Định Vị Tình Duyên

Chương 04

Chương 04

Có bạn bè hỗ trợ, điểm số của Đạt từ đó tăng vùn vụt, bà Yến thấy ngạc nhiên, lúc đầu còn nghi thằng ranh này đi quay cóp bài bạn, tới khi nó kể về chuyện có người dạy kèm, bà vẫn không tin:

“Làm quái gì có đứa dạy thêm mà không lấy tiền? Mày thấy thế cũng mặt dày phủi mông không trả phí à. Nhiều tiền để làm gì, nào bao nó ăn một bữa đi”.

Đạt nghe mẹ nói mới nhận ra đúng thật có vấn đề, cậu đâu phải là loại người ăn không trả tiền, bỏ cái ý tưởng bao ăn đi, còn lâu cậu mới bao nó, vậy còn gì trong khả năng mà không phải tốn tiền nhỉ…

Trưa về, trời xanh mây trắng, chim hót líu lo, rất thích hợp để đi hỏi bài bạn, mà cho dù trời có âm u mây gió, chim bay loạn xạ, sét đánh bên tai thì Đạt vẫn vui vui vẻ vẻ mặt dày đi hỏi bài. Cậu phát hiện mình dần thích cái vụ chia cách đôi uyên ương này đến phát nghiện, vừa cải thiện được điểm số, vừa an tâm bảo vệ được Nga khỏi tên phần tử nguy hiểm này. Đạt đầy đắc ý, tâm trạng vui vẻ đến lạ thường, cả người tràn đầy sức sống.

Nói đi phải nói lại, bị mình làm phiền nhiều vậy mà Ambert vẫn không nổi đóa, bạn bè cậu mà bị hỏi đến thế này thì có khi tụi nó sẽ không ngần ngại dùng tay chân trực tiếp chuyển sang tương tác vật lý học.

Kiên nhẫn phết đấy - Đạt thầm công nhận, nghĩ tới Ambert đã giúp mình khá nhiều, vậy mà vẫn trơ trơ mặt ra thản nhiên ăn quỵt người ta thì mình khác gì thằng tồi.

Khi hai đứa đang ngồi học, Đạt bỗng cười đầy ẩn ý, kéo ghế sát gần bàn, thần bí mở lời:

“Nể cậu chỉ tôi giải bài, muốn tôi bói tình duyên cho không?” Nói xong, Đạt tự cảm thấy mình là thiên tài, một mũi tên trúng hai con nhạn, nếu Ambert biết người kia không phải là Nga thì hai người sẽ bớt thân thiết hơn. Về phía Nga, cậu đã kiểm chứng, chỉ còn tên này. Đạt càng nghĩ càng hưng phấn, sẵn sàng dang tay đón Ambert vào hội “Bạn là con trai” của Nga rồi, ha ha ha.

“Tớ không tin mấy thứ mê tín” Một lời của Ambert khiến Đạt tụt hẳn cảm xúc, nhưng Đạt sao bỏ cuộc dễ thế, cậu nhíu mày, hỏi lại:

“Cậu thấy tôi có bói cho ai sai bao giờ chưa?”.

Ambert lạnh nhạt đáp:

“Không có chứng cứ. Tớ nghĩ cậu nên lo học thì hơn. Làm mấy việc lừa đảo sau này sẽ vào tù”.

Đạt nghĩ tới chuyện không biết mấy bạn tù có nhu cầu bói tình duyên không nhỉ, biết đâu tiếp thêm cho họ nghị lực trốn trại thì sao? Bậy bậy. Hay quản giáo có cần không nhỉ? Mấy ông già khô khan đấy thì yêu đương gì nữa… thế thì kinh khủng thật, cậu sống sao nổi! Ơ, nhưng cậu là hàng thật giá thật mà, nào phải dân lừa đảo, tính tới mấy chuyện đó làm gì. Đạt hừ lạnh, ông đây không chấp những con người nông cạn. Cậu tự tin đặt một tay trên bàn, xoay bút, ngả người ung dung tựa ghế, chân gác chéo rung đùi thích thú, bày ra nụ cười càng thần bí hơn, nói:

“Không thử sao biết, nếu đúng thì sao?” Đi lừa đảo vẫn không quên kiếm lời.

Nắng chiếu qua cửa sổ, mái tóc đen bay nhẹ trong gió, áo sơ mi trắng phập phồng, khí chất tiêu dao tự tại, đáy mắt trong suốt phản chiếu điểm vàng tựa mặt hồ lăn tăn đón nắng trời, ấm áp, sống động, thuần khiết như dòng nước nhẹ chảy vào lòng, nóng đến rung động tâm can.

Đạt thấy chờ mãi không có câu trả lời, bắt đầu mất kiên nhẫn rồi tự quyết định luôn. Không nói tức là đồng ý, cậu là típ người hành động, xem đã rồi tính, để coi sau này lấy được người giống thế thì chả quay về quỳ gối bái phục ông đây. Đạt đang định thi triển siêu năng thì bị tiếng nói sang sảng của Thịnh cắt ngang:

“Mày làm gì chọc Ambert đỏ mặt vậy, tụi tao tưởng mày bắt nạt người ta nên định ra can ngăn này” Thịnh bốc miếng bim bim nhai rôm rốp, ra vẻ nghĩa hiệp tới nói.

Đạt tức người chọc lại:

“Cái dáng đó của mày giống định ra can ngăn chỗ nào. Mà nhìn tao giống đang bắt nạt người ta à?”.

“Biết đâu được đấy, tao đâu chỉ tới nói mỗi cái đó, có chị trường bên gọi mày ra bói kìa. Nghe nói khá giả lắm, chị ấy trả gấp đôi đấy”.

Gấp đôi, gấp đôi, gấp đôi – chẳng cần đáp, không cần học hành gì nữa, Đạt ba chân bốn cẳng chạy ra tiếp khách quý.

Thịnh cảm thán, lúc thi chạy tiếp sức mà nó được như thế này thì cả lớp đã chẳng thua

“Các cậu đừng kéo Đạt vào mấy thứ mê tín ấy, không tốt” Ambert nhắc nhở.

Thịnh giật mình, nam thần của trường đang nói với cậu à, biết đáp sao?

Bằng con mắt nào mà cậu nhìn ra bọn tôi đang dụ dỗ Đạt, nực cười, hay cậu cảm nắng nên hoa mắt rồi, cần tôi kéo rèm không? Hoặc do tiếp xúc nhiều với Đạt nên cậu ngu theo à, chậc.

May thay đúng lúc bế tắc thì đồng bọn bên kia cứu cánh kịp thời, nghe tụi nó gọi tên mình, Thịnh mặt dày giả ngơ đi luôn.

Ambert sắp xếp lại đống sách còn nằm ngổn ngang trên bàn, thở dài, bất giác lơ đãng chuyển tầm mắt tới chiếc ghế đối diện, ánh mai vẫn vương vấn hình ảnh người vừa rời đi, đăm chiêu, khóe môi khẽ ẩn nụ cười.

Công cuộc làm giàu của Đạt không thể thuận lợi hơn, chuyện cậu bói duyên đã lan khắp toàn trường, ai ai cũng muốn đến xem thử một lần, Đạt vì thế ngày càng cải thiện trình chém gió của mình, không chỉ tỏ vẻ cao nhân đắc đạo chính trực mà còn phải dẻo miệng một chút, thấy phúc thì chúc mừng khuyến khích, thấy rủi thì động viên khích lệ… trả thêm tiền. Người đến xem bói vây kín thành một hàng dài, không khí xôn xao náo nhiệt.

Nhìn những biểu tượng trái tim đến hoa cả mắt, hơn chục gương mặt dần bị cậu bỏ qua, giờ nhìn ai cũng chẳng khác gì những thỏi vàng di động. Cho đến khi cậu nhìn thấy một trái tim không có tên đỏ, điều này biểu thị cho những người không có duyên trong hôn nhân, ế bền vững, ế tới lúc xuống lỗ luôn, may sao không phải hoàn toàn trống trơn, hôn nhân không có nhưng bồ bịch vẫn đủ xài, cậu nhấn vào dấu ba chấm:

“Đường tình duyên của bạn hơi trắc trở nhưng không sao, tuổi trẻ còn dài, nếu muốn tớ có thể cho bạn biết một số người hứa hẹn…”.

“Tuổi trẻ còn dài, bạn chắc chứ?” Một giọng trầm khàn nghiêm nghị truyền tới.

“Tất nh… hả?” Thỏi vàng này có âm thanh ngộ thật, Đạt dụi mắt, mất mấy lần mới nhận ra.

“Thái giám…. à không, là thầy giám thị à, em cha… chào thầy”.

Gương mặt già nua ngồi đối diện đẩy gọng kính lên, ánh mắt sắc lạnh nhìn cậu:

“Tốt, tôi còn lo bạn không nhận ra. Mời phụ huynh lên làm việc hay muốn đứng giữa trường làm kiểm điểm?”.

Đạt đảo mắt dáo dác tìm bóng đồng bọn thì chỉ thấy tụi nó rút vở ra đứng lẩm nhẩm học bài, giả làm học sinh ngoan. Khách hàng thì đã tản ra từ khi nào, thành công vào vai học sinh A, học sinh B qua đường. Đạt giờ chỉ nhận được một tín hiệu duy nhất từ phía Dũng, người bạn thân tri kỷ nhất của cậu.

Dũng gật đầu, cười an ủi xong không có bất cứ hành động nào, chỉ đứng từ xa, đánh tay ra hiệu “Rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi”.

Ổn cái đầu tụi bây, anh em thế đấy, ông đây sẽ báo thù! – Một bên Đạt gào thét trong lòng, bên kia bị thầy giám thị kéo tai xách xồng xộc lên phòng giáo viên.

Lúc sau, thầy giám thị bắt đầu văng nước bọt đến hăng say:

“Bà xem con trai bà thành cái gì, đường đường là dân ăn học lại đi lừa đảo, trông nó khác gì mấy tên lông bông buôn bán đầu đường xó chợ đâu, vô văn hóa, vô kỉ luật!”.

Bên phụ huynh, mẹ Đạt im thin thít, gật gật đầu cố giảng hòa cho qua. Đạt thì ngồi không yên, có chửi cũng phải chửi cho đúng chứ, cậu ngoan ngoãn dơ tay phát biểu:

“Dạ thưa thầy, mẹ em buôn bán ngoài chợ, em không theo mẹ ra chợ kiếm cơm thì chẳng lẽ lại theo ông hàng xóm ạ”.

Bụp – Bà Yến bốp đầu con một phát, chỉ hận không có miếng băng keo dán mồm nó vào

Chuyện gì mày cũng phải trả treo cho bằng được thế hả con?

Hứng nước miếng của thầy giám thị tới hết buổi, về còn bị chửi thêm một chập, tối phải mòn mông ngồi chép phạt, hôm sau tới lớp lại bị đồng bọn mang ra “an ủi”

“Không phải ai cũng được thái giám ưu ái lâu thế đâu, mày nên tự hào Đạt à”.

Đạt tức giận chửi:

“Sao ông ấy tới mà tụi mày không kêu tao?”.

Dũng vỗ ngực khăng khăng khẳng định:

“Tao có kêu nhá, Thịnh có thể làm chứng”.

Thịnh gật đầu, thành thật tường thuật:

“Thái giám tới, thái giám tới, thái giám!” Thịnh miêu tả đến sinh động, kéo theo một tràng cười sảng khoái.

Đạt giận không có chỗ xả, thấy đồng đội gặp nạn chỉ biết dỏng mỏ cười nham nhở. Đạt theo thói quen hướng phía Ambert, bắt gặp ánh mắt cậu ta lúc này cũng đang nhìn cậu đầy vẻ xem thường, rất đúng kiểu “Tôi đã nói rồi mà”.

Bực, ngọn lửa trong Đạt bùng cháy rừng rực, cậu nhất định phải kiếm thật nhiều tiền, để xem tên người giời kia còn dám hống hách nữa không.

Nói là làm, không buôn bán gì được trong trường thì cậu bất chấp ra ngoài kiếm ăn. Đạt mang bảng hiệu giấy của mình ra đường, kê tạm cái bàn gỗ cũ bị vứt gần bãi rác, hoàn hảo bố trí thành một quầy hàng nhỏ.

Tất nhiên Dũng và Thịnh bị kéo đi theo, hai đứa nhìn nhau không biết nói gì, thầm nghĩ rằng thằng bạn của tụi nó muốn bao gái đến phát điên rồi. Tuổi còn trẻ, đời còn dài, bất chấp lừa đảo làm ăn thế này liệu có ổn không?

Trong trường lỡ xúi quẩy còn có anh em bảo kê, ra ngoài lỡ bị phát hiện thì chạy đâu cho thoát, nhưng tiền thì không ai chê cả, Đạt thậm chí đã tăng gấp ba lần giá tiền công ban đầu, không theo thì uổng. Thế là hai đứa ngầm đồng ý với nhau, theo châm ngôn cũ “Anh em có phúc cùng hưởng có họa tự chịu” trước lo làm giàu đã, có biến tính sau.

Cả 3 cứ thế vui vẻ hợp tác làm ăn, đứa chạy đi quảng cáo, đứa thu tiền, đứa ung dung ngồi chém gió. Tuy vậy, bói cho người lớn không tránh khỏi sẽ có chút khác so với học sinh.

“Uhm, vậy đó là tên chồng tương lai của chị. Chị gặp rồi nhưng thấy không hợp lắm, không chắc sau này liệu có hạnh phúc không?” Một cô gái do dự, lo lắng, cực kỳ lo lắng, thể như nếu Đạt không bói được chuyện sau này tiếp nữa thì cô ấy chắc chắn sẽ chẳng trả cậu đồng nào.

Bói về hạnh phúc hôn nhân, đối với Đạt không thành vấn đề, có hạnh phúc thật hay không mới là vấn đề ở đây. Khác với tên màu đỏ là cố định, tên màu đen và màu của trái tim sẽ thay đổi nhưng khá hiếm. Về màu trái tim, Đạt thấy thứ đó y như hộp màu của chị dâu nhà cậu, hãng marker touch cool gì ấy, riêng màu hồng thôi đã có tới hơn cả chục cây, chắc hẳn người phát triển cái siêu năng lực này rất thích làm màu.

Đạt nhìn màu sắc trái tim của cô gái nọ, nhạt quá, nhạt như bà hàng xóm trong hẻm nhà cậu vậy. Ông suốt ngày bài bạc rượu chè, bà hết đi tán dóc lại đàm đúm chị em chơi lô đề, hai người phè phỡn cả ngày tới tối mới chạm mặt lại chướng mắt, xỉ vả nhau đến gà bay chó sủa, tiết mục nhà bà ta thường vào lúc năm giờ chiều đến sáu rưỡi tối, từ bảy giờ đến tám giờ tối sẽ tới căn nhà ngay bên, chắc một phần được nhà bà truyền cảm hứng, qua tám giờ tối liền tới căn của cặp vợ chồng trẻ mới chuyển về đây, oang oang cả đêm, các tiết mục thường luân phiên xoay quanh chủ đề cuộc sống, tiền bạc, con cái, hết nước hết cái thì lôi nhân phẩm, dòng họ nhau ra chửi.

Đạt đã từng muốn đổi gió, muốn thử đi nghe các tiết mục sau mười một giờ đêm. Bà Yến biết thế lôi cậu ra đánh cho một trận, tức lắm, nhưng càng cấm thì càng muốn làm. Mấy tối đó cậu thức thật, cả đêm dỏng tai bắt tần sóng trong xóm, tưởng sẽ nghe được thứ gì đó thú vị nhưng chắc mẹ cậu nói đúng, chán thật, chả được gì ngoài vài ba tiếng ú ớ. Đạt khó hiểu, muốn nói gì thì nói đại đi, sao rên lắm thế? Rồi rên song có nói chuyện không? Ù ù bên tai nghe không ra thứ gì khiến cậu bắt đầu phát chán rồi chìm vào giấc ngủ từ lúc nào chẳng hay.

Vậy đấy, quay về màu sắc của trái tim, nghĩ kỹ cũng thật châm biếm, chữ đỏ mà nền hồng nhạt nhìn vào sẽ không khỏi thấy có chút bật tông, chói mắt, ngược lại màu hồng đậm kết hợp với chữ đỏ sẽ thấy hài hòa, hai như một, thuận mắt dễ nhìn. Nhưng đây là kinh doanh, chả lẽ Đạt lại bảo “Chị sẽ tìm được định mệnh của đời mình và sống bất hạnh đến già” Không, nói vậy chỉ có hít gió đông mà sống, Đạt thuần thục dở nụ cười xã giao tiêu chuẩn:

“Chị và người đó sẽ hạnh phúc, hai người sinh ra chính là dành cho nhau”.

Nghe được lời chúc từ Đạt, cô gái thở phào, có phần nhẹ lòng nhưng vẫn hoài nghi hỏi lại:

“Em chắc chứ, chị thấy mình với anh ấy không hợp nhau lắm”.

Đạt chuyên nghiệp đáp:

“Nhà em ba đời bói duyên, không sai chỉ có đúng, em thề có ông cố, cụ kỵ trên cao làm chứng” Nói xong, Đạt bỗng thấy ngứa mũi, hắt xì một cái, tuy thế nhưng vẫn duy trì bộ dáng phong độ, uy tín nhìn thẳng vào mắt chị gái kia.

“Tùy duyên, cảm ơn em. Nếu thấy được chị sẽ giới thiệu vài người bạn đến xem”.

Nhìn bóng cô gái kia biến mất, Đạt khịt mũi. Thịnh kế bên lo lắng hỏi:

“Mày bói được á, lỡ không trúng thì sao?”.

“Nghĩ vớ vẩn, mày lo chuẩn bị hốt thêm đợt khách mới đi” Không mười phần thì chín phần đúng, Đạt cực kì tự tin với siêu năng này vì một khi tên màu đỏ đã ấn định tình duyên thì tránh đâu cho thoát. Ngay cặp vợ chồng trong hẻm cậu đang ở, ông là công nhân lang bạt ở miền Tây, bà là tiểu thư gia giáo miền Bắc, trời xui quỷ khiến gì mà hai con người ấy vẫn dính lấy nhau như keo dính chuột.

Đúng, dù khác biệt về xuất xứ, tính cách, gia đình hay phi lý đến đâu mà định mệnh đã phán thì yên tâm không trật đâu được, dân gian hay gọi là duyên nợ từ kiếp trước chẳng hạn, có nợ phải trả… nghĩ tới đây Đạt giật mình, vậy chả khác nào biến cậu thành tên đòi nợ à, bậy bậy, nghe kém sang, Đạt liền gạt bỏ ngay cái ý nghĩ vừa rồi.

Đi lừa đả… nhầm, đi se duyên, Đạt tự thấy mình cần học thêm một số kiến thức về tình yêu, cập nhật thị trường, xu hướng đang thịnh hành bây giờ. Nơi cung cấp nguồn thông tin phong phú nhất không đâu khác chính là nhập hội với mẹ mình, ngồi tán dóc cùng mấy bà đầu xóm.

“Con bé nhà chị kết hôn được vài năm rồi, vợ chồng chúng nó giờ thế nào?” Bà Yến hắng giọng hỏi dò.

Đạt ngồi nhai tem tép hạt dưa kế bên hóng chuyện. Bà Bảy trông hơi sượng, ra dáng chị cả trả lời:

“Mọi chuyện vẫn tốt em à, thằng bé tụi nó ham học lắm”.

Lạc đề lần 1 – Đạt bắt đầu đánh dấu.

“Em không biết đâu, thằng bé vừa đi thi toán đạt giải cấp trường đấy”.

Lạc đề lần 2 – Đạt thấy hơi ngứa ngứa lỗ tai, linh cảm câu sau sẽ nhắc tới mình.

“Giờ thằng bé đang học tiếng anh để chuẩn bị cho kì thi quốc gia sắp tới, nó học với người nước ngoài, thầy Alec gì bên Mỹ ấy. Ôi chị khổ lắm, bảo nó không cần học nhiều đến thế, như con em này, tuy biết ít đi một chút nhưng được cái khỏe mạnh, hoạt bát”.

  Lạc đề lần 3 – Đạt khinh bỉ, là đá xéo cậu não ngắn tứ chi phát triển chứ gì, tưởng cậu không được học với người nước ngoài à, cậu đây có Ambert nhé, ba, bốn ngôn ngữ không thành vấn đề, càng không nói tới mấy cái thứ tiếng lớ ngớ nửa tây nửa ta như thằng bé hỉ mũi chưa sạch kia.

“Vậy vợ chồng nó dạo này thế nào?” Bà Yến cười cười nhắc lại câu hỏi.

“Con tụi nó giỏi lắm, lại ngoan ngoãn dễ bảo, qua còn biết phụ tôi nấu ăn” Bà Bảy thấy mình lỡ miệng liền giải thích “À, mấy ngày nay vợ chồng nó bận nên đưa cháu qua tôi chăm…”.

“Ôi, vất vả cho bà rồi, vợ chồng tụi nó bên đó ổn cả chứ?” Bà Yến tỏ vẻ lo lắng hỏi

“Tụi nó ổn, dạo này có hơi bận, đường xa cách tòa nên…”.

Bà Yến tìm được điểm mấu chốt liền ngạc nhiên, lên giọng nhấn nhá:

“Tòa ư? Hai đứa nó định chia tay à, mới đó còn thấy chúng nó hạnh phúc mà, chậc chậc, rồi sao chia tay, tội thằng bé còn nhỏ!”.

Bà Bảy chỉ không hận không bịt được mồm bà Yến lại, nãy hỏi nhẹ nhàng lắm sao giờ lại chuyển tông giọng như cái loa phường thế, sợ cả xóm này chưa biết chuyện nhà bà chắc?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!