Định Vị Tình Duyên

Chương 05

Chương 05

Thì ra lúc trước mẹ hỏi cậu về đường tình duyên của chị nhà bà Bảy để tiện lôi ra đâm chọt, Đạt bĩu môi, người gì giận dai thế không biết. Mối thù của mẹ cậu với con bà Bảy bắt nguồn từ khi bà Yến mới về nhà này, trong xóm rộ nên một tin đồn rằng gia đình bà Yến không hạnh phúc, sẽ sớm chia tay. Bà Yến tức lắm, mò mãi về sau mới ra nguồn cơn từ con bà Bảy, cô bé ngây thơ ngay thật nói:

“Cháu nghe có chú bảo. Thảo nào vừa xấu vừa già, chắc chắn sẽ ly hôn sớm thôi”.

Bà Yến cay lắm, tuy hai người lấy nhau muộn nhưng chưa tới mức thành bà cô vừa xấu vừa già vừa khó ở chứ.

Con bà Bảy thấy bà Yến mặt biến sắc, tròn mắt an ủi:

“Bác đừng lo, ngoài người trong xóm ra con không nói với ai đâu. Cơ, bác xấu thật mà, có sai đâu, mình không sai không sợ bác ơi”.

Một tiếng “bác” hai tiếng “bác”, từ đó bà Yến chính thức ghét con bà Bảy. Quay về cuộc trò chuyện thân mật giữa hai người chị em kết nghĩa, bà Bảy không thua vớ lấy Đạt hỏi đầy ẩn ý:

“Chú cái Đạt sống tốt chứ em. Ôi chao, em nhìn xem thằng Đạt lớn lên càng đẹp trai tuấn tú, khác xa ông Quý ngày xưa em nhỉ”.

Chú Đạt, người gắn liền với sự tích cha mẹ da trắng sinh ra con da đen kia, mà người đi rêu rao cái sự tích oanh liệt đó còn ai khác ngoài bà Yến. Câu này nói thẳng ra là trông Đạt không giống cha cậu, đánh thẳng vào nhân phẩm đạo đức làm vợ của bà Yến.

Bà Yến cười càng tươi đáp:

“Chú nó giờ vẫn sống tốt, có hai con chó bầu bạn đỡ cô đơn. Em quý anh ấy từ khi còn trẻ, xem như người thân trong gia đình, thằng Đạt không đẹp trai giống chú ấy thì giống ai, ha ha”.

Về chú của Đạt, không ai khác chính là người có năng lực giống cậu, đồng thời cũng là nhân vật “Chú” trong lời của con bà Bảy, mẹ cậu đã ghét thì ghét có số có má, ghét từ gốc rễ ghét ra. Người ta thường bảo miễn cưỡng không hạnh phúc, sau khi phát hiện con không phải của mình, chú ấy đã tác hợp cho người yêu tới với cha ruột của đứa trẻ còn một mình chuyển vào trung cư sống. Khi mới dọn về, bà Yến gửi tặng chú đôi chó lớn, một đực một cái.

Bà Yến vốn không thích chó, tới giờ Đạt vẫn chả hiểu tại sao mẹ mình tặng chó cho chú làm gì, còn theo đôi, chả lẽ nhìn tụi nó yêu nhau cho bớt chán à? Mẹ khi đó niềm nở giải thích với cậu đó là một cách để thể hiện sự yêu thương, cái này thì Đạt nhớ rõ, ngoan ngoãn ghi chú nghiêm túc học theo.

Bà Yến ghét chú Đạt không phải là chuyện một nắng một chiều. Đạt tặc lưỡi, người gì mà thù dai vô lý, giống ai thế không biết.

Giống mày đấy – Đạt bỗng nhớ lời của anh hai, sai sai, thế quái nào mình giống mẹ được, một người có trái tim phóng khoáng, nhân hậu, vị tha như mình thì càng không giống. Cả đời sống thiện lương chân chất như cậu thì ghét được ai… à, trừ Ambert nhưng có lý do cả, cậu ta là người xấu, đưa nước cho cậu, giúp cậu học bài và và… gì nhỉ? Đạt giờ mới nhận ra mình sai rồi, chiến đấu mà không tìm được khuyết điểm của đối phương thì khác gì cởi truồng ra trận. Đạt từ đó bắt đầu nghiêm túc nghĩ về chuyện này, phải quan sát Ambert kỹ hơn mới được.

 Hàng ngày của Đạt trôi qua rất nhàn hạ, sáng đi học, chiều về bày rạp bói duyên, hôm nay hiếm khi có một cặp đôi cùng đến. Chị gái nhìn ngây thơ thật thà trong khi người yêu của chị thì có chút khó nói. Theo cách nói giảm nói tránh của Đạt thì trông y như thằng mất dạy đầu đường xó chợ vậy.

Lướt qua thôi đã thấy lệch tông, chắc chắn họ sẽ hỏi xem có hợp nhau không, Đạt thật ra có thể chém gió tốt nhưng nhìn cô gái ngây thơ kia thì không đành lòng.

“Hai anh chị có vẻ sẽ rất hạnh phúc” Đạt lấp lửng tự thầm “Chỉ không dài lâu thôi”.

“Thật vậy?” Chị gái vui mừng, bỗng có tiếng điện thoại gọi tới, cô bốc máy nghe “Nhân hả, à mình đang bận, có gì không?”.

Tên bạn trai kế bên bắt đầu khó chịu, lôi kéo đồng minh:

“Mày thấy đó, đi hẹn hò mà suốt ngày điện thoại với thằng khác” Hắn bực dọc, không quên khạc một bãi nước miếng ra giữa đường, góp phần làm ô nhiễm cảnh quan đô thị.

“Ừ, tôi thấy” Đạt thấy, đúng người đúng duyên rồi. Tên “Nhân” kia đang đỏ chói, sáng rực trên đầu, không phải là người tên “Nhân” mà chị ấy đang nói đến chứ?

Khi chị gái vừa tắt máy, Đạt liền hí hửng dò hỏi người kia. Chị gái thấy cậu quan tâm liền đáp, bất ngờ thay hai người nói chyện hợp tới lạ thường. Nhờ Đạt gợi ý, chị gái dần nhận ra người kia mới là tình yêu của đời mình, trong lúc vui vẻ Đạt lỡ nói hớ một câu:

“Thảo nào, đúng đúng, người đó mới là tình y…” chưa nói hết câu, Đạt cảm thấy không khí xung quanh có chút lạ, mới nhớ tới tên bạn trai hờ còn đang đứng kế bên, hắn giận tới tím mặt, gân tay nổi lên. Dự cảm chả lành, Đạt tìm sự trợ giúp, lúng túng quay ra mới thấy Dũng và Thịnh đã biến mất từ lúc nào rồi

Anh em thế đấy, chả biết cậu chờ mong gì từ tụi nó.

“Tao đánh chết mày thằng lừa đảo!” hắn ta rú lên rồi gọi thêm năm, sáu tên đàn em khác chạy về phía này.

Có ngu mới đứng chịu trận, Đạt nhanh tay ôm tiền rồi bỏ luôn cả rạp hàng mà ra sức chạy. Người ta bảo đừng nên thi điền kinh với dân giang hồ trộm cắp, cả cuộc đời tụi nó ngoài chạy kiếm sống ra thì còn làm được tích sự gì nữa. Đạt bắt đầu đuối hơi, khoảng cách giữa cậu và đám côn đồ ngày càng gần, gần tới mức mà tóc cậu dài hơn chút thì e rằng đã bị mấy tên đó tóm quật ra sau.

Rồi lần này về không biết ba má có nhận ra không – Đạt nghĩ tới viễn cảnh bị mấy tên côn đồ bắt được mà khóc ròng, đang tuyệt vọng bỗng ở con đường phía trước lóe lên một tia sáng rất quen thuộc… đèn đường, à không, là Ambert. Người nước ngoài chắc dọa được bọn chúng nhỉ? Không còn lựa chọn nào khác, Đạt như mũi tên phi thẳng vào Ambert.

Bụp – do phanh không kịp, Đạt đành cố gắng nhẹ nhàng nhất đáp vào người cậu ta. Ambert mở to mắt ngạc nhiên, Đạt không hiểu sao khi nhìn sắc xanh trong đôi mắt ấy lại thấy an tâm tới lạ thường, không có thời gian, cậu liền trốn sau lưng Ambert, triệt để xem cậu ta là lá chắn cứu nguy.

Bọn giang hồ chạy tới, thấy người nước ngoài bọn chúng liền khựng lại không biết phải làm gì. Gã bạn trai cọc cằn khi nãy bạo gan hơn, khạc thêm ngụm nước miếng làm bẩn vỉa hè, lớn tiếng chế giễu:

“Tụi mày nhìn gì, tao khinh. Đàn ông con trai mà như đàn bà con gái, ha ha ha. Sao? Nhìn gì? Không hiểu tiếng Việt à? Đu dú ân đờ tén”.

Ambert hạ mắt xuống, lạnh giọng nói:

“Là do you understand, anh phát âm sai rồi”.

Đạt phía sau run run cố nín cười, sợ chưa đủ loạn liền chiêm thêm câu:

“Liêm sỉ rớt kìa, nhặt lẹ, nhặt lẹ, mất mặt thế sao sau này làm giang hồ nữa anh ơi, chậc chậc”.

Ambert khó hiểu, quay lại hỏi Đạt:

“Liêm sỉ sao rớt được?”.

“Phụt… ha ha ha” Đám đông đi ngang qua không khỏi phì cười, họ tưởng sắp có đánh nhau nên tụ lại can ngăn, không ngờ lại gặp cảnh tấu hài thế này.

Tên kia đỏ mặt tức giận, không cần biết ai nữa, phải dạy cho chúng nó bài học. Gã lao lên định đấm Đạt thì bị một chưởng tay của tên tóc vàng ngăn lại, tiếp đó chỉ thấy trời đất bỗng chốc quay cuồng.

Bộp

Toàn thân hắn ê ẩm, sõng soài dưới đất, bất tỉnh nhân sự.

Đồng bọn thấy vậy tức đến đỏ mặt, rút dao ra đâm tới.

“A, có dao!” Người xung quanh hét lên hô hoán, chưa đợi tới lúc dân quân tự vệ đến thì cảnh tượng tưởng như trong phim bất chợt ùa tới. Bất chấp có vũ khí và tầm vóc cao to hơn hẳn, ba, bốn tên cứ thế lao tới rồi tự ngã xuống như những chiếc bao tải mặc người quăng quật. Từ ngoài nhìn vào, họ chỉ thấy mũi dao lướt hụt qua vai cậu bé tóc vàng, mượn lực cánh tay áp vào khớp tên kia rồi bẻ ngoặt ra sau, cả thân hình to lớn ngã khụy xuống đất, bằng một tay, cậu bé kia dễ dàng cướp con dao lên rồi chỉa thẳng vào mấy tên còn đang thoi thóp dưới đất, vầng mắt đỏ au đang hòng vùng lên kháng cự.

Thấy bóng dân quân tới mọi người mới an tâm phần nào. Người ngoài nhìn vào thầm cười, than “Chậc, đây mới là mất mặt đàn ông này”.

Một lúc sau dân quân tới hốt bọn giang hồ đi. Đạt vui vẻ phấn khởi vẫy tay chào bọn chúng. Nhớ lại cảnh tượng Ambert đưa tay ra sau đẩy nhẹ cậu qua bên, mượt như đang khiêu vũ vậy, dù mắt không thể bắt kịp chuyện gì đang xảy ra phía trước, Đạt vẫn bất giác cảm thấy an tâm khi phối hợp né theo 'điệu nhảy' kia. Đạt quay qua nhìn Ambert, không giấu nổi vẻ phấn khích, hai mắt sáng long lanh khen:

“Cậu giỏi thật đó, như phim hành động vậy, vũ công giữa chiến trường, còn hay hơn cả siêu nhân, ha ha ha”.

Ambert nghe vậy, thắc mắc tới miệng bỗng khựng lại, cậu định hỏi xem Đạt đã làm gì mà dính líu tới mấy tên du côn ấy, nhưng bỗng nhiên được khen khiến mọi ý định trước đó chợt tan biến, cậu cười nhẹ đáp:

“Chỉ là tự vệ cơ bản”.

“Cơ bản!” Đạt không tin, định nói tiếp mới phát hiện Nga cũng ở đây, cô bé lo lắng, ân cần rút khăn tay ra lau vết bụi cho Ambert.

“Cậu có bị thương ở đâu không? Vừa nãy cậu làm mình sợ thật đó”.

Đoàng đoàng đoàng – lòng Đạt nổi bão tố, sao cậu không nhận ra Nga ở đây, mà hai người làm gì ở đây, với Nga…. không không không, cậu hoàn toàn quên mất, chỉ chăm chăm theo dõi họ trong lớp mà không nghĩ tới ở ngoài họ vẫn có thể cặp kè với nhau tình tứ thế này!

Đồng hồ điểm bảy giờ tối, Ambert thấy vậy liền nói:

“Nay cảm ơn Nga nhé, lần sau đành nhờ cậu dẫn đường rồi. Đạt, tạm biệt”.

Cả ba giải tán, Đạt về nhà với tâm tình trống rỗng, thì ra hôm nay Ambert nhờ Nga dẫn đi nhà sách để mua dụng cụ học tập. Đạt thấy mình bất cẩn quá, đầu chỉ lo làm giàu mà quên mất tên đáng ghét kia. Ambert mới chuyển tới nên đương nhiên chưa quen chỗ này, bọn con trai trong lớp đầy ra đấy không nhờ lại cứ nhắm vào Nga riết thế, chỉ là bạn thuở bé thôi mà, Thuở Bé thôi đấy!

“Trưởng thành tí đi, lớn rồi phải chơi đúng giới tính chứ, nam nữ thì làm quái gì có chuyện bạn bè đơn thuần, không thể sống tào lao như vậy được. Ông đây thề sẽ cho mi biết tới cái danh ‘Bạn là con trai’ này!”.

Chú thích: Một thiếu niên chưa có “Bạn là con gái” cho hay.

Về tới nhà, Đạt tắm rửa rồi thong dong vừa xem phim vừa lên kế hoạch tìm ra khuyết điểm của Ambert. Bà Yến kế bên lẩm nhẩm tính tiền hàng, nói:

“Dạo này thấy mày về trễ thế, lại lêu lổng ở đâu à?”.

Đạt xém sặc nước miếng, lấy cớ:

“Lũ bạn hẹn đi đá banh thôi, lêu lổng đâu”.

“Xì, gớm, mấy đứa làm như đi thi đấu không bằng, lo mà học. À mà nhớ vụ hôm ở phòng giám thị không, mày liệu hồn cái miệng cứ bép xép đi, duyên số chứ có phải đùa đâu mà phán linh tinh, lỡ hỏng đời người ta tới đốt nhà mày đấy”.

Phụt, Đạt sặc nước miếng, cố lấp liếm:

“Con nói có sai đâu, làm gì tới mức đó”.

“Thử dùng não nghĩ xem, một người phải yêu qua bao lần, bao lâu mới trưởng thành mới tới được hôn nhân. Mày đốt cháy giai đoạn thế thì duyên mới chưa xong duyên cũ đã tìm đến à? Nát hết chứ sao”.

“À à, con hiểu, là giống cha hả? Do xưa cha nghe chú đốt cháy giai đoạn nên người yêu trong danh sách khi đó chưa kịp tới với nhau nên giờ mới tìm đến đúng không mẹ?”.

Rắc – bà Yến bẻ gẫy cây bút đang viết:

“Mày nói danh sách nào?”.

Chết, Đạt biết mình lỡ miệng liền gom đồ chạy ngay lên phòng. Tối đó, tiết mục nhà cậu được phát trực tiếp từ lúc chín rưỡi tối đến tận nửa đêm.

Sáng hôm sau, Đạt mang cặp mắt gấu trúc lảo đảo tới lớp. Thịnh và Dũng biết không cần hỏi, lúc sau Đạt đã tự khai:

“Tối qua mệt chết tao rồi, tao không tìm được cái nào cả, làm sao tìm được khuyết điểm của nó đây?”.

Dũng gợi ý:

“Khó quá thì lược bớt đi, mày chỉ cần chia rẽ hai người họ thôi, tự nhiên mày mò tập trung tìm khuyết điểm của tên đó làm gì?”.

 “À ha, chia rẽ… nhưng làm thế nào?” Đạt ngây ngô không biết nên bắt đầu từ đâu.

Dũng lấy giấy bút ra ghi một loạt cái tên, xong tâm đắc khịt mũi bảo:

“Muốn làm cái gì cũng phải có kinh nghiệm, thứ mày thiếu chính là kinh nghiệm. Đây, tên phim ngôn tình của bà chị tao, mày xem hết đống này đi rồi biết đâu áp dụng được”.

Đạt mắt sáng như sao, quỳ gối, đưa hai tay lên cao tiếp nhận thánh chỉ. Dũng cười ha hả, cao cao tại thượng du di mãi mới đưa cho Đạt.

Nam sinh đi ngang qua, nhìn thấy cảnh đó mới thắc mắc hỏi Thịnh:

“Chúng nó đang làm trò con bò gì ở đó thế?”.

Thịnh nhai rôm rốp bịch bánh trả lời:

“Tụi nó đang tái hiện cảnh thái giám và dân đen”.

“Ồ”.

Reng reng reng

Không chần chừ, bỏ luôn chuyện kiếm tiền, Đạt về nhà cày phim. Qua vài lần gõ phím và ba, bốn cú bấm chuột, một cửa sổ mở ra, chói lòa. Từ đó, Đạt khám phá ra cả một chân trời mới.

Anh hai Đạt về tới nhà, thấy thằng em xem mấy bộ phim tình cảm sướt mướt liền không khỏi khó chịu:

“Mày xê ra, tới lượt tao xài máy, con trai con đứa ai đi coi mấy cái…”.

Tới giờ ăn tối, bà Yến thấy tầng trên lặng thinh, không có tiếng động gì mới sinh nghi, lục đục cầm cái muôi đang khuấy dở canh đi lên, thấy hai đứa con trai mình đang chăm chăm ngồi xem ba cái phim tình cảm sướt mướt, bà tức giận, định cầm muôi gõ cho mỗi đứa một cú thì cô gái xinh đẹp nhìn thẳng qua màn hình, ấm ức nói:

"Vậy ra từ trước đến nay anh chỉ xem em như má anh chứ gì!"

Ba mẹ con nhìn nhau “…”

Một ngôi nhà nhỏ ấm cúng, ông Quý mặc đồng phục công sở mệt mỏi về nhà sau một ngày dài làm việc. Nhà cửa lúc này đáng lẽ phải sáng đèn thì giờ đây lại tối thui đến lạnh người, linh cảm có điều chẳng lành, ông loạng choạng vớ ngay lấy cây gậy dắt ở góc cửa, rờ rờ từng bước đến nơi phát ra ánh sáng duy nhất trong nhà, nơi mà ông tin chắc rằng thằng trộm đang ở đó. Toàn thân ông run bần bật, mồ hôi lạnh chảy ướt sống lưng, ông hít một hơi thật sâu rồi lấy hết dũng khí dùng chân đá toang cửa ra

Rầm

"Chúng ta không thể cứ thế này được nữa! Em hay cha, anh chọn ai?". Ánh sáng lờ mờ từ chiếc màn hình máy tính chiếu qua bốn cặp mắt nhìn nhau, tĩnh lặng.

Hơn một phút đồng hồ trôi qua, ông Quý cố kiềm nén cơn giận, gằn giọng hỏi:

“Là ai?”.

Mẹ và anh trai không do dự đến một giây liền chỉ thẳng mặt Đạt. Gia đình thế đấy, vậy mà bao nhiêu lần cậu nói mình là con ông hàng xóm họ cứ không tin.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!