Quyển 1 hồi 3: Cầu Đạo Chi Tâm
Chương 62: Ngươi quá vô sỉ rồi
0 Bình luận - Độ dài: 1,865 từ - Cập nhật:
Thiên Thu như thường lệ bước vào sân trường. Trong khoảnh khắc ấy, mọi ánh mắt đều dừng lại trên người hắn, những âm thanh ồn ào xung quanh cũng theo đó lắng xuống.
Vân Hàn vẫn chưa chịu nhường, lạnh giọng nói: “Hắn ngồi ở đây thì có làm sao. Ngươi tưởng nơi này là nhà ngươi à?”
Vô Thường nhún vai, dáng vẻ thờ ơ: “Ta chỉ làm theo lời Thiên Thu, canh chỗ này thôi. Dù sao hắn cũng đã thiết lập trận pháp ở đây.” Nói đến đây, hắn cười lạnh. “Nếu dám ngồi, không biết hắn có chịu nổi không.”
Phương Thư nhất thời cười gượng: “Đây là cốt truyện mà người bình thường có thể nghĩ ra sao?”
Hắn theo thói quen bắt đầu tự thuật trong lòng: “Hôm qua Thiên Thu tới trường, canh lúc trận pháp của học đường vừa thiết lập xong, tiện tay bày thêm một Kích Lôi trận ngay chỗ mình.”
“Hôm nay, Diệp Phàm chẳng hiểu ngồi kiểu gì lại ngồi vào chỗ của Thiên Thu. Vô Thường tới yêu cầu nhường chỗ, Vân Hàn lại nhảy ra giải vây cho Diệp Phàm.”
“Đúng chuẩn nam nữ chính của truyện tiên hiệp rồi.”
Nghĩ đến đây, hắn ôm trán: “Các ngươi tranh tới tranh lui, cuối cùng lại đi tranh một cái Kích Lôi trận. Người ta biết chỗ đó có Kích Lôi trận thì tránh còn không kịp, các ngươi lại cố tranh cho bằng được.”
“Nhưng cũng không thể trách. Mấy hôm trước Diệp Phàm bị ăn ghế, may mắn được đả thông kinh mạch. Nếu ăn thêm Kích Lôi trận nữa, không biết hiệu quả rèn thể sẽ khủng bố đến mức nào.”
Nghĩ đoạn, Phương Thư bất giác lộ ra ánh mắt đầy ghen tị tràn trề như nước lũ.
“Diệp Phàm đúng là khí vận chi tử của thế giới này. Ăn đòn nào cũng tương đương trăm ngày tu luyện của người thường, đến thiên tài cũng không hack game giỏi như hắn.”
“Sau này ra ngoài giang hồ, hắn chỉ cần nói mình từng bị người khác ám toán, thiết lập trận pháp ngay lúc đột phá. Khiến bản thân không thể phá cảnh, dẫn đến chậm trễ trong tu hành. Nếu người nghe là mỹ nữ, hảo cảm chắc chắn sẽ tăng lên vù vù.”
Nghĩ vậy, hắn lại chuyển ánh mắt sang Lạc Thiên Thu: “Còn Thiên Thu, hiệu quả luyện thể không bằng Diệp Phàm. Nhưng bù lại, hắn có vài pháp môn dùng lôi điện luyện thể, giúp ích cho việc cảm ngộ đạo lý lôi đạo.”
“Với hắn, thứ này chỉ như muối bỏ biển. Tác dụng lớn nhất, e là giúp giữ tỉnh táo trong lúc đột phá.”
Lúc này, Thiên Thu đã đứng trước mặt Vân Hàn: “Ngươi có ý kiến gì sao?”
Hắn quay đầu, ánh mắt quét khắp sân trường: “Ta đã thiết lập Kích Lôi trận ở chỗ này. Nếu không muốn bị nướng chín, thì cách xa ta năm mét.”
Vân Hàn nhíu mày, giọng mang theo ý cảnh cáo rõ rệt: “Ngươi quản cho tốt con chó của ngươi lại.”
“Người của ta do ta quản, không cần ngươi xen vào.” Thiên Thu lạnh nhạt đáp. “Mới từng này tuổi đã bày đặt nuôi tình nhân bên ngoài, ngươi không thấy có lỗi với cha mình sao?”
Giọng hắn dần trầm xuống, lạnh như băng.
“Nhan sắc này cũng tạm được.” Hắn vừa nói vừa liếc về phía Diệp Phàm. “Không biết nếu ta hủy nó đi, còn có ai để ý nữa không?”
Âm thanh không lớn, nhưng đủ để toàn trường nghe rõ. Câu nói ấy như ngầm khẳng định, Lạc Vô Thường là người hắn bảo kê. Ai dám động vào, chính là đối địch với hắn.
Không chờ đối phương kịp phản ứng, Thiên Thu đã lấy ra một quả cầu thủy tinh. Giọng hắn vẫn không cao, nhưng ý mỉa mai thì không che giấu.
“Con gái tộc trưởng thì đã sao. Nữ thần băng thanh ngọc khiết, rốt cuộc cũng chỉ đến thế.”
Trên quả cầu hiện lên một cảnh tượng dưới ánh trăng. Vân Hàn đưa cho Diệp Phàm một quyển công pháp cùng nhập đạo đan, sau đó là lời hẹn ước của hai người trong đêm.
Nào là cảm ơn chuyện lần trước, nào là sẽ không phụ kỳ vọng của đối phương. Hứa rằng cả hai sẽ cùng cố gắng.
Đám người xung quanh nghe xong, kẻ cúi đầu, kẻ thì muốn độn thổ, người thì muốn đội quần thay cho hai người kia.
Lạc Vân Hàn tức giận đến run người: “Ngươi… ngươi quay lén? Suốt ngày chỉ biết làm mấy trò hạ tiện này thôi sao?”
“Chúng ta chỉ có quan hệ bình thường.” Diệp Phàm vội lên tiếng. “Các ngươi đừng hiểu lầm.”
Hắn gấp gáp biện hộ, nhưng càng nói lại càng khiến ánh mắt xung quanh thêm dị dạng.
“Muội tin ta mà phải không? Linh Lung.”
Diệp Linh Lung lùi lại một bước, ánh mắt dao động, như không còn đủ tin tưởng vào ca ca của mình.
“Huynh… thật sự có quan hệ bất chính với nàng ta sao?”
Thiên Thu khẽ bật cười: “Gặp nhau dưới ánh trăng không phải là chuyện hai người bình thường sẽ làm.”
“Có khi bọn họ đã có gian tình từ trước. Chuyện Diệp Phàm ra tay cứu nguy, e rằng cũng chỉ là một màn kịch được sắp đặt sẵn.”
Hắn chậm rãi nói tiếp, thanh âm phát ra đầy châm chọc.
“Thật không ngờ, hai người ngoài mặt đường đường chính chính, lại có thể làm đến mức này. Biết đâu đã có chửa, không giấu được nữa nên mới phải dùng đến hạ sách.”
Thiên Thu di dời tầm mắt xuống vùng bụng của Vân Hàn, giọng nói càng lúc càng trở nên độc địa.
“Mối quan hệ hay “quan hệ” ta? Xem ra các ngươi còn nhỏ mà chơi bạo thật.”
Giây sau, dáng vẻ lúc này của hắn đầy gấp gáp, xen lẫn sự khuyên bảo tận tình. Hoàn toàn khác với vẻ châm chọc lúc nãy.
“Chúng ta mới chỉ mười bốn tuổi thôi a, còn chưa đủ tuổi thành niên nữa. Đừng để dục vọng làm mờ con mắt, đừng để đầu dưới điều khiển đầu trên.” Thiên Thu dừng lại, cả người đứng yên như pho tượng, nhận ra chính mình vừa lỡ lời.
Cả đám trong sân trường đồng loạt hít một hơi thật sâu.
“Vãi, Lạc Thiên Thu thật biết cách nói.”
“Diệp Thiên Đế cũng không dám nói kiểu này, hắn thật biết cách chơi.”
Có người bất chợt chỉ tay về phía Thiên Thu, giọng điệu kích động xen lẫn hoảng loạn.
“Không ai nghĩ hắn lại có thể đê tiện đến mức này. Nhìn xem, khuôn mặt nói dối trắng trợn kia có quen không. Sự vô tình đó, sự ngây thơ mang theo vô số tội lỗi kia, chẳng phải quá quen thuộc hay sao.”
Lập tức có người đáp lại: “Rất quen, đó chính là tuổi thơ của chúng ta.” Ý tứ của kẻ này vô cùng rõ ràng, nếu chưa từng bị Thiên Thu dùng mấy lời lẽ như vậy bắt nạt, thì căn bản không thể gọi là đã có một tuổi thơ đúng nghĩa.
Thiên Thu lấy chủy thủ ra, cắt một đường thật sâu trong lòng bàn tay. Máu tươi chảy thành dòng, rơi xuống đất, tụ thành một vũng chất lỏng màu đỏ. Hắn nắm chặt lòng bàn tay, bịt kín vết thương.
Ngay sau đó, hắn đấm mạnh vào bụng Lạc Vân Hàn. Bàn tay mở ra, máu tươi bắn ra như bong bóng nước bị đâm vỡ, chốc lát đã tưới đỏ toàn thân nàng, từ bụng xuống chân.
Nàng còn chưa kịp hét lên một tiếng, Thiên Thu đã tung một cước vào bụng nàng. Một cước này là toàn bộ sức lực của hắn.
Không hề phòng bị, nàng bị đá văng ra xa, bay thẳng vào tường, miệng phun ra một ngụm máu, ánh mắt tràn đầy kinh ngạc.
“Tại… tại sao? Rõ ràng cả hai cùng là thiên tài mà?”
Sự khéo léo của Thiên Thu đã đạt tới bậc hai trong tổng mười cấp độ. Khả năng điều khiển thân thể và linh lực của hắn đã vượt xa người cùng tuổi.
Đây không phải là thứ ai muốn học là học được.
Sự khéo léo này cho phép hắn thi triển pháp thuật với mức tiêu hao linh lực ít hơn, uy lực lại mạnh hơn người thường. Nó còn ban cho hắn khả năng kiểm soát lực đạo đến mức cực hạn.
Nhờ vậy, chuỗi đòn hắn vừa ra tay còn mạnh hơn khi Vân Hàn đánh trọng thương Vô Thường.
Nếu phải so sánh, Thiên Thu và Cơ Vũ tiệm cận bậc ba. Vân Ca và Vô Song là bậc hai. Duệ Kha, Vân Hàn cùng Khương Tử Nhạc là bậc một. Tất cả học sinh còn lại đều là bậc không.
Vốn tưởng Thiên Thu sẽ lên tiếng kiêu ngạo như mọi khi. Nhưng hắn lại tuôn ra những lời không ai ngờ tới, khiến toàn trường theo bản năng muốn lấy giấy ra ghi chép.
“Ta đá như vậy sẽ không làm ngươi sảy thai chứ?”
Nói rồi, Thiên Thu hơi liếc nhìn Diệp Phàm, kẻ vẫn đang sững sờ vì sự chênh lệch giữa người với người, hoàn toàn không thốt lên lời nào.
“Thiên tài và thiên tài cũng có sự cách biệt lớn như vậy sao?”
Giọng Thiên Thu lạnh lẽo như dao.
“Diệp Phàm, ngươi xem còn giữ được nhi tử của ngươi không?”
Hắn che miệng lại như lỡ lời: “Xin lỗi, ta không biết đây có phải con của ngươi hay không nữa.”
Thiên Thu khoanh tay, hơi gật đầu: “Là ta sai. Nàng ta ngay cả một tên phế vật cũng dám chơi, vậy những người khác chẳng phải đã qua tay nàng ta hết rồi sao. Ngay cả con của ai cũng không rõ.”
Một loạt hành động cùng lời nói tự biên tự diễn, Thu đã thành công vu khống Lạc Vân Hàn là nữ nhân không biết liêm sỉ, chơi bời khắp nơi.
Nay có chửa, cần tìm gấp một người đổ vỏ, Diệp Phàm trở thành người may mắn. Còn hắn chỉ vô tình làm nàng ta mất đi cốt nhục.
Một lúc sau, Diệp Phàm tiến lên đỡ Vân Hàn. Thu cười híp mắt: “Biết đâu nàng ta đúng là có con của ngươi thật.”
“Dù không phải thật, thì ngươi không được bỏ đâu đó.” Giọng hắn chậm lại. “Vì ngươi không có năm triệu linh thạch hạ phẩm.”
“Dù lực đạo của ta có hơi lớn, nhưng chưa đến mức nát đâu. Biết đâu vẫn còn.”
Cả đám vốn tưởng lời nói vừa rồi đã là cực hạn của sự vô sỉ. Nhưng đến lúc này mới chợt hiểu ra, sự vô sỉ của bản thân họ so với hắn vẫn còn quá nhỏ.
0 Bình luận