Quyển 1 hồi 3: Cầu Đạo Chi Tâm

Chương 70: Tu đạo là tu tâm

Chương 70: Tu đạo là tu tâm

Thiên Thu chấn động. Hắn lặng lẽ cảm nhận tất cả.

Gió mang theo hơi thu sắc lạnh lướt qua. Thân thể hắn đang rơi, nhưng khoảnh khắc ấy lại bị kéo dài đến vô hạn.

Tinh thần lực tiêu hao nhanh chóng. Đồng thời, trong đầu hắn hiện lên một đoạn ký ức không thuộc về mình.

Chiếc lá này được trồng từ gần mười năm trước. Khi sắc xanh phai nhạt, sắc đỏ dần thay thế, có người đã thiết lập thêm khởi sinh trận và định hình thuật.

Khởi sinh trận chỉ cần linh khí thiên địa đầy đủ là đủ để duy trì sinh mệnh, thậm chí khiến nó mọc lại lá non. Định hình thuật thì giữ nguyên dáng vẻ tàn phong của năm đó.

Nhờ hai trận pháp này, mỗi khi một chiếc lá rơi xuống, lại có một chiếc khác thay thế. Hai thứ ấy chỉ thích hợp dùng để làm cảnh.

Nếu dùng để thu thập vật liệu thì còn kém xa đại trận do Lạc Thiên Hành bày ra. Cũng chính vì vậy, mỗi buổi sáng Thiên Thu đều phải quét dọn đến mệt rã rời.

Lá rơi, rồi mục nát, hóa thành chất dinh dưỡng nuôi thân cây.

Chỉ trong chớp mắt, Thiên Thu đã nhìn thấy toàn bộ ký ức của chiếc lá, từ khi sinh ra, tàn lụi, rồi lại được thay thế, một vòng lặp không lối thoát.

Trong lòng hắn bỗng nhen nhóm một nỗi oán hận xa lạ.

“Ta hận con người. Ta hận bọn hắn đã giam cầm ta trong khoảng thời gian vô tận này. Bọn hắn tưởng trường sinh là thứ tốt đẹp sao?”

Tiếng xào xạc vang lên, như một lời châm biếm lạnh lùng.

“Các ngươi cho rằng trường sinh là xa xỉ ư? Nó là một lời nguyền. Các ngươi vĩnh viễn không thể hiểu được.”

Thiên Thu giật mình, tinh thần chấn động mạnh, vội vàng giành lại quyền kiểm soát.

“Nguy hiểm thật. Suýt nữa ta đã bị đồng hóa.”

Trong khoảnh khắc, vô số ý niệm lóe lên như điện quang hỏa thạch.

“Đây là tinh thần lực do công pháp Thu Sắc Nhập Tàng Tâm tinh luyện ra sao? Chỉ nghe tên đã thấy quái dị.”

Suy nghĩ hắn chậm lại, dần dần trở nên trầm tĩnh.

“Ta từng không hiểu vì sao cha ta có thể trở thành tu sĩ đa tài. Hóa ra bí mật nằm ở đây. Hóa thân thành kẻ khác, thông qua ký ức và trải nghiệm của họ, biến thành của mình. Nói chính xác hơn là mượn đạo của người.”

Tiếng lá xào xạc vang lên, như đang thì thầm suy tư.

“Vạn vật đều có đạo của riêng mình. Cướp đạo của kẻ khác, chẳng lẽ không sợ bị đồng hóa sao? Vừa rồi ta suýt nữa đã bị tàn phong này chiếm đoạt, vĩnh viễn giam cầm trong cỗ thân xác ấy.”

Nhưng trong lòng Thiên Thu lại lóe lên một suy nghĩ khác.

“Ta đã hóa thân thành nó lâu như vậy, thậm chí còn chạm đến trạng thái dừng thời gian, vậy tại sao ta không bị phản phệ vì tinh thần lực không đủ?”

Khóe môi hắn khẽ cong lên.

“Chẳng lẽ đạo của nó gần giống cổ trùng. Trước khi bị tu sĩ luyện hóa, cổ trùng có thể phát huy năng lực ngoài ý muốn.”

“Cổ trùng cũng là một đạo, là sản phẩm do đạo lý thiên địa ngưng tụ. Ta hóa thân thành tàn phong, cũng là một loại đạo lý. Vì thế, chính đạo lý này đã thay ta gánh chịu áp lực.”

Trong lòng hắn vang lên tiếng cười khẽ.

“Cướp đạo thì sao chứ? Trên đời chỉ có kẻ tham lam mà do dự mới bị nuốt chửng. Ta tham, nhưng ta có chủ ý. Đã vậy thì còn sợ gì bị đồng hóa.”

Mỗi một công pháp khi tu luyện đều sẽ kết tinh thành một hạt giống đạo tâm. Nếu tu ở thượng đan điền, hạt giống ấy sẽ tinh luyện tinh thần lực mang thuộc tính của công pháp, hoặc dựa vào thuộc tính của kỳ vật mà thành hình.

Khí ở trung đan điền, tinh ở hạ đan điền, đều tuân theo cùng một loại quy tắc tương tự.

Lạc Thiên Thu dùng kỳ vật là một tàn phong đã trải qua vô số năm tháng giữa đại trận trụ đạo. Bản thân hắn ở trong đó cũng âm thầm bị ảnh hưởng, khiến đạo lý trụ đạo dần bị thu hút.

Thu Sắc Nhập Tàng Tâm chính là lấy tâm hoá thân vạn vật.

Đạo lý của thiên địa không bị ràng buộc bởi linh khí hay tinh thần.

Dựa vào những điều này, hắn đang hoá thân thành một tàn phong, đứng yên giữa một khoảng thời gian vô tận kéo dài không điểm cuối.

Chợt, Thiên Thu nhận ra vấn đề cốt lõi.

“Ta là tu sĩ Cực Hạn, bản thân có sức hút cực lớn đối với đạo lý thiên địa. Nay lại thường xuyên tiếp xúc với đạo lý trụ đạo trong đại trận, dẫn tới việc chính mình đã nắm giữ được một phần sơ lược bên trong.”

“Ngộ tính và tư chất đều không có vấn đề. Ta rất nhanh đã hiểu được đạo lý của tàn phong này, đó là sự giam cầm của thời gian. Nó mệt mỏi, nó khát khao thoát khỏi cảnh ngộ bị đóng băng vĩnh viễn.”

Càng nghĩ, hắn lại càng kích động, như thể vừa chạm đến một tầng chân lý nào đó.

“Vì vậy, chừng nào ta còn chưa thể chưởng khống đạo lý này, thì ta vẫn không thể thoát khỏi trạng thái trước mắt.”

Giọng Thiên Thu dần trở nên bình thản. Hắn thay đôi mắt bằng tinh thần lực, lặng lẽ quét nhìn xung quanh.

“Vạn vật đều là ta, ta cũng là vạn vật. Mọi thứ đều có thể để ta dùng, bởi chính ta cũng là một phần của nó.”

Ngay khi ý niệm này cắm rễ trong tâm, hắn lập tức rơi vào trạng thái cảm ngộ sâu sắc.

“Giam cầm sao? Trong lòng ta, giam cầm chỉ là một trạng thái nghỉ ngơi, để bản thân có đủ thời gian suy nghĩ thấu đáo hơn.”

“Nếu thật sự phải giam cầm một tồn tại trong thời gian vĩnh cửu, thì kẻ giam cầm chỉ có thể là ta. Thiên địa này, phải do ta tuỳ ý thao túng.”

Ý nghĩ vừa dứt, lá thu hướng về phía thân thể thiếu niên. Tinh thần khẽ động, Thiên Thu bước nhẹ một bước, thiên địa tựa như xoay vần, tàn phong khẽ rung lên vài tiếng xào xạc.

Hắn hứng khởi.

“Đúng rồi… thêm một chút nữa.”

Một lúc sau, phiến lá chậm rãi rơi xuống. Thiếu niên cất bước rời đi, khóe môi treo lên một nụ cười hiếm thấy.

“Thành công rồi!”

Hắn không quay đầu nhìn lại, nhưng lại biết rõ toàn bộ những thứ phía sau lưng.

Tàn phong chậm rãi rơi xuống, nó nhìn thấy thiếu niên dần khuất bóng. Toàn bộ khung cảnh ấy đều nằm trong nhận thức của Thiên Thu, hắn biết rất rõ điều đó.

“Vạn vật thiên địa đều là con mắt của ta.”

Nhập đạo lộ kết tâm khai,

Thu Sắc Tàng Tâm, sắc phai trần tình.

Tinh thần lay động vô hình,

Hoá sinh vạn vật, vạn linh hiện tiền.

Mỗi hoa mang một đạo duyên,

Mỗi niệm kết quả, mỗi niềm lý sinh.

Nhất tâm hoá vạn phân minh

Vạn niệm quy nhất, đạo thành v,ô ngôn.

Ta nay hoá lý làm thân,

Một niệm thông suốt, thiên môn mở đường.

Đạo dài triền miên vô lượng,

Ngộ tâm phi phàm, bước thẳng chân không.

Phiến lá chạm đất, người đã biến mất. Lá phong lại bắt đầu một vòng lặp mới.

Không lâu sau, trên phố lớn, Khánh Niên đang chạy thục mạng. Ánh mắt hắn liếc về phía chiếc dép đang bay tới phía sau, trong lòng hoảng loạn.

Người trong thành đã quá quen với cảnh này. Đám đệ tử các gia tộc vừa đột phá xong liền ra ngoài gây chuyện, đồ vật bay loạn trên phố vốn chẳng phải chuyện hiếm.

Phía sau Khánh Niên, một bóng dáng nhỏ bé không ai để ý cũng đang chạy. Mỗi nơi hắn đi qua, gió cuốn tung mái tóc, y phục phấp phới.

Hai má phồng lên như đang hít sâu lấy đà, hai chân chuyển động nhanh đến mức chỉ còn dư ảnh, trông như bánh xe lăn trên mặt đất.

Thiếu niên vừa cầm dép ném vừa lẩm bẩm: “Các ngươi đều là con trai của ta. Huynh trưởng như cha, cha như huynh trưởng, tiểu đệ là con.”

Sau màn giao đấu với Dịch Cơ Vũ, Thiên Thu thu được rất nhiều cảm ngộ. Hơn nữa, hắn còn dùng tinh thần lực do Thu Sắc Nhập Tàng Tâm tinh luyện quét lên chiếc dép của mình, thậm chí quét cả hiện trường một lượt.

Đạo lý làm cha theo đó mà có bước tiến vượt bậc, ngay cả khái niệm cũng trở nên sâu sắc hơn.

Hiện tại, ngoài quan hệ cha con, hắn còn có thể thuận tay dạy dỗ cả huynh đệ thân thiết lẫn đệ đệ trong nhà.

Hai chiếc dép thay nhau bay tới. Khánh Niên vừa chạy vừa khóc thầm trong lòng: “Người không cần ta nữa rồi, hu hu. Ta bị bỏ rơi rồi. Ta biết ngay mà, năm triệu chính là phí bỏ con.”

Lúc này, Vô Thường cùng đám bằng hữu đang băng qua đường, hướng về một quán ăn bình dân. Vốn dĩ bọn họ định thân ai về nhà nấy, nhưng Phi Dương đề nghị cả bốn cùng đi ăn một bữa để chúc mừng việc đột phá thành công.

Nước mắt còn chưa kịp rơi, Khánh Niên đã va sầm vào một thiếu niên khác. Đối phương mặc y phục trắng, trên mặt vẫn còn vết thương chưa lành. Nếu không có đan dược phù hợp, e rằng sau này sẽ để lại sẹo.

Ầm.

Hai người đụng vào nhau, đồ đạc văng tứ tung. Khánh Niên bật ngược về sau mấy bước, còn Vô Thường ngã nhào xuống đất, vẻ mặt hơi khó chịu.

Chiếc dép bay tới, đập trúng đầu hắn rồi bật sang phía Lạc Vô Thường. Gió chợt khựng lại như vì hiếu kỳ, dép tiếp tục lao tới, nhưng lần này lại xuyên thẳng qua nó.

Gió làm ra bộ dáng ngơ ngác, rồi bỗng trợn tròn hai mắt, đầy kinh ngạc: “À quên! Ta là gió mà, sợ dép làm cái gì?”

Đây không hẳn là sợ, mà là một loại bản năng đã in sâu vào huyết mạch.

Thiên Thu khẽ dừng bước, ẩn mình giữa dòng người, ánh mắt hơi nghi hoặc nhìn về phía chiếc dép vừa ném trúng.

Thu Sắc Nhập Tàng Tâm, lấy tâm nhập thế, không gì không thấu, không gì không quen.

Giây sau, ánh mắt hắn nheo lại: “Quả nhiên kỳ lạ. Ta chỉ tùy tiện vung ra vài khái niệm, vậy mà lại phát hiện một bí ẩn ngoài dự liệu.”

Thiên Thu quay lưng rời đi, tựa như chấp nhận rằng có những thứ hiện tại hắn chưa thể chạm tới: “Ta có thể nhìn ra mọi khái niệm, nhưng vẫn tồn tại những ngoại lệ. Hoặc là thực lực người kia vượt xa ta, hoặc là quy tắc của thế giới này đang bài xích ta.”

“Mọi thứ chung quy vẫn vận hành theo quy tắc. Hệ thống tu luyện cũng là quy tắc. Ngày xưa tu hành dựa vào linh căn, ngày nay lại xuất hiện những con đường mới.”

Suy nghĩ trôi đều, bước chân cũng thuận theo, không hề khựng lại: “Người trước được gọi là tu sĩ cổ truyền, lưu phái ít ỏi vì bị giới hạn trong linh căn.”

“Còn hiện tại, chỉ cần bản lĩnh đủ lớn, thiên địa cũng phải nhường đường. Con đường này phản ánh rõ nhất hai chữ, tu tâm.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!