Đông là vô ích à? Đạt ổn, Xuân thì tự vực dậy được, vậy thì cần Đông để làm gì, mọi chuyện đã được xử lý ổn thỏa hết rồi”.

Ambert nhìn Đạt, suy tư một lúc rồi đáp:

“Yêu đâu phải để cứu giúp người khác, do phim ảnh phóng đại lên thôi. Nếu cậu chờ cho đến một ngày có đủ tiền tài, địa vị, trở thành một người hùng mới dám yêu thương và cam kết thì lúc đó không còn là tình yêu nữa rồi”.

“Ớ, tại sao không, ai chả thích tổng tài?”.

“Vì vật chất của cậu khi đó đã trở thành một bộ giáp cứng và hào nhoáng, mọi người thường sẽ nhìn thấy bộ giáp và bị hút hồn bởi nó hơn là tò người bên trong là ai. Bộ giáp mạnh mẽ, kiên định, bền vững trong khi người bên trong lại yếu đuối, tầm thường, nhiệm vụ duy nhất của anh ta là duy trì cho bộ giáp tồn tại. Nếu đặt hai thứ lên bàn cân, bộ giáp hay con người, phần lớn sẽ chọn bộ giáp”.

Đạt nhớ tới mô hình siêu nhân Gao cậu hằng ao ước, người tạo ra nó ai ngờ lại là một ông già ngoài sáu mươi. Nếu có thể lựa chọn, cậu chắc chắn sẽ chọn sản phẩm hơn là người làm ra nó.

Nói xong, ánh mắt Ambert nhìn xa xăm như vừa nhận ra điều gì đó. Đạt thấy lạ nên cất tiếng kéo Ambert về bộ phim:

“Đúng thật, nói vậy thì hành trình đấu tranh vì tình yêu của Đông quá hoành tráng luôn, sẵn sàng vượt lên khuyết điểm của bản thân để giành được cơ hội tỏ tình, càng nghĩ càng ngầu. Đúng là người hay đọc sách có khác, giờ thấy bộ phim hay hơn hẳn”.

Ambert cười đáp:

“Ừ, vậy cậu muốn tới nhà tớ đọc sách không?”.

“Thì cũng muốn, sau đó chơi game, cày phim luôn nhé”.

Ambert đồng ý. Mục đích tới nhà của cậu đã rõ ràng thế rồi mà Ambert vẫn xuôi theo, đúng là quá dễ dãi, Đạt thầm tự nhủ phải theo sát tên này hơn kẻo cậu ta bị người xấu lợi dụng thì khổ. Cơ mà… Ambert trông cứ như đang suy tư điều gì ấy, không để Đạt tìm hiểu thêm, tiếng chuông lại reng lên báo giờ vào học.

Thịnh thấy Đạt và Ambert nói chuyện hăng say, Thịnh cười mỉa mai:

“Thích thế mà còn ngại, bảo cho Ambert gia nhập thì giãy nảy lên”.

Dũng cười ẩn ý nhìn Thịnh, nói:

“Chả phải ai đó ban đầu cũng vậy sao, còn bày đặt lên mặt”.

“Xí, ông đây từ trước tới giờ vẫn luôn dang tay với những người tiền bạc dư dả”.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!