Quyển 1 hồi 3: Cầu Đạo Chi Tâm

Chương 75: Thú tính và Cổ trùng

Chương 75: Thú tính và Cổ trùng

Bản chất của tam đan điền là đại diện cho ba cái xô hứng ba loại khái niệm: tinh thần, khí và thân thể, tương ứng với thần, khí và tinh, tạo nên sự cân bằng của một sinh linh. Nếu thiếu một cái, thân thể sẽ lập tức sụp đổ.

Lấy thân thể phàm nhân làm ví dụ. Con người suy nghĩ bằng tinh thần, hô hấp bằng khí oxi, máu tuần hoàn nuôi cơ thể.

Mất tinh thần thì trở thành người thực vật. Không có khí oxi liền chết. Thiếu máu cũng không thể sống.

Nhiều tác phẩm văn học cho rằng tinh thần và linh hồn có mối quan hệ mật thiết. Có người là người thực vật, lại mắc bệnh nặng, nhưng khi người thân tụ tập bên cạnh, người đó lập tức tỉnh lại.

Vì tinh thần trong vô thức đã phản ứng với hy vọng của người thân. Khiến linh hồn cảm ứng được mà trở về, từ đó cơ thể sinh ra biến hóa.

Cho nên tinh thần lực là một loại năng lượng quan trọng, và cũng là loại có ảnh hưởng lớn nhất. Không chỉ vậy, nó còn là công cụ phổ biến để thi triển nhiều pháp môn trên đời, thậm chí còn là công cụ hữu ích dùng để tính kế.

Khi sử dụng, tinh thần lực thông qua suy nghĩ làm ống dẫn, khiến bản thân có thể khu động các pháp môn liên quan. Còn khí huyết và linh khí thì thông qua cơ thể làm ống vận chuyển để thi pháp.

Vì vậy khi Thiên Thu dùng huyết khí thi triển đòn tấn công, khí huyết trong đan điền lập tức giảm đi để bổ sung cho phần đã tiêu hao trong cơ thể.

Trong một trận chiến sinh tử, việc sử dụng toàn bộ huyết khí bên trong cơ thể là điều khó tránh khỏi. Nếu không kịp bổ sung, hắn sẽ vì thiếu máu mà chết.

Mỗi lần thi triển một số năng lực, ít nhiều cũng tiêu hao một phần tinh thần lực.

“Sự khéo léo thật sự rất lợi hại. Trong thuyết định luật bảo toàn năng lượng có nói rằng, năng lượng không tự nhiên sinh ra, cũng không tự nhiên biến mất, mà chỉ chuyển từ vật này sang vật khác.”

“Khi tung một nắm đấm, lực đạo không chỉ bị lực cản của không khí ngăn lại, mà còn chuyển hóa thành một phần nhiệt năng. Khi va chạm với nắm đấm của đối thủ sẽ sinh ra một lực gọi là phản lực.”

Thiên Thu lúc này đưa tay xuống hồ nước, mặt nước thoáng nổi bọt khí do nóng lên. Động tác nhỏ gọn và nhẹ, nhưng lại sinh ra lực lớn, toàn bộ quá trình phát lực được cơ thể hắn chuyển hóa gần như hoàn toàn thành nhiệt năng.

“Xem đầu óc của ta bị sao thế này. Người trong thiên hạ gọi sự khéo léo là cấp bậc khống linh. Vạn vật hữu linh kể cả tam khí bảo.

Hắn đứng dậy, nuốt một viên đan dược hồi phục huyết khí. Linh lực trong cơ thể nhanh chóng hình thành vòng xoáy để luyện hóa dược lực, chỉ trong nháy mắt khí huyết trong đan điền đã khôi phục đầy đủ.

“Nếu loại bỏ các yếu tố phân tán lực đạo, ta sẽ có…”

Thiên Thu đưa mũi chân gõ nhẹ xuống mặt đất, trong chớp mắt mặt đất nổ tung, tạo thành một hố nhỏ.

“Một sức mạnh lớn hơn, nhưng tiêu hao năng lượng lại ít hơn.”

“Nếu là dân võ, người ta sẽ kinh hô nội lực của Lạc Thiên Thu ta đã đạt đến mức kinh thiên động địa."

Lạc Thiên Thu ngẩng đầu nhìn trời, giọng điệu rõ ràng. Như thể đang lý giải bí ẩn của thiên địa bằng tri thức dị giới.

"Về cơ bản, khi tập trung sức mạnh tung một quyền, lực sẽ phân tán khắp nơi. Một phần cường hóa quyền kình, một phần tán ra xung quanh thành khí. Người ta gọi chung là khí lực."

"Nhưng khi năng lực điều khiển thân thể đạt đến mức tinh vi, chỉ cần một ý niệm cũng có thể giải phóng khí lực.”

“Cái này gọi là quyền chưa tung, trận đấu đã phân thắng bại. Nếu ở thế giới cũ thì gọi là làm màu. Còn ở thế giới tu tiên này, người ta gọi là tài năng hiếm có.”

Thiên Thu vươn vai, như thể phần hoạt động đã kết thúc, giờ mới đến lúc tu luyện đúng nghĩa.

Hắn lấy ra một túi bột màu đỏ, gọi là Bạo Sa Tà, một loại cát luyện từ trăm loại máu yêu thú, mang theo oán niệm tích tụ, thường được dùng làm thành phần độc để hạ các thiên tài, khiến đối phương tẩu hỏa nhập ma.

Tài liệu thứ hai là một chiếc bình trong suốt, bên ngoài có họa tiết Chiến Lang Huyết Sắc vờn quanh.

Bên trong chứa huyết dịch được tinh luyện ngàn lần, lâu dần sinh ra thú tính mạnh, khiến người chạm vào cũng sinh phản ứng.

Chiếc bình này gọi là Hoá Mục Bình, được làm từ Cao Thạch Tuyết, ban đầu có màu như thạch cao. Nhưng khi cho bất kỳ vật liệu nào vào, thân bình sẽ chuyển sang trạng thái trong suốt và hiện ra một hình minh họa. Hình minh họa ấy tượng trưng cho một khái niệm như oán niệm, dũng khí hoặc danh dự.

Tác dụng lớn nhất của nó là bảo tồn toàn bộ dược lực, không để thất thoát. Nghe nói có thể dùng để đựng tiên dược.

Gọi là Hoá Mục, vì một khi cho dược liệu vào, phía sau đó thường kéo theo vô số cố sự đẫm máu. Nhưng rồi chẳng ai biết chiếc bình ấy lưu lạc nơi đâu, như thể đã hóa thành cát bụi.

Loại thứ ba là Oán Linh Dịch. Trên thân bình là hình một bàn tay nâng lấy giọt nước. Đó là nước mắt oán độc của một loại nhân ngư, vì yêu mà không đạt được nên sinh hận rồi rơi lệ.

Trên thị trường, Oán Linh Dịch rất khó kiếm. Không phải vì nhân ngư hiếm, mà vì quy trình luyện chế phức tạp.

Để tìm được một nhân ngư vì yêu mà sinh hận rồi rơi lệ, cần trải qua nhiều bước bố cục. Khiến đối phương sa vào tình cảm rồi nhận lấy phản bội.

Với những tay chơi cờ điêu luyện, am hiểu bố cục, việc có được loại tài liệu này không quá khó.

Tu tiên vốn như vậy, có vô số tài nguyên được tạo ra từ cảm xúc của vạn vật sinh linh.

Lúc này, Thiên Thu ném túi cát đỏ lên trời, rồi tiếp đó ném ra một bình Oán Linh Dịch. Hai vật va chạm vào nhau, văng lên cao hơn.

Túi cát xoay tròn một vòng, bột đỏ đổ xuống như mưa cát. Dần dần kết thành một vòng pháp trận, ở trung tâm hiện ra đôi mắt dã thú.

Oán Linh Dịch theo quỹ đạo nghiêng xuống, vừa hay rơi vào pháp trận màu đỏ. Nơi nào cát đỏ được tưới qua liền bốc lên từng luồng khói đỏ.

Thiên Thu không chần chừ, ngồi vào trận pháp, vừa khớp với phần miệng của dã thú. Hắn ngửa đầu uống sạch huyết dịch Chiến Lang Huyết Sắc.

Một lúc sau, miệng còn vương máu, hắn nhắm mắt ngồi xếp bằng. Gió khẽ lay động, lá cây xào xạc.

Trong không khí phảng phất mùi máu hòa cùng mùi sắt thép như nơi chiến trường. Thiên Thu giữ tâm thần ổn định, cảm nhận được sự biến hóa kỳ diệu bên trong cơ thể.

Cơ bắp rách ra, thất khiếu rỉ máu. Máu trong người cuộn lên như móng vuốt thú dữ cào xé da thịt, âm thanh vang lên như răng nanh cắn vỡ binh khí.

Linh khí trong cơ thể nhanh chóng du tẩu khắp toàn thân, bảo vệ những phần quan trọng nhất. Chỉ để lại một phần thú tính len lỏi vào, dùng để rèn luyện nội tạng.

Thiên Thu vẫn nghiến chặt hai hàm răng, máu tươi rỉ ra từ khóe miệng. Trên cơ thể hắn chợt xuất hiện vô số vết cào.

Đây là thú tính của Chiến Lang Huyết Sắc đạt đến cực hạn. Thiên Thu dần cảm thấy bản thân sắp mất kiểm soát, ý thức chìm vào khung cảnh chém giết.

Tiếng binh đao va chạm vang vọng trong đầu, ký ức nơi chiến trường từng chút hiện lên trong tâm trí.

Hắn là một kẻ liều mạng, nhưng đáng sợ hơn là một kẻ liều mạng có chuẩn bị, bởi hắn sẵn sàng liều mạng cả ngàn lần.

Thiên Thu lặng lẽ đếm: “Một.”

Khụ, khụ.

“Hai.”

Thanh âm đứt quãng giữa tiếng máu trào. Thiên Thu gắng hô ra con số tiếp theo, khóe mắt từ lúc nào đã rỉ máu, tóc tai rũ xuống ướt đẫm. Vệt máu từ khóe mi lăn xuống, nhưng lá phù màu vàng vẫn sạch sẽ.

“Ba!”

Âm thanh vừa dứt, máu tươi quanh thân hóa thành một đàn rết, luân phiên lượn quanh cơ thể hắn, cắn nuốt từng mảng da thịt.

Hơn mười năm nghiên cứu cổ độc khiến hắn phát hiện ra một điều không phải ai cũng biết.

Cổ trùng xem hắn như một miếng thức ăn di động, ngày nó trưởng thành cũng là ngày hắn phải chết.

Cổ trùng vô tri chung quy vẫn chỉ là một thứ công cụ. Nếu hắn muốn, có thể biến nó thành trợ lực bất cứ lúc nào.

Về bản chất, luyện hóa huyết dịch là dung hợp một phần thú tính vào cơ thể, từ đó không ngừng sản sinh loại huyết dịch tương tự.

Một khi đi theo con đường Yêu võ chỉ có hai khả năng: bị nuốt hoặc nuốt chửng thú tính. Hoặc trở thành miếng mồi, hoặc trở thành kẻ săn mồi.

“Ta còn lo Chiến Lang Huyết Sắc quá yếu, không ngờ nó lại đẩy hiểu biết của ta lên thêm một tầng.”

Tình huống này chính là điều Thiên Thu chờ đợi đã lâu. Một núi không thể có hai hổ, một miếng mồi chỉ dành cho một kẻ. Khi cả hai đều kiệt sức, chính miếng mồi này sẽ cắn ngược lại.

Lúc này Ma Tâm Chướng hoàn toàn chiếm thế thượng phong, Thiên Thu trở thành miếng mồi trong mắt nó. Thú tính trong cơ thể hắn tạm thời dừng lại, như bị áp chế.

Cùng lúc đó, khói đỏ từ cát ngưng tụ thành hình một đầu sói đội mũ sắt. Nó há cái miệng to lớn như chậu máu, một ngoạm liền nuốt trọn Thiên Thu và Ma Tâm Chướng.

Huyết khí trong cơ thể hắn lại bạo tẩu, không còn là một con mà như cả bầy. Hai mắt đỏ ngầu, răng nanh lộ ra, mái tóc tung bay loạn xạ trong gió, y phục rách nát để lộ cơ ngực.

Ma Tâm Chướng sửng sốt, không ngờ chính mình lại bị phản kích. Đàn rết bị xé rách từng con, văng tung tóe khắp nơi.

Thiên Thu cảm nhận rõ giới hạn bản thân đã chạm đến, linh lực cũng gần cạn. Hắn lập tức đeo chước linh cụ ngũ giai.

Ngay sau đó, linh lực và tinh thần lực trong linh cụ cuồn cuộn như thủy triều, thay phiên áp chế thú tính của Chiến Lang. Ý niệm khẽ động, hắn điểm ngón tay vào trước ngực, linh lực như sợi tơ mảnh thẩm thấu và quấn lấy trái tim.

Trong chớp mắt, Adrenaline tăng vọt khiến hắn hưng phấn. Thiên Thu bật cười lớn. Adrenaline vốn là vũ khí sinh tồn của con người.

Nó chỉ xuất hiện khi có điều đe dọa đến tính mạng. Tu sĩ từng bước ra từ chiến trường thường có thực lực vượt trội.

Bởi Adrenaline liên tục bị kích thích trong thời gian dài, thực lực dần tăng trưởng.

Không giống phàm nhân chỉ bộc phát trong chốc lát, sinh ra chút khoái cảm rồi lụi tắt như ngọn nến trước gió. Thậm chí sinh ra miễn dịch khiến việc kích thích Adrenaline trở nên khó khăn hơn bao giờ hết. Ở tu sĩ, hoạt tính trong máu cao hơn người thường, nên Adrenaline lâu dần được huyết mạch của bọn họ ghi nhớ.

Lúc này linh khí trong cơ thể tự động vận chuyển, như một chiếc miệng lớn nuốt sạch toàn bộ huyết khí. Ánh sáng xanh tan đi, lộ ra một đoàn huyết khí đậm đặc như quả cầu.

Khí huyết dần ổn định, cổ độc cũng không còn bạo loạn. Huyết cầu từ từ tan vào cơ thể, như đạt được một dạng cân bằng.

Hắn đưa tay lên mặt, ngẩng đầu cười lớn. “Quả nhiên ta cược đúng.”

Thiên Thu bước tới bia đá, tung ra một quyền. Không gian vang lên tiếng rít như bị xé, ba mươi bóng đen và hai bóng trắng hiện ra.

“Yêu võ là con đường khó đi, không phải ai cũng hiểu. Sau khi luyện hóa huyết dịch yêu thú, bản thân và thú tính sẽ duy trì một trạng thái cân bằng. Khi một bên suy yếu, bên còn lại sẽ chiếm lấy cơ thể.”

“Nếu tu vi tăng lên, thú tính sẽ bị thôn phệ, trở thành năng lượng cho bản thân. Nếu tinh thần mất ổn định, rất dễ bị thú tính chiếm hữu.”

“Trong lịch sử, không ít người sau khi dùng tinh huyết yêu thú, tận mắt chứng kiến sinh tử, liền bị thú tính chiếm giữ, sức mạnh tăng vọt.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!