Quyển 1 hồi 3: Cầu Đạo Chi Tâm
Chương 71: Lời nói dối trường tồn
0 Bình luận - Độ dài: 2,838 từ - Cập nhật:
Lúc này, Tô Minh khẽ ồ lên: “Ngươi là…”
Lơ Thơ khó hiểu nhìn hai người bạn. Trước đó nàng có việc bận nên không đi cùng Lạc Vô Thường, sau khi nghe kể lại mới hiểu đại khái tình hình.
Còn Khánh Niên thì nàng chưa từng gặp, đầu óc vốn không linh hoạt, nhất thời không theo kịp.
Tĩnh Nghi hơi rung thanh kiếm đang ôm trong lòng. Khánh Niên vội xua tay, nàng mới thu lại sát ý.
Không lâu sau, cả đám chọn một quán ăn bình dân rồi ngồi xuống. Tô Minh lên tiếng trước: “Đa tạ huynh đài. Nếu không có ngươi, bằng hữu của ta e rằng không thể đột phá hôm nay. Hơn nữa, chúng ta cũng không có cách nào đổi được đan dược trị thương.”
Tiểu nhị nhanh chóng mang đồ ăn lên. Trước mặt mỗi người là một ly kem tỏa khói lạnh, vừa vào miệng đã tan. Mỗi ly trị giá ba khối linh thạch hạ phẩm.
Trong học đường, điểm tích lũy có hệ quy đổi riêng, nhằm tránh việc đệ tử trục lợi.
Chuyện dùng điểm đổi Lưu Mộng thạch rồi bán chợ đen đương nhiên bị cấm. Không phải cấm bán, mà là không có nơi nào dám thu. Đây là hàng đại kỵ, dễ chuốc họa sát thân.
Điểm tích lũy sinh ra để hỗ trợ đệ tử trong tộc. Lưu Mộng thạch là thứ cả đời tu sĩ khó mà chạm tới, nhưng học đường lại cho bọn hắn cơ hội sở hữu.
Nếu quá thiếu tiền, có thể đổi điểm lấy linh thạch trang trải sinh hoạt. So với việc đổi Lưu Mộng thạch rồi bán cho gia tộc, cách này lời hơn tới cả trăm khối linh thạch.
Đan dược trị thương trong học đường vốn nổi tiếng rẻ, vừa mở bán đã nhanh chóng cháy hàng. Bọn Tô Minh dù muốn cũng không mua được.
Khi Vô Thường bị thương, trời đã xế chiều, các cửa hàng bên ngoài cũng lần lượt đóng cửa.
Đan dược bán vào ban đêm luôn đắt hơn rất nhiều. Nếu không gặp được Khánh Niên, việc Vô Thường còn có thể tiếp tục tu luyện hay không cũng là một vấn đề lớn. Thời nay, thứ gì cũng quy ra linh thạch, từ đan dược cho tới ăn uống thường ngày.
Linh thạch từ lâu đã trở thành tiền tệ lưu thông chính. Nó đơn giản, ổn định, lại có thể sử dụng trong tu luyện, gần như vạn năng.
Ngày xưa, khi tu tiên vẫn còn chớm nở, phàm nhân cũng chỉ dùng vàng bạc để giao dịch. Đến nay, linh thạch dần thay thế hoàn toàn. Thậm chí với nhiều tu sĩ, linh khí ẩn trong linh thạch cũng không còn quá quan trọng.
Vì thế, người thường nắm giữ linh thạch trong tay đã không còn là chuyện xa xỉ.
Khánh Niên chỉ cười xòa. Hắn vốn rất tò mò người được phụ thân trên danh nghĩa chú ý rốt cuộc là ai. Đến lúc gặp mặt, cảm giác đầu tiên chỉ là… khá bình thường.
Vô Thường hơi gãi má, giọng chân thành: “Cảm ơn ngươi nhiều. Nếu không có ngươi, e rằng ta sẽ không có ngày hôm nay.”
“Người tốt gặp việc tốt thôi.” Khánh Niên đáp hời hợt.
Cả đám trò chuyện thêm một lúc. Vô Thường từ nãy đã chú ý đến đôi mắt của đối phương, do dự hồi lâu mới dè dặt mở miệng:
“Có hơi thất lễ, nhưng ta hỏi một câu được không?”
Khánh Niên gật đầu. Dù vậy, vẻ căng thẳng trên mặt Vô Thường vẫn chưa tan.
“Đôi mắt của ngươi… là cơ quan thuật sao?”
Không khí quanh bàn lập tức đông cứng. Vô Thường chợt nhận ra mình đã lỡ lời. Hắn vừa định xin lỗi thì thiếu nữ bên cạnh khẽ động vỏ kiếm, lưỡi kiếm lộ ra một đường mỏng lạnh lẽo. Những lời định nói lập tức bị nuốt ngược vào cổ họng.
Khánh Niên vẫn bình thản, tiếp tục đưa kem vào miệng, còn xua tay ra hiệu không sao. Ở cổ tay hắn, Vô Thường thoáng thấy một vệt kim loại sắc lạnh cực nhỏ.
Chưa kịp nhìn kỹ, hắn đã bị sát khí từ Tĩnh Nghi ép cho giật mình. Khánh Niên ăn rất nhanh, từng muỗng kem biến mất như thể hắn hoàn toàn không cảm nhận được cái lạnh nơi đầu lưỡi.
Tĩnh Nghi không nói gì, nhưng ánh mắt đã đầy sát ý, chỉ cần một động tác sai lầm, nàng liền có thể xuất kiếm.
Đúng lúc này, một viên đá theo gió bay tới, đập xuống chân Khánh Niên, vang lên âm thanh kim loại trầm đục.
Nhân viên trong quán lập tức quát lớn: “Trong quán không được quậy phá, cấm bắn ná lung tung!”
“Các ngươi mau cút đi. Nếu không, chúng ta sẽ dùng biện pháp mạnh!”
Lũ trẻ chẳng những không sợ, còn quay lại phía Khánh Niên, một tay kéo mí mắt, một tay thè lưỡi khiêu khích.
Người nhân viên vội cúi đầu xin lỗi: “Xin lỗi quý khách, là ta sơ suất để bọn trẻ chạy vào. Chúng chỉ là trẻ con, mong ngài đừng chấp nhặt.”
Nhưng không ai biết, trong khoảnh khắc đó, mắt Tĩnh Nghi đã loé lên một mảng đỏ ngầu. Đây là vảy ngược của nàng. Bí mật về thái tử không chỉ là què và cụt, mà còn là chột, thậm chí lưỡi từng bị cắt, được hoàng đế nhặt về giữa chiến trường.
Dưới sự khiêu khích trắng trợn, Tĩnh Nghi xoay người, hàn kiếm tuốt khỏi vỏ. Trong tích tắc, nàng vượt qua giới hạn thời gian, thân hình di chuyển như dịch chuyển tức thời.
Đây chính là thực lực của Thiên Nhân cảnh khi được bồi dưỡng đầy đủ, có thể trong nháy mắt xuất hiện ở một khu vực khác.
Khi Khánh Niên vừa đưa muỗng kem lên miệng, Tĩnh Nghi đã áp sát bọn trẻ. Chỉ cần một kiếm hạ xuống, chúng sẽ như những quả cầu đầy tóc lăn lông lốc trên mặt đất.
Ngay khoảnh khắc trường kiếm sắp chém xuống, một thiếu niên ngồi trong quán khẽ động tay. Trên lòng bàn tay hắn ngưng tụ một quân cờ, đen trắng đan xen như hai cực âm dương, rồi lập tức bắn thẳng về phía trước.
Quân cờ vừa xuất, gió bỗng tụ lại, cửa sổ bị chấn vỡ tung. Luồng xoáy cuồng bạo quấn quanh quân cờ, mang theo uy thế khủng khiếp. Tốc độ nhanh đến mức khiến người ta sinh ra ảo giác.
Với quân cờ, Tĩnh Nghi dường như đang đứng yên. Còn với thiếu niên kia, trong mắt hắn chỉ khẽ lướt qua một tia hứng thú, vẫn ung dung nhắm hờ hai mắt, thong thả thưởng thức chén trà trên tay, nhìn quân cờ chậm rãi bay tới.
Ngay khi đôi mắt mở ra, chén trà đặt xuống bàn, phát ra tiếng “cách” giòn tan. Cùng lúc đó, quân cờ va chạm, lưỡi kiếm vỡ vụn thành vô số mảnh. Một phần rơi xuống sàn theo quỹ đạo xoáy, phần còn lại đồng loạt bắn ngược về phía đám người Khánh Niên.
Trong khoảnh khắc kính vỡ, đám Lạc Vô Thường lập tức chui xuống gầm bàn. Vài nhịp thở trôi qua, mảnh kiếm ghim chặt vào từng ly kem, có mảnh bị nhiệt lượng còn sót lại làm tan chảy thành nước.
Một mảnh lướt sát qua má Khánh Niên. Tĩnh Nghi lập tức lao tới bên cạnh thái tử, sắc mặt giận dữ nhưng không có chỗ phát tiết. Đối phương là tu sĩ cảnh giới cao hơn nàng, lại có thể tay không ngưng tụ vật chất, trình độ kỳ đạo đã đủ xếp vào hàng tuyệt đại cao thủ.
Khánh Niên khẽ thở dài. Hắn giơ tay lên, ngón trỏ và ngón giữa khép lại. Trong chớp mắt, toàn bộ mảnh kiếm như bị một sức mạnh vô hình chi phối, đồng loạt bay ngược trở về, rồi rơi lả tả xuống sàn.
Gương mặt hắn không chút biểu cảm. Trong đầu chợt vang lên lời dặn năm xưa của phụ thân.
“Dệt. Muốn có vạn thế, phải dệt nên vô số lời nói dối. Vạn thế tồn tại, bởi lời nói dối của rất nhiều người.”
Lạc Thiên Thu chắp tay sau lưng, đứng đối diện bóng tối. Ánh sáng chiếu vào căn phòng chỉ soi rõ nửa bên má, nụ cười thần bí lộ ra mơ hồ. Khánh Niên đứng phía sau, chỉ thấy bóng lưng ấy. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ lắng nghe.
Ánh bạc phủ lên đôi mắt xanh biếc. Cánh tay máy móc, cẳng chân không còn thuộc về con người mà là kim loại lạnh lẽo.
“Ngươi dệt nên một lời hoàn mỹ đến đâu, vẫn sẽ có kẻ khát khao bí mật của ngươi. Cho đến khi không còn gì khiến hắn hứng thú nữa. Bí mật phải được dệt thành nhiều tầng, khiến người ta tưởng rằng tờ giấy ngươi cố tình lật ra đã là giới hạn cuối cùng.”
Khánh Niên cúi người, chắp tay: “Con hiểu rồi. Giới hạn. Một kẻ mạnh mẽ là kẻ không có bí mật.”
“Nếu có, thì nó phải vĩnh viễn nằm trong vực sâu. Thứ người khác nhìn thấy chỉ là huyễn ảnh. Con người sợ điều không biết, nhưng lại không sợ điều quen thuộc.”
Gió khẽ tràn vào phòng, cuốn theo xấp giấy bay tán loạn. Giọng hắn chậm lại. Tay vô thức bắt lấy một mảnh giấy, ánh mắt vẫn nghiêm túc: “Bí mật của chúng ta chính là những mảnh giấy này. Mạng sống cũng nằm ở đây.”
Khánh Niên lấy bút, gạch xoá lên tờ giấy:
“Lysara vì quá tin tưởng bằng hữu của mình, nên mạng sống lúc nào cũng nằm trong tay kẻ đó. Cuối cùng, tự tay hủy diệt bản thân.”
Hắn lại bắt lấy một tờ giấy khác, đặt chồng lên tờ vừa bị gạch xoá. Tờ này nối tiếp tờ kia, cho đến khi trong tay hắn là một xấp giấy dày cộm.
Khánh Niên khẽ mỉm cười, tinh tế lật mép giấy ở một góc, khiến người ngoài nhìn vào chỉ tưởng đó là một tờ duy nhất: “Đây là bí mật của ta.”
Khuôn mặt Thiên Thu ẩn trong bóng tối khẽ cong lên một nụ cười: “Ta thấy ngươi vẫn còn bí mật. Tiết lộ thử cho ta xem nào.”
Khánh Niên nghi hoặc, một tay gãi đầu, một tay vẫn cầm xấp giấy: “Bí mật? Ngươi đang nói cái gì vậy? Ta không hiểu.”
Thiên Thu quay mặt lại. Ánh trăng rơi xuống đôi mắt hắn, tựa như có thể nhìn thấu mọi thứ. Ánh bạc phủ lên nửa khuôn mặt, khiến hắn trông càng thêm thần bí.
Khánh Niên thở dài, lật ra một tờ giấy: “Ngươi… đây là bí mật ngươi muốn sao?”
Thấy đối phương vẫn không tin, Khánh Niên xé liền mấy tờ giấy trong tay, thở dài, vẻ mặt bất lực, tựa như thật sự không hiểu Thiên Thu đang tìm kiếm điều gì.
Thiên Thu không biểu cảm, chậm rãi nói: “Ta muốn tờ giấy cuối cùng ngươi đang cầm.”
Khánh Niên lật ngược xấp giấy, rút ra tờ cuối cùng, lật cả hai mặt cho đối phương xem. Nhưng kỳ lạ thay, trên đó chẳng có lấy một vết gạch xoá.
Lúc này Khánh Niên mới giải thích: “Những lời ta nói ra đều là lời nói dối. Nhưng lời nói dối hoàn hảo nhất, vẫn phải có một phần thật, chín phần giả.”
Ánh trăng khiến gương mặt Thiên Thu càng thêm mờ ảo. Nụ cười nơi khoé môi hắn mang theo vài phần tán thưởng: “Hay lắm. Ngươi là thái tử của hoàng triều, tuyệt đối không thể để lộ con người chân thật của mình.”
Thiên Thu quay lưng, từng bước đi vào bóng tối: “Hoàng triều tồn tại, chỉ vì một lời nói dối được truyền qua muôn đời."
"Trên đời từng có một tu sĩ bị chính tỷ muội bên cạnh hãm hại, đến mức không còn khuôn mặt của chính mình.” Giọng hắn trầm xuống. “Người biết giữ mình là người có thể dệt nên vô số lời nói dối, không có giới hạn.”
Khánh Niên hơi hoảng hốt, vội vàng gọi với theo: “Nhưng… nhưng diễn như vậy mệt lắm.”
Thiên Thu không đáp lại, chỉ để lại Khánh Niên đứng đó, gương mặt đầy sầu não. Hắn không hay biết, trong bóng tối, đối phương đã khẽ nở một nụ cười bí hiểm.
“Ta từng chết một lần. Chính người đã kéo ta trở về từ cửa tử.” Suy nghĩ trong lòng Khánh Niên xoáy nhanh hơn. “Ta muốn sống. Dù thế giới này có dơ bẩn đến đâu, ta vẫn muốn bước tiếp.”
“Mạng này là của người. Cái danh thái tử này, ta sẽ làm. Đến lúc thu hồi mạng này, hay thay thế ta bằng kẻ khác, ta cũng không một lời oán trách.”
Khánh Niên quay người rời đi, trong lòng chỉ còn lại một ý niệm: “Ta thích diễn. Sống mà không giả tạo, thì làm sao sống được.”
Có một lần trong hoàng triều, hắn phóng ra kiếm khí, phá nát một gốc cây. Hắn lập tức tỏ ra vô cùng kinh ngạc.
“Ta… ta tu thành đại sư kiếm đạo rồi.”
Vô số suy nghĩ loé lên. Khánh Niên chỉ cười nhạt, lấy rìu đặt vào vị trí lỗ thủng do kiếm khí tạo ra, chặt đứt thân cây. Sau đó, hắn rải chất độc quanh phần đã chặt, ngay cả khúc cây đã đổ xuống cũng không thoát khỏi ý đồ của hắn.
Sau khi hoàn thành những việc ấy, Khánh Niên lập tức lấy ra vô số dụng cụ kỳ quái. Có người tò mò hỏi hắn đang làm gì, hắn chỉ cười nhạt: “Ta đang luyện cổ.”
Nụ cười năm đó như chồng lên khoảnh khắc hiện tại. Khánh Niên chưa vội ra tay, chỉ lặng lẽ quan sát, coi như thử xem nữ hộ vệ của nhà mình có thể chống đỡ đến mức nào.
Tĩnh Nghi hơi nhíu mày, ánh mắt lướt về hai người đang ngồi gần đó, suy nghĩ trong đầu xoay chuyển rất nhanh: “Người nam đeo trường kiếm bên hông, người nữ cầm hai quân cờ trong tay.”
“Quân Vô Diện… người bên cạnh hẳn là Bạch Trì Âm.”
Quân Vô Diện bình thản nhấp một ngụm trà. Dù chỉ là phàm phẩm, bên trong còn lẫn không ít tạp chất, nhưng với tu vi của hắn, việc bức tạp chất ra khỏi cơ thể chẳng phải chuyện khó.
Hắn cất giọng nhẹ nhàng: “Vạn Thế hoàng triều quả nhiên gia đại nghiệp đại, tin tức linh thông. Nếu không nói rõ hai thế lực đang có xích mích, nhưng vẫn phân minh công tư, ta còn tưởng Trích Tinh lâu là sản nghiệp của các ngươi.”
Dưới gầm bàn, đám người Lạc Vô Thường xì xào bàn tán. Tô Minh lên tiếng trước: “Các ngươi có thấy không? Hắn hình như tay không huyễn vật.”
Thấy mọi người còn ngơ ngác, hắn thở dài, nói tiếp: “Nói đơn giản, đó là đạo lý ngưng tụ thành vật chất. Muốn làm được như vậy, cần cảnh giới lưu phái cực cao.”
Nói đến đây, giọng hắn hơi dừng lại, vẻ mặt nghiêm nghị: “Nhưng vẫn có ngoại lệ, chính là kỳ đạo. Kỳ đạo khó lường, lượng kiến thức để bước vào cảnh giới đại sư lớn đến mức khủng bố. Một khi đã nhập đại sư, có thể dùng đạo lý kỳ đạo ngưng tụ kỳ vật.”
“Kỳ vật? Là kỳ vật nhập đạo sao?” Lạc Phi Dương nhíu mày.
Tô Minh lắc đầu: “Không phải. Là “kỳ” trong kỳ đạo.”
Vô Thường giật mình: “Chẳng lẽ người kia là tu sĩ kỳ đạo?”
Trong thiên hạ, muốn trở thành tu sĩ kỳ đạo phải trả giá cực lớn. Đây là lưu phái khó tu nhất, đại diện cho thế cục. Người nắm được cục, chính là người có duyên chạm tới đạo này.
Ai là người có duyên? Vương giả tất nhiên có, hoặc những kẻ trời sinh đã mang tố chất lãnh đạo. Đơn giản hơn nữa, là những người sinh ra đã trở thành cột mốc của thời đại, khiến trời đất xoay chuyển vì họ.
“Từ bao giờ Trích Tiên lâu lại để ý đến mấy mạng quèn này?” Giọng nói kia vang lên, lạnh nhạt mà khinh thường. “Ta chỉ là thay trời hành đạo mà thôi. Những kẻ có cha sinh có mẹ đẻ, lại không phân rõ đúng sai, cứu người bừa bãi. Sớm muộn gì cũng có ngày bị nghiệp quật.”
0 Bình luận