Quyển 1 hồi 3: Cầu Đạo Chi Tâm

Chương 74: Adrenaline

Chương 74: Adrenaline

Lạc Thiên Thu bắt đầu các động tác rèn luyện thân thể. Dù đã quên nhiều chuyện kiếp trước, thói quen tập luyện theo phương pháp hiện đại vẫn khắc sâu trong bản năng.

Cơ thể đôi khi chính là hệ thần kinh thứ hai. Có người bị gọi là não cơ bắp, bởi hành động bằng bản năng cũng có thể đạt đến độ chính xác đáng kinh ngạc. Đôi khi đánh cờ bằng trực giác cũng được coi là não cơ bắp.

“Sau khi uống tẩy tủy đan, cơ thể được thanh lọc hoàn toàn, giới hạn tăng gấp đôi. Khi ấy, cường độ thân thể của ta đạt mười lần là cực hạn.”

“Tẩy tủy có nhiều cách như lôi phạt, hoặc kích thích sinh tử để giải phóng tiềm năng. Nhưng an toàn và đơn giản nhất vẫn là tẩy tủy đan.”

Hắn khẽ cười. “Tiềm năng của sinh linh quả thật vô hạn. Chỉ với phàm thể đã có vô số thiên phú đáng sợ. Nếu kết hợp tri thức tu tiên để khai thác tối đa, cũng là một cách tăng chiến lực. Ví như duy trì trạng thái kích thích adrenaline trong thời gian dài, khiến cơ thể bộc phát tiềm lực trong chớp mắt.”

Thiên Thu xoạc chân, ánh mắt hướng về vệt nắng đầu tiên vừa ló rạng.

“Người ta thường nói trong nhiều bộ truyện, nam chính bật hack. Khi người thân gặp nguy hiểm liền bộc phát sức mạnh vượt xa bình thường, hoặc trong khoảnh khắc sinh tử liền sinh ra lực lượng kinh người.”

“Đó là Adrenaline được tiết ra, giải phóng và cường hóa toàn diện cơ thể. Biết đâu cơ thể đã ghi nhớ trạng thái này. Nên sau khi đánh bại phản diện, thực lực không cần rơi trở lại mức ban đầu, mà giữ luôn làm chỉ số cơ bản.”

Dù đã bước vào Nhập Đạo cảnh, thân thể hắn vẫn là phàm thể, khó tránh những nhu cầu sinh lý như ăn, ngủ, bài tiết, tắm rửa.

“Sau khi bước vào Nhập Đạo, đệ tử bình thường có cường độ thân thể tăng gấp ba, giới hạn chịu đựng tăng lên tám lần. Người dùng Ngoại Kiếp Đan có thể đạt mười lần. Còn người dùng Tẩy Tủy Đan… giới hạn được nâng lên gấp đôi trên nền tảng đó.”

“Giới hạn thân thể không cố định. Có ba cách tăng lên: tu vi thăng tiến, luyện hóa huyết dịch hoặc tài nguyên quý giá, và rèn luyện theo phương pháp phàm nhân.”

Hoàn tất bài tập, Thiên Thu thở ra một hơi dài rồi bước đến trước bia đá.

“Mỗi lần thăng cảnh giới đều xem như là có phần thưởng đi. Nhưng đó là phần thưởng một lần, không có chuyện lấy rồi trùng tu để nhận lại.”

“Cách thứ nhất ai cũng được hưởng, nhưng thực lực lại nằm ở chênh lệch cá nhân. Cách thứ hai, phàm thể khó mà chịu nổi dược lực khổng lồ. Cách thứ ba, khi đã là tu tiên giả thì hiệu quả giảm dần, đến một mức độ cơ thể sẽ thích nghi, không tăng thêm nữa.”

Hắn tung ra một quyền.

Bia đá lóe sáng, hiện lên một bóng người màu đen diễn luyện quyền cước. Trước mặt bóng người là ký hiệu: x10.

Thiên Thu sững sờ, sắc mặt tái đi.

“Ta đoán sai rồi… Tẩy Tủy Đan quả nhiên là trân bảo hiếm có. Ngàn người chưa chắc có một. Bảo sao sau khi dùng nó lại không thể dùng những tài nguyên nâng cao giới hạn khác… hóa ra nó bá đạo đến vậy.”

Hắn nhăn mặt như vừa nuốt phải ớt.

“Dùng tài nguyên khác giống như mua một thanh kiếm cao cấp nhưng không thể trưởng thành. Còn Tẩy Tủy Đan giống như mua một thanh kiếm phế phẩm nhưng có thể lớn lên cùng chủ nhân. Vì nó không dựa vào việc "ăn" thêm linh tài để mạnh hơn, nên những tài nguyên trước kia của ta… coi như đổ sông đổ biển.”

“Không trách người ta nói đã Tẩy Tủy thì không nên dùng đan dược nâng cao thể chất. Ta còn tưởng chỉ vì dược lực bộc phát quá mạnh, cơ thể khó chịu nổi nên mới khuyên như vậy.”

Hắn bật cười khổ.

“Xem dược lực bùng nổ như lời cảnh báo không được nhặt đồ dưới đất… đúng là liều thật.”

Nghĩ đến đây, hắn khẽ thở dài.

“Lục Vô Nhai lúc đó có khuyên ta, nhưng nói được nửa câu lại thôi… sợ ta nổi giận chăng?”

Rồi hắn lắc đầu.

“Không trách ai được. Có trách thì trách ta.”

Giọng dần bình thản trở lại.

“Vậy giới hạn mà Tẩy Tủy Đan ban cho… rốt cuộc là bao nhiêu?”

Vừa dứt lời, hắn đặt tay lên bia đá.

Ký tự lần nữa hiện ra.

x12 bóng đen.

x18 bóng trắng.

“Ba mươi lần… là ba mươi lần sao?”

Thiên Thu thật sự choáng ngợp. Không ngờ Tẩy Tủy Đan lại mang đến hiệu quả kinh người như vậy. Hắn chợt nhớ đến những câu chuyện truyền kỳ từ xa xưa.

“Năm đó có vô số người thiên tư xuất chúng, vượt cấp chiến đấu dễ như trở bàn tay. Không phải vì bọn họ mạnh bẩm sinh, mà vì đã trải qua vô số lần tẩy tủy trong sinh tử.”

“Về sau, người ta dần phát hiện ra phương pháp kích phát tiềm năng này, gọi là tẩy tủy.”

“Kể từ đó, số lượng cường giả có thể vượt cấp chiến đấu giảm hẳn. Quả nhiên, chiến lực chân chính luôn bắt nguồn từ những bí mật mà người ngoài không hề hay biết.”

Thiên Thu nhanh chóng vạch ra kế hoạch tu luyện trong hôm nay. “Hôm nay tạm thời nghiên cứu một chút về võ đạo. Đột phá cảnh giới, chiến lực lại có thể tiếp tục tăng lên.”

Hắn hơi xoa cằm. “Đột phá cảnh giới cũng giống như chơi game. Cứ cách mười cấp lại có điều kiện thăng cấp. Nếu không thăng cấp thì không cách nào tăng chiến lực từ nội tại, kỹ năng và trang bị.”

Một lúc sau, Thiên Thu từ túi trữ vật lấy ra mười mấy ống tre to bằng ngón út ném lên trời. Hắn khẽ bật nhảy, các ống tre đồng loạt rơi xuống đất, cách nhau một đoạn. Ngay khi ống cuối cùng cắm xuống giữa trung tâm, cùng lúc Thiên Thu đáp nhẹ bàn chân lên đó, ánh mắt đảo quanh.

Ý niệm khẽ động, thân thể hắn nhanh chóng lộn ngược về phía sau, đế giày nhẹ bước lên một ống tre khác, sau đó lại nhảy sang ống tre kế tiếp. Một tay cầm quyển sách, bên trong ghi lại nhiều con đường mà tu sĩ võ đạo có thể lựa chọn, gồm yêu võ, cổ võ, thần võ và ma võ.

Đây là một trong các bài tập rèn luyện sự dẻo dai của cơ thể. Hiện tại, những bài tập này chỉ như thêu hoa trên gấm, không đem lại tác dụng quá lớn.

Nói rõ hơn, hiện tại hắn chỉ muốn lười một chút, lấy cớ tu luyện để đọc sách, chứ căn bản không thật sự muốn tu luyện.

Trời dần hửng nắng, Dịch Cơ Vũ ngồi trên giường nghiên cứu công pháp mình tu luyện. Có thể nói thiên tài là những người thấy học được thì học, không quá để tâm cách sử dụng ra sao, tu được đến đâu thì hay đến đó.

“Thần Cơ gồm Diễn Thế, Nhập Thế và Loạn Thế. Quyển một chú trọng tinh thần lực, quyển hai chú trọng khí, còn quyển ba là khí huyết.”

“Thần Cơ là lấy ta làm thần, lấy thiên đạo làm đạo cơ, mà Thần Cơ cũng có nghĩa là thiên cơ. Diễn Thế là suy diễn thiên cơ, nhìn thấu thế cục, diễn hóa một đời, suy ra thế cục rồi đứng trên cục mà nhìn xuống bàn cờ. Nhập Thế là lấy thân nhập cục, từ đó mở ra con đường xoay chuyển thiên cơ. Loạn Thế thì mượn cục để mở ra con đường phá cục.”

Giọng hắn dần chậm lại. “Phải Diễn Thế trước rồi mới Nhập Thế, từ đó mới mở ra Loạn Thế.”

Suy nghĩ hắn nhanh chóng lướt qua hai quyển còn lại, bởi hôm qua hắn đã tìm hiểu xong. Thiên tài quả nhiên là thiên tài, chỉ cần muốn là có thể hiểu được công pháp bản thân đang tu.

“Công pháp này quả nhiên nghịch thiên. Ta có thể coi lưu phái, đạo lý và công pháp là một đời một cục, từ đó lấy bản thân nhập cục để triệt để hiểu rõ lưu phái, đạo lý và công pháp đó.”

“Không chỉ vậy, khi vận chuyển ba quyển cùng lúc còn có thể khiến tâm trí sinh ra Đạo Thế. Đạo Thế chính là một đời của người tu đạo, và Đạo Thế sẽ không ngừng vận chuyển, mạnh lên theo thời gian mà không cần ta phải tu luyện. Như vậy có thể bù đắp điểm yếu không thể tu luyện khi qua ba năm nữa.”

Nói tới đây, hắn cảm thán. “Quả nhiên là tuyệt thế công pháp. Tuyệt thế ở chỗ một môn có thể tu đủ loại công pháp và lưu phái.”

“Có người thiên tư xuất chúng nhưng bị giới hạn bởi công pháp, khiến họ không thể tiến xa.”

Dịch Cơ Vũ đứng dậy, vươn vai. “Ba quyển công pháp này thâm sâu khó lường, vậy mà ta vẫn chưa hoàn toàn hiểu hết. Đạo Thế cũng là do ta tự mày mò ra, và cũng do ta đặt tên.”

“Sau này phải dành nhiều thời gian nghiên cứu ba quyển đó. Còn hiện tại, ta nên lựa chọn hướng tu luyện cho cảnh giới võ đạo. Từ đại sư trở đi, mỗi cảnh giới đều trải qua một lần lột xác, và tùy vào cách tu luyện của mỗi người mà có sự khác biệt.”

Một lúc sau, hắn trải nệm xuống, ngồi xếp bằng.

“Phàm nhân là phàm thể, không giống các tộc khác, ngay từ khi sinh ra đã có thiên phú trên một lĩnh vực. Long tộc có thể am hiểu trụ đạo, còn Phượng tộc am hiểu vũ đạo. Xét về yêu tộc, ngay từ khi sinh ra thể chất đã vượt xa phàm nhân sơ sinh.”

“Chính vì phàm nhân là một tờ giấy trắng nên có thể tu luyện đa dạng các con đường. Thậm chí còn có thể dung hợp huyết mạch yêu thú, trở thành một phần của yêu tộc. Phàm nhân đánh đổi nền tảng để đổi lấy sự linh hoạt trong lối tu luyện.”

“Cổ võ là hướng tu luyện thuần túy của võ đạo, lấy ý chí làm chủ, lấy nội lực làm lửa, lấy thân thể làm lò luyện, từng bước tu luyện để lấy thân phàm vượt qua chông gai.”

Nói tới đây, hắn bóp nát một viên đá nhỏ, bụi đá tản ra.

“Yêu võ là lấy thân thể phàm nhân làm lò, dung hợp huyết mạch yêu thú để tăng cường bản thân, thậm chí có thể kế thừa truyền thừa trong huyết mạch.”

Dịch Cơ Vũ từ từ nhắm mắt, cảm thụ công pháp, dường như có một tia khí tức truyền đến. “Thần võ và ma võ mỗi bên một vẻ. Thần võ, một đao tung ra như phán xét vạn vật, thần quang chiếu khắp trăm dặm. Ma võ, một quyền tung ra là một mạng.”

Chợt hắn mở mắt, trong mắt ẩn hiện một tia thần tính.

Thời xa xưa, người ta vẫn còn phân chia mức độ thông thạo công pháp và pháp thuật. Nhưng hiện tại khái niệm đó đã dần bị lãng quên.

Người xưa từng chứng kiến tu sĩ và công pháp hợp nhất, khi công pháp công nhận người đó và toàn bộ tinh túy dung nhập vào thân thể. Hiện tượng này được gọi là công pháp thức tỉnh.

Bất kể thời gian bao lâu, để công pháp công nhận còn khó hơn lên trời. Nếu so với điều đó thì độ thông thạo thật sự không đáng nhắc tới.

Bởi vậy, nếu không thể khiến công pháp thức tỉnh… thì ít nhất phải nắm trong tay một môn công pháp đủ mạnh.

Tu tiên như trăm hoa đua nở. Thiếu gì cách vượt qua người sở hữu công pháp thức tỉnh.

Cùng lúc đó, Thiên Thu hơi cử động cánh tay, bắt đầu quá trình tu luyện đầu tiên trong ngày hôm nay.

Hắn khẽ động ngón trỏ, huyết khí lập tức cuồn cuộn chảy vào. Cùng thời điểm ấy, tại hạ đan điền, huyết khí tiêu hao một phần nhỏ không đáng kể.

Ngay khi ngón trỏ chạm vào gốc phong, khí kình cuồn cuộn ập tới, xuyên thẳng qua thân cây, để lộ ra một lỗ nhỏ.

Giây sau, dưới mắt thường có thể thấy ánh sáng vàng nhạt như phấn hoa từ lỗ thân cây lan ra, rồi thân cây lại tái tạo như ban đầu.

Đây là hiệu quả của đại trận trụ đạo. Thiên Thu thường xuyên lợi dụng hiệu quả này, lấy gốc phong làm bia tấn công. Dù cây có hóa thành bụi, vẫn có thể hồi phục nguyên trạng.

“Quả nhiên là tiến bộ không ít. Độ dẻo dai liên quan đến sự khéo léo trong việc vận chuyển và điều khiển huyết khí.”

“Pháp thuật sở dĩ phân chia hạ, trung và thượng, là vì đây là ba ngưỡng cửa tiêu chuẩn để nhập môn. Chúng sinh ra không phải để phân chia mạnh yếu, mà để phân chia độ khó tu luyện, vì sức mạnh của mỗi môn cũng chỉ mang tính tương đối mà thôi. Nhưng môn nào càng khó, thì càng mạnh, bởi độ phức tạp trong cách thi triển.”

Giọng hắn hơi chậm lại một chút, rồi chuyển sang giọng điệu của một dân chuyên game.

“Chỉ số khéo léo quả nhiên là chỉ số hack game. Chỉ cần nắm sơ lược vài pháp môn cơ bản cũng có thể phát ra uy lực lớn. Nhiều bộ công pháp cao cấp thực ra cũng được cải tạo từ sự khéo léo và nền tảng của công pháp cấp thấp.”

“Vì thế mà người trong thiên hạ dần loại bỏ cách đánh giá bằng độ thông thạo của công pháp và pháp thuật, mà thay bằng độ khéo léo."

"Độ khéo léo chia thành mười bậc, mỗi bậc lại đại diện cho một lần đột phá toàn diện. Sở dĩ có bậc mười, là vì người ta cho rằng đạt đến cảnh giới đó thì xem như thập toàn thập vẹn.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!