[300-400]

Chương 384 - Đã Bảo Đi Chơi Thôi Mà ? (14)

Chương 384 - Đã Bảo Đi Chơi Thôi Mà ? (14)

Tên lính Hắc Hùng Đoàn không biết con bé đeo mặt nạ đó có phải Thiên Hoa Kiếm "hàng auth" hay không.

Hắn chỉ biết mình bị ném bay ra khỏi quán như bao tải rác, rồi nằm bẹp dí dưới đất chứng kiến cảnh thảm sát một chiều: Một con Ca nữ bạo lực, một con Mặt Nạ ném đũa như mưa và một con Mọi Rợ biết dùng kiếm mềm hợp sức tàn sát đồng đội hắn.

Hắn không phải hèn nhát bỏ chạy đâu nhé. Hắn quay về để báo cáo tình hình khẩn cấp thôi.

Một lòng trung thành sắt son (với mạng sống của chính mình).

Sa Hân (Huệ Châu Phi Hổ) giơ tay lên, định tát cho thằng lính một cái nữa vì tội ngu.

Thằng lính rụt cổ lại như con rùa rụt đầu. Đừng đánh nữa mà...

Nhưng Sa Hân bỗng khựng lại, hạ tay xuống.

『 Hừm. Không tệ. Ý tưởng này hay đấy. 』

Thằng lính vừa thở phào nhẹ nhõm, định ngẩng đầu lên cười trừ thì...

CHÁT!

Một cái tát muộn màng nhưng đầy uy lực hất văng đầu hắn sang một bên, răng môi lẫn lộn.

『 Mày coi tao là thằng ngu à? Chính phái đại hiệp, Siêu Tuyệt Đỉnh cao thủ mà phải đi thuê sát thủ? Lại còn nhảy vào đánh nhau chung với sát thủ như đánh hội đồng? Mày viết tiểu thuyết ba xu rẻ tiền à? 』

『 Xin lỗi đại nhân! 』

Chuyện này chó nó cũng không tin.

Nhưng... ý tưởng đổ tội cho Thiên Hoa Kiếm thì quá tuyệt vời, quá hợp lý.

Dù con nhỏ đó có phải Thiên Hoa Kiếm thật hay không, nhưng việc ra tay tàn độc giết tám người của Tà Đạo Liên chỉ vì vụ trêu ghẹo gái quán bar là không thể chấp nhận được.

Đây chính là Cái Cớ hoàn hảo.

Sa Hân hí hửng chạy đi tìm hai gã Đoàn chủ cấp cao để mách lẻo.

『 Các huynh đệ! Con ranh Thiên Hoa Kiếm dạo này lộng hành ở Nam Ninh như nhà nó! 』

Văn Chính Dịch (Bạch Hổ) nghiến răng ken két:

『 Đúng! Con khốn đó! Chỉ vì có Thân Vương chống lưng mà nó coi trời bằng vung. Dám lộng hành ỉa lên đầu Tà Đạo Liên! 』

Triệu Quang Ngang (Bạch Hùng – Bậc thầy Binh pháp dỏm) vuốt râu ra vẻ uyên bác:

『 Bình tĩnh. Đó là kế sách của nó đấy. Trong Tam Quốc, Gia Cát Lượng khích Tôn Quyền tham chiến. Đây gọi là 'Khích Tướng Kế'. Nó cố tình chọc tức ta để ta lộ sơ hở mà thôi. 』

『 Binh pháp cái con khỉ khô. Nó mới hai mươi tuổi đầu, vắt mũi chưa sạch, biết quái gì kế sách? Nó chỉ là con ranh ham chơi thích thể hiện thôi. 』

『 Hừ. Biết người biết ta... 』

『 Trăm trận trăm thắng! Tao biết rồi! 』

『 Sai! Là Trăm trận trăm không nguy (Bách chiến bất thái). Dốt nát còn hay nói chữ. 』

Hai lão già lại cãi nhau chí chóe như trẻ con mẫu giáo.

Sa Hân chớp thời cơ xen vào:

『 Khụ. Thực ra đệ đã ra lệnh cho anh em Hắc Hùng Đoàn đi chọc tức nó để xem phản ứng. 』

『 Hay! Tuyệt vời! Tại sao ta không nghĩ ra nhỉ? Dùng 'Khích Tướng Kế' ngược lại nó! Chú mày cũng có não phết đấy! 』

Sa Hân giật giật khóe mắt.

Tao già hơn mày đấy thằng ranh con.

Nhưng phận làm đàn em (Cấp Hắc thấp hơn Cấp Bạch) nên phải ngậm bồ hòn làm ngọt.

『 Và kết quả là? Chắc chú mày kiếm được cái cớ ngon ăn rồi chứ? 』

『 Vâng. Nó đang đi chơi thì gặp anh em ta đang... giao lưu văn nghệ lành mạnh với một ca nữ. Thế là nó nổi máu điên, giết sạch tám anh em của đệ. 』

Sa Hân tráo trở câu chuyện một cách tài tình, lật mặt nhanh hơn lật bánh tráng.

Từ một đám dê xồm bị gái đánh sấp mặt, biến thành những liệt sĩ hy sinh anh dũng vì nhiệm vụ "thử lửa" kẻ thù.

Hai gã Đoàn chủ mắt sáng rực lên.

『 Láo toét! Dám giết người của Tà Đạo Liên! 』

『 Con ranh này khát máu quá nhỉ. Được! Nó đã muốn chơi thì ta chiều tới bến! 』

Triệu Quang Ngang cười khanh khách:

『 Nó đã rút kiếm trước thì ta không cần kiêng nể nữa. Chơi lớn luôn! Thân Vương đang ở Quế Lâm Kiếm Phái chứ gì? Ta sẽ đi tàn sát các môn phái Chính đạo khác xung quanh. Để xem bọn Quế Lâm Kiếm Phái có dám trốn mãi trong váy Thân Vương không! 』

Văn Chính Dịch gật gù:

『 À há. Mày thừa nhận Thân Vương là thật rồi nhé? Bách Chiến Bách Bại Triệu Quang Ngang. 』

Mặt Triệu Quang Ngang méo xệch.

『 Thôi bỏ qua chuyện đó. Phải dạy cho con ngựa non háu đá đó một bài học nhớ đời. 』

『 Hừ. Mày làm được không? Nó giết Hóa Cảnh rồi đấy. 』

『 Nghe nói nó hay lượn lờ ở Long Cung Lâu? Thuê bọn Chuột Cống  bỏ thuốc mê hay thuốc tán công vào đồ ăn của nó. Xin thuốc của Xà Sĩ ấy. À mà lạ nhỉ, dạo này lão Xà Sĩ lặn mất tăm? Hay kế hoạch 'thú vị' của lão thất bại thảm hại rồi? 』

Bọn Tà phái thường gọi dân Hạ Ngũ Môn khinh miệt là "Chuột Cống".

Triệu Quang Ngang nhún vai. Hắn chính là thằng gửi thư nặc danh phá đám Xà Sĩ, nhưng giờ giả vờ ngây thơ vô số tội.

『 Kệ lão. Tóm lại: Bôi nhọ thanh danh, dồn nó vào đường cùng. Trong Binh pháp gọi là gì nhỉ? 』

『 Ờ... thì... 』

『 Đấy. Đọc sách cho lắm vào mà có áp dụng được đâu. Mày nên đọc lại một trăm lần nữa đi. 』

Triệu Quang Ngang tức hộc máu mồm.

Ngày thứ sáu.

A Thanh lại nhận được thư tình (thực ra là thư đòi nợ) của Xà Sĩ Bảo Liệt.

「 Giờ Sửu. Phòng Thạch Phong (Ong Đá). 」

Ngắn gọn, súc tích, và đầy mùi nghèo túng bần hàn.

Phòng Thạch Phong?

Đá, Gỗ, Hoa, Côn trùng/Thú.

Tầng bốn rồi.

Lão già này hết tiền thật rồi.

A Thanh vo viên bức thư, ném cái vèo vào lò sưởi.

Còn một lọ Huyết Xà Độc nữa. Phải moi nốt cho bõ công.

Lão già này tuy mang tiếng Ma đầu khét tiếng nhưng ngây thơ phết. Chắc lừa thêm cú nữa được.

Giờ Sửu.

Tại Phòng Thạch Phong (bé tẹo như cái lỗ mũi, tồi tàn ẩm thấp).

Xà Sĩ Bảo Liệt đang đi đi lại lại trong phòng như hổ đói, lầm bầm chửi rủa:

『 Con ranh con! Dám coi thường ông mày! Dám lừa ông mày! Tao mà tóm được mày tao băm vằm ra làm trăm mảnh... 』

Cốc cốc.

『 VÀO ĐI! Con khốn! Mày coi tao là cái gì hả! Tao... 』

Bảo Liệt gào lên, mặt đỏ gay.

Nhưng người bước vào không phải A Thanh, mà là một cô nhân viên phục vụ bé nhỏ.

『 Dạ... dạ bẩm đại nhân... 』

Cô bé sợ run người trước sát khí ngùn ngụt của lão già.

『 Gì? Mày là ai? 』

『 Dạ... có khách ở Long Cung Thất mời ngài lên ạ... 』

『 Long Cung Thất? Mời ta? Ai? 』

『 Dạ... một vị khách che mặt... bảo là mời đại nhân ở phòng Thạch Phong lên đàm đạo... 』

Bảo Liệt ngớ người.

Ngoài con ranh đó ra thì còn ai vào đây nữa.

Hắn hậm hực leo lên tầng bảy.

Hành lang trải thảm đỏ sang trọng, đèn lồng vàng rực rỡ, mùi hương trầm thơm ngát quý phái. Khác hẳn cái chuồng lợn tầng bốn của hắn.

Gõ cửa.

Cửa mở. A Thanh không che mặt) đứng đó, cười tươi như hoa nở mùa xuân:

「 A! Ông đến rồi! Mời vào! 」

『 Hừ! Mày dám bắt ta leo lên leo xuống... Hửm? Mùi gì thơm thế? 』

Mùi trà thơm ngát xộc thẳng vào mũi.

「 Đường đường là Xà Sĩ đại nhân mà phải ở cái phòng Thạch Phong bé tẹo ấy à? Tôi thấy áy náy quá nên thuê phòng này mời ông. Nào, vào đây uống trà. Tôi mang Lục Bảo Trùng Thỉ Trà  đến biếu ông này. 」

『 Hừm. Ta không phải đến để uống trà... 』

Miệng nói cứng thế nhưng chân vẫn tự động bước vào.

A Thanh pha trà. Động tác uyển chuyển, thanh thoát như múa (nhờ sư phụ dạy dỗ bằng đòn roi nên đã ngấm vào máu).

Nàng gạt nhẹ nắp ấm để hớt bọt trà. Kỹ thuật "Xuân Phong Phất Diện" (Gió xuân thổi mặt) điêu luyện không chê vào đâu được.

Bảo Liệt nâng chén trà lên, soi màu, ngửi hương.

Hoàn hảo.

Hắn nhấp một ngụm, mắt lim dim.

『 Hà... Tuyệt vời. Đến Nam Ninh mà không được uống chén trà này thì phí cả đời. Mày còn khá hơn lão Diêu bán muối vạn lần. 』

「 Hehe. Bọn bán muối thì chỉ có nước muối thôi, làm gì có trà ngon. 」

『 Chuẩn! Lũ trọc phú ngu dốt! 』

Uống xong ba tuần trà, cơn giận của Bảo Liệt bay biến đâu mất tiêu.

『 Khụ. Mà này, quá hạn rồi, sao chưa thấy tin tức gì? Mày định bùng thật à? 』

「 Ôi giời ơi! Đừng nhắc nữa! Khổ lắm ông ơi! Bọn Quế Lâm Kiếm Phái giờ cảnh giác như chó giữ nhà! Ăn một bữa cơm mà chúng nó chọc năm cái kim thử độc vào! Đồ ăn nát bét ra như cám lợn! Làm sao mà hạ độc được! 」

『 Cái gì!? 』

「 Hình như bên ông có nội gián hay sao ấy? Nghe đồn có thư nặc danh báo trước là 'Coi chừng độc dược'. Không phải ông gửi chứ? 」

『 Mẹ kiếp! Tao gửi làm cái gì! Chỉ có tao với mày biết... À không... 』

Bảo Liệt sững người, mặt biến sắc.

Lũ chó chết!

Triệu Quang Ngang! Văn Chính Dịch!

Bọn mày ghen ăn tức ở, ném đá giấu tay, phá hoại kế hoạch hoàn hảo của ông!

Lũ khốn nạn!

Hắn tức sôi máu, tay bóp nát chén trà.

A Thanh thấy thế, bồi thêm một cú chốt hạ:

「 Đấy! Tôi biết ngay mà! Bên ông chơi bẩn nhau. Hại tôi giờ không làm ăn gì được. Đã thế tôi còn... lỡ tay làm rơi lọ độc lúc chạy trốn kiểm tra rồi... 」

『 LẠI RƠI???" 』

「 Thì tại bị kiểm tra gắt gao quá... Với lại có thư nặc danh nên tôi hoảng... Ông còn lọ nào không? Đưa nốt đây tôi làm cú chót. Thề danh dự! 」

Bảo Liệt nghiến răng ken két.

Hắn không thể trách A Thanh được. Là do phe mình chơi bẩn trước.

『 Đây là lọ cuối cùng! Tao vét sạch túi rồi đấy! Cầm lấy! Lần này cho mày thêm năm ngày nữa! Không xong thì tao tự tay bóp chết mày! 』

Lọ thứ ba!

A Thanh cầm lấy lọ độc, cười tít mắt.

「 Yên tâm! Lần này sống chết tôi cũng nhét độc vào mồm lão Khương! 」

(Tất nhiên là nói điêu, tin người vkl).

Trong khi đó, cô nhân viên phục vụ vừa bị Bảo Liệt mắng oan đang đi xuống tầng hầm.

Không phải để khóc lóc tủi thân.

Mà để báo cáo.

Cô ta là người của Hạ Ngũ Môn – tổ chức tình báo cái bang lớn nhất và nguy hiểm nhất giang hồ.

Một thế lực ngầm đang trỗi dậy, quan sát tất cả.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!