A Thanh đang băn khoăn không biết tên này có phải là tên "bố hụt" của con mình không, hay Lục Lâm có cả tá Lương Sơn Bạc Đội và Đào Vũ Tam chỉ là cái tên chung dùng để gọi đám đại ca thay phiên nhau cầm quyền, thì bỗng nhiên tiếng reo hò “Tu La Cuồng Phủ!”, “Đào Vũ Tam!”, “Tu La Cuồng Phủ!” vang lên rầm rộ. Á, hóa ra Đào Vũ Tam nổi tiếng thế cơ à?
Trong đám người hò reo có cả mấy tay tiêu sư đang hùa theo, chắc chả biết Đào Vũ Tam là ông cố nội nào đâu nhưng cứ gọi tên cho phải phép, ta hiểu mà, ta cũng hay làm thế. Nhưng cái biệt danh "Tu La Cuồng Phủ" nghe kêu phết, hóa ra gã "bố hụt" kia cũng có số má ra phết chứ không đùa, đương nhiên rồi, Hóa Cảnh mà không nổi tiếng thì vứt. Suy nghĩ vớ vẩn thật.
「 Khà khà, các người biết điều đấy. Thế thì khỏi cần nói nhiều, nộp tiền mãi lộ ra đây. 」
Tên Đào Vũ Tam này... khác quá. Đào Vũ Tam "xịn" đã chết tuy khốn nạn nhưng trầm ổn, thâm trầm. Còn tên này thì nhố nhăng, cợt nhả. Không biết là do đi một vòng xuống địa ngục về nên đổi tính, hay là thằng giả mạo diễn chưa tới.
『 Chúng tôi xin nộp. Nhưng... phải nộp bao nhiêu ạ? 』
「 Hừm. Để xem nào. Bao nhiêu thì được tiếng là biết điều nhỉ? Này Thiên Sát Tinh, bình thường chúng mày thu bao nhiêu? Dù sao Hóa Cảnh cao thủ đích thân ra mặt thì cũng không thể lấy giá bèo được. 」
A Thanh không vạch trần hắn. Tiêu đầu ơi, thằng này là hàng fake, Đào Vũ Tam fake đấy!
Nàng đã học được bài học xương máu ở Trương Gia Giới: Đừng có hổ báo cáo chồn khi chưa biết rõ đối phương là ai và mình đang ở đâu. Nếu Sư phụ Tây Môn Tú Lâm biết đệ tử cưng đã biết dùng não, chắc bà sẽ khóc hết nước mắt và cúng bái tạ ơn Thần Nữ Dao Cơ suốt một tháng trời.
A Thanh im lặng, quan sát quy mô và trình độ của địch. Mắt mờ nên tai thính hơn. Tiếng thở "phì phò" từ hai bên đường. Aisss, mai phục hai bên đường, đông như quân Nguyên. Đúng lúc đó.
「 À, phải rồi. Phí cầu đường là mỗi người một cái đầu. 」
『 Khà khà, Đại ca, mỗi người một đầu thì đếm đầu là xong à? Phải bảo là toàn bộ cơ thể chứ ạ? 』
「 Thì cũng thế cả. Nào. Ngoan ngoãn giao nộp thì ta tha chết cho. 」
Câu thoại này nghe quen quen, y hệt phong cách của A Thanh. Nộp đầu ra đây, ngoan thì tha chết. Nghe cũng lọt tai phết.
Ý đồ của bọn sơn tặc quá rõ ràng: Giết sạch không tha. Trương Tiêu Đầu hoảng hốt:
『 Sao... sao các ngài lại làm thế? 』
「 Ha ha ha! Ta là Đào Vũ Tam của Lương Sơn Bạc Lục Lâm! Muốn oán thì oán ta đây này! Nào, các chiến... à nhầm, anh em! Xông lên! 」
Đám "Lương Sơn Bạc Đội" tự xưng lăm le vũ khí chuẩn bị lao vào tàn sát.
「 KHOAN! Hự. 」
Aisss. Đau sườn quá mà cứ bắt người ta phải hét lên. A Thanh đã canh đúng thời điểm chúng chuẩn bị lao lên để cắt ngang, khiến cả lũ khựng lại nhìn nàng chằm chằm. Nàng đi tập tễnh về phía trước, lướt qua Trương Tiêu Đầu và thì thầm mấp máy môi: “Mai phục hai bên. Đông lắm.”
Mặt Trương Tiêu Đầu đanh lại. Ông chú này kém khoản quản lý cảm xúc ghê...
A Thanh vội vàng lên tiếng đánh lạc hướng:
「 Từ từ đã nào. Tôi vừa từ Trương Gia Giới về đây, nghe đồn Đại Chủ Lương Sơn Bạc Đào Vũ Tam chết rồi mà. Thế ông là ai? 」
『 C-Cái gì!? Đào Vũ Tam chết rồi? 』
「 Bị chặt đầu rồi. Lương Sơn Bạc Đội cũng tan tành mây khói rồi. 」
A Thanh chống cây gậy xuống đất "Cộp". Đám sơn tặc nhìn chằm chằm vào cây gậy kỳ dị của nàng: Một sự kết hợp quái thai giữa búa tạ và gậy gai, nặng trịch và hung hãn. Chúng nhìn như thể nhìn thấy người ngoài hành tinh.
A Thanh chốt hạ: Lũ này không phải người Lục Lâm.
Cây Lang Nha Bổng này sau khi được lau chùi sạch sẽ (A Thanh là thợ mộc chứ không phải thợ rèn nên không biết khắc bằng gì) đã lộ ra hình một con Hắc Long uốn lượn quanh thân gậy. Hiện tại đầu rồng đang cắm xuống đất nên trông hơi mất thẩm mỹ tí. Nhưng đây là vũ khí độc quyền, nhìn là biết ngay. Nếu là sơn tặc Lục Lâm, lại còn tự xưng là tinh nhuệ Lương Sơn Bạc, thì không thể không nhận ra vũ khí của Tổng Trại Chủ.
A Thanh hỏi lại cho chắc:
「 Nhìn cái này các người không thấy quen à? 」
『 Vũ khí lạ thật. Lai giữa búa và gậy gai à? Trông nặng đấy? 』
「 Cũng thường thôi. Tầm bốn cân? 」
Đám sơn tặc nhìn nàng như nhìn con quái vật.
「 Aisss. Chán các ông ghê. Lại đây nhìn kỹ xem nào. Thật sự không biết nó là gì à? 」
『 Là cái gì? Nói mau. 』
「 Thế à. Không biết à. ......Không biết thật à. Vậy thì, ừ, đúng rồi. Các người chưa đủ trình để nhìn thấu nhân quả của vật này. Nhưng thôi. Câu chuyện này... hừm. Chưa đến lúc các người được biết. Bỏ qua đi. 」
Gân xanh nổi lên trên trán tên Đào Vũ Tam giả mạo "Bật bật".
『 Con điên này lảm nhảm cái gì thế? 』
「 Ông... ông chưa bao giờ nghi ngờ về sự tồn tại của mình sao? Đào Vũ Tam rốt cuộc là ai? Là cái tên trời sinh ra đã có, hay là cái tôi tự lựa chọn? Hừ. Nhìn mặt là biết không hiểu rồi. Thôi được, để ta khai sáng cho... à mà thôi, chưa đến lúc. Ông còn non và xanh lắm. 」
Tên giả mạo cảm thấy ức chế như nuốt phải củ khoai lang sống.
「 Nhìn vật này mà không nhận ra, chứng tỏ ông đã sa sút đến mức nào rồi. Nhưng ký ức không phải là vĩnh cửu. Nào, nhìn kỹ lại đi? Không thấy dòng chữ khắc ở đây à? Nhìn này. 」
A Thanh chỉ vào một điểm trên cây gậy.
「 Hoa văn rồng? Rồng thì sao? Dù đúng là phạm thượng thật... 」
「 Hừm. Ra là thế. 」
『 Thế là thế nào? Mẹ kiếp! Đừng có úp mở nữa, nói toẹt ra đi! 』
「 Aisss, tôi cũng sốt ruột lắm chứ. Nhìn chữ là biết ngay mà. Không thấy à? 」
『 Thấy cái con khỉ khô, tao chỉ thấy con rồng thôi. 』
「 Aisss. Đứng xa thế thì thấy thế quái nào được! Lại gần đây mà xem. 」
Tên giả mạo bước tới ba bước rồi chợt khựng lại, giật mình cảnh giác.
『 Con ranh này! Định lừa ông mày lại gần để đánh lén à! 』
Chậc, không lừa được. Nhưng A Thanh vẫn tỉnh bơ.
「 Thế tôi ném cho ông xem nhé? Nhìn cái này mà không biết "Cái Đó" là gì thì đúng là vô lý đùng đùng. 」
A Thanh nhấn mạnh chữ "Cái Đó" khiến tên giả mạo tò mò muốn chết. Rốt cuộc "Cái Đó" là cái gì? Nói mẹ ra đi cho xong!
『 Mẹ kiếp, thế rốt cuộc là cái gì? 』
「 Nhìn là biết. Ném nhé? Hay ông tự lại đây lấy? 」
『 Ném đi. Nhẹ tay thôi. Giở trò là chết đấy. 』
「 Đằng nào chả giết tôi. Đỡ cho cẩn thận nhé. Đừng làm xước hàng. 」
A Thanh tung cây Lang Nha Bổng lên cao. Cây gậy vẽ một đường parabol hoàn hảo rơi xuống, tên giả mạo giơ tay lên định đỡ—
BÙMMM!!!
Một chưởng lực vô hình từ tay A Thanh phóng thẳng vào bụng dưới, chính xác là dưới rốn ba tấc của tên giả mạo.
Như Lai Thần Chưởng - Cách Không Chưởng là đòn tấn công tầm xa bằng chưởng lực siêu mạnh. Tất nhiên dùng nắm đấm trực tiếp thì đau hơn, nên Thiếu Lâm Tự mới có câu "Luyện Bách Bộ Thần Quyền mà quên mất Như Lai Thần Chưởng". Nhưng khoản đánh vào chỗ hiểm từ xa thì Bách Bộ Thần Quyền gọi Như Lai Thần Chưởng bằng cụ. Một cao thủ Nhất Lưu dính chưởng này vào đầu là nát sọ, nhưng Siêu Tuyệt Đỉnh thì sọ cứng nên chịu được.
Vì thế, A Thanh chọn giải pháp "phi quân tử" một chút: Đánh vào chỗ hiểm nhất của đàn ông.
『 Ực! 』
Cú đánh cực mạnh vào hạ bộ khiến tên giả mạo gập người lại theo phản xạ tự nhiên của giống đực. Đúng lúc đó, cây Lang Nha Bổng rơi xuống, phần đầu búa còn lại giáng thẳng vào gáy hắn. "CỐP!"
『 Á! 』
Đau quá thì không kêu được đâu. Nên việc hắn hét lên vì cú đập vào gáy chứng tỏ nỗi đau ở "chỗ ấy" còn kinh khủng hơn gấp bội.
Nhưng A Thanh đã vận Phá Thiên Ma Khí vào chân, nhảy vọt lên. Thanh Nguyệt Quang Kiếm nặng năm cân vẽ một đường bán nguyệt vàng óng.
"Phập."
Cái đầu của "Đào Vũ Tam" lại rơi xuống đất một lần nữa. Trong lịch sử có người chết nhiều lần, nhưng người bị chặt đầu hai lần thì chắc chỉ có Đào Vũ Tam. Đầu A Thanh cũng nổ đom đóm mắt. Á! Cái lưng tôi!
Đau đớn là thù hận, thù hận là sức mạnh! Lũ sơn tặc fake khốn kiếp! Tại chúng mày mà sườn bà đau! Nếu bọn sơn tặc fake nghe thấy chắc sẽ gào lên: "Bị sơn tặc thật đánh thì đi tìm nó mà báo thù, mắc mớ gì trút giận lên bọn tao?"
Nhưng muốn được đãi ngộ như sơn tặc thì phải chấp nhận rủi ro của nghề sơn tặc. Không thể lúc thu tiền là sơn tặc, lúc bị đánh thì là dân thường được.
Thân hình A Thanh vươn dài ra, đường kiếm tiếp theo chẻ đôi đầu một tên sơn tặc khác. A Thanh hét lên:
「 Làm gì thế! Đánh đi! 」
Các tiêu sư bừng tỉnh, vung vũ khí lao vào. Bình thường A Thanh sẽ cười tươi rói, nhưng giờ mặt nàng nhăn nhó. Không phải vì cái sườn đang gào thét: "Dừng lại đi! Hoại tử bây giờ! Nhiễm trùng máu đấy!".
Mà là... Sao thế nhỉ? Sao chỉ chẻ được đến nhân trung thôi? Đau lưng quá nên lực chém bị yếu đi à?
Tên sơn tặc đang ngơ ngác nhìn đồng đội bị chẻ đầu mọc thêm lưỡi kiếm từ sau gáy, chưa kịp phản ứng thì đã bị cây gậy gai của Tổng Trại Chủ giáng một cú trời giáng từ trên xuống, đỉnh đầu sụt xuống tận lông mày. Hừm, tốt. Cảm giác này mới đúng. Nhưng mà... vẫn thấy lấn cấn. Sao đầu không nổ tung nhỉ? Thằng này đầu đá à?
『 Waooo! Giết lũ sơn tặc! 』
Các tiêu sư hò reo khí thế, lao lên. A Thanh lướt đi giữa đội hình địch, chém, đập, xoay gậy đâm bằng gai. Lý do nàng dùng toàn đòn bổ từ trên xuống rất đơn giản: Đau sườn quá nên phải mượn trọng lực để đỡ tốn sức.
Trước sự phản công dữ dội của tiêu sư và sự tàn sát của "Quái vật chẻ đầu", đám sơn tặc hoảng sợ lùi lại. Thực ra tiêu sư mới là những người có kinh nghiệm thực chiến phong phú nhất. Họ dùng chiến thuật "ba đánh một" cực kỳ hiệu quả và an toàn, khiến đám sơn tặc dù cá nhân có mạnh hơn cũng bị đẩy lùi, bị chém, bị đâm tơi tả.
Lại thêm A Thanh mỗi cú vung tay là tiễn một em lên đường, đám sơn tặc bắt đầu quay đầu bỏ chạy. A Thanh đuổi theo. Một tên sơn tặc vừa chạy vừa ngoái lại, xua tay lia lịa như muốn bảo "Đừng đuổi theo tao, biến đi". Bảo biến là biến à? Mơ đi cưng.
A Thanh dồn Thiên Ma Chân Khí xuống chân, định tung cú dậm nhảy đại bạo phát.
Đúng lúc đó. "Tùng tùng tùng tùng!" Tiếng dây cung bật tanh tách vang lên dồn dập. Và tiếng gió rít "Vút vút" xé không khí, sắc lẹm và hung hiểm. Ám khí! Không, là tên! Nhanh quá!
A Thanh không do dự, lao người xuống đất trượt đi. "Phập phập phập!" Những mũi tên cắm phập xuống chỗ nàng vừa đứng, sâu ngập đất, chỉ còn lòi mỗi cái đuôi tên rung bần bật. Lực bắn kinh hoàng, xuyên thủng cả mặt đất đóng băng mùa đông. A Thanh run rẩy gượng dậy, cơn đau bên sườn bùng lên như lửa đốt.
「 Khụ... 」
『 C-Cứu tôi với... 』
A Thanh mải truy kích nên lao lên trước. Nhưng các tiêu sư thì không. Nhiệm vụ của tiêu sư là bảo vệ hàng hóa, không phải truy sát địch. Đuổi được địch đi là thắng rồi.
Và ngay khi họ định reo hò chiến thắng, cơn mưa tên ập xuống. Những mũi tên oan nghiệt. Mạnh đến mức A Thanh cũng không dám đỡ, phải lăn lộn né tránh.
1 Bình luận