Thiên Thu rơi vào thế bất lợi, không những không loạn, trái lại còn nở nụ cười: “Được rồi, phiền các ngươi chứng thực suy nghĩ này cho ta.”
Thanh âm vừa dứt, linh khí mỏng như sợi chỉ xuyên qua lòng bàn tay đi đến mười ngón tay, chúng theo ý chí của hắn lập tức nâng lên, cắt rách mười ngón.
Máu tươi rỉ xuống, kích thích bản năng và thú tính bên trong bầy thú dữ, vì vậy bọn chúng đồng loạt lao lên tấn công Thiên Thu.
Thiên Thu nhân cơ hội kết ấn, lần này huyết khí tụ lại như lá sen cuộn tròn, nhỏ cỡ một hạt sen. Ý niệm vừa dứt, hạt sen lập tức bắn ra xa.
Hạt sen nhỏ bé nhưng tốc độ lại như tên rời cung, nhanh chóng vẽ thành một hình ngôi sao, mỗi cánh tách ra một hạt sen nhỏ hơn.
Chẳng mấy chốc bầy sói đã bị tấn công bởi loạt hạt sen nhỏ, mà đám sen nhỏ bất ngờ hóa thành một bầy sói. Khiến bọn chúng mất chiến cơ và bị bầy huyết lang của Thiên Thu bao vây, từng con một bị cắn nát yết hầu rồi chết ngay tại chỗ.
Sói đầu đàn bay lên cao, há cái miệng to bằng chậu máu ra. Thiên Thu hơi ngẩng đầu, gõ mũi chân xuống đất rồi vung tay về phía Chiến Lang Huyết Sắc.
Ngay sau đó một đạo hư ảnh màu đỏ xuất hiện, mang theo lực đạo khủng khiếp tấn công về phía sói đầu đàn.
Ầm một tiếng vang lên, máu thịt nát tương hóa thành huyết vụ theo gió tán đi. Thiên Thu cười lớn vì Adrenaline lần nữa tăng lên.
“Song hành, ngoại phóng, tự thân. Một tu sĩ nếu đảm bảo được ba yếu tố này thì đã có một bước chân vững trên bậc thang sức mạnh.”
“Ngoại phóng là các phương thức tấn công tầm xa, tự thân là lấy bản thân làm vũ khí. Còn song hành là phối hợp ngoại phóng và tự thân một cách linh hoạt.”
Thiên Thu nhanh chóng suy nghĩ đến các phương pháp làm mạnh chính mình: “Ba môn võ kỹ của ta nhìn có vẻ vô dụng, chỉ riêng Lang Huyết Chiến Thể là dùng được. Nhưng chúng đã cho ta ba hướng để phát triển võ kỹ.”
“Thứ nhất là khống chế, bản thân đóng vai trò tu sĩ nô đạo, sử dụng bầy huyết lang do khí huyết hóa thành, điều khiển chiến cơ. Thứ hai là lấy bản thân đối kháng trực diện. Thứ ba là sát chiêu, tức là một hàm răng có thể cắn nát mọi thứ.”
Đang lúc suy nghĩ thì một đám khôi lỗi màu trắng xuất hiện, tứ chi dài như chân nhện. Khuôn mặt hiện lên nụ cười tà dị kéo dài đến mang tai. Vòng xoáy màu đen bao phủ nơi cánh tay, bắp chân, giữa trán và giữa ngực.
Thiên Thu hơi ngước mắt lên nhìn: “Là khôi lỗi Tập Sự.” Đây là tên mà hắn nghĩ ra, vì chúng thường được sử dụng để cải thiện năng lực tác chiến.
Thiên Thu nhanh chóng tổng hợp các thông tin vừa thu thập được: “Huyết Lang Tà Ảnh là võ kỹ đóng vai trò ngưng tụ ra huyết lang, sức mạnh mỗi con phụ thuộc vào huyết khí và thú tính. Huyết khí đóng vai trò làm cơ thể, còn thú tính đóng vai trò là hệ thống thần kinh.”
“Khi ta trực tiếp phóng thích huyết ảnh từ vết thương thì hiệu quả trực tiếp tăng lên. Sức mạnh mỗi đạo huyết ảnh đều có sự gia tăng đáng kể, và tốc độ thi triển cũng nhanh hơn so với ngưng tụ từ một bàn tay sạch sẽ. Đúng là thế giới tu tiên, không nhuốm máu thì không thể mạnh hơn.”
“Khi thú tính hao hết, huyết ảnh sẽ chuyển hóa lại thành máu. Nếu ta chủ động biến chúng thành máu, thì thú tính sẽ không biến mất mà ở trạng thái nghỉ. Khi đó kẻ địch bất cẩn đi vào thì không thể trách ta.”
Suy nghĩ vừa dứt, Thiên Thu liền đưa mình vào chiến trường lần nữa, tay trần nhuốm máu giơ lên.
Máu tươi tràn ra theo ý chí của hắn, hóa thành một hạt sen màu máu nhỏ rồi nhanh chóng lao đi, tấn công vào mỗi con khôi lỗi.
Keng.
Mỗi lần va chạm, hạt sen lại tách ra thành một hạt sen khác. Khi bầy khôi lỗi bị cản bước, hắn lập tức cho chúng hóa thành một bầy sói.
Khôi lỗi vặn mình, né toàn bộ đòn tấn công. Thiên Thu hơi nhíu mày rồi giãn ra, sau đó nhanh chóng nghĩ ra phương án ứng phó.
“Đối phương có mười ba con khôi lỗi, vậy ta có ba mươi sáu đạo huyết ảnh.” Ý nghĩ vừa dứt, bầy sói lập tức phân thân thành ba mươi sáu đạo.
Thiên Thu hơi suy nghĩ, tay phải đã ngưng tụ ra một đoàn huyết khí, rồi hắn nhìn thế công của bầy sói càng lúc càng mãnh liệt.
Còn huyết khí trong cơ thể dần hao hết, vì vậy liền hiểu ra: “Ta có thể bổ sung khí huyết và thú tính cho bọn chúng.” Bầy sói như không biết mệt, liên tục vờn từ đạo khôi lỗi này đến đạo khôi lỗi khác.
Khi mười ba đạo khôi lỗi bị gom lại một chỗ, Thiên Thu không do dự hợp bầy sói lại thành hai đạo huyết ảnh, mũi chân khẽ gõ xuống mặt đất.
Khi nãy hắn thử truyền khí lực của bản thân vào huyết lang. Vì Lang Nha Toả Mệnh chú trọng tập trung hai điểm để tạo ra lực đạo tối đa.
Sau đó lấy huyết khí cường hóa lực đạo đó, khiến một đòn tung ra giống như hàm răng của sói.
Kết quả khiến hắn nhận ra rằng hắn có thể truyền khí lực vào huyết ảnh, bởi võ đạo vốn là dung hợp huyết khí và thân thể làm một. “Thú tính cũng là một dạng tinh thần lực thất thường, nó ảnh hưởng suy nghĩ và cũng có thể làm cầu nối điều khiển vạn vật. Như vậy thứ này đã giúp ta giảm bớt gánh nặng, bởi áp lực từ kỹ thuật này không phải thứ một Nhập Đạo cảnh có thể gánh chịu.”
“Quy tắc áp chế huyết mạch liệu có thể áp dụng không? Ta mạnh lên nhờ thú tính, thú tính tái chế huyết khí và cải tạo cơ thể. Vì vậy sức mạnh hiện tại cũng đến từ thú tính, nên kỹ thuật này không gây ra gánh nặng.”
“Nếu ta sở hữu huyết mạch phượng tộc thì áp lực này gần như bằng không. Giống như huyết mạch cao hơn điều khiển thú tính thấp hơn, khiến chúng chủ động mà không cần tiêu hao quá lớn.”
Lúc này toàn bộ khí lực và khí huyết đã truyền đến hai đạo huyết ảnh, hàm răng hai con thú há ra như một chiếc chậu máu. Giây sau chúng đồng loạt lao tới, ngoạm lấy con mồi được chỉ định.
Tiếng nổ phát ra, khói mịt mù, mà toàn bộ quá trình từ lúc suy nghĩ đến khi thu hồi bầy sói và dùng sát chiêu chỉ diễn ra trong vài giây.
Chưa kịp đánh giá tình hình, một vật xuất hiện trước mặt hắn. Đó là một đạo khôi lỗi to bằng một tòa nhà, có tám cánh tay sau lưng, tay hái sao, tay nhổ cỏ, hai tay làm bộ dáng từ bi, hai tay còn lại làm động tác móc tim.
Toàn thân màu trắng với đủ loại hoa văn đại diện cho phàm, cho thần, cho phật, cho ma, còn khuôn mặt trăng ẩn hiện hoa văn như thể mọi sắc thái trên thế gian đều hiện trên đó.
Thiên Thu ôm đầu, khuôn mặt tỏ vẻ khó chịu, vì hắn đã sử dụng huyết khí quá độ, khiến cơ thể dần mất trạng thái cân bằng với thú tính.
Hắn hơi ngước mắt lên, một bàn tay khổng lồ dần dần chộp xuống, nhưng lúc này xung quanh hắn lại tỏa ra huyết khí nồng đậm.
Ý niệm khẽ động, Thiên Thu lập tức bước vào không gian ý thức, tức là không gian tâm trí.
Bên trong tồn tại một đạo tàn ảnh giống một con sói, mỗi nơi nó đi qua ký ức lập tức bị xáo trộn. Đó là thú tính do hấp thụ tinh huyết Chiến Lang Huyết Sắc ngưng tụ thành.
Không nói không rằng, Thiên Thu cùng một niệm còn lại bật nhảy lên cao, rồi đồng loạt đạp xuống dư ảnh con sói.
Thiên Thu hừ lạnh: “Ngươi muốn xem ai hoang dã hơn sao? Ta chính là một con người rất thú vị.” Ánh mắt hắn hạ xuống thân thể con sói. Trong mắt nó đầy không cam tâm, nhưng hắn chỉ lạnh giọng nói: “Ta vừa rất thú, cũng vừa rất vị.”
Không nói không rằng, hắn ra hiệu bằng ánh mắt với niệm thứ hai. Cả hai lập tức đánh con sói đến nát bấy, từ trận này đến trận khác. Mỗi đòn càng lúc càng trực tiếp, niệm thứ hai thậm chí còn đá vào hạ bộ của nó.
Con sói kêu lên thảm thiết. Trong khi bàn tay khôi lỗi sắp chụp xuống, hắn vẫn không quan tâm: “Ta cho ngươi biết ai mới là chủ. Ngoan ngoãn thuần phục ta đi.”
Khi tiếng kêu của con sói vang lên lần nữa, trong đó đã tràn đầy sợ hãi. Nó không sợ trận đòn, mà sợ sự điên loạn truyền tới sau mỗi cú đánh.
Trong thâm tâm, đạo thú tính này dần sinh ra một bóng ma. Chỉ cần nhìn thiếu niên trước mặt, nó lập tức chìm vào nỗi sợ. Nó âm thầm rơi lệ, bàn chân cào mặt đất như đang chịu một đại sỉ nhục.
Thiên Thu lập tức đưa ý thức trở lại cơ thể. Hắn cảm nhận được sự thay đổi nhưng không nói rõ được, vì vậy hắn cười lớn, dang hai tay như muốn ôm lấy mọi thứ.
“Ha ha, thì ra là cảm giác này. Hóa ra đây là chân lý của yêu võ, lấy thân hàng yêu, phổ độ chúng sinh, độ hóa yêu ma bằng từ bi. Trên đời, đâu nhất thiết phải chém giết mới có kết quả. Người tu đạo cần một đạo tâm thông suốt, sự hài hòa đến từ tâm hồn, mà sự hài hòa của ta bắt nguồn từ từ bi.”
“Ta đánh ngươi trước rồi tha cho ngươi cũng là một loại từ bi. Các ngươi nên biết ơn ta không màng công đức trên thân thể ô uế, mà giúp các ngươi giữ lại một tia sinh cơ. Còn không mau quỳ xuống, niệm kinh văn tỏ lòng thành với ta.”
Võ đạo nhân gian trấn yêu hàng ma,
Võ ta từ bi hỉ xả.
Đối đãi sinh linh công bằng vô tư,
Ác nhân đại ác vô xá.
Yêu võ từ bi hỉ xả,
Tấm lòng bao dung như biển khơi.
Yêu võ đại thành bằng lời từ bi,
Lệ rơi vì lòng từ bi.
Ta từ bi.
Lúc này bàn tay chụp xuống. Thiên Thu hóa thành một vũng máu, xương cốt vỡ vụn.
Khi trở về hiện thực, hắn vẫn cười, thất khiếu chảy máu, miệng trào máu nóng. Ánh mắt dần chuyển thành màu đỏ của kẻ săn mồi.
“Ta cảm giác mình đã đại thành trong việc dung hợp huyết mạch. Có lẽ Lang Huyết Chiến Thể đã có chuyển biến.”
“Võ đạo nói riêng, thể tu nói chung, đều trải qua hai quá trình. Tẩy tủy để tăng cường giới hạn cơ thể, và lấp đầy nó. Bước một chỉ có một, nhưng bước hai thì không có giới hạn.”
“Ở bước hai, tùy mỗi người mà trong quá trình tu luyện có thể thức tỉnh các loại thể chất khác nhau. Nếu uống Thiên Cốt đan, Thiên Gân đan, Thiên Huyết đan, Thiên Bì đan, Thiên Tạng đan, sẽ thức tỉnh thiên thể gọi là Thiên Thể. Rồi tùy điều kiện mà tiến hóa thành loại Thiên Thể khác.”
Thiên Thu bước tới bia đá, đấm thêm một cú: “Thể chất sau khi hoàn toàn dung hợp với thú tính lại như vậy, thể chất tăng ba mươi lần, giới hạn cơ thể nâng lên tám mươi lần.”
Đại sư võ đạo chính là như vậy, bọn hắn có thể chọn ra tuyến đường tu luyện rồi tu thành trong vài ngày. Người thường có thể làm được không?
Có thể, nếu đạt tới đại sư. Cảnh giới đại sư võ đạo không chỉ cho phàm nhân trực giác nhạy bén trên lĩnh vực võ đạo. Mà còn cho họ khả năng vận dụng và vận chuyển huyết khí trong cơ thể.
0 Bình luận