Quyển 1 hồi 3: Cầu Đạo Chi Tâm

Chương 66: Trần An Nhiên

Chương 66: Trần An Nhiên

Thiên Thu trong nháy mắt phân tích xong tất cả hành động cần làm, chỉ trong một giây ngắn ngủi.

Hắn nhanh chóng phân tâm thành tám phần, một nửa dùng để khống chế cơ thể, một nửa để ngưng tụ hạt giống đạo tâm.

Năng lượng trong tứ chi lập tức bị hắn thao túng trong khoảnh khắc, quay về quy đạo vận hành thường ngày.

Ngay giây sau, đốm màu đen dần được ánh sáng màu cam bao bọc, từng chút một ngưng tụ thành một hạt giống.

Nhưng đúng lúc này, hắn lại mất đi sự khống chế cơ thể. Năng lượng lập tức bạo tẩu bên trong, vỏ hạt giống đạo tâm xuất hiện vết nứt, những hạt bụi màu đen theo đó tràn ra ngoài.

“Đây rồi. Thành bại, chính là tại đây.”

Thiên Thu đã nghiên cứu cực kỳ kỹ lưỡng các bước để bước lên con đường tu hành. Trước hết là chuẩn bị tài nguyên, linh khí, kỳ vật, đan dược. Một thứ cũng không thể thiếu.

Chỉ cần thiếu đi một món, tỉ lệ thành công khi đột phá sẽ lập tức giảm xuống.

Nhập Đạo đan có tác dụng giúp tu sĩ hấp thu đạo lý thiên địa, ràng buộc đạo lý với đạo tâm của bản thân, từ đó mở ra đạo lộ tu hành.

Sau đó sẽ xuất hiện hai trở ngại lớn, khí lưu rối loạn và ngưng tụ hạt giống đạo tâm. Hoàn thành được cả hai, mới xem như đáp ứng đủ điều kiện để đột phá.

Những hạt bụi màu đen kia chính là đạo tâm của tu sĩ. Ban đầu chúng mang màu đen của phàm tục, về sau thông qua tu luyện không ngừng mà được tôi luyện, từng bước biến đổi.

Nhưng Thiên Thu đã uống đan dược dẫn tới ngoại kiếp và nội kiếp. Trở ngại đầu tiên vì thế trở nên khó khăn hơn rất nhiều, cần ít nhất nhất tâm nhị dụng, cùng khả năng điều khiển linh lực đạt bậc một.

Hai dụng để kiểm soát khí lưu, hai dụng để hoàn thành việc ngưng tụ hạt giống đạo tâm.

Năng lực điều khiển linh lực bậc một cho phép xử lý tình trạng khí lưu rối loạn khi dùng ngoại kiếp đan.

Nếu chỉ có một dụng, người đó sẽ rơi vào trạng thái giằng co, không thể ngưng tụ hạt giống đạo tâm, tinh thần dần dần bị tiêu hao cho đến chết. Trừ phi khả năng chưởng khống linh lực đã đạt bậc một.

Sau đó mới đến bước ngưng tụ hạt giống đạo tâm.

Nhưng hạt giống đạo tâm, thật sự dễ để tu sĩ ngưng tụ đến vậy sao? Sự phản kháng của nó cực kỳ mãnh liệt.

Mỗi lần hoàn thành ngưng kết hạt giống đạo tâm, nếu dùng nội kiếp đan, tâm ma kiếp sẽ xuất hiện. Một khi không kịp giải trừ, năng lượng bên trong cơ thể sẽ dần mất kiểm soát rồi phát nổ.

Kiểm soát trở ngại bên trong cơ thể, dùng tinh thần để hoàn tất quá trình đột phá. Đó là con đường bắt buộc. Và nếu đã uống nội kiếp đan, sau khi hoàn thành tất yếu sẽ đối mặt với tâm ma.

Lúc này, Thiên Thu cười lớn. Sấm sét bổ thẳng xuống thân thể thiếu niên, ánh chớp trên trời loé lên lần nữa, hắn lại càng cười to hơn.

“Ta đang bỏ cuộc sao?”

“Nội kiếp đan không phải thứ ai cũng dám uống. Người ta đã nói rồi, uống ngoại kiếp, không uống nội kiếp.”

“Chỉ cần một giây lơ là, ta có thể nổ tan xác, không còn lấy một mảnh vụn. Hơn nữa, tâm ma kiếp, chẳng ai biết cần bao lâu mới vượt qua được.”

Nếu dùng Phá Kiếp đan, việc vượt qua sẽ dễ dàng hơn rất nhiều. Nhưng càng không dùng, hiệu quả tăng phúc sau khi thành công lại càng lớn.

Thiên Thu chỉ uống đúng bốn viên.

Ý thức hắn dần tan đi, hai mắt khép lại. Hắn đang chấp nhận thất bại sao? Cái chết này, dường như đã được dự liệu từ rất lâu trước đó.

Trước mắt tối sầm, hắn nghe thấy tiếng sấm giáng thẳng xuống thân thể mình. Đó là Kích Lôi trận do chính hắn bố trí.

Chợt có một tiếng đập bàn vang lên.

Ầm.

Ầm.

“Trần An Nhiên, cậu bắt đầu nổi loạn rồi phải không? Ai cho cậu ngồi ngủ trong giờ họp!?”

Ánh mắt thiếu niên dần mở ra, đôi mắt khẽ liếc qua từng gương mặt trước mặt.

Trước mắt cậu là một chiếc bàn dài, có không ít chỗ ngồi. Những người ngồi ở đây đều mặc đồ công sở chỉnh tề.

“Đây là đâu? Ta là ai…”

Một dòng điện thoáng qua, ký ức như thủy triều ập tới. Trong đầu vang lên từng tiếng keng keng của kính, như thể từng mảnh đang dần ngưng tụ lại.

“Ta nhớ ra rồi. Ta là Trần An Nhiên, một nhân viên văn phòng. Vì áp lực công việc quá lớn, đã nảy sinh ý nghĩ nhảy lầu ngay tại công ty.”

Nghĩ tới đây, cậu cười nhạt: “Kết quả còn chưa kịp nhảy, thì đã đột quỵ mà chết.”

Trần An Nhiên vẫn giữ được vẻ bình tĩnh. Cậu giơ tay lên, cười xòa cho qua chuyện: “Tối qua em bận làm báo cáo quá nên quên mất ngủ. Hôm nay lỡ chợp mắt một chút, mong sếp thông cảm.”

Nói xong, cậu định dừng lại. Nhưng chưa kịp để đối phương phản ứng, cậu đã tiếp lời: “Không biết sếp có phiền nếu để em ra ngoài rửa mặt một chút không.”

“Cậu đi đi, công ty còn họp tiếp.”

Cậu vừa đứng dậy thì cũng có một đồng nghiệp xin đi vệ sinh.

Lúc này, cả hai đã ở trong nhà vệ sinh. An Nhiên rửa mặt, từng giọt nước còn đọng trên mái tóc chảy xuống gương mặt, ánh mắt cũng dần xua tan vẻ mơ màng.

Đối diện cậu là một người tên Nguyễn Anh Khoa. Từng là bạn học, cái gì cũng xuất sắc hơn, là “con nhà người ta” trong lời đồn.

Ban đầu, An Nhiên không ưa thiếu niên này. Đối phương chăm chỉ, liên tục nhận được nhiều dự án, lại thường xuyên được cấp trên khen thưởng.

Ai mà muốn người bên cạnh sống tốt hơn mình chứ. Nhưng sau khi trải qua một thế giới tu tiên đầy khắc nghiệt, cậu đã có cái nhìn khác. Chỉ cảm thấy có đủ tiền sống qua ngày đã là tốt lắm rồi.

Ký ức dần hiện lên. Trước kia An Nhiên từng có vài ý tưởng, muốn đứng ra đảm nhận dự án. Nhưng sự rụt rè và thiếu tự tin khiến tất cả rơi vào tay người khác.

Cậu lẩm bẩm trong lòng: “Hóa ra mình ngu đến vậy. Nhu nhược mà cứ tự nhận là rộng lượng. Ở nơi cá lớn nuốt cá bé như công sở, lại còn bày đặt tốt bụng. Diễn cho ai xem đây.”

Anh Khoa lên tiếng trêu chọc: “Hôm nay ăn nhầm thuốc à? Nói năng lưu loát thế. Mọi khi chỉ ấp a ấp úng xin lỗi sếp thôi mà.”

Nếu là trước kia, An Nhiên hẳn đã thấy đối phương giả tạo. Nhưng lúc này, cậu chỉ bình thản nghĩ: “Dù sao người ta cũng có năng lực, đảm nhận được nhiều dự án như vậy là rất hợp lý.”

“Người ta đi làm là để chăm lo cho gia đình. Lúc trước ghen tị làm gì cho mệt. Công ty yêu người tài như thương nhân yêu tiền, một công ty tốt là công ty có nhân viên giỏi.”

Anh Khoa bất chợt hỏi: “Mà mày thấy hoạt động này thế nào? Cùng sếp đi xã giao. Đây là cơ hội tốt để kết giao thêm khách hàng, kéo về không ít dự án ngon.”

An Nhiên khẽ nhớ lại, trong lòng thầm nghĩ: “Lúc trước thấy đối phương thành công, bản thân thì thảm hại, nên quyết giành cho bằng được hoạt động này. Sau đó thì đột quỵ.”

Nghĩ đến đó, An Nhiên lại cảm thấy chuyện xảy ra ở kiếp trước cũng là điều hiển nhiên, một dạng quy luật đào thải.

Sự khác biệt giữa tu ma thành công và tu sĩ chính đạo, nằm ở sự chấp nhận.

Người trước cam tâm chấp nhận kết quả, để lần sau tìm cơ hội đột phá. Suy nghĩ thực tế hơn, dám đối mặt với hiện thực, dù nó đau thương.

Người sau không cam tâm với kết quả, để lại vô số vướng bận trong lòng. Thứ đó gọi là cố chấp, nhưng tu sĩ chính đạo lại ngang nhiên gọi là chính khí lẫm liệt.

An Nhiên không có gì là không cam tâm. Hắn chấp nhận kiếp trước bản thân là kẻ xấu rồi, tài năng không đủ, lại cứ thích ghen tị.

Dưới góc nhìn của một ma tu, hắn cảm thấy trở ngại lần này lại dễ đến ngoài sức tưởng tượng.

Lúc này An Nhiên mới đáp lại: “Vậy thì chúng ta cạnh tranh công bằng.”

Cả hai dự định đứng lại đây một lúc, tiện rửa tai bằng vài bản nhạc.

An Nhiên dựa vào bồn rửa tay, cầm điện thoại lên: “Nghe chút nhạc đi.” Chợt cậu ồ lên, giọng mệt mỏi. “Tao mở bài mày thích nghe lắm đó.”

Thiên lý ơi…

An Nhiên bồi thêm một câu, khiến Anh Khoa đứng hình tại chỗ: “À đúng rồi, nghe xong bài Thiên Lý này, đừng có bỏ con nha.”

“Mày may mắn mới có được vợ, đừng có bỏ người ta rồi chu cấp năm triệu mỗi tháng. Ở thành phố, năm triệu này khó sống lắm.”

Khóe miệng Anh Khoa hơi giật giật. Rõ ràng đối phương đang cà khịa mình, nhưng lại chẳng có lấy một bằng chứng cụ thể.

Nghe xong một bài, cả hai lại quay về phòng họp. Ngay khi bầu không khí trong phòng vẫn còn ủ rũ, An Nhiên đột nhiên giơ tay.

“Sếp, em muốn đảm nhận vai trò cùng sếp đi tiếp khách ạ.”

Không ngoài dự đoán, kết quả vẫn giống như lần trước. Thấy một gương mặt mới đầy năng nổ, thành tích cũng không tệ, sếp liền nhân cơ hội này đề bồi dưỡng thử. Biết đâu lại đào tạo thêm được một nhân viên xuất sắc nữa, ngoài Anh Khoa.

Đến tối, An Nhiên dạo bước bên trong một tòa nhà cao lớn. Nơi này là một tòa nhà đa chức năng, do một vị tổng tài nào đó xây dựng.

Phía dưới là công ty, bên trên là nhà hàng. Thật sự rất giàu có.

An Nhiên bước đến bên cửa sổ, ánh mắt lướt qua những dải đèn sáng phía dưới.

“Năm 2255, công nghệ phát triển, đời sống con người theo đó được cải thiện.”

“Vì tài nguyên Trái Đất dần cạn kiệt, người thì tăng mà đất lại giảm.” Cậu hơi dừng lại, tay nâng ly rượu vang. “Vì vậy, những công trình tối ưu hóa đất đai bắt đầu được phát triển.”

“Việt Nam, một đất nước có tốc độ phát triển nhanh. Nhiều nhân tài xuất hiện, từng bước thực hiện lời dạy của Bác Hồ, sánh vai cùng các cường quốc năm châu.”

Cậu thở dài giữa màn đêm cô tịch.

“Một thông điệp xuất phát từ “Thư gửi các học sinh” năm 1945. Từng được sống ở đây, thật sự rất tự hào.”

“Nhìn lại, bản thân ta cũng chỉ là một người bình thường. Một học sinh từ thuở thơ ngây, những tháng ngày quàng khăn đỏ, rồi đến lúc mặc áo đoàn.”

Nói đến đây, giọng nói chất chứa đầy hoài niệm: “Cuối cùng vào đại học, ra trường, đi tìm việc làm. May mắn vào được một công ty có mức lương ổn định, chưa từng bị sa thải.”

“Nhưng áp lực công việc đè nặng, khiến ý nghĩ tìm đến cái chết không ngừng xuất hiện. Rồi sau đó… chết vì đột quỵ. Đúng là kẻ muốn chết thì chết, người muốn sống cũng chẳng được.”

Cậu đưa tay còn lại ra, đón lấy một làn gió không tồn tại : “Đời người ai lường trước được chữ ngờ. Cái chết đến nhanh, mà đi cũng nhanh.”

An Nhiên nhìn nơi mình đang đứng, giọng mang theo cảm thán: “Chỗ này cao thật. Lúc đó mình tuyệt vọng đến mức nào mới dám nhảy lầu.”

Cậu bước chậm vài bước, tay nghiêng ly rượu vang, ánh mắt âm trầm như xuyên qua dòng chất lỏng đỏ sẫm.

“Thế giới này có luật lệ. Chỉ cần cố gắng, không vi phạm pháp luật, thì có thể sống đến lúc già yếu, bệnh tật.”

“Đôi khi, việc thế giới này không có trường sinh đã là một sự ban thưởng rồi.”

Chất lỏng trong ly cạn dần, lời nói cũng như tan vào đó, chảy trên sàn nhà, phản chiếu bóng dáng thiếu niên.

“Thế giới này vẫn còn tình cảm. Chết là hết.”

“Trường sinh chỉ mang đến đau khổ và tai ương.”

An Nhiên trước kia cũng chỉ gần ba mươi tuổi. Trải qua vô số đêm cô độc, những cơn trầm cảm của tuổi thiếu niên. Đã có vô số lần cậu muốn chết, rồi lại nhận ra mình không nên chết như vậy.

Một lúc sau, An Nhiên đứng trước cửa thang máy. Ánh mắt trầm lặng, giống hệt những ngày còn ở giới tu tiên.

Cậu bấm tầng cao nhất, tầng hai mươi hai.

“Ta phải trở về rồi. Trở về thế giới nơi ta đang tồn tại.”

“Một nơi không có quy tắc, cũng chẳng yên bình. Một thế giới vận hành bằng trường sinh và bàn cờ.”

Vừa lên tầng cao nhất, cậu đã cảm nhận được làn gió mạnh thổi thẳng vào người. An Nhiên… không, giờ khắc này nên gọi là Thiên Thu.

“Ta đang khao khát một điều. Câu trả lời sẽ nằm ở bên dưới.”

Hắn ôm lấy ngực, đôi mắt hơi nhíu lại. “Đây rồi… là cảm giác này. Ta sắp chết rồi.”

Đúng vậy, Thiên Thu có thể cảm nhận rõ ràng, bản thân sẽ đột quỵ mà chết trước cả khi kịp nhảy lầu.

Mỗi bước chân đều mang đến một áp lực nặng nề. Đó không phải trọng lực, cũng không phải cái chết, mà là sự trói buộc của số mệnh.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!