Quyển 1 hồi 3: Cầu Đạo Chi Tâm

Chương 65: Đột phá

Chương 65: Đột phá

Lúc này, Lạc Vân Ca ngẩng đầu nhìn Lạc Vô Thường. Đối phương đứng đó, trong tay cầm một chiếc bình ngọc. Vân Ca vẫn bình thản như không có chuyện gì xảy ra.

“Hôm nay là ngày quan trọng, ta có kiểm tra túi trữ vật một lượt, phát hiện không có Nhập Đạo đan nên tiện tay mang theo một bình.” Hắn chậm rãi kể, giọng đều đều. “Đến nơi kiểm tra lại lần nữa, ta mới phát hiện Nhập Đạo đan vẫn còn.”

“Ngươi cứ cầm đi, xem như gia đình ta bồi thường cho ngươi. Nợ của nàng ta đã nợ, thì ta và cha ta trả thay.”

Hắn hơi dừng lại, nghiêng mặt nhìn sang Vô Thường.

“Ta chỉ thấy ngươi rất cần thứ này. Hơn nữa, ta cũng không có ý định thay mặt cho Vân Hàn.”

Vô Thường muốn nói gì đó, nhưng lại thôi. Dù sao hắn thực sự rất cần thứ này, mà đối phương đã nói đến mức ấy, hắn cũng không còn lý do để từ chối.

Đúng lúc này, Thiên Thu bước tới, liếc nhìn chiếc bình trong tay Vô Thường rồi lên tiếng, giọng mang theo chút hờ hững:

“Thứ này là hắn tự dùng điểm tích lũy đổi cho ngươi. Không như Vân Hàn có thể tùy tiện lấy cho Diệp Phàm.”

Hắn dừng một chút rồi nói tiếp:

“Hơn nữa, tuy sinh ra là tộc trưởng kế nhiệm, đãi ngộ trên danh nghĩa không thua kém thiên tài, nhưng về tài nguyên thực tế… hắn còn kém xa muội muội của mình.”

“Ngươi cứ tưởng tượng hắn giống như ta đi, vậy cũng đủ hiểu chừng ấy tài nguyên căn bản không đủ để xây dựng căn cơ. Ta còn phải ra ngoài làm thêm, từng chút một mới chạm tới giới hạn của cơ thể.”

Giọng hắn trầm xuống đều đều, không mang theo cảm xúc thừa.

“Hắn ghét mấy kẻ tầm thường là vì sợ bọn họ lợi dụng mình. Kết giao với thiên tài, trong mắt bọn họ, luôn có giá trị hơn người thường.”

“Hắn ghét ngươi, chắc cũng vì thấy ngươi hay đi theo ta. Trong mắt hắn, điều đó giống như đang lợi dụng ta vậy.”

Nghe xong, Vô Thường quay mặt nhìn lại. Trong lòng hắn dâng lên một cảm giác khó nói thành lời. Ánh mắt nhìn Vân Ca vô thức mang theo vài phần cảm kích.

Thiên Thu làm việc cực kỳ cẩn thận. Trước khi rời đi, hắn còn dán phù lên chỗ vừa ngồi. Không chỉ vậy, việc hắn tiết lộ những bí mật phía sau cho Vô Thường cũng không hề vô cớ.

Thiên Thu muốn xây dựng vô số thế lực. Muốn làm được điều đó, hắn cần một quân cờ có thể thay hắn điều khiển tất cả, còn bản thân chỉ việc đứng trong bóng tối giật dây.

Giống như gả con gái cho hoàng đế một nước, rồi âm thầm chỉ điểm phía sau. Từng bước để nàng nắm lấy triều chính.

Nàng vừa là hoàng hậu, vừa thao túng quyền lực. Hoàng đế thấy người đầu ấp tay gối tài giỏi, sao có thể không vui.

Cuối cùng, hoàng đế bị hoàng hậu giật dây, mà hoàng hậu lại bị chính cha mình thao túng.

Thiên Thu trở về chỗ ngồi. Hắn liếc mắt một cái, toàn trường đã nằm gọn trong lòng bàn tay.

Nhưng dù vậy, hắn vẫn tự cho rằng đây chỉ là những việc nhỏ nhặt. Nếu không có cha hắn, hắn cũng không thể đi xa đến ngày hôm nay.

Trong khi đó, Vân Duệ Kha đang vội vã chạy về học đường của gia tộc mình. Nghĩ đến chuyện vừa rồi, hắn không khỏi tức giận.

“Đã nói là giao đấu công bằng, vậy mà các ngươi lại bắt ta liếm con nhóc đó thêm lần nữa. Chưa kể, nàng ta còn suốt ngày la cà khắp nơi. Bắt ta làm bảo mẫu cho nàng, suýt nữa thì trễ giờ.”

Ầm!

Một thiếu niên vô tình va phải Duệ Kha, khiến hắn ngã lùi ra sau một đoạn. Không nói không rằng, đối phương đã nhặt túi trữ vật rồi rời đi.

Duệ Kha cũng không chấp nhặt. Hắn đứng dậy, lượm túi trữ vật của mình lên như không có chuyện gì xảy ra.

Bên học đường Dịch gia, Dịch Cơ Vũ ngồi cạnh Dịch Vô Song, chỉ tay lên trời, miệng hô lớn.

“Có sao băng kìa!”

“Đâu?”

Ngay khi Vô Song vừa mở miệng, Cơ Vũ đã ném thẳng vào miệng hắn một đống đan dược.

Vô Song giận dữ vì bị lừa, vừa cố nuốt vừa ho sặc sụa.

“Huynh… huynh cho… cho ta ăn cái gì vậy?”

“Chướng Kiếp đan, Nhập Đạo đan, Ngoại Kiếp đan, Nội Kiếp đan, Phá Kiếp đan. Năm loại.”

Dịch Cơ Vũ cười híp mắt: “Ban đầu ta định hòa dược lực của năm loại này thành một viên cho ngươi uống.” Hắn cười xòa như chẳng có chuyện gì. “Nhưng nghĩ lại, uống cả năm vẫn đã hơn.”

Vô Song thở dốc, mãi mới nuốt trôi được năm viên đan. Hắn cau mày, giở giọng kiêu ngạo.

“Uống mấy thứ này làm cái quái gì. Chỉ có kẻ yếu mới cần dùng đan dược thôi. Ta là thiên tài, đâu cần những thứ này. Huynh lo xa quá rồi.”

“Nếu huynh làm vậy, sau này ta còn đối thủ nào nữa chứ.”

Cùng lúc đó, Duệ Kha đã tới học đường của mình. Nhưng khi mở túi trữ vật ra, sắc mặt hắn lập tức đổi khác.

Đây không phải túi trữ vật của hắn. Ngay cả kính gia truyền của nhà hắn cũng nằm bên trong.

“Bất Niệm Thông Nguyên Quyết…”

Hắn còn đang nghi hoặc, thì thứ ở sâu bên trong khiến tư tưởng lập tức chấn động: “Kính nhà ta cũng ở đây luôn.”

“Có vấn đề!”

Lúc này, bên Lạc gia.

Giờ điểm đã lành, cả đám lập tức quay lại chỗ ngồi.

“Ai nấy đều hừng hực khí thế. Tên giang hồ đầu đường kia ngày nào cũng bắt nạt ta mỗi sáng. Hôm nay đột phá xong, ta sẽ cho hắn biết thế nào là cỏ xanh không mọc ở mộ, không phải cỏ xanh tốt.”

“He he, nữ tử đầu thành nói chỉ thích nam nhân mạnh mẽ. Ta tu xong lần này, không biết nàng có chịu theo ta không nữa.”

“Ta nhất định sẽ trở thành chí tôn một thời.”

Gia lão lần nữa đứng trước mặt bọn họ, cất tiếng nói.

“Các trò đều biết, để bước vào Nhập Đạo cảnh có rất nhiều phương pháp. Trong đó có hai phương pháp chính.”

“Thứ nhất là chủ động hấp thu linh khí, từ từ để kỳ vật kích thích đạo tâm, chuyển hóa thành hạt giống đạo tâm.”

“Thứ hai là dùng trận pháp kích phát thực lực tiềm ẩn bên trong mỗi người. Ưu điểm là khiến các ngươi chỉ trong một ngày liền bước vào tu hành. Nhược điểm là dễ để lại tổn thương, quá trình tu luyện cũng vô cùng đau đớn.”

“Đại trận được nhiều người sử dụng nhất chính là Nhập Đạo trận. Ngoài việc cung cấp lượng linh khí khổng lồ, nó còn khiến đạo lý thiên địa trong khoảnh khắc tụ lại, giúp các ngươi thuận lợi bước lên đạo lộ.”

Giọng lão chậm rãi, ánh mắt quét qua từng người một: “Ngoài ra còn có cách thứ ba. Chỉ cần linh khí đầy đủ, tu vi tự khắc sẽ tăng lên.”

“Cách này dùng để chỉ những cường giả trùng tu trở lại. Con đường bọn họ đã từng khai thông, đạo tâm đã hiểu rõ, những khúc mắc trên con đường tu hành sớm đã được giải đáp.”

Vừa nói, giọng lão vừa mang theo một chút ghen tị. Giá như chính mình cũng có được một cơ duyên, được bước lên con đường trùng tu trở lại, vậy thì không biết sẽ còn khủng bố đến mức nào nữa.

“Trùng tu chính là quay về vạch xuất phát, đi lại từ đầu. Khi trở lại cảnh giới từng đạt được, gần như sẽ không gặp bất kỳ trở ngại nào.”

“Người trùng tu có thể là đại năng chuyển thế, người trùng sinh, hoặc đại năng đoạt xá.”

Giọng Lạc Văn Hiền dần dừng lại, sau đó đột nhiên quát lớn: “Các trò đã sẵn sàng rồi chứ. Vậy ta bắt đầu đây.”

Gia lão vung tay, đại trận lập tức vận chuyển. Ánh sáng năm màu từ năm phương vị khác nhau lan tỏa, chậm rãi dồn về trung tâm.

Đệ tử càng ở gần trung tâm thì tốc độ đột phá càng nhanh. Nhưng đổi lại, tổn thương phải chịu trong lúc đột phá cũng càng lớn, xác suất thất bại theo đó tăng lên.

Không ai dám đứng trong phạm vi mười mét quanh trung tâm, bởi uy lực trận pháp chủ yếu tập trung tại đó.

Lúc này, Thiên Thu đang đứng bên cạnh Vô Thường. Thấy đối phương nhắm mắt điều tức, rõ ràng vẫn chưa uống Nhập Đạo đan.

Hắn thở dài, lấy ra lọ đan dược của mình, đổ ra một viên rồi nhét thẳng vào miệng Vô Thường.

“Cái gì vậy!”

Vô Thường còn đang nghi hoặc, thì Thiên Thu đã xoay người chạy về phía trung tâm sân trường. Chỉ trong nháy mắt, hắn đã nhảy thẳng vào trung tâm đại trận.

Giờ khắc này, Thiên Thu ngồi xếp bằng giữa năm luồng ánh sáng. Ánh sáng ngũ sắc hội tụ, đồng thời kích phát Kích Lôi trận dưới chân hắn.

Ánh tím lóe lên, xé toạc không trung, vọt thẳng lên trời cao. Mây đen từ bốn phía ùn ùn kéo tới, che kín bầu trời xanh. Từng giọt mực đen rơi xuống, tựa như mưa.

Gia lão đứng một bên, không khỏi nhíu mày: “Thiên phú thật khủng khiếp. Lại có thể kéo tới dị tượng.”

Linh lực thiên địa cuồn cuộn hội tụ, tràn về phía đám đệ tử. Ánh sáng ngũ sắc mang theo đạo lý thiên địa lần lượt tìm đến những người thích hợp, cưỡng ép dung hợp với bọn họ.

“Hãy tự mở đường cho bản thân. Đạo lộ nằm ở ngay đây.”

Gia lão giọng đầy nhiệt huyết, dùng ngón cái chỉ vào trái tim bản thân. Gió xung quanh lay động theo ý chí của ông.

Ngay khoảnh khắc đó, những đệ tử còn đang nhăn nhó lập tức khôi phục vẻ điềm tĩnh, dồn toàn bộ tinh thần, tập trung vượt qua cơn bão mang tên trở ngại cầu đạo.

Lúc này, lá phong trên tay Thiên Thu, dưới sự tẩm bổ điên cuồng của đạo lý và linh khí, dần dần phát sáng.

Hắn có thể cảm nhận được, đây chính là linh vận. Linh vận càng lớn, tu luyện càng ít gặp trở ngại, phẩm chất hạt giống đạo tâm càng cao, tiền đồ tu luyện cũng theo đó mà mở rộng.

Thiên Thu vận chuyển công pháp Thu Sắc Nhập Tàng Tâm, thượng đan điền bỗng sinh ra biến động.

Mặt biển trống không dần tụ lại vài đốm đen, chúng xoay chuyển, như muốn hợp lại làm một.

Theo ý niệm của Thiên Thu, tàn phong dần héo úa, hoá thành cát bụi, theo gió mưa mà tan biến.

Cùng lúc đó, thượng đan điền sinh ra biến động càng dữ dội hơn. Mặt biển gợn sóng, rồi cuộn trào như vòi rồng cuồng loạn, từ từ lao về phía đám bụi.

Đám bụi đen lúc này đã ngưng tụ thành một đốm đen to bằng ngón tay. Nó không ngừng hấp thu tinh thần lực và linh khí trong phạm vi trăm dặm. Đạo lý thiên địa ùn ùn kéo tới, lao về phía Thiên Thu, chui thẳng vào giữa trán, hoà vào thượng đan điền.

Cùng lúc đó, huyết khí và linh khí trong hạ đan điền cùng trung đan điền, dưới sự dẫn dắt thần bí, dần dần tiêu hao như hồ cạn.

Mưa rơi lất phất, trái tim cầu đạo của thiếu niên lại càng mãnh liệt, như muốn thiêu đốt cả trời xanh để xua tan màn mưa.

Lúc này, huyết khí và linh khí bị lấy đi bắt đầu xuất hiện rối loạn bên trong cơ thể. Chúng bạo loạn, xoáy cuộn như lốc xoáy, cuốn trôi mọi thứ trên đường đi.

Trong khi đó, cơ thể hắn vẫn không ngừng hấp thu linh khí từ bên ngoài.

Mỗi luồng linh khí lại phân hoá thành vô số loại, tương ứng với các lưu phái khác nhau. Mỗi loại đạo lý có thể huy động một loại linh khí riêng biệt.

Hiện tượng Thiên Thu đang gặp phải chính là ngoại kiếp. Bên trong ngoại kiếp đặt ra cho hắn một thử thách, một khi vượt qua, thành quả thu được sẽ vượt xa người thường.

Thông thường, huyết khí và linh khí chỉ hơi lay động trong cơ thể, tuyệt đối không đến mức cuồng loạn như tình trạng của Lạc Thiên Thu lúc này.

Việc hắn vốn cần làm chỉ có hai bước, ổn định khí lưu và ngưng tụ hạt giống đạo tâm bằng đạo lý.

Nhưng vào thời khắc này, hắn buộc phải khống chế toàn bộ năng lượng trong cơ thể, đồng thời vượt qua tâm ma và ngưng tụ hạt giống.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!