Quyển 1 hồi 3: Cầu Đạo Chi Tâm

Chương 78: Thần Võ và Cổ Võ

Chương 78: Thần Võ và Cổ Võ

Người có khiếm khuyết không thể tu luyện, nhưng nếu hiểu được đạo lý thì vẫn có thể nâng cao cảnh giới của lưu phái, mà khi đạt tới tông sư, bọn họ có thể vận dụng lực lượng thiên địa.

Giới hạn giữa tu tiên giả và người thường nằm ở khả năng vận dụng năng lượng, giới hạn thọ nguyên, cường độ thân thể và tinh thần lực.

Tu tiên phát triển đến mức rực rỡ thì không thiếu pháp môn dành cho phàm nhân.

Còn đối với tu sĩ khác thì đơn giản hơn, chỉ cần học tập công pháp cần thiết là có thể vận dụng khí huyết trong cơ thể.

Khác với linh khí cần dùng tinh thần lực để cảm nhận, huyết khí phải dùng nhục thân cảm nhận và vận chuyển.

Nếu có thêm một vài pháp môn vận dụng huyết khí thì đó sẽ là con đường tắt trên võ đạo.

Thần và Ma vốn là hai cụm từ dùng để miêu tả thế gian, chúng song hành, gần gũi như huynh đệ trong nhà nhưng lại trái ngược về tính cách và hành vi.

Cuộc sống yên bình không kéo dài bao lâu. Năm hai anh em tròn mười tuổi, tin tức về người em mang điềm gở bắt đầu lan truyền trong thành.

Khi hai huynh đệ sinh ra, cha mẹ bọn họ tuy biết người em là điềm gở nhưng vẫn chăm sóc chu đáo, không hề bỏ rơi.

Cũng vì vậy, khi dị tượng xuất hiện, họ tìm đến lão đạo sĩ để hỏi rõ cách che giấu thân thế cho cả hai.

Thế rồi, ông giải thích rằng đó là dị tượng do tiên nhân độ kiếp và hào sảng gật đầu xác nhận trước người dân trong thành.

Đến năm mười tuổi, ngày cậu bị gọi là điềm gở cũng là ngày vô số thi thể nằm la liệt trước nơi cậu từng mổ gà.

Người trong thành bàn tán không ngừng, vì vậy Lệ Ngôn từ biệt cha mẹ, chọn cách rời đi và ở ẩn, không muốn liên lụy đến họ.

Sáu năm sau, cha mẹ đổ bệnh và sắp không qua khỏi. Thương Quang muốn tìm người em nhiều năm không gặp để cậu có thể về gặp cha mẹ lần cuối.

Thương Quang biết rõ Lệ Ngôn rất yêu quý họ, bởi chính họ là người không bỏ rơi cậu từ khi mới sinh.

Đúng lúc đó, lão đạo sĩ năm xưa ghé lại nơi này. Nghe Thương Quang tâm sự, ông tiết lộ rằng nên đến núi Thần Đạo.

“Chuyện cậu kể ta đã rõ. Nếu tình cảm của Lệ Ngôn dành cho cha mẹ sâu nặng như vậy, cậu hãy thử lên núi Thần Đạo, biết đâu có thể tìm được người em đã rời nhà nhiều năm.”

Thương Quang ngỡ ngàng: “Núi Thần Đạo?”

Lão đạo sĩ vuốt cằm nói: “Ta không dám chắc. Nhưng người ta từng truyền rằng, một khi bước lên núi này là bắt đầu hành trình trở thành thần. Có thể Lệ Ngôn vì muốn ở bên cha mẹ nên tìm cách gột rửa tai ương trên thân, chờ ngày thành thần để quay về.”

“Muốn thành thần phải vượt qua ba cửa ải. Hắc Đàm Thủy Vân Độ, Vô Tẫn Thiên Phong và Oán Băng Thần Táng. Ba cửa ải này dùng để rửa sạch thân phàm, gọt bỏ phàm niệm và xây dựng thần tính, từ đó ngưng tụ thân phàm thành thần.”

“Nhưng ta cũng nghe nói rằng, một khi đã lên đến đỉnh núi thì rất khó xuống, vì nguyện lực trên đó như sợi xích giam cầm thần linh, nên nơi này còn được gọi là núi Cầu Thần. Trừ khi có thân phàm nhân tự đưa mình vào hiểm cảnh để dẫn người đó xuống.”

Nghe đến đây, Thương Quang lập tức trở về báo tin vui. Nhưng khi về tới nhà, cha mẹ đã không qua khỏi.

Thương Quang rơi lệ, nhưng cậu vẫn quyết tâm tìm người em xa cách nhiều năm để bù đắp khoảng trống trong lòng.

Vì vậy, cậu bước lên núi Thần Đạo. Biết ý định của Thương Quang, lão đạo sĩ cảnh báo: “Hành trình này rất nguy hiểm. Nhưng nếu muốn cứu nó thì phải nhanh, bởi ngày hắn thành thần cũng là ngày hắn dung hợp với ngọn núi, trở thành tồn tại ngươi không thể gặp, không thể nhớ và cũng không thể cầu.”

Trời dần ngả chiều, trận giao đấu giữa Cơ Vũ và Vô Song đi đến hồi kết. Dịch Cơ Vũ tuy là ca ca nhưng lại học được nhiều điều từ đệ đệ của mình.

Hai huynh đệ cùng tung ra cú đấm cuối, gió cuốn xa trăm dặm, thác nước đổ ầm ầm hòa cùng tiếng quyền phong.

“Ngươi vẫn chưa muốn về sao?”

“Ca ca về trước đi, ta vẫn muốn luyện thêm.”

Dịch Cơ Vũ đã có thu hoạch trên con đường cổ võ nên muốn trở về để tiêu hóa cảm ngộ, còn Vô Song thì tiếp tục ở lại tập quyền.

Dịch Cơ Vũ khẽ gật đầu, lập tức điều khiển huyết khí và nội lực cường hóa bàn chân, nhảy từ gốc cây này sang gốc cây khác.

Đi được một đoạn, hắn cảm nhận xung quanh có vài bóng người. Cơ Vũ dùng tinh thần lực quét ngang, trong một giây đã diễn hóa toàn bộ tình thế vào trong đầu.

“Lẽ nào có người theo dõi ta?” Hắn không hoảng loạn hay lo lắng cho đệ đệ, mà lập tức phân tích tình hình. “Dựa vào linh lực, huyết khí và dao động tinh thần, bọn họ rất có thể là tu sĩ Tâm Tương cảnh. Với tốc độ hiện tại, ta không thể thoát khỏi bọn hắn.”

Nghĩ vậy, hắn tăng tốc, cố kéo dài khoảng cách, đồng thời trong tay ngưng tụ năm đạo chủy thủ mỏng rồi ném về phía trước.

Vụ nổ vang lên, cát bụi mù mịt. Dịch Cơ Vũ xuyên qua màn khói, khí tức dần thu liễm. Những bóng người nhanh chóng lao tới, dò xét rồi tản ra nhiều hướng, trong đó hai người cùng di chuyển về một phía.

Nổi bật nhất là bóng người bên trái, khoác áo choàng đỏ phủ ngoài y phục đen, trên mặt đeo mặt nạ rơi máu có vệt đen cắt ngang má như lưỡi đao.

Bên phải là bóng người màu lam, đeo mặt nạ cú mèo có đốm trắng. Phía trước còn hai người, một mặc đồ đen ngả tím đeo mặt nạ mèo đen, người còn lại đeo mặt nạ công màu xanh lá.

Điều cả bốn không biết là khi khói tan, Dịch Cơ Vũ vẫn ở vị trí cũ, ngồi xếp bằng tu luyện. Hắn biết rõ bản thân không có khả năng chạy thoát với thực lực hiện tại, trừ khi có chuyển biến.

Hắn nghĩ đến cảnh giới võ đạo: “Cổ võ lấy ý chí làm gốc mà tung hoành. Nếu yêu võ lấy dung hợp huyết mạch yêu thú làm hướng, mạnh ở chiến đấu và giải phóng thú tính, thì cổ võ mạnh ở bền bỉ, có thể liên tục hành tẩu trăm dặm mà không dừng.”

Nghĩ vậy, Dịch Cơ Vũ đưa ý niệm vào không gian ý thức, nơi hiện ra một quả cầu. Bên trong là hình ảnh một thiếu niên đang luyện võ trên đỉnh núi.

Đó là quyển võ thuật hắn từng đặt trên bàn. Không tư chất, không tài nguyên, xuất thân nghèo khó, chỉ có một quyển võ thuật cấp thấp được luyện qua năm tháng.

Ngã Hành Giang Sơn Quyết.

Không có tư chất tu luyện thì cả đời không thể tu tiên, chỉ có thể làm phàm nhân. Nhưng tu tiên không nhất thiết chỉ là cảnh giới.

Không có tư chất thì không có tu vi, nhưng không ảnh hưởng đến việc nâng cao cảnh giới võ đạo.

Chốc lát, Cơ Vũ hiểu ra đạo lý. Không chỉ là một niệm mà thông suốt, mà như đã trải qua một đời phàm nhân: “Ta hiểu rồi. Phàm nhân không có tư chất nên không thể tu luyện, nhưng họ có thứ mà tu tiên giả chưa chắc nắm giữ được, đó là nỗ lực vượt qua thời gian. Tuổi thọ có thể hữu hạn, nhưng nỗ lực không có giới hạn, ý chí càng không có điểm dừng.”

Hai mắt hắn nhắm lại, không hay biết một quả cầu khác trong ba quả cầu còn lại đang phát sáng.

Ánh sáng vàng nhạt lan khắp thân thể, khiến hắn cảm nhận được biến hóa, rồi dần lan sang quả cầu có hình ảnh thiếu niên trên đỉnh núi.

“Phàm nhân chỉ cần cố gắng, nếu cho bọn hắn trăm vạn năm thời gian, cũng có thể tái lập một giang sơn. Khi đó, họ có thể phán xét sự bất công của thiên địa.”

“Tại sao mỗi người sinh ra lại có tư chất khác nhau, thân phận người này cao, còn thân phận ta lại thấp.”

Dịch Cơ Vũ chìm trong trạng thái ấy, nhớ lại quá khứ: “Tại sao thiên hạ bất công như vậy, tại sao ta phải chịu đau khổ.”

“Có người sinh ra đã được khí vận chiếu cố, còn ta khi có nhận thức đã phải nếm trải khổ đau. Tại sao? Tại sao ông trời lại cho ta điều này, có lúc ta cũng chỉ muốn đơn thuần như một đứa trẻ.”

Càng nói, ánh mắt hắn dần chuyển sang màu vàng, từ khoé mắt chảy ra một loại chất dịch vàng nhạt. Thứ rơi xuống không phải lệ, mà là sự phán xét đối với bất công của thế gian.

“Ta muốn phán xét! Một tay cầm đao, phán xét vận mệnh!”

Khí tức xung quanh tăng vọt, ánh vàng hội tụ lại thành một lớp vải mỏng bao phủ toàn thân hắn. Đột nhiên, hắn mở mắt, lệ vàng cũng theo đó ngừng rơi.

Dị tượng tu luyện là như vậy, nhưng một số bí pháp do Lạc Thiên Hành cố ý lưu lại, hắn vốn che giấu cũng không khó.

Lúc này, bên cạnh hắn còn có một bóng người đang ẩn thân. Người đó khẽ nheo mắt nhìn về phía Dịch Cơ Vũ.

Hắn không ai khác ngoài kẻ đeo mặt nạ mèo đen. Bất ngờ ở chỗ, đối phương căn bản chưa từng rời đi, mà vẫn luôn ẩn thân tại đây.

Không chỉ vậy, đám người bí ẩn đã di chuyển một đoạn dài rồi dừng lại. Thực lực của Dịch Cơ Vũ vẫn còn kém, vì vậy thủ đoạn ngụy trang và ẩn nấp của hắn vẫn bị bọn họ phát hiện.

Ngay khi Cơ Vũ mở mắt, người áo đen thuấn di lùi về sau một đoạn, đồng thời nhanh chóng áp dụng công thức tính toán khoảng cách mà Cơ Vũ không thể dò xét tới.

Ý niệm của Dịch Cơ Vũ vừa động, tinh thần lực liền quét ra một đoạn. Phạm vi tinh thần lực chỉ cách người áo đen một sợi tóc.

Hắn vẫn thong thả cầm lệnh bài trên tay, hai chân vắt chéo, lưng tựa vào một bức tường vô hình, như thể đang buông lời khiêu khích với những kẻ theo dõi mình.

Lệnh bài hiện rõ trong mắt tu sĩ Trích Tinh lâu và Trích Tiên lâu. Trên đó là hai chiếc lá thủng một lỗ rồi đan vào nhau, như tượng trưng cho một sự tồn tại lâu dài.

Âm thanh hắn truyền vào lệnh bài rõ ràng: “Thông báo, mục tiêu đã có động thái di chuyển, tiến hành vào vị trí. Điểm mà mục tiêu hướng đến là phủ thành chủ.”

Tất cả nhận được chỉ thị liền nhanh chóng vào vị trí. Người áo đen giữ khoảng cách cố định, di chuyển theo sau.

Dịch Cơ Vũ lúc này tăng tốc bước chân, ánh mắt đảo quanh một lượt. Tinh thần lực của hắn đã tăng thêm một tầng, không chỉ vậy, cường độ thân thể cũng được nâng cao, sánh ngang nhập đạo cảnh trung kỳ.

Khi vừa đột phá, hắn đã dùng toàn bộ tinh thần lực ở giới hạn để quét ngang khu vực xung quanh. Sở dĩ người đeo mặt nạ mèo đen có thể phán đoán được khoảng cách tối đa mà Dịch Cơ Vũ có thể dò xét, là vì hai lý do.

Thứ nhất, trong tình huống khẩn cấp sau khi đột phá, tu sĩ thường sẽ kiểm tra giới hạn cơ bản trước, sau đó mới dần điều chỉnh cách vận dụng tinh thần lực cho phù hợp.

Thứ hai, dựa vào tần số năng lượng mà Dịch Cơ Vũ toả ra, hắn trong nháy mắt đã tính được khoảng cách giới hạn.

Trên đời không thiếu thiên tài, chuyện như vậy bọn họ đã thấy nhiều, số thiên tài chết dưới tay họ còn nhiều hơn số phân tử linh khí hít vào mỗi ngày.

Có chăng chỉ là việc Dịch Cơ Vũ tu thành công hai hướng võ đạo trong một ngày. Nhưng nghĩ đến xuất thân của hắn, người đeo mặt nạ cũng không lấy làm lạ.

“Con trai của đệ nhất thiên tài, phải như vậy.”

Quá khứ của Dịch Cơ Vũ vốn tưởng đã rõ ràng, chỉ là con nuôi của Dịch thành chủ. Nhưng vào lúc này lại trở nên đầy bí ẩn, từng lớp sương mù nối tiếp từng tầng phủ kín lên quá khứ của hắn.

Chợt, Dịch Cơ Vũ đạp mạnh xuống đất, ánh mắt dần ngưng trọng, mái tóc bay loạn trong không khí, theo ý chí của hắn mà khẽ chuyển sang ánh vàng.

Đôi mắt cũng dần hoá thành sắc vàng kim, khí trường xung quanh lay động, ánh vàng hoà cùng ánh xanh đan xen như những sợi tơ chồng chéo lên nhau.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!