Quyển 1 hồi 3: Cầu Đạo Chi Tâm

Chương 68: Gay... Gay cấn quá

Chương 68: Gay... Gay cấn quá

Trong Song Sinh Thần Ma có ghi lại một đoạn. Khi cặp huynh đệ song sinh vừa tròn sáu tuổi, số phận của cả hai dần luân chuyển, tính tình cũng trở nên như nước với lửa.

Người em, Ngôn Lệ, theo mẹ tàn sát tứ phương. Người anh, Thương Quang, lại thường theo cha lui tới chốn thanh lâu.

Một hôm, cả bốn người cùng trở về nhà. Ngôn Lệ vừa đi vừa lau con dao dính đầy máu trong tay, miệng lẩm bẩm.

“Hôm nay ca ca lại ở chốn thanh lâu nữa sao. Ta vừa cùng mẹ tàn sát tứ phương, giết chết không biết bao nhiêu sinh mạng.”

Nói xong, Ngôn Lệ thè lưỡi, đưa dao làm động tác cắt cổ. Thương Quang thở dài.

“Hết cách rồi. Ai bảo nhà mình lại có hai cái nghề này chứ. Không làm thì lấy gì mà ăn.”

Nói đến đây, hắn hơi dừng lại.

“Nhưng giết gà cũng gọi là tàn sát tứ phương sao? Ta cùng cha kinh doanh chốn thanh lâu thì đương nhiên phải đến đó.”

“Ở nhà không lẽ cũng có cái ăn từ trên trời rơi xuống à. Phải làm thì mới có ăn, đừng mong giàu sang tự nhiên mà đến.”

Ngôn Lệ nhún vai.

“Thì bốn phía hàng rào chẳng phải ứng với đông tây nam bắc sao. Ta nói tứ phương có gì sai. Mạng gà chẳng lẽ không phải mạng à.”

“Làm gà cũng mệt lắm chứ. Hết người này gọi gà chiên, lại đến người khác gọi gà quay. Con này còn chưa xong đã có người khác gọi món.”

Người em nói chuyện rất dễ gây hiểu lầm, còn người anh thì lại thích giảng đạo lý. Trời sinh hai người này ra đúng là mỗi người một tính cách, phá làng phá xóm theo những cách khác nhau. Nhưng được cái, gia đình giàu to.

Miệng ông em vừa mở ra, thiên hạ liền ly hôn loạn lạc, người người chém giết, gió tanh mưa máu cứ thế diễn ra không dứt.

Miệng ông anh vừa mở ra, người người đã muốn đánh hắn. Chuyện gì người này cũng có thể biến thành đòi tiền, ăn vạ. Thậm chí bắt cóc tống tiền cũng từng làm qua.

Lúc này, Phương Thư vừa kết thúc tu luyện. Hắn vừa mở mắt liền thấy Thiên Thu bước vào.

Thu tiến thẳng tới khu vực luyện khí. Gia lão trông thấy cũng chẳng hỏi han gì. Hành vi của thiên tài chân chính vốn luôn nằm ngoài dự đoán của người thường.

Thiên Thu đứng trước cửa khu luyện khí, khóe miệng cong lên, giọng cười tà dị.

Bên trong không rõ hắn đang làm gì, chỉ nghe tiếng sắt thép va chạm ầm ầm vang lên không dứt, kèm theo tiếng khà khà cười quái dị, nghe mà gai cả sống lưng.

“Khà khà… đạo gia ta thành rồi.”

Đột nhiên, hắn hét lớn.

“Ai!?”

“Ai có thể ngăn ta!!”

Không lâu sau, Thiên Thu lao ra ngoài như một cơn gió. Phương Thư do dự chốc lát, rồi âm thầm theo sát phía sau.

“Ta thật sự tò mò.” Hắn lẩm bẩm. “Trận chiến từng bị cư dân mạng chế meme rốt cuộc trông như thế nào.”

Sắc trời dần dịu lại. Hai đối thủ lần nữa chạm mặt. Không lời thừa, không báo trước, vừa nhìn thấy nhau liền trực tiếp động thủ.

Dép lào xé gió bay ra. Dịch Cơ Vũ kịp thời né tránh, nhưng ngay khoảnh khắc ấy, từ phần đuôi dép đột nhiên phóng ra một chiếc kim độc mảnh như tơ.

Cơ Vũ cảm nhận được nguy hiểm, lập tức lùi mạnh về sau.

“Ngươi đúng là nham hiểm…” Hắn ngừng một nhịp, rồi sửa lời, “à không, rất lợi hại.”

Mũi kim xé không lao đi, cắm phập xuống đất.

Cơ Vũ khẽ nuốt nước bọt.

“To thật… không biết nếu cắm vào mông thì hậu quả sẽ thế nào.”

Nhưng mọi chuyện vẫn chưa kết thúc.

Mũi kim vừa chạm đất liền như kích hoạt một cơ quan nào đó, thân kim mở ra, bắn tung tóe một loại dịch thể màu tím sẫm.

Mùi hôi thối lập tức lan tràn khắp không gian, kèm theo độc tính ăn mòn khủng khiếp. Lá cây vừa rơi xuống liền héo úa trong nháy mắt, sau đó hóa thành cát bụi, tan biến theo gió.

Cơ Vũ vội vàng lùi thêm mấy bước, sắc mặt nghiêm túc hẳn lên: “Quá nguy hiểm rồi… là ta bất cẩn.”

Trên không trung, Cơ Vũ ném chổi đi, vô số mũi kim từ thân chổi bắn ra. Thiên Thu dễ dàng lộn ngược người về sau né tránh, cười khinh:

“Chút éc này có thể làm hại được ai.”

Chưa để hắn kịp kiêu ngạo quá lâu, từ cán chổi bất ngờ bật ra một con dao, cắm sâu vào mặt hắn, sâu đến mức chỉ còn lại phần cán lộ ra ngoài.

Thiên Thu đáp xuống đất, sững sờ:

“Lút… lút cán rồi.”

Ngay giây sau, từ vị trí đó bắn ra chất dịch, làm ướt một nửa khuôn mặt hắn.

“Không ngờ của ngươi… to thật.”

Giọng hắn dần lạnh xuống:

“Ngươi là người đầu tiên làm ta bị thương đấy.”

Thu rút con dao ra, linh lực nhanh chóng chảy lên, vết thương lập tức khôi phục phân nửa.

“Mộng cảnh ta đã trải qua không ít. Nhưng không ngờ kẻ lấy đi lần đầu của ta… lại là ngươi.”

Giữa trận chiến, vang lên một âm thanh nuốt nước bọt rất khẽ.

“Thật là gay… à không, gay cấn quá.”

Phương Thư núp từ xa, nghe đến đây mà da gà nổi khắp người, vội vàng che mông lại:

“Ta biết các ngươi nói vậy là để đối thủ kinh tởm, nhưng có cần tới mức này không?”

Hắn ngẩng đầu nhìn trời, đầy uất ức:

“Chưa kể lão tác giả còn miêu tả cực kỳ dễ gây hiểu lầm. Máu thì nói máu đi, tự nhiên ngựa ngựa lại gọi là chất dịch.”

Thiên niên sát.

Đột nhiên hắn hét lên: “Má! Đau mông vãi!”

Phương Thư lập tức sinh ra ảo giác, cảm giác như có người vừa đâm từ phía sau lưng.

Nhưng cảm giác đó hoàn toàn không ảnh hưởng tới việc quan chiến của hắn. Một tay giơ lên làm động tác chào kiểu quân đội, vẻ mặt phấn khích, miệng há thành hình tam giác, mắt lấp lánh hai dấu tích cảm xúc.

“Báo cáo, báo cáo, nồng độ gãy vai trong không khí đã vượt quá mức quy định!”

Trong khi đó, Thiên Thu ném ra một chuỗi kim châm. Dịch Cơ Vũ bật nhảy lên:

“Ngươi định bắn loạn ai đó à?”

Hắn xoay tay trên không trung, động tác như thái cực quyền, mượn linh lực phản ngược toàn bộ kim châm trở lại.

Thiên Thu chỉ chắp tay sau lưng, thuấn di lùi về sau vài bước, né sạch.

Chưa dừng lại ở đó, hắn từ túi trữ vật ném ra một chuỗi phi tiêu khác.

Thiên Thu sững sờ, vội vẫy hai tay: “Dừng lại đi! Ngươi mà bắn nữa là ta bắn ra đó. Nó đang chảy kìa, ngươi không nhìn thấy à?”

“Nhưng ta lại thích nó bắn ra hơn.”

Quả nhiên, Thiên Thu không tránh kịp đợt công kích cuồng bạo. Một mũi phi tiêu cắm thẳng vào lỗ thương tích vừa bị khoét.

Một bên má vốn đã bị thương từ trước, giờ lại hứng thêm một đòn, máu bắn tung tóe.

Gió đột nhiên thổi mạnh trở lại.

Thiên Thu rút phi tiêu ra.

Phương Thư ở xa hét thầm trong lòng, phấn khích tột độ: “Báo cáo! Nồng độ kiếm khí xung quanh đang dao động mãnh liệt! Hai bên sắp phóng… phóng ra tinh quang kiếm dịch khí!”

Màn dạo đầu kết thúc.

Cả hai bây giờ mới thật sự bắt đầu một trận chiến.

Không hẹn mà cùng lúc lao lên, như đối mặt đại địch.

Dù đã gây tổn thương cho kẻ thù, Cơ Vũ vẫn không hề khinh địch.

Ngay khi khoảng cách được kéo sát, Thiên Thu quăng dép lên cao, chân trái hạ thủ, đá Cơ Vũ bay thẳng lên không trung.

Lúc này, chiếc dép vốn đang rơi xuống bỗng xoay tròn giữa không trung, phóng ra hàng loạt ám khí, bao phủ tứ phương tám hướng.

Cơ Vũ đang ở trên cao, nằm trọn trong phạm vi công kích của phi tiêu. Nhưng hắn vẫn bình tĩnh, chân trái đạp lên chân phải, mượn lực phản chấn bay vọt lên cao hơn.

Tay vừa đưa ra, cây chổi lập tức bay tới, rơi gọn vào tay hắn. Cơ Vũ cầm chổi như cầm nỏ, linh lực dồn tụ, ám khí liên tiếp bắn ra.

Thiên Thu đưa tay lên trời, chiếc dép lập tức bay về, hất văng toàn bộ đòn tấn công.

Ngay khi Cơ Vũ vừa chạm đất, một bóng người đã chắn ngay trước mặt, dép kẹp chặt trong tay.

Cơ Vũ lùi lại nửa bước. Hai người giao chiến liên hồi, đánh tới đánh lui, cuối cùng cùng lao vào một con hẻm hẹp.

Thiên Thu ném dép đi. Dép lào đập vào vách tường, bật sang bức tường đối diện, rồi lại dội ngược trở lại, cứ thế rích rắc di chuyển trong không gian chật hẹp.

Mỗi lần va chạm, uy lực lại tăng thêm một tầng.

Cơ Vũ không chịu kém cạnh, lập tức ném chổi ra.

Dép và chổi ma sát dữ dội trong không khí, bốc lên ngọn lửa nóng rực. Hai vật dụng va chạm mạnh mẽ rồi nổ tung, tạo thành một màn khói mù dày đặc.

Nhân cơ hội đó, cả hai đồng loạt ném ra liên tiếp mấy đạo ám khí vào trong làn khói.

Ngay khi đối phương còn đang loay hoay giữa khói lửa, Thiên Thu quay người bỏ chạy.

Cơ Vũ cũng lập tức rút lui.

Khói bụi dần tan, để lộ bên trong chỉ là một đống đá sỏi vụn. Không hề có ám khí nào, rõ ràng chỉ là kế nghi binh.

Cơ Vũ vừa chạy vừa lẩm bẩm:

“Tên này mạnh bất thường. Dù bị ta đánh trọng thương ở vùng mặt, nhưng sức mạnh thân thể lại chẳng suy giảm chút nào.”

Giọng hắn dần trở nên trầm trọng hơn.

“Cha hắn là Lạc Thiên Hành… để lại vài môn pháp môn cũng không phải chuyện không thể. Trong mắt một số thế lực biết nội tình, Thiên Hành quả thật là một bảo vật di động.”

Trong khi đó, Thiên Thu đang chạy về nhà, mày nhíu chặt:

“Dịch Cơ Vũ… tên này có vấn đề. Chỉ dựa vào sức mạnh thân thể mà đã áp đảo ta ở trạng thái bình thường.”

Giọng hắn dần trầm xuống:

“Hơn nữa, khi khôi phục trí nhớ, thông tin bên trong phù lục cũng được mở khóa. Trong đó ghi lại một nửa công pháp tàn quyển do cha ta tự sáng tạo, hình thức lại tương tự Thần Cơ Nhập Thế Kinh.”

Bước chân Thiên Thu chậm dần, cuối cùng hẳn dừng hẳn lại.

“Chẳng lẽ… hắn đã gặp cơ duyên nào đó, tu thành tam đan điền đồng tu?”

Trên đời không thiếu phương pháp tu luyện nhiều đan điền. Nhưng muốn hoàn chỉnh, không khuyết thiếu, nhất định phải là cùng một bộ công pháp.

Như Thiên Căn Phù Nguyên Quyết do chính Thiên Thu sáng tạo, ban đầu chỉ có thể tu hai đan điền đồng thời. Muốn tu đan điền thứ ba, bắt buộc phải phối hợp với hai quyển còn lại, vì chúng vốn là một bộ.

Nếu chỉ nắm giữ một quyển trong một bộ công pháp, người tu luyện nhất định sẽ do dự, cân nhắc có nên tu hay không.

Không tồn tại chuyện luyện trước một quyển, chờ sau này tìm đủ rồi tiếp tục. Trừ khi có pháp môn tẩy sạch tu vi, nhưng loại công pháp trùng tu này hiếm đến mức khó tin, ai có thể nắm giữ?

Giai đoạn đầu có thể không quá khắt khe. Nhưng càng về sau, mỗi lần đột phá cảnh giới đều cần toàn bộ công pháp cùng tiến. Trừ một vài bộ đặc thù.

Thậm chí có những công pháp tu hai đan điền, nhưng sức mạnh lại còn yếu hơn một đan điền đơn lẻ.

Vì vậy, Thiên Thu mới dám chắc Cơ Vũ nhất định đã tìm ra phương thức tu luyện cả ba đan điền cùng lúc.

Người kia không dám mạo hiểm. Hắn thà tu vững một quyển, còn hơn đánh cược cả đời.

Còn Thiên Thu… chính vì tin tưởng cha mình, tin rằng bản thân đã có pháp môn trùng tu để dự phòng, nên mới dám tu quyển công pháp này để thử nghiệm.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!