Quyển 1 hồi 3: Cầu Đạo Chi Tâm
Chương 64: Nợ một nhân quả
0 Bình luận - Độ dài: 2,169 từ - Cập nhật:
Gia lão đứng trước gần bảy mươi đệ tử, cất giọng hỏi: “Các trò đã chuẩn bị xong kỳ vật và công pháp để bắt đầu tu hành chưa?”
Tất cả đồng thanh đáp: “Dạ rồi.”
Gia lão gật đầu, tiếp tục nói: “Mỗi người trong các trò đều mang theo một đạo tâm. Mỗi đạo tâm sẽ mở ra một con đường khác nhau.”
“Tu tiên coi trọng tư chất, nhưng muốn đi xa thì cần một trái tim có đạo tâm vững chắc. Vì con đường tu tiên này, các trò đã chuẩn bị sẵn sàng chưa?”
Tất cả lần nữa đồng thanh: “Có rồi!”
Lạc Văn Hiền thấy vậy liền gật đầu hài lòng, hai tay chắp sau lưng.
“Cảnh giới đầu tiên của tu hành là Nhập Đạo cảnh, lấy tâm nhập đạo, ngưng tụ hạt giống đạo tâm.”
“Đạo không có hình dạng, nhưng lại có vô số khái niệm. Khát vọng, ước nguyện, chấp niệm, điều mà bản thân muốn đặt chân tới. Mỗi một đạo đều phản ánh tính cách và nội tâm sâu nhất của mỗi người.”
“Đạo tâm chính là con đường mà một người lựa chọn để đi đến tương lai. Một bước chạm tới tâm can, hai bước đi đến chân trời. Càng đi càng say mê, đạo tâm cũng chỉ đơn giản như vậy.”
Nói tới đây, lão khẽ thở dài: “Nhưng không phải cứ có đạo tâm là có thể đi được đến cùng.”
“Từng có hai người bạn thân thiết của ta, cả hai đều mang ước nguyện trở thành kiếm tu.”
“Kết quả…” Lão quay mặt đi, không dám nhìn thẳng vào đám đệ tử, giọng chậm rãi hơn. “Một người sau này lại trở thành tu sĩ kiếm trận, hoàn toàn khác xa với dáng vẻ Vạn Kiếm Quy Tông mà hắn từng mơ ước. Hắn học thứ gì cũng tốt, chỉ tiếc đã lãng phí một khoảng thời gian ở giữa, rồi mới lựa chọn kiếm trận.”
“Cho nên, kiên định với đạo tâm ban đầu là tốt. Ít nhất, khi các trò buộc phải thay đổi, cũng sẽ không khiến bản thân đau lòng quá nhiều. Đạo tâm có thể vỡ, cũng có thể dần thay đổi. Đạo tâm giống như tu vi, không tiến thì lui. Đừng quá bảo thủ, nhưng cũng đừng để bản thân phải hối hận.”
Gia lão dừng bước, rồi ngồi xuống chiếu cùng các đệ tử. Giọng nói mang theo một chút trầm lắng. Lão đã từng là thiếu niên, cũng từng có nhiệt huyết của tuổi trẻ.
Nhưng lúc này, giữa lão và bọn họ đã cách nhau một đoạn rất dài. Không chỉ là khoảng cách giữa chỗ ngồi, mà còn là khoảng cách của thời gian.
“Hắn lựa chọn không sai, thậm chí còn là một lựa chọn tốt. Nhưng vì chưa sẵn sàng, nên khiến đạo tâm xuất hiện một lỗ hổng lớn.”
Lạc Văn Hiền thở dài, như đang tiếc nuối một người bạn cũ, cũng như tự trách khoảng cách giữa người với người lại lớn đến vậy.
“Người thứ hai thì không có thiên phú về kiếm đạo, nhưng vẫn cố chấp theo đuổi. Kết cục là lãng phí trọn vẹn một đời.”
Lạc Văn Hiền ngẩng đầu nhìn đám đệ tử, giọng nghiêm nghị: “Các ngươi hãy suy nghĩ cho thật kỹ. Một khi bước vào tu hành thì sẽ không còn lựa chọn nào khác. Cả đời, cũng chỉ có một lựa chọn này mà thôi.”
“Thà chậm vài bước, còn hơn mất đi nửa đời người.”
“Ta cho các ngươi thời gian để suy nghĩ kỹ càng.”
Lão đứng dậy, bước đi chầm chậm, như đang nói với chính bản thân mình của quá khứ: “Chậm một chút cũng không sao, không ai có thể bỏ các ngươi lại phía sau. Đạo tâm càng vững chắc, bình cảnh gặp phải càng ít.”
“Giờ mà vẫn còn những cánh diều trên đồng cỏ thì tốt biết mấy. Ta lại có thể cùng gió bay tới nơi xa.”
Lúc này, Vô Thường cầm trong tay một lọ đan dược. Khi nãy Vân Ca đưa hắn cầm giúp một lọ, nhưng hắn vẫn chưa kịp trả lại.
Hắn dự định lát nữa sẽ đưa cho đối phương, nhưng lại không tìm được cơ hội thích hợp.
Vô Thường bất giác nhớ tới những cố sự từng đọc, trong lòng dần sinh ra nhiều suy nghĩ đan xen cùng câu chuyện ấy.
Thức tỉnh hạt giống đạo pháp cần có vật trung gian làm vật dẫn.
Kỳ vật mang theo chấp niệm, chấp niệm càng lớn thì đạo càng bao la. Hạt giống đại diện cho cảm xúc, cho chấp niệm, cũng là đạo tâm của mỗi người.
Tùy thuộc vào mức độ hòa hợp giữa công pháp và đạo tâm, thành quả cuối cùng cũng sẽ có sự khác biệt. Kỳ vật lại càng ảnh hưởng sâu xa tới tương lai.
Không phải không có công pháp đỉnh cấp thì không thể đi xa, mà là đạo tâm không đủ thì khó thành đại đạo. Xưa kia từng có một người dùng công pháp Hạ phẩm, cùng kỷ vật do mẫu thân để lại, vậy mà vẫn có thể xứng danh vô địch một thời.
Vọng Tâm Đồng, sở dĩ có cái tên này là bởi hắn sinh ra đã là một người mù.
Trước lúc lâm chung, mẫu thân hắn vẫn khát khao được nhìn thế giới này cùng hắn, nên đã trao đôi mắt của mình cho hắn. Sau này, hắn từng bước một, biến đôi mắt ấy thành Linh Đồng.
Những thứ để lại gợn sóng trong tâm trí, khiến tấm gương ký ức lay động, chính là linh vận.
Vì vậy hắn mới cố gắng nuôi dưỡng nó… một chú bướm nhỏ bé. Yếu ớt, nhưng quật cường vượt qua thời gian, sống sót qua nhiều năm tháng.
Hắn đang nuôi dưỡng khát vọng ấy, nhưng cuối cùng nó vẫn vỡ tan, hóa thành từng mảnh kính sắc lạnh.
Vô Thường bước đến trước mặt Vân Ca, đưa trả lại lọ đan dược cho hắn.
“Đồ của ngươi đây. Ta cầm lấy… có chút không thích hợp.”
Giọng nói hơi nghẹn lại. Nhưng hắn rất rõ, thứ này vốn không thuộc về mình. Thứ hắn cần, đã vỡ rồi.
Phương Thư đứng một bên phân tích: “Có rất nhiều bộ đồng nhân viết rằng, chỉ cần đưa đan dược cho Vô Thường, thì Vân Ca sẽ cho người đó Nhập Đạo đan, vốn định sẵn cho Vô Thường.”
Hắn lắc đầu thở dài.
“Ta nói quá ngây thơ rồi. Tăng độ hảo cảm? Hay tiết lộ bí mật để thu hút sự chú ý của đối phương? Không bị hắn âm thầm thủ tiêu đã là chuyện lạ.”
Sau đó Phương Thư đứng dậy.
“Còn mấy tin tức liên quan tới Thương Vân Hội hay những thứ trong nguyên tác, thật sự coi Trích Tinh Lâu chỉ để làm cảnh sao? Mỗi tên trong đó đều đủ sức điều tra cả một gia tộc.”
Phần lớn đều cho rằng bước chân vào tu hành, chỉ cần đủ cố gắng là có thể tu tới cảnh giới cao.
Bởi vậy chẳng mấy ai chịu nghiêm túc. Có vài kẻ lập nhóm, cần chung một công pháp then chốt, liền góp điểm tích lũy lại để đổi rồi chia sẻ cho nhau.
Phương Thư nhờ vậy mà thu hoạch được bốn mảnh công pháp. Không ít người đã bị hắn dụ, đổi lấy một trong bốn quyển đó.
Chợt có kẻ hét toáng lên.
“Cái gì!? Các ngươi nói ta bị đuổi khỏi nhóm? Vậy công pháp của ta đâu? Ta cũng góp công để đổi mà!”
Tên đứng đầu cười khẩy.
“Bọn ta lừa vậy mà ngươi cũng tin sao?”
Gia lão bước tới: “Hay là trò về nhà trước đi, khi khác rồi đến cũng được.”
Tên đệ tử nước mắt lưng tròng: “Ta… ta đã chuẩn bị rất lâu rồi mà. Nhưng tại sao? Tại sao!?”
Hắn vò đầu bứt tóc, giọng nghẹn lại, hai tay dụi mạnh vào mắt. Hai má dần đỏ lên, che đi nốt ruồi son nơi cổ.
Gia lão thở dài, ánh mắt trầm xuống: “Ngươi đã chuẩn bị… như thế nào?”
“Từ nhỏ ta đã đọc qua sách của Huyền Âm Luật, về sau dần sinh lòng ngưỡng mộ với nhân vật Yến Trầm Vũ. Ta bước vào con đường tu tiên, cũng muốn trở thành một cầm tu nổi danh một thời.”
Hắn hơi nghẹn lại: “Vì ngày hôm nay, ta rất chăm chỉ học âm luật, cố gắng sáng tạo âm phổ. Ta thường xuyên dùng điểm tích lũy để mượn cầm trong gia tộc.”
Tên đệ tử ngã bịch xuống đất: “Cho nên điểm tích lũy cũng chẳng được bao nhiêu. Thấy bọn họ nói muốn đổi công pháp âm đạo, ta mới tham gia. Ai ngờ… bọn họ lại cùng nhau đổi công pháp lôi đạo.”
Lạc Văn Hiền thở dài, giọng mang theo chút hoài niệm, rồi lấy ra một quyển công pháp: “Đạo tâm của ngươi không tệ. Hôm nay là ngày đặc biệt, vậy ta tặng ngươi quyển công pháp này.”
Lão quay lưng rời đi: “Năm đó, người kia biết mình không có duyên với kiếm đạo, bèn đổi sang một con đường khác. Đạo tâm lột xác, nở ra ánh sáng mới.”
Bóng dáng dần xa, nhưng âm thanh vẫn còn vang vọng.
“Một người thấy đạo tâm ta không tệ, nên đã tặng ta một quyển công pháp thượng phẩm trí đạo. Sau này, ta lại tặng một quyển công pháp thượng phẩm âm đạo cho người khác.”
Nói đến đây, cả đám xôn xao. Tên đệ tử vừa khóc cũng sững người lại: “Thượng… thượng phẩm?”
“Thanh Âm Trùng Miên Tán. Công pháp này có tiềm năng mở ra ba con đường, phụ tu cổ đạo, thuần âm đạo, và cuối cùng là nô đạo.”
Đan đạo cũng thích hợp dùng công pháp này. Đan đạo ẩn chứa đạo lý luyện đạo và dược đạo, hai đạo lý ấy rất thích hợp để mở ra con đường phụ tu cổ đạo.
Gia lão dần đi xa, để lại bọn họ tự bàn bạc, nhưng vẫn không quên dặn: “Quyển thượng phẩm này là do nhị trưởng lão Lạc Thiên Hành để lại.”
Vô số ánh mắt khát khao đổ dồn lên người thiếu niên. Nhưng lời gia lão vừa nói ra, lòng tham vừa chớm nở đã bị dập tắt.
Lạc Thiên Hành thanh danh hiển hách, có công lớn phát triển Lạc gia đến ngày hôm nay. Ngươi không nể mặt cố nhị trưởng lão, chẳng lẽ lại không nể nắm đấm của Lạc Thiên Thu?
Lạc Văn Hiền nói như vậy cũng đồng nghĩa để Thiên Thu đứng ra gánh nhân quả này. Khi cần thiết, hắn sẽ ra mặt thay cho tên đệ tử kia một lần.
Ai cũng biết, người đời thường ghen tị với thiên tài, nhưng lại càng ghen ghét những kẻ có cuộc sống tốt hơn mình.
Thiên Thu hơi liếc nhìn gia lão, trong lòng thầm chấn kinh: “Trong một số pháp môn cha ta để lại, có ghi chép về quyển công pháp này. Không lẽ ông ấy đã sớm bố cục tới tình huống hôm nay?”
Sau đó hắn nhắm mắt: “Ta đang tu luyện trí đạo, nhưng đã gặp bình cảnh. Hiện tại ta cần một thứ gì đó giúp lưu phái cảnh giới này bước vào đại sư.”
Suy nghĩ dần chậm lại: “Pháp môn của gia lão học đường gọi là Lời Giảng Cuốn Hút, có thể khiến đệ tử rơi vào trạng thái tập trung tuyệt đối, tốc độ lĩnh ngộ nhanh hơn bình thường mấy chục lần.”
“Ở một góc độ nào đó, nó cũng được xem là pháp môn tạm thời nâng cao ngộ tính. Vừa hay, pháp môn này có thể giúp ta phá vỡ bình cảnh.”
Sắc mặt Thiên Thu dần trở nên nghiêm trọng, hắn vô thức xoa cằm: “Pháp môn này mỗi lần sử dụng đều tiêu hao ngẫu nhiên một loại đạo lý. Mỗi tháng gia lão chỉ dùng một lần cho lớp cao cấp, còn trung cấp thì đừng mơ tưởng.”
“Ta cần ít nhất bảy lần nữa được nghe pháp môn này. Khi trí đạo đại sư đại thành, phối hợp với cảnh giới đại sư võ đạo, có thể cung cấp một mảnh ghép để ta sáng tạo ra một pháp môn mang tên Văn Võ Song Toàn.”
Hắn cầm một chiếc lá phong trong tay, giơ lên trời, một mắt nhìn xuyên qua đó: “Vừa hay, cha ta đã khiến gia lão học đường gián tiếp nợ ta một phần nhân quả.”
“Ta có thể dựa vào điều này, khiến cảnh giới trí đạo của mình tiến lên một bước lớn.”
0 Bình luận