Quyển 1 hồi 3: Cầu Đạo Chi Tâm
Chương 73: Vạn con đường từ một phái
0 Bình luận - Độ dài: 2,270 từ - Cập nhật:
Ánh mắt vừa mở, Thiên Thu lập tức vạch ra kế hoạch nâng cao chiến lực. “Hiện tại chỉ dựa vào linh cụ, một công cụ chết, thì rất khó tiến xa. Trước mắt phải nâng cao thực lực bản thân.”
Giọng hắn trầm xuống. “Ba ngày tới ta sẽ luân phiên kiểm tra giới hạn thể lực, linh khí và tinh thần, rồi đào sâu năng lực của công pháp đến mức tối đa.”
Ngay sau đó, hắn đề ra những mục tiêu lớn hơn. “Về cảnh giới, ta có đan, khí, phù, trận, võ, thâu vận đều đạt cấp đại sư. Nhưng bản thân lại không có lưu phái nào thật sự am hiểu chiến đấu hay trị thương.”
Ánh mắt hắn trở nên nghiêm trọng. “Nếu gặp tu sĩ tấn công tầm xa, ta chắc chắn rơi vào thế hạ phong. Nếu gặp kẻ chuyên phòng ngự, ta cũng không có cách hạ sát.”
Tinh quang lóe lên trong mắt. “Trong hai năm tới, ta sẽ cố gắng đưa kiếm đạo, sát đạo và y đạo lên đại sư. Chỉ biết chiến đấu thì chẳng khác gì một kẻ mãng phu, vì thế luyện đạo, hồn đạo và trí đạo cũng không thể bỏ qua.”
“Trước mắt còn có pháp khí cầm đạo, nên học để phát huy ưu thế tài sản. Ta có thiên tư về vẽ vời, vậy phải luyện thêm họa đạo. Kỳ đạo càng không thể thiếu, cờ chạm bàn thiên địa xoay chiều. Cổ đạo… cũng nên học.”
Nhìn cơ quan trên tay, ánh mắt Thiên Thu càng sâu thẳm. “Một tu sĩ cả đời cũng chỉ có vài lựa chọn. Dù có thiên tài học một hiểu mười, nhưng dung hợp toàn bộ những đạo này lại với nhau là chuyện vô cùng khó.”
Hắn thở dài. “Cơ quan thuật là lĩnh vực dung hợp vạn đạo, nhưng tài nguyên tiêu hao cực lớn. Trước kia, chỉ để hợp hai đạo, vô số người đã phải mất cả đời. Cuối cùng thành tựu lại thuộc về hậu bối, mình chưa kịp hưởng đã có kẻ khác hưởng hết.”
“Bây giờ chỉ cần một đạo chính, một đạo phụ, lấy đạo chính làm trung tâm, đạo phụ hỗ trợ. Huống hồ trên đời có nhiều pháp môn nâng cao ngộ tính, khiến việc suy tính hiệu quả hơn nhiều.”
Hắn ngước nhìn trăng. Ánh trăng như tờ giấy trải dài, tâm trí hắn như ngòi bút, vẽ lên bức tranh tự nhiên.
“Tu sĩ lấy kiếm đạo làm chủ, trận đạo làm phụ gọi là kiếm trận, am hiểu bày binh bố trận bằng binh khí. Lấy kiếm đạo làm chủ, trí đạo làm phụ thì trở thành kiếm sư thông tuệ, thi pháp nhanh hơn, pháp môn cũng đa dạng hơn. Mỗi lần tấn công còn có kiếm khí sắc bén dồn thẳng vào não kẻ địch một lượng kiến thức khổng lồ, khiến chúng tê liệt ý niệm.”
“Võ đạo làm chủ, huyết đạo và biến hóa đạo làm phụ. Tu sĩ có thể dùng huyết khí huyễn hóa thành hình yêu thú để công kích.”
Ánh mắt hắn lấp lánh như vừa mở ra một chân trời mới. Trước muôn vàn pháp môn trong thiên hạ, hắn chưa từng thôi kinh ngạc.
Lạc Thiên Thu tin chắc rằng, chỉ cần thế gian này vẫn còn sinh linh tồn tại, hắn sẽ còn tiếp tục ngỡ ngàng trước những điều kỳ diệu vô tận ấy.
“Võ đạo vốn bị xem nhẹ, nhưng lại linh hoạt nhất, không có đạo nào không thể dung hợp. Khi tung quyền sẽ sinh khí kình, đạt đến đại sư có thể khiến khí huyết cộng hưởng, dung nhập vào cánh tay để cường hóa đòn đánh.”
“Nếu đạt đến cực hạn, còn có thể phóng xuất khí huyết và kình lực ra ngoài. Kết hợp với biến hóa đạo, thậm chí mô phỏng được một phần năng lực của yêu thú.”
Càng nói, hắn càng kích động. Chỉ một lưu phái, một cách phối hợp khác nhau, đã có thể mở ra trăm loại con đường tu luyện.
“Lúc này, huyết đạo đóng vai trò bổ sung khí huyết và hồi phục thương tổn, giúp tu sĩ chiến đấu lâu dài mà không kiệt sức.”
“Mỗi người sẽ có một dãy pháp môn riêng. Đó là căn cơ để họ đứng vững giữa thiên hạ. Người ta gọi nó là trục pháp. Không chỉ ghi lại hợp chiêu, mà còn định hướng con đường tu luyện tương lai.”
Trục pháp, nói đơn giản, là hệ thống pháp môn được tổ hợp lại, tạo thành phong cách và trụ cột nâng đỡ con đường tu hành của một người.
“Hợp chiêu là sự kết hợp nhiều pháp môn thành một sát chiêu kinh khủng, không phải ai cũng đủ năng lực thi triển.”
“Những trục pháp như vậy thường chỉ có ở các đại tông môn hoặc thế lực truyền thừa lâu đời.”
Cuối cùng, hắn kết luận: “Thế gian có vô vàn con đường. Muốn xây dựng một trục pháp hiệu quả, phải dựa trên sáu yếu tố: sức mạnh, phòng ngự, bền bỉ, hồi phục, tốc độ và vận hành.”
“Sức mạnh là khả năng tấn công. Phòng ngự là khả năng chống đỡ. Bền bỉ là lượng năng lượng duy trì chiến đấu. Hồi phục là khả năng chữa thương. Tốc độ là mức độ biến ảo, linh hoạt. Vận hành là sự liên kết trơn tru giữa các pháp môn.”
Trên tay hắn là quyển Bách Yêu Toàn Linh Phổ, ghi chép vạn vật sinh linh từng tồn tại.
Lật đến một trang, hắn dừng lại ở hình ảnh một con sói màu máu tươi. Trên đầu và toàn thân nó mọc đầy gai nhọn, những mảng giáp sắc lạnh phủ từ lưng xuống bụng như chiến giáp bằng sắt.
Thoạt nhìn giống một con sói khoác chiến giáp, nhưng thực ra đó là máu của nó ngưng kết sau vô số chiến trường.
Vì từng sống sót qua chém giết, nó mạnh hơn bầy lang khác. Huyết dịch nó để lại mang theo toàn bộ ưu thế của bản thân, thậm chí cả những vết sẹo.
Có giả thuyết cho rằng tổ tiên của nó thoát khỏi chiến trường, tiến vào hoang dã rồi tiếp tục chém giết với các kẻ địch khác.
Ý chí sinh tồn dần khiến huyết mạch biến dị theo hướng thích nghi sự khắc nghiệt.
Ý chí sinh tồn dần khiến huyết mạch biến dị theo hướng tích cực, để thích nghi với hoàn cảnh khắc nghiệt.
Theo thời gian, máu và da chết dần ngưng tụ lại thành lớp vảy cứng rắn, rồi từ từ hình thành lớp chiến giáp đặc trưng. Trải qua nhiều đời, lớp chiến giáp ấy trở thành một loại đặc trưng truyền thừa.
Người ta gọi nó là Chiến Lang Huyết Sắc, một mình đủ sức đối địch với hơn chục yêu thú tầm thường.
“Rất nhiều tu sĩ biến hóa đạo và võ đạo chọn nó làm căn cơ. Nhưng muốn biến nó thành trợ lực, trước hết phải có máu của nó. Loài này hung bạo, không phải ai cũng đủ tiền và đủ bản lĩnh để lấy được.”
Suy nghĩ của Thiên Thu lướt nhanh qua cách ứng dụng và phản ứng của loài này.
“Dùng linh khí luyện hóa máu của nó có thể tăng thêm vài phần cường độ thân thể, thậm chí khiến huyết dịch của bản thân ghi nhớ loại huyết mạch mờ nhạt ấy.”
“Càng sử dụng nhiều, mức độ ghi nhớ càng sâu. Khí huyết trong cơ thể sẽ vô thức phản ứng theo huyết mạch, dần sinh ra chút cuồng bạo của Chiến Lang, thậm chí có xu hướng biến hóa gần với hình thái của nó.”
“Luyện hóa một giọt máu không bằng trực tiếp nuốt một miếng thịt. Nếu phối hợp thêm vài pháp môn kích phát cuồng tính trong huyết mạch, không những giảm tiêu hao tài nguyên mà còn thu được lợi ích lớn sau khi luyện hóa.”
Hắn dừng lại.
“Nhưng nào có đơn giản như vậy.”
Giọng hắn nghiêm lại vài phần. “Độ khó luyện hóa huyết dịch rất cao, cơ bản ba ngày mới dùng được một lần. Nếu cưỡng ép, năng lượng trong cơ thể sẽ bạo loạn, tự thân không chịu nổi mà nổ tung.”
Thiên Thu khẽ thở dài. “Không còn ngộ tính của cha, ta cũng chẳng còn học một hiểu mười. Suy nghĩ chậm đi thấy rõ. Quả thật không có gì sung sướng bằng việc được… gian lận.”
“Xem ra phải bảo Lục Vô Nhai chuẩn bị thêm vài quyển võ kỹ phối hợp với Chiến Lang Huyết Sắc. Dùng mãi chước linh cụ cũng phiền.”
Ánh bạc rơi xuống xuyên qua tán lá, phản chiếu lên chiếc vòng đen trên cổ tay hắn. Đó là chước linh cụ ngũ giai, ưu điểm là không tác dụng phụ, không bất tiện.
Chước linh cụ này giống như một kho dự trữ năng lượng, có thể sánh với tu sĩ Vực Đạo cảnh hậu kỳ.
Nhưng thời gian sử dụng có giới hạn, bởi thể lực, tinh thần lực và linh khí trong đan điền của hắn không đủ để duy trì lâu dài, buộc phải dùng thêm chước linh đan ngũ phẩm.
Đan dược vượt quá khả năng chịu đựng của bản thân sẽ tạo gánh nặng lên linh hồn. Vì vậy hắn có thể trong thời gian ngắn liều mạng với tu sĩ Thiên Nhân cảnh là thật. Đối phương chỉ cần vận dụng lực lượng thiên địa ép xuống, bất kể ngươi tu đạo gì cũng phải khuất phục. Tu tiên vốn đơn giản và thô bạo như thế.
Chước linh cụ sinh ra để phục vụ phàm nhân hoặc những kẻ muốn vượt cấp chiến đấu. Nó là công cụ cưỡng đoạt tạo hóa thiên địa, chuyển thành sức mạnh cho bản thân.
Tinh, khí, thần đều có thể bị tiêu hao để kích hoạt. Phẩm giai càng cao, dung lượng và mức độ khu động càng lớn.
Nói ngắn gọn, tiêu hao một phần tinh khí thần để điều khiển một phần khác, còn năng lượng được rút trực tiếp từ thiên địa.
Trong khoảnh khắc có thể bộc phát chiến lực đủ để hạ sát bất kỳ ai, nhưng cái giá phải trả cũng vô cùng đắt.
Lạc Thiên Thu vừa là người sở hữu vừa là người chế tạo nó, dĩ nhiên dùng loại tốt nhất. Trong thời gian ngắn hắn không cần uống chước linh đan, bởi năng lượng đã được trận pháp nạp đầy.
Có thể nói chước linh cụ ngũ giai của hắn là hàng độc bản, không có bộ thứ hai tương tự.
Dù vậy, so với Vực Đạo cảnh chân chính, hắn vẫn kém xa. Không có đầy đủ chức năng từ Nhập Đạo đến Vực Đạo, hắn chỉ có thể chọn một trong ba loại tinh khí thần để phát động, khác với tu sĩ Vực Đạo cảnh có thể vận dụng cả ba.
Người ta nói hắn sở hữu chiến lực Vực Đạo, bởi hắn còn nắm một bí mật không ai biết. Trong thế giới tu chân này, chiến lực là thứ vô hình, không ai có thể nhìn thấy hay đo đếm chính xác. Chỉ bản thân mới tự biết, và đó là bí mật.
Vực Đạo cảnh đã là vô địch sao? Sai. Đó chỉ là tấm đệm để ngồi xuống, chạm tay vào bàn cờ xa hoa.
Trên đời có vô số anh tài, cơ duyên ngập trời, đại năng chuyển thế trùng sinh. Có kẻ khi còn ở Thiên Nhân cảnh đã đánh cho Linh Đạo cảnh phải cúi đầu nhận cha, nhận mẹ.
Thiên Thu có gì? Chẳng có gì ngoài hai bàn tay trắng. Tài sản kếch xù, tư chất tuyệt đỉnh… nhưng so với những đại năng chuyển thế hay thiên mệnh chi tử, thiên tài cũng chỉ là kẻ ăn xin kiêu ngạo.
Tu vi Vực Đạo cảnh giả chính là con bài tẩy để hắn bước vào bàn cờ, đem mọi thứ ra đánh cược.
Sáng hôm sau, khi gà chưa gáy, bình minh còn chưa ló, một thiếu niên đã bước ra sân sau, toàn thân đón lấy hơi sương đêm.
Thiên Thu ngẩng mắt nhìn quanh. Trước mặt là một hồ nước rộng, mặt hồ phủ đầy sen nở. Bên mép hồ đặt một tấm bia đá lớn, gần đó là một gốc phong.
Gió sớm lay động, tàn phong lướt nhẹ trên mặt nước. Nhìn đơn sơ, nhưng nơi này rộng rãi đủ để luyện võ và tu hành.
Trên bờ có trận pháp hỗ trợ tu luyện. Bia đá là pháp bảo đo lực đạo, hồ sen có thể hồi phục tinh thần lực khi tiêu hao quá mức, thậm chí hỗ trợ chữa thương.
Sau khi có tiền, Thiên Thu đã cải tạo nơi này, khiến từng góc đều tràn đầy sinh cơ.
Hắn ngáp khẽ, giọng trầm xuống. “Thông thường, thân thể thiếu niên chưa bước vào tu luyện tương đương một người trưởng thành. Uống đan dược có thể tăng lên ba lần, giới hạn chịu đựng khoảng năm lần.”
“Giới hạn này có thể nâng cao nhờ rèn luyện. Nhưng so với khổ luyện, đa số thích uống đan hơn. Vì không tin rèn luyện có thể tạo ra thay đổi lớn, nên bỏ qua.”
0 Bình luận