Khi ánh trăng chiếu xuống bóng hình thiếu niên, trái tim hắn khẽ trật một nhịp. Đôi chân ấy đã chạm tới mép sân thượng.
Ánh mắt hắn càng thêm quyết liệt. Đôi mắt này dường như có thể phản chiếu bóng dáng của cả thế gian.
“Ta biết mình muốn làm điều gì ở thế giới đó rồi.”
Ngay khi đạo tâm thức tỉnh, cũng là lúc hắn thoát khỏi xiềng xích mang tên số mệnh.
Thiên Thu rơi xuống. Thời gian như ngừng trôi. Hắn nhìn thấy thiếu niên uống say của ngày đó.
Bóng dáng ấy như một mặt kính. Khi Thiên Thu thu hồi ánh mắt, mặt kính vỡ tung, để lộ thân ảnh của một nhân vật công sở đứng trên sân thượng.
Khuôn mặt đối phương giống Thiên Thu đến mười phần. Người kia đổ ly rượu vang xuống dưới, ánh mắt từ đầu đến cuối không rời khỏi hắn.
“Có những thứ ngươi không nên biết tới, càng không nên dùng nội kiếp đan. Mãi mãi làm cư dân của thế giới này không tốt hơn sao?”
Thời khắc này, thân thể Thiên Thu hòa vào gió. Hai tay hắn dang rộng, như muốn ôm trọn cả thế giới.
“Thế giới này là của ta. Mọi thứ phải thuộc về ta.”
Hắn nhắm mắt, tận hưởng khoảnh khắc ấy. Những ánh đèn le lói từ xa dần trở nên rõ ràng. Trong đêm tối, cả thành phố chìm trong muôn vàn sắc màu.
Ngay lúc đó, rượu vang vừa đổ rơi xuống mặt hắn. Thân thể hắn cách mặt đất chỉ còn vài chục mét. Thiên Thu ngẩng đầu, ánh mắt kiêu ngạo hướng lên tầng mây.
“Còn lâu. Thứ ta đã quyết, ngươi không thể thay đổi.”
Giọng hắn vang lớn, như đáp lại cả một thế giới giả tạo.
“Thành tiên làm đế. Một đời cũng chỉ có vậy.”
Thế giới trước mắt dần trở nên mờ nhạt, như bị một lớp kính sương đêm bao phủ. Tất cả đồng loạt nổ tung thành từng mảnh vụn, thế giới ấy sụp đổ hoàn toàn.
Một mảnh kính bay ngang qua mắt hắn, phản chiếu một bóng hình giống hệt bản thân. Thiên Thu khẽ ngâm một bài thơ.
Ký ức muôn màu chẳng khó tìm
Sắc kính dần phai dưới chiều hôn
Một niệm chẳng nhớ, một niệm cầu
Tình phai sắc nhạt cõi lòng
Một đời cầu đạo há sai lầm
Thành tiên làm đế, chấp niệm vĩnh hằng
Quá khứ tái ngộ cùng tương lai
Đạo lộ va chạm sắc kính mờ
Chân ta bước ta chạm ta
Một ngày ánh sáng le lói
Rượu vang trên mặt dần tan biến, như thay cho một câu nói.
“Chúng ta sẽ còn gặp lại.”
Tiếng kính vỡ lại vang lên. Thiên Thu lập tức bị kéo về hiện tại. Không chút do dự, hắn điều động năng lượng trong cơ thể, đồng thời ngưng tụ hạt giống đạo tâm.
Ý niệm vừa động, trời quang mây tạnh, nắng vàng lộ ra. Hạt giống đạo tâm, vào khoảnh khắc này, đã hoàn toàn ngưng tụ.
Bên trong thượng đan điền, trôi nổi giữa mặt biển đan điền là một hạt giống màu cam sậm. Ý niệm lần nữa thôi động, Thiên Thu có thể quan sát rõ lớp màu cam bao quanh hạt giống ấy.
Đây chính là thiên tư của Lạc Thiên Thu. Hắn có thể quan sát và nhìn thấy mọi khái niệm. Tất cả đều căn cứ vào sự lý giải của hắn, rồi hiện ra dưới một trạng thái dễ hiểu nhất đối với bản thân.
Màu sắc lần lượt từ trắng, lục, lam, tím, đen, đỏ, cam, vàng, và cuối cùng là màu của kính. Màu sắc cuối cùng đại diện cho sự tối cao, một màu có thể phản chiếu mọi ánh nhìn đến từ thế giới.
Ký ức dường như đã trở nên trọn vẹn hơn, hay nói đúng hơn, thế giới này từng phong ấn đi một phần ký ức của hắn. Chỉ khi hắn không ngừng trở nên mạnh mẽ, giới hạn ấy mới dần được gỡ bỏ, để hắn có thể nhớ lại mọi thứ một cách hoàn chỉnh.
Thiên Thu nhảy lầu không phải vì hắn thích thì nhảy. Trước khi xuyên không, hắn nhảy là vì bản thân đã quá mệt mỏi, muốn trốn chạy khỏi thế giới đó.
Sau khi xuyên không, hắn mới nhận ra nhảy lầu chính là một cách phá cục trong tâm ma kiếp. Quan trọng hơn, hắn không muốn bị số mệnh trói buộc nữa.
Hắn muốn thế giới này xoay chuyển vì mình. Người quyết định vận mệnh của hắn chỉ có thể là chính hắn, và người quyết định vận mệnh của vạn vật sinh linh cũng chỉ có thể là hắn.
Lúc này, Thiên Thu từ từ cảm nhận sự khác biệt mà thân thể mới mang lại. Ngay sau đó, hắn phát hiện ra một điều bất thường.
“Ta vậy mà giác tỉnh được một loại đạo lý.”
Hắn chấn động trong lòng.
“Đạo làm cha!?”
“Bất cứ sự dạy dỗ nào dành cho con cái, đều sẽ thành công một trăm phần trăm.”
Rất nhanh, hắn đã hiểu rõ.
“Đạo làm cha là gì? Chẳng phải là dạy dỗ con cái cho thật tốt, để bọn chúng nên người sao? Không bao giờ có cách dạy tốt hơn phụ huynh châu Á, chính là đòn roi.”
Nói đến đây, hắn khẽ cười, trong mắt tràn đầy phấn khích.
“Nếu là thế giới bình thường, ta đã nuôi dạy con cái tử tế, thao túng tâm lý, khiến bọn nó chăm chỉ học hành. Sau này thi đỗ đại học, kiếm được công việc ổn định.”
Rồi hắn cười tà.
“Nhưng đây là thế giới tu tiên. Một đứa trẻ ngoan là một đứa trẻ nên chết đi. Mọi kẻ thù trên đời đều là con cái của ta cả. Ta đánh các ngươi là đang dạy dỗ, giết các ngươi là muốn các ngươi ngoan ngoãn hơn.”
“Còn các ngươi đánh lại ta chính là đại nghịch bất đạo. Ta chửi các ngươi là mắng các ngươi làm sai. Các ngươi giải thích là đang cãi lại. Một đứa trẻ hư, thì nên được dạy dỗ để trở nên ngoan ngoãn hơn.”
Thiên Thu vỗ túi trữ vật, lấy ra một chiếc dép, ném vào không khí. Chiếc dép lào bay xa một đoạn, trúng ngay Khánh Niên đang đứng ở phía xa.
“Ta lạnh quá, ngươi có gì sưởi ấm không?”
“Ta không ấm đâu. Không bao giờ có chuyện nhốt bé trai dưới tầng hầm đâu.”
Tĩnh Nghi ở một bên cũng xoa xoa người vì lạnh. Tu sĩ cũng biết lạnh. Cả hai sợ bị phát hiện, nên đâu dám dùng thủ đoạn tránh mưa.
Thiên Nhân cảnh có linh lực tự động gia trì từ trong ra ngoài, thủy hỏa bất xâm. Nhưng nàng phải thu liễm lại, mới khiến bản thân có cảm giác bệnh.
Mà không phải muốn thu là thu được. Điều đó cần trình độ điều khiển linh lực đạt bậc hai.
Lúc này, Khánh Niên đang hắt xì thì bất ngờ bị một chiếc dép bay tới, hôn thẳng một cú vào mặt.
Chiếc dép lào như boomerang bay ngược trở về phía Thiên Thu. Hắn chụp lấy chiếc dép, lại ném đi lần nữa, nhưng lần này là ném về phía sau.
Chiếc dép dường như mang theo ma lực, nhanh chóng xoay tròn, vòng một đường rồi lao ra phía trước, tiếp tục phóng trúng Khánh Niên.
Thiên Thu cười tà: “Quả nhiên là bách phát bách trúng. Thậm chí là người tàng hình cũng có thể ném trúng.”
Hắn hơi trừng mắt nhìn về phía khoảng trống trước mặt. Nhưng Khánh Niên rất rõ ràng, đối phương đang nhìn mình.
“Sao còn chưa về? Đợi ta dùng gia huấn trừng trị ngươi sao?”
Ngay sau đó, Khánh Niên vừa bỏ chạy, vừa dùng cánh tay lau đi hai hàng nước mắt, giọng nghẹn ngào.
“Người đánh ta, người hết thương ta rồi hu hu.”
Tĩnh Nghi vội vàng đuổi theo. Từ xa vẫn còn nghe thấy tiếng lẩm bẩm, đây được xem là một loại kỹ thuật vận dụng linh lực, có thể nghe được tiếng người lẩm bẩm trong phạm vi mười mét.
“Lúc đầu nhặt ta về là nói sẽ yêu thương ta hết mực, giờ ta chỉ mới đến thăm… mà người đã. Hu hu hu.”
Ừ, thằng nhóc này xác thực là con trai của Lạc Thiên Thu. Ai quy định hắn không được nhận con nuôi chứ.
Hơn nữa, trước khi mất trí nhớ, hắn cũng là một thiếu niên gần ba mươi tuổi. Ngoại hình thì nhỏ, nhưng tâm hồn đã là người trưởng thành từ lâu.
Thiên Thu sau đó hơi liếc mắt nhìn về phía Vô Thường. Không lâu sau liền rời khỏi học đường. Hắn chẳng có lý do gì để ở lại, cả sân trường lúc này chỉ có mình hắn là đã đột phá xong.
Thời gian cũng vừa mới tới trưa.
Sau cơn mưa, trời lại sáng. Nắng ấm chiếu xuống con đường còn ẩm ướt, phủ lên từng hạt mưa đang đọng lại trên những tán lá.
Lúc này, Thiên Thu đã chạm mặt một thiếu niên chạc tuổi hắn. Thu cười khẩy: “Dịch thiếu gia không lo đột phá, ở đây làm gì vậy?”
Dịch Cơ Vũ chẳng chịu kém: “Chắc ngươi đột phá thất bại nên mới rảnh rỗi như vậy.”
Hai người không ai chịu nhường ai. Thiên Thu hô lớn: “Dép lào thần chưởng.” Bép.
Cơ Vũ còn chưa kịp phản ứng thì một chiếc dép đã phóng thẳng vào nửa bên mặt. Hắn giật mình, lập tức chộp lấy cây chổi gần đó, ném trả không chút do dự.
Đòn này trúng ngay trán Thiên Thu, khiến hắn lùi lại mấy bước.
Dịch Cơ Vũ trong khoảnh khắc như lĩnh ngộ được một loại đạo lý mới, gọi là đạo làm anh. Bất kỳ sự dạy dỗ nào dành cho em trai, đều sẽ đạt được một trăm phần trăm hiệu quả.
“Đậu xanh. Ngươi muốn chơi chứ gì.”
Hai người trừng mắt nhìn nhau, tia lửa như lóe lên trong không khí.
“Mày là con trai của tao.”
Chiếc dép bay tới như tên bắn, ép Cơ Vũ lùi về sau một đoạn.
“Mày là em trai của tao.”
Cây chổi phóng ra như trường thương, đâm thẳng vào mặt Thiên Thu, khiến hắn lại phải lùi tiếp.
Thiên Thu gào lên.
“Tiểu đệ như cha!”
“Cha cũng chỉ là tiểu đệ của ta!”
Cơ Vũ không hề nhượng bộ.
Đúng lúc đó, Dịch Tâm Nhàn đang ngồi uống trà cách đó không xa, bỗng hắt xì một tiếng.
Chiếc dép lào lập tức bay lên lần nữa, lao thẳng về phía trước, va chạm trực diện với cây chổi.
Hai vật đập vào nhau như hai thanh phi kiếm, dữ dội đến điên cuồng. Nếu là kim loại, chỉ sợ tia lửa bắn ra đã đủ đốt cháy cả một khoảng đất.
Dép và chổi cùng lúc bị đánh bật ra xa.
Không khí chợt trầm xuống.
Lần này, cả hai không còn đùa nữa. Linh lực quanh thân cuộn lên, gió bốn phía hội tụ, như thể trận chiến thật sự chỉ vừa mới bắt đầu.
Thiên Thu nhắm mắt, chụm ngón giữa và ngón trỏ, giọng nghiêm nghị: “Nhân danh chủ nhân của những chiếc dép, ta ra lệnh cho ngươi hiện nguyên hình… ngay lập tức.”
Cùng lúc đó, Cơ Vũ cũng bắt ấn, niệm chú: “Nhân danh chủ nhân của những cái chổi, ta ra lệnh cho ngươi hiện nguyên hình… ngay lập tức!”
Chiếc dép đang nằm dưới đất bỗng rung lên, bay vọt khỏi mặt đất, vòng ra sau lưng Thiên Thu. Từ một chiếc, nó hóa thành mười chiếc dép, xếp thành một vòng quỷ dị.
Cơ Vũ không hề thua kém. Sau lưng hắn, mười cây chổi hiện ra, khí thế bàng bạc, như thể chỉ cần một cây cũng đủ quét tan cả thế giới.
Lúc này, cả hai đã bước vào trạng thái mạnh nhất. Hai người đứng đối diện nhau, tựa như hai tay súng cao bồi miền tây, chỉ cần một ý niệm lóe lên, kẻ còn lại chắc chắn sẽ ngã xuống.
Thiên Thu gầm lớn giữa con đường phủ đầy lá xanh và gió tàn: “Vạn dép quy tông.”
Thanh âm vừa dứt, lá cây xào xạc rơi xuống, sắc tàn hòa lẫn sắc xanh.
Cơ Vũ cũng không chịu thua, hét lên: “Vạn chổi quy tông.”
Đừng hỏi vì sao hai chiêu lại giống nhau đến thế. Đều là thiên tài cả. Đẳng cấp của bọn họ không phải thứ mà một thiên tài bình thường có thể hiểu.
Cũng chính vì quá xuất sắc, đạt đến cực hạn của thế giới. Nên đầu óc sinh ra biến đổi to lớn, tần số tư duy vô tình cộng hưởng.
Nói đơn giản là… điên giống nhau.
Không nói ra, còn tưởng là song sinh khác trứng.
Một lát sau, tiếng ầm ầm vang dội khắp nơi.
Khi bụi lắng xuống, một bên thất khiếu đầy dép, một bên thất khiếu ngập chổi.
Cả hai chật vật đứng dậy, ánh mắt tràn đầy phẫn nộ.
“Dịch Cơ Vũ, ngươi cứ đợi đấy. Ta chỉ là chưa quen công pháp của mình thôi.”
“Ngươi tưởng ngươi giỏi lắm à? Là do công pháp của ta quá thâm sâu, khiến ta còn chưa kịp thích ứng.”
Cả hai cùng hừ lạnh, sau đó quay người bỏ chạy. Miệng vẫn hét lớn, tay còn chỉ trỏ loạn xạ, dáng vẻ cực kỳ bẩn bựa.
“Đợi ta giác ngộ được siêu cấp công pháp, ngươi sẽ trở thành bàn đạp trên đạo lộ của ta.”
0 Bình luận