Đám Vô Thường hoàn toàn ngơ ngác. Hắn lắp bắp, chỉ thốt ra được bốn chữ: “Vượt sức tưởng tượng.”
Phi Dương tiếp lời, giọng mang theo chút rùng mình: “Ngươi nhìn xem, Thiên Thu từ đầu đến cuối còn chẳng thèm để ý tới biểu cảm của bọn họ. Giết người tru tâm, e rằng cũng chỉ đến mức này.”
Tô Minh hít sâu một hơi, chậm rãi nói: “Diệp Phàm vẫn quá đơn thuần. Đến phản bác cũng không biết phản bác thế nào, mỗi câu nói ra đều như muối bỏ bể. Vân Hàn thì bị đánh đến mức không thốt nổi một lời, miệng đầy máu, sợ rằng phải dưỡng thương mấy tháng mới có thể tiếp tục tu hành.”
Ngay khoảnh khắc đó, trong lòng Tô Minh như bừng tỉnh một đạo lý.
“Hóa ra đây mới gọi là đối thoại với kẻ thù.”
“Khiến bọn họ ghê tởm, hiểu lầm chồng chất đến cực điểm. Dù ngươi có chết đi, bọn họ vẫn mang theo nghi ngờ. Mà sự nghi ngờ ấy sẽ ăn sâu vào xương tủy, từng chút một dày vò nhau đến tận cùng.”
Lạc Vân Ca không biết từ lúc nào đã lặng lẽ rời sang một góc ngồi xuống. Hắn vốn định đứng ra nói giúp Vô Thường, nhưng vừa thấy Thiên Thu, liền xoay mặt làm ngơ, như thể chưa từng có ý định ấy.
Lúc này, Thiên Thu quét mắt nhìn khắp sân trường. Ánh mắt sắc bén như lưỡi dao, khóe môi cong lên một nụ cười khinh bạc.
“Ai thấy việc ta làm hôm nay là quá đáng, cứ đứng ra nói.”
Hắn đã quyết định ra mặt vì Vô Thường, vậy thì phải làm đến cùng, phải để lại ấn tượng sâu nhất. Phải khiến tất cả hiểu rõ, chạm vào Vô Thường chính là tự chuốc lấy họa sát thân.
Ngay cả một chuyển động nhỏ nhất, hắn cũng không bỏ qua. Bởi chỉ cần hắn tỏ ra lơ là, sẽ có kẻ dám bước những bước đầu tiên. Một bước không bị ngăn cản, sẽ kéo theo ngàn vạn bàn chân khác cùng dẫm xuống, tạo thành rung chuyển đủ để đe dọa vị thế của hắn.
Cách làm của Thiên Thu rất đơn giản. Đeo lên cổ mỗi người một cái còng sắt vô hình. Đe dọa bằng lời nói chỉ có tác dụng nhất thời, chỉ có trói buộc mới tạo nên sự vĩnh viễn.
Chợt vang lên một tiếng rất khẽ. Diệp Linh Lung lùi lại nửa bước, vô tình dẫm lên một chiếc lá phong bay vào sân.
Thiên Thu chậm rãi bước tới.
“Quả nhiên vẫn có một con chuột nhắt không xem lời ta nói ra gì.” Hắn đứng trước mặt nàng, giọng không mang theo nửa phần thiện ý. “Ngươi muốn gì? Muốn ba sáu không?”
Diệp Phàm không biết từ lúc nào đã lao tới, chắn trước mặt Diệp Linh Lung.
“Muốn đụng vào nàng ấy, phải bước qua xác ta!”
Khoảnh khắc ấy, trong đầu Thiên Thu hiện lên một đoạn ký ức cũ.
“Thảo nào ta lại thấy quen mắt.” Hắn thầm nghĩ. “Kẻ này từ nhỏ đã lảng vảng trong Lạc gia, lúc nào cũng dẫn theo một cái đuôi muội muội.”
Một cảm giác khinh thường dâng lên trong lòng. “Ngứa mắt thật. Việc học còn chưa xong, đã suốt ngày bày đặt tình thâm nghĩa trọng.”
Thiên Thu không do dự, một cước đá thẳng vào bụng Diệp Phàm.
“Tránh ra, đồ phế vật!”
Diệp Phàm bị đá văng sang bên. Không còn vật cản, Thiên Thu lập tức tát một cái thật mạnh, Diệp Linh Lung bị đánh bay ra ngoài.
“Đáng chết!”
Diệp Phàm gầm lên, tức giận lao tới định đấm. Thiên Thu chỉ hơi nghiêng người né tránh, rồi phản công bằng một cước vào mặt. Diệp Phàm mất thăng bằng, lảo đảo lùi lại một đoạn dài.
Trong đầu Thiên Thu chợt lóe lên những tiểu thuyết mạng từng đọc kiếp trước.
“Kẻ này hẳn là thiên mệnh chi tử.” Hắn thầm cười lạnh. “Bảo sao mỹ nữ cứ hết lần này đến lần khác vây quanh.”
Ánh mắt hắn hơi nghiêng sang nhìn Lạc Vân Ca. “Không biết người này có bị Diệp Phàm hấp dẫn hay không. Hắn khinh thường phế vật và người thường, nhưng lại luôn để ý đến những kẻ có thiên phú dị bẩm.”
Thiên Thu bước tới, giẫm mạnh một cước vào bụng Diệp Phàm. Thân thể đối phương lăn lộn trên mặt đất, phát ra một tiếng kêu thê lương.
Trong lòng Thiên Thu nhanh chóng đánh giá.
“Cường độ thân thể không tệ, thậm chí còn vượt xa ta. Quả nhiên là nhân vật chính của thế giới này. Đáng tiếc, chỉ có thân thể mà không biết dùng, cũng chỉ là mãng phu.”
Lúc này, Thiên Thu trông hệt như một tên phản diện chuyên bắt nạt nam chính. Hắn cười đầy khinh miệt.
“Diệp Phàm, ngươi đã chuẩn bị đủ năm triệu để chu cấp hàng tháng cho nhi tử nhà ngươi chưa?”
Có người nghe mà ngẩn ra, không nhịn được lên tiếng: “Năm triệu, ba sáu? Hắn đang nói cái gì vậy, ta nghe chẳng hiểu gì cả.”
Một đệ tử đọc nhiều sách liền đáp: “Ta từng đọc qua cấm thư. Nghe nói có một vị đại năng từng bỏ con, mỗi tháng chỉ chu cấp năm triệu. Vị đại năng đó chủ tu cổ đạo, lấy đom đóm làm chủ.”
Người kia “ồ” lên một tiếng: “Vậy còn ba sáu thì sao?”
Có người đáp lại: “Ngươi đã nghe qua câu ba sáu Thanh Hoá chưa. Người ta nói ba sáu là từ dùng để phân biệt vùng miền, là một từ ngữ rất xấu. Khi dùng nó sẽ phát ra một tín hiệu khiêu khích, gọi là tín hiệu var.”
Nghe xong, người này đột nhiên xoa bụng: “Tự dưng ta thèm nem chua Thanh Hóa quá, sáng mới ăn có tô phở mà vẫn chưa đã.”
Thiên Thu mặc kệ những cuộc thảo luận kiểu đó. Với hắn, ba giây là đủ để khóa chặt một chiếc còng vô hình trong lòng mỗi người rồi. Hắn tự nhận mình rất hào phóng, chỉ tiếc Diệp Linh Lung không chịu được đến lúc đó.
Lúc này, Diệp Phàm nằm dưới đất, hai hàm răng nghiến chặt, hai tay nắm lại thành quyền, trong lòng tràn đầy không cam tâm.
Gia lão học đường đúng lúc này mới bước vào sân. Nhìn cảnh hỗn độn trước mắt, lão thoáng sững người.
Lạc Văn Hiền rất nhanh đã hiểu ra, lão cười gượng: “Ta hiểu rồi. Mấy hôm trước ta còn nghe nói Vân Hàn đánh Vô Thường trọng thương.”
Nói đến đây, lão chợt nhớ lại cảnh buổi sáng. “Giờ thì ta hiểu thêm nữa rồi. Tộc trưởng sáng sớm đã sai ta việc này đến việc kia, rõ ràng là không muốn ta kịp tới học đường.”
Lạc Thông Thiên thở dài: “Là ta quản nhi nữ không tốt. Ngươi mang mấy người tới đây, chữa thương cho nhi nữ nhà ta.”
Trong lòng lão lại tiếp tục nghĩ.
“Trước khi tới đây, tộc trưởng còn bảo ta mang theo vài tu sĩ chuyên trị liệu và mấy viên đan dược thượng phẩm.”
“Ta lúc đó còn không hiểu, chỉ nghĩ là chữa thương cho nhi nữ nhà mình. Ban đầu còn chẳng rõ là nhi nữ nào, hoá ra lại là Lạc Vân Hàn.”
Gia lão vừa tới, Thiên Thu liền rút chân khỏi người Diệp Phàm, lùi ra xa mấy chục bước, như thể đang tránh một thứ gì đó cực kỳ ô uế.
Cả sân trường lập tức xôn xao. Từ nhỏ bọn họ đã được dạy cách quan sát thời thế, phán đoán tình hình. Gia lão đến trễ thế này, làm sao không đoán ra nguyên do.
Những tiếng thì thầm vang lên khắp nơi.
“Gia lão tới muộn, Thiên Thu lại vô cớ đánh người. Chuyện này, chắc ai cũng đoán được là có tộc trưởng nhúng tay vào.”
“Đây rõ ràng là đang cho chúng ta một công đạo. Vô Thường vô cớ bị Vân Hàn đánh, biết đâu một ngày nào đó đến lượt chúng ta thì sao.”
Nhất là khi Thiên Thu còn lấy ra Lưu Ảnh thạch, sự suy đoán trong lòng bọn họ càng thêm rõ rệt.
“Nếu sau này ta đắc tội Diệp Phàm, Vân Hàn chẳng phải sẽ ra tay đánh ta sao. Chưa kể Diệp Phàm còn hay nổi điên vô cớ.”
“Tộc trưởng đại nhân giáo huấn kẻ hành xử ngang ngược, thậm chí không bỏ qua cả nhi nữ nhà mình, thật sự khiến ta an tâm hơn không ít.”
Trong vô hình, bọn hắn bắt đầu sinh ra thêm vài phần tin tưởng đối với vị tộc trưởng vốn mờ nhạt này. Chỉ là mấy đứa nhóc, liệu có thể mang đến cho hắn bao nhiêu danh khí?
Có. Mọi chuyện đều bắt nguồn từ gốc rễ. Bọn hắn thể hiện sự tôn trọng với Lạc Thông Thiên, vậy cha mẹ bọn hắn chẳng lẽ không nghe được những câu chuyện về vị tộc trưởng anh dũng, dám trừng phạt cả nhi nữ nhà mình hay sao. Nghe xong, chẳng lẽ lại không thay đổi cái nhìn?
Có.
Trong vô hình, việc giúp đỡ Lạc Vô Thường lại khiến Lạc Thông Thiên tích lũy thêm không ít danh khí trong tộc.
Lúc này, Phương Thư đứng một bên, khẽ thở phào, đồng thời âm thầm phân tích sự khác biệt giữa Vân Hàn và Thiên Thu.
“Vân Hàn hành động hoàn toàn theo bước của Diệp Phàm. Nói thẳng ra, nàng ta sắp thành một cái đuôi nhỏ không não rồi. Nếu chẳng may ta đắc tội Diệp Phàm, rất có thể sẽ bị Vân Hàn chèn ép, thậm chí ảnh hưởng đến thành tích trong học tập, dẫn đến nhận được ít tài nguyên hơn.”
“Còn hành vi của Diệp Phàm thì thất thường, rất khó đoán. Nhưng Thiên Thu thì khác, hắn dễ đoán hơn nhiều. Chỉ cần nắm được động thái của hắn, là có thể tránh được mấy trận ăn đòn vô cớ.”
Hắn liếc nhìn Thiên Thu một cái, trong lòng chợt dâng lên cảm giác phấn khích khó tả. Cảm giác này, chính là dấu hiệu của một cơ duyên sắp đến.
“Thiên Thu cùng lắm chỉ lấy linh thạch, đánh người, ăn cướp thôi. Sau này còn được tác giả tẩy trắng.”
“Hơn nữa, phạm vi hắn đánh người chỉ giới hạn trong học đường, rất dễ kiểm soát. Người trong gia tộc còn cảm thấy võ nghệ của hậu bối nhà mình nhờ vậy mà tăng lên không ít.”
“Chưa kể cha hắn là Lạc Thiên Hành, mẹ là Tịch Sơ Ảnh. Truyền thừa để lại đã đủ đè bẹp cả một gia tộc. Trong Lạc gia, ít nhiều cũng còn lưu lại vài pháp môn của cha mẹ hắn, gia tộc dù thế nào cũng phải nể hắn mấy phần.”
Tẩy trắng như thế nào?
Phương Thư đọc qua Định Luật Vương Giả vô số lần, sớm đã hiểu rõ nguyên tác, nên rất rõ một chuyện. Thiên Thu đã sớm giàu rồi, căn bản không để ý tới mấy điểm tích lũy hay chút linh thạch ấy.
Quá trình này, hắn gọi là tích lũy tài nguyên. Chỉ cần Thiên Thu để mắt tới ai, hắn sẽ trực tiếp ném linh thạch cho người đó. Cách làm này giống hệt bậc cha mẹ cưỡng chế thu linh thạch, âm thầm tích góp lại cho những đứa con thân yêu của mình.
Nói như vậy cũng không sai. Nếu tính luôn cả tuổi trước khi xuyên không, Thiên Thu đã đủ tuổi làm cha mẹ của bọn hắn từ lâu rồi.
Phương Thư nghĩ tới Lạc Vân Hàn, không khỏi thở dài: “Vân Hàn ban đầu lừa ta rồi. Ta còn tưởng nàng là một thiếu nữ yếu đuối cần được che chở, ai ngờ lại là một quả bom đặt ngay bên cạnh Diệp Phàm.”
Một lát sau, Vân Hàn được các tu sĩ trị liệu đặt lên cáng khiêng đi. Gia lão nhanh chóng ổn định lại trật tự, từng người từng người ngồi vào trong trận pháp.
0 Bình luận