Quyển 1 hồi 3: Cầu Đạo Chi Tâm

Chương 76: Yêu võ

Chương 76: Yêu võ

Thiên Thu lấy ra ba quyển sách, đó là võ kỹ được nghiên cứu dựa trên tập tính và phương thức chiến đấu của Chiến Lang Huyết Sắc. Chúng thường đi kèm tinh huyết để phát huy tối đa uy lực.

“Yêu võ phức tạp hơn nhiều người tưởng. Trong quá trình tăng tiến tu vi, bản thân sẽ nuốt dần thú tính. Còn khi mất kiểm soát, bản thân sẽ bị thú tính nuốt ngược. Mục tiêu cuối cùng của con đường này là chỉ một bên được tồn tại.”

“Nhưng bản chất của dung hợp là một bên bị thuần phục. Không ít người thông qua bí pháp để đạt được giao ước với thú tính bên trong.”

“Có người trở thành bề tôi của thú tính để đổi lấy sức mạnh. Kết cục của những kẻ bị phần thú chiếm hữu và điều khiển, chung quy không mấy tốt đẹp.”

Cùng lúc này, Dịch Cơ Vũ đang cân nhắc bản thân nên đi con đường nào. Nhưng một ý niệm chợt lóe lên khiến khóe miệng hắn khẽ cong.

“Sao ta phải chọn? Ta có công pháp có thể tự luyện, vậy vì sao không lấy hết. Cổ võ, yêu võ, thần võ, ma võ… ta muốn học hết.”

Lời vừa dứt, hắn vận chuyển Thần Cơ Diễn Thế Pháp. Ánh sáng trắng từ mi tâm bay ra, vờn quanh thân thể.

“Thế chính là đời, một thế là một đời. Thần Cơ Diễn Thế Pháp lấy ta làm thần, lấy thiên địa làm vật liệu để diễn hóa một đời.”

Tiếp đó là Thần Cơ Nhập Thế Kinh. Ánh sáng vàng nhạt từ đan điền bay ra, hóa thành vô số sợi chỉ quấn quanh hắn như dây nhân quả.

“Thần Cơ Nhập Thế Kinh là lấy ta làm thần, tự mình nhập thế, nhập cục, lấy thiên đạo của một đời đó làm đạo của mình.”

Sau cùng là Thần Cơ Loạn Thế Quyết. Ánh sáng đỏ hóa thành sợi chỉ mảnh.

“Khi đã nhập cục thì chính là loạn thế, tự do tung hoành trong thế gian.”

Ba luồng sáng quấn lấy nhau. Một tia đạo lý từ mi tâm bay ra, nhập vào giữa chúng. Luồng đạo lý xoay tròn, những sợi chỉ còn lại lập tức quấn quanh, rồi cùng nhau bay thẳng vào tâm trí hắn.

Giây sau, Cơ Vũ mở mắt, trước mắt đã là một căn nhà cũ nát, trên bàn đặt một quyển công pháp. Quanh thân hắn xuất hiện một dải lụa màu xanh.

Cổ võ là võ đạo truyền thống, lấy ý chí làm nền tảng tu luyện, con đường gian nan. Nhưng nếu đại thành có thể cùng thiên địa tranh phong.

Không biết qua bao lâu, tiếng mở cửa vang lên. Dịch Vô Song bước vào.

“Ca ca, huynh cùng ta giao lưu võ đạo đi. Hôm nay ta có chút cảm ngộ, muốn tìm người rèn luyện.”

Âm thanh vừa dứt, Cơ Vũ cũng mở mắt. Hắn gật đầu, không từ chối vị đệ đệ này. Hắn biết mình chỉ còn nhiều nhất bốn năm để sống, nên khoảng thời gian này sẽ ở bên đệ đệ nhiều hơn.

Vận mệnh cũng không hoàn toàn khắc nghiệt, xem như để hắn tự giác ngộ được năng lực tự động treo máy.

Một lát sau, hai người đã đứng giữa rừng trúc. Thân trúc cao vút như vạn kiếm phủ trời, phía xa là thác nước đổ xuống.

Dịch Vô Song lao lên trước. Bình thường có phần ngây ngô, nhưng khi chiến đấu lại bộc lộ thiên phú.

Một quyền đánh ra, tiếng thác nước như vang dội hơn, quyền phong mạnh mẽ. Dịch Cơ Vũ chỉ có thể né tránh, không trực diện đối kháng.

Việc hắn đã đạt cảnh giới đại sư võ đạo, đến nay vẫn chưa nói với đệ đệ. Nhưng điều đó không ảnh hưởng đến việc hắn dốc toàn lực.

Hắn nghĩ Dịch Vô Song tâm tính đơn giản, khó phát hiện điểm khác thường. Hơn nữa, đệ đệ muốn giao đấu để tiến bộ, làm ca ca sao có thể không giúp hết tâm huyết.

Dịch Cơ Vũ khẽ thở dài.

“Đệ đệ ta có ý chí thật khác thường, có thể thản nhiên tấn công mà không chút phòng bị. Người tâm tính đơn thuần thường có phúc của riêng mình.”

Dịch Vô Song lao tới, một quyền hướng thẳng mặt. Cơ Vũ nghiêng người tránh.

“Nếu hắn suy nghĩ chín chắn hơn, quyền thế có còn như vậy không?”

Dịch Cơ Vũ chợt do dự. Hắn nên cho đệ đệ một cuộc đời vô lo, hay để nó trưởng thành. Sau này hắn không thể mãi che chở.

“Ca ca, huynh lại phân tâm nữa rồi đúng không?”

Nghe vậy, Dịch Cơ Vũ lập tức tập trung, nghiêm túc giao đấu.

Cùng lúc đó, Thiên Thu lấy ra Lưu Mộng thạch. Đường vân lan khắp bề mặt. Giây sau, hắn bóp nát nó, bụi hồng tán loạn giữa không trung.

Lần nữa mở mắt đã là một cánh rừng. Gió thổi qua tán lá xanh. Hắn ngồi xếp bằng, trước mặt là ba quyển võ kỹ.

Yêu Lang Chiến Thể.

Huyết Lang Tà Ảnh.

Lang Nha Tỏa Mệnh.

Khí huyết quanh thân lưu chuyển, dần hình thành một hư ảnh Chiến Lang phía sau lưng.

Không biết bao lâu trôi qua, mười năm hay hai mươi năm, cuối cùng hắn mở mắt. Thiên Thu thở ra.

“Học ba môn võ kỹ này tốn thời gian hơn ta nghĩ. Mỗi môn đều là thượng phẩm. Không còn ngộ tính của cha, ta quả thật đã khác trước.”

Hắn không dừng lại lâu. Thiên Thu nhanh chóng kết ấn, ngón trỏ và ngón cái chạm nhau, đốt xương thứ hai của các ngón còn lại áp sát.

Từ ngón giữa trở lên kết thành hình tam giác, giữa tam giác ngưng tụ một giọt máu, dần lớn lên như lá sen cuộn.

Ý niệm khẽ động, giọt máu kéo dài thành sợi chỉ đỏ, bay ra phía trước. Giữa đường, sợi chỉ hóa thành một con sói lông đỏ, gầm lên rồi lao vào gốc cây. Cây cối xung quanh đổ xuống, khói bụi dâng lên.

“Huyết Lang Tà Ảnh là võ kỹ ngưng tụ khí huyết đến cực hạn rồi bắn về phía địch.”

“Lang Huyết Chiến Thể.”

Thân thể hắn lập tức được bao phủ bởi huyết khí đậm đặc. Tốc độ tăng vọt, lực lượng dường như vượt xa cơ thể người thường.

Một quyền đánh ra như tiếng gầm của lang vương. Hàng loạt cây trong phạm vi mười trượng đổ rạp.

Đó chỉ là một quyền bình thường, chưa vận dụng kỹ xảo. Nên trên chiến trường chưa đủ tạo thành uy hiếp lớn.

Trong tay hắn xuất hiện một quả tạ nặng trăm tấn. Thiên Thu nâng lên, thu hồi huyết khí. Rồi tung người lên cao, tập trung sát khí vào hai chân.

Khi đạt đến độ cao nhất định, hắn xoay người, để hai mu bàn chân hướng vào nhau.

Ầm.

Hai chân đồng thời giáng xuống, mang theo huyết khí cuộn trào. Quả tạ không chịu nổi lực, nổ tung giữa không trung, khói dày đặc tản ra khắp nơi.

Sau khi thực hiện ba chiêu xong, hắn cảm thấy ba chiêu này rất có vấn đề, mỗi chiêu mỗi thức đều tràn đầy điểm yếu chết người.

“Lang Huyết Chiến Thể là một môn võ kỹ cường hoá. Nếu chủ quan xem đây là giới hạn thì rất dễ bỏ qua tiềm năng của bản thân.”

“Huyết Lang Tà Ảnh có điểm yếu rất nghiêm trọng, số lượng lang ảnh ngưng tụ cực kỳ ít, phạm vi tấn công cực kỳ dễ đoán. Nếu không biết cách thay đổi thì rất có thể dùng xong là chết luôn.”

“Lang Nha Toả Mệnh, chỉ nhìn cách thức ra đòn đã thấy có vấn đề rồi. Còn cái dòng cảnh báo đây là cấm pháp, một khi thi triển là thập tử nhất sinh, thật sự là trò cười.”

Thiên Thu không chút e ngại bóc trần sự thật về những môn võ kỹ này, trong giọng điệu ẩn chứa sự khinh thường đến cùng cực.

“Hai mu bàn chân hướng đối diện nhau, lại còn phải nhảy lên. Dù là đệ nhất cao thủ, nếu không có độ dẻo dai nhất định cũng sẽ bị liệt nửa người. Đây vốn là một động tác cực kỳ nguy hiểm, khả năng đánh trúng gần như bằng không.”

“Còn không phải vì mô phỏng sát chiêu của Chiến Lang Huyết Sắc, là một đòn cắn mang uy lực đoạt mạng sao?”

“Người sáng tạo chẳng phải cho rằng bàn chân là bộ phận phát lực mạnh nhất của con người sao? Nghĩ rằng Chiến Lang có hàm răng sắc nhọn, thì con người cũng có một đôi chân đủ mạnh để so sánh với hàm răng của thú dữ.”

Càng nói, Thiên Thu càng cảm thấy buồn cười, cùng với sự bất lực khó nói thành lời: “Còn đòn dùng huyết khí cường hoá không phải học từ Lang Huyết Chiến Thể sao, mà cái khó nhất vẫn là động tác chân đó thôi. Vậy mà còn bảo không học được Lang Huyết Chiến Thể thì không học được sát chiêu này.”

“Thế mà còn bày đặt bán sách, chi bằng dẹp tiệm cho đỡ chướng mắt. Thượng phẩm cái gì, chẳng phải từ một quyển võ kỹ tách ra thành ba quyển võ kỹ sao? Cái Huyết Lang Tà Ảnh cũng chỉ là huyết khí ngoại phóng mà thôi.”

Lúc này, Lạc Thiên Thu thu lại tâm tình, bắt đầu cải thiện ba quyển võ kỹ. Hắn bước lên một bước, ý niệm vừa động, từ phía xa vô số bầy sói mang bộ lông màu đỏ lần lượt xuất hiện, trên thân khoác chiến giáp.

Đây là mộng cảnh của hắn, nên hắn có thể điều chỉnh một số thao tác. Ví như ý niệm vừa dứt, toàn thân lập tức hồi phục toàn bộ vết thương, hoặc kẻ địch từ hư không xuất hiện.

Thiên Thu thường thiết lập ba ải, gồm ải cơ bản, ải cao cấp và cuối cùng là ải boss. Mỗi ải mỗi khác, ải sau khó hơn ải trước, nhưng vẫn tuân theo quy luật cơ bản: ải đầu kẻ thù mạnh hơn hắn một chút, ải sau áp đảo về số lượng, còn ải cuối vượt trội về chất.

Mộng cảnh cũng phân thành loại này và loại khác. Loại huấn luyện như thế này, hắn hoàn toàn có quyền điều chỉnh. Còn loại cốt truyện giống Mông Hoạ lần trước, một khi đã tạo ra rồi thì chỉ có thể đi cho hết, không có quyền chỉnh sửa.

Thiên Thu lập tức kết ấn, giữa tam giác xuất hiện hai viên bi máu. Ý niệm khẽ động, chúng hóa thành hai đạo huyết lang, rồi lao ra tấn công bầy sói vừa xuất hiện. Nhưng vừa mới tiếp cận đã bị mỗi con vả một cái mà tan biến.

Con đầu đàn có vết sẹo trên mặt gầm lên một tiếng, bầy sói lập tức lao đi như cơn gió. Thiên Thu nhanh chóng lướt qua một ý tưởng mới, sau đó vừa chạy trốn khỏi bầy sói vừa kết ấn.

“Có năm con sao? Tính cả con đầu đàn nữa là sáu.”

Ngay sau đó, năm con sói lao ra, đồng loạt mang theo thân hình máu lao về phía trước rồi hoá thành máu rơi xuống đất.

Khi Thiên Thu sắp bị bầy sói hoang dã phía sau đuổi kịp, hắn lập tức trượt người về phía trước, vượt qua dải máu trên nền cỏ.

Ngay khi năm sói con lao lên, sắp tóm được hắn, thì đống máu trên đất bỗng hoá trở lại thành năm con sói máu, cắn chặt lấy yết hầu từng con một.

Thiên Thu vừa đứng dậy, chưa kịp nghỉ ngơi, thì sói đầu đàn đã lao tới, định dùng răng nanh cắn đứt cổ họng hắn.

Hắn vội cường hoá đôi chân, nhảy ra xa. Lạc Thiên Thu trượt một đoạn dài trên nền cỏ, để lại một vệt máu đỏ từ bàn tay.

Thiên Thu đứng dạy chỉnh tề, chuẩn bị tư thế lần nữa giao chiến. Hắn hơi thở dài vì tránh được một kiếp nạn.

Bầy sói nhân cơ hội này thoát ra, cắn nát bầy sói máu. Khiến chúng trở lại thành máu.

Sau đó chúng nó lập tức bao vây lấy Thiên Thu, lấy sói đầu đàn làm lãnh đạo. Chỉ cần nó có bất cứ động thái nào thì cả đám sẽ lao lên xé xác hắn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!