Quyển 1 hồi 3: Cầu Đạo Chi Tâm
Chương 69: Thu Sắc Nhập Tàng Tâm
0 Bình luận - Độ dài: 2,407 từ - Cập nhật:
Lúc này trời đã ngả sang hoàng hôn, ánh chiều tà phủ xuống học viện một màu đỏ sẫm. Toàn bộ đệ tử trong trường đều đã hoàn thành đột phá, linh lực trên người còn dao động chưa kịp ổn định. Có người cuồng hỷ, có kẻ nắm chặt nắm tay như vừa nắm được cả tương lai.
“Cuối cùng cũng đột phá xong rồi. Lần này nhất định phải cho tên đó một bài học.”
Vô Thường thở ra một hơi thật dài. Hắn cảm nhận rất rõ sự thay đổi của bản thân, không chỉ là linh lực dồi dào hơn, mà cả thân thể cũng như được tôi luyện lại một lần. Mỗi cử động đều mang theo lực lượng dư thừa.
Như thường lệ, hắn trở về nhà một mình. Dù hắn và đám người Tô Minh được xem là bạn, nhưng cũng chỉ dừng ở mức đó. Không có chuyện kết bạn là phải đi chung đường, mỗi người đều có cuộc sống riêng, không cần miễn cưỡng.
Trên con phố rời khỏi học viện, cảnh tượng hỗn loạn hơn Vô Thường tưởng. Không ít đệ tử vừa mới đột phá xong đã bắt đầu không kiểm soát được tâm cảnh, nhìn người khác bằng ánh mắt từ trên cao.
Có kẻ định sàm sỡ con gái nhà lành, còn chưa kịp chạm tay đã bị chấp pháp đường cải trang bắt giữ. Cũng có người kéo theo kẻ thù cũ vào con hẻm vắng, định nhân cơ hội này giải quyết ân oán.
Trong một con hẻm hiếm người qua lại, một thiếu niên Lạc gia dẫn theo mấy tên đồng bọn chặn đường một đám thanh niên. Ánh mắt bọn họ lạnh lẽo, không hề che giấu ác ý.
“Ta cho ngươi bắt nạt ta này!”
“Trả lại toàn bộ số tiền trước đây ngươi trấn lột từ ta. Nếu không thì anh em chúng ta cho ngươi nếm mùi.”
Ba tên thanh niên thân hình to lớn co rúm trong góc hẻm, trên người chi chít vết thương, rõ ràng đã không còn sức phản kháng.
Tu sĩ Nhập Đạo cảnh đã ngưng tụ hạt giống đạo tâm trong cơ thể. Thông qua đạo lý, hạt giống này dẫn dắt linh khí, khiến đan điền có thể tự khôi phục. Nhưng trước đó, linh khí buộc phải cải tạo thân thể, bởi thân xác ban đầu không đủ để gánh vác đạo tâm.
Xương cốt, kinh mạch, huyết nhục đều bị mở rộng giới hạn. Vì thế, cường độ thân thể của một tu sĩ Nhập Đạo cảnh ít nhất cũng gấp ba lần người trưởng thành bình thường.
Đó là ranh giới rõ ràng giữa tu tiên giả và phàm nhân.
Giới hạn thể chất của người thường, dù rèn luyện đến đâu, cũng chỉ dừng lại ở mức nhất định. Có thể mạnh hơn, nhưng rất khó vượt qua ngưỡng bẩm sinh. Nếu coi thể chất là một cái xô, thì xô nhỏ, nước nhiều cũng chỉ tràn ra ngoài.
Mà cái xô đó, không có tiền thì không đổi được.
Tu tiên, suy cho cùng cũng là một hình thức phân tầng xã hội. Thực lực chính là thước đo giàu nghèo. Cường giả vi tôn không phải lời nói suông, mà là quy tắc vận hành của cả thế giới.
Kẻ mạnh muốn làm gì cũng được. Kẻ yếu nếu không cam tâm bị nghiền nát, chỉ còn cách lừa lọc, cướp đoạt lẫn nhau. Một hệ sinh thái vừa trần trụi vừa tàn nhẫn.
Hơn mười bốn năm trước, không ai dám động đến người của các đại gia tộc. Không phải vì luật pháp, mà vì không ai biết ai là tu sĩ. Chỉ riêng sự chênh lệch thực lực đã đủ khiến người ta tuyệt vọng.
Nhưng mười bốn năm trở lại đây, có kẻ nhờ cướp được cơ duyên từ đại gia tộc, đổi lấy một viên Cường Thể Đan cực kỳ trân quý.
Tu sĩ vừa bước vào Nhập Đạo cảnh, ưu thế lớn nhất chỉ nằm ở thân thể. Nhưng chỉ cần nuốt được một viên Cường Thể Đan, liền có thể đổi đời, trực tiếp phá vỡ cục diện hiện tại.
Hơn nữa, chuyện tranh chấp giữa đệ tử, trưởng bối từ trước đến nay đều không can thiệp, mặc cho bọn hắn tự sinh tự diệt.
Thậm chí có kẻ chui vào một tiệm đan học việc vài năm, được chủ quán cho mượn linh cụ, liều mình thử một lần, thật sự luyện ra được Cường Thể Đan.
Chỉ tiếc, luyện đan nào phải chuyện dễ. Xác suất thành công chẳng khác nào học được và làm thuần thục một nghề chân chính. Không phải ai cũng có thiên phú, càng không phải ai cũng có tư chất.
Nhưng những kẻ vô học thì làm sao hiểu được điều đó.
Vì thế, từ đầu việc nhắm vào người của bốn đại gia tộc đã là một ván cược. Bất kể thành hay bại, đều là lấy cả tính mạng ra đánh đổi. Thắng thì đổi đời, thua thì chết.
Với người thường không có thế lực chống lưng, con đường duy nhất để bước vào tu luyện cũng chỉ có vậy.
Ba tên cướp run rẩy lấy túi trữ vật đưa ra. Bọn thiếu niên nhận tiền, ban đầu cũng không làm khó, xem như giúp họ giữ hộ, tránh để Lạc Thiên Thu kia tiếp tục trấn lột.
“Chưa đủ.”
Giọng nói lạnh lẽo vang lên, sắc mặt bọn họ lập tức thay đổi.
“Ta không tính lãi, nhưng các ngươi không thể không để ta tính.”
Kẻ cầm đầu gằn giọng, ánh mắt âm u: “Số tiền này còn chưa tới một phần mười. Bọn ta có ghi sổ, từng ngày từng ngày.”
“Ỷ có được chút võ nghệ liền coi trời bằng vung sao!”
Ba người kia khóc lóc cầu xin, nhưng đáp lại chỉ là những cú đạp thô bạo, không hề lưu tình.
Diệp Phàm vô tình đi ngang qua, nhìn thấy cảnh này, ánh mắt lạnh dần. Trong lòng hắn càng thêm khẳng định suy nghĩ của mình.
“Tu tiên giả toàn là một lũ khốn nạn. Thế giới này thật dơ bẩn. Một ngày nào đó, ta sẽ tự tay giết sạch các ngươi.”
Vô Thường cũng nhìn thấy, nhưng hắn chỉ lặng lẽ bước qua, sắc mặt bình thản. Thế giới này có trắng có đen, mà phần lớn thời gian tồn tại trong màu xám. Hắn chấp nhận được điều đó.
Chuyện của người khác, không nên can thiệp.
Tôn trọng số phận của kẻ khác, cũng là tôn trọng lựa chọn của chính mình.
Hắn có thể giúp người khác bằng linh thạch, bằng lời giải đáp, bằng lời khuyên. Nhưng hắn có một ranh giới rõ ràng, tuyệt đối không can dự vào cuộc đời của người khác.
Một chút nóng đầu, đổi lại có thể là vô tận phiền phức.
Diệp Phàm không hiểu chuyện thì thôi. Nhưng Vân Hàn khi đó tùy tiện xen vào, chẳng những không giúp được ai, còn tự đưa mình vào tầm ngắm của Lạc Thiên Thu.
Thủ đoạn của người kia, ai cũng rõ. Mỗi lần ra tay đều khác nhau, không làm bẩn danh dự, nhưng đủ khiến người ta cả đời tàn phế.
Lạc Vô Thường thong thả bước trên phố, ánh mắt mang theo cảm giác mới mẻ. Không phải vì con đường này đã đổi, mà vì con đường hắn sắp bước lên vừa mới mở ra.
Ở một nơi khác, Thiên Thu đang vượt qua ngàn phong của Lạc gia. Hắn đi không mục đích, cũng không có nơi dừng chân cố định.
Chỉ cần có gió, nơi đó liền vang lên tiếng bước chân xào xạc.
Hắn không có nhà. Nhà từ rất lâu rồi đã không còn nữa.
Từng bước, từng bước. Bước chân ngắn mà gấp, như sợ đánh rơi thứ gì đó vô hình.
Hắn không dựa vào lý trí, cũng không cần mục tiêu. Chỉ men theo cảm giác mơ hồ của năm xưa mà đi.
Một bước, chỉ là một bước. Không mong cầu, cũng không do dự.
Hắn lại đi qua một gốc phong, còn năm mét nữa là đến gốc phong kế tiếp. Năm mét nối liền năm mét, từng bước lặp lại, không dứt.
Không biết đã đi bao lâu, chân trái hắn vừa chạm đất, tay phải đã vung quyền. Quyền chưa kịp thu, chân phải đã bước lên, rồi đến chân trái tiếp đất.
Đó chỉ là một quyền tùy ý. Theo lẽ thường, lực đạo phải bị phân tán theo từng bước chân. Nhưng quyền này lại khác, uy lực không những không suy giảm mà còn được tinh chỉnh đến cực hạn.
Chỉ một quyền, gió bỗng cuộn lên như gặp bão, cuốn theo những tàn phong, tựa hồ muốn hái từng phiến lá đỏ rực giữa hoàng hôn.
Bàn tay vươn ra, hướng về một chiếc lá đỏ thẫm, như thể thân hình thiếu niên nhỏ bé kia muốn mượn sắc đỏ ấy, đạp lên những tầng mây ánh than hồng.
Tán lá xoay quanh thân thể hắn. Bước chân vẫn tiếp diễn, quyền đã thu lại. Trong khoảnh khắc ấy, Thiên Thu giải phóng tinh thần lực.
Tinh thần lực có hai cách vận dụng, chính xác hơn là ba, chỉ là rất ít tu sĩ nhận ra điều này.
Cách thứ nhất là pha loãng tinh thần lực, mở rộng phạm vi trinh sát lên gấp hai, thậm chí gấp ba. Đổi lại, hình ảnh không còn rõ ràng, chỉ có thể cảm nhận từ gần đến rìa xa nhất bằng những tín hiệu thô sơ như thân nhiệt, dao động linh khí, tần số sinh mệnh.
Cũng bởi vậy, một số đại lão chỉ cần khẽ động mí mắt đã có thể phán đoán số người hiện diện tại hiện trường.
Cách thứ hai là phương thức cơ bản nhất, không tinh chỉnh, không xử lý. Tinh thần lực được phóng thích trực tiếp, càng gần thì cảm nhận càng rõ, càng xa thì hình ảnh càng mờ nhạt.
Cách thứ ba là nén tinh thần lực đến cực hạn. Phương pháp này lại chia thành ba hướng chủ yếu.
Thứ nhất là độ rõ, cho phép nhìn xuyên địa hình, quan sát toàn bộ bố cục mà không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào, thường được dùng trong chiến đấu.
Thứ hai là độ sắc, dùng để nghiền ép hoặc áp chế mục tiêu, khiến kẻ trong phạm vi nhất định khó thở, thường mang tính răn đe.
Thứ ba là áp chế tinh thần, chủ yếu dùng để trấn áp và tra hỏi. Đây cũng là cách các cường giả thị uy trước tiểu bối. Nếu đối phương chỉ là tu sĩ tầm thường, rất có thể sẽ trực tiếp chết tại chỗ.
Thiên Thu có thiên tư liên quan đến đôi mắt, tinh thần lực dồi dào hơn người thường. Hơn nữa, hắn thường xuyên ra vào mộng cảnh, nên giới hạn tinh thần lực năm trăm lần người thường vốn đã là trần nhà của hắn.
Lần này đột phá cảnh giới, trần nhà ấy bị phá vỡ, lại thêm việc hắn tu luyện thượng đan điền, tinh thần lực càng thêm khủng bố.
Lấy Thiên Thu làm trung tâm, tinh thần lực mỏng như cánh ve lan tỏa ra ngoài. Chỉ trong chớp mắt, hắn đã có thể bao phủ gần như toàn bộ Lạc gia. Phải biết, Lạc gia là đại tộc, phạm vi rộng lớn, đủ để sánh ngang một tông môn.
Nguyên nhân cốt lõi là tinh thần lực vượt quá năm trăm lần người thường, cộng thêm thiên tư thiên về trinh sát, khiến gánh nặng tiêu hao giảm xuống rất nhiều.
Khi loại bỏ thiên tư, phạm vi giám sát lập tức giảm còn ba thành, tức chỉ bao phủ được bảy mươi phần trăm khu vực.
Chưa dừng lại ở đó, phạm vi tiếp tục tụt xuống sáu mươi phần trăm. Khi Thiên Thu một lần nữa phối hợp với thiên tư, phạm vi lại được kéo lên bảy mươi phần trăm.
Nếu hoàn toàn không dùng thiên tư, chỉ vận dụng cách thứ hai, phạm vi giám sát sẽ rơi xuống khoảng năm mươi phần trăm. Đây chính là chênh lệch giữa có và không có thiên tư.
Cách thứ ba đại diện cho ba tầng nén tinh thần lực. Phương pháp này chỉ dùng khi rơi vào hoàn cảnh sinh tử, lúc đó có gì trong tay đều phải dốc hết ra. Vì vậy, Thiên Thu chưa từng ngu ngốc đến mức tự phong ấn thiên tư của mình.
Chợt, tầm nhìn của hắn thu hẹp lại, chỉ còn phạm vi quanh mười cây. Hắn nghe rõ tiếng lá rung, cảm nhận được quỹ đạo rơi của từng phiến, như thể giữa hắn và chúng đã hình thành một mối liên hệ thân mật khó tả.
Tầm nhìn lại tiếp tục xoay chuyển, thu về chỉ còn bốn cây. Nhịp tim hắn dần hòa làm một với nhịp rơi của lá phong, mỗi lần chạm gió đều khiến lồng ngực khẽ rung lên.
Một phiến lá quét ngang, khoảng cách dừng lại ở năm mét. Thiên Thu nghe thấy luồng gió mát lướt qua vị trí tàn phong đang rơi, xoáy tròn một vòng, chậm rãi, ung dung.
Đến đây hắn dừng lại. Không tiếp tục thu hẹp nữa, nhưng tầm nhìn vẫn không ngừng di động. Đúng vậy, hắn vừa bước đi vừa dùng tinh thần lực quét ngang, dò xét và đo lường giới hạn của bản thân.
Đây chính là năng lực khéo léo tiệm cận bậc ba. Thiên Thu có thể cho phép bản thân lưu chuyển và sử dụng các loại năng lượng theo cách tối ưu nhất trong mọi hoàn cảnh.
Hắn cảm giác mình vẫn còn có thể nén sâu hơn.
Ý niệm vừa dứt, trong khoảnh khắc, phạm vi thu lại còn một mét. Thiên Thu như hóa thân thành một tàn phong.
Đồng tử hắn co rút.
Hắn nhìn thấy chính mình đang giơ một bước chân giữa không trung, thân thể cứng đờ như pho tượng.
“Đó… đó là ta?”
0 Bình luận