Nguyên Tiêu!
Ngày trăng tròn đầu tiên của một năm mới.
Đối với người Trung Nguyên, đây là đại tiệc cuối cùng để chính thức khép lại chuỗi ngày ăn chơi nhảy múa của Tết Nguyên Đán. Đèn lồng đỏ treo rợp trời, người người nhà nhà đổ ra đường ngắm trăng, xem hội rước đèn, múa lân.
Nhưng với A Thanh, Nguyên Tiêu chỉ gói gọn trong ba chữ: Bánh Trôi Nước.
Và... THẢM HỌA ẨM THỰC.
Ở cái xứ này, người ta nấu bánh trôi nước (nhân mè đen, đậu phộng, đường ngọt lịm tim) trong... nước canh thịt.
A Thanh nhìn bát canh trong vắt, lềnh bềnh mấy viên bánh trôi trắng bóc bên cạnh những miếng thịt lợn luộc to đùng, mà chỉ muốn nôn thốc nôn tháo.
Cái thứ quái thai gì thế này?
Ngọt và mặn đánh nhau chan chát trong mồm à? Đây là sự sỉ nhục với vị giác!
Xúc phạm ẩm thực! Xúc phạm nhân loại!
A Thanh đập bàn tức giận. Nàng quyết tâm... ăn hết sạch sành sanh để không ai phải chịu đựng cái món quái thai này nữa.
Một sự hy sinh vô cùng cao cả (và đầy mỡ).
Rộp rộp rộp.
Bảy bát.
Tổng cộng bảy bát "Bánh trôi canh thịt" to tổ chảng đã chui tọt vào cái "động không đáy" của A Thanh.
Cái bụng nàng giờ phồng lên như cái trống cái, căng tròn, tưởng chừng chỉ cần chọc nhẹ một cái là nổ tung.
『 ĐẠI TỶ! QUÁ ĐỈNH! 』
Vu Na Lam (Osin cao cấp kiêm Fan cuồng trọn đời) nhìn A Thanh với ánh mắt sùng bái tột độ, hai mắt lấp lánh như sao.
『 Em chỉ ăn nổi hai bát là muốn trào ngược dạ dày rồi. Thế mà Đại Tỷ quất một lèo bảy bát! Đúng là bụng của bậc Đế vương! Chứa cả giang sơn xã tắc (và hàng tấn đồ ăn)! 』
『 Nhìn cái bụng này xem! Hùng vĩ như Thái Sơn! Cao ngạo như Hoa Sơn! Các ngọn núi lớn trong thiên hạ cũng phải cúi đầu xấu hổ trước cái bụng mỡ... à nhầm, bụng cơ bắp của Đại Tỷ! 』
A Thanh nằm ườn ra giường, nghe mà ngứa cả lỗ tai.
Con ranh này đang khen thật lòng hay đang kháy đểu mình béo thế nhỉ?
「 Mày đang chửi xéo tao béo đúng không? 」
『 Oan quá Đại Tỷ! Ăn là chiến đấu! Chiến đấu là ăn! Sức mạnh vô địch thiên hạ của Đại Tỷ chắc chắn đến từ khả năng ăn uống phi thường này! Em ngưỡng mộ thật lòng mà! 』
「 Hừm. Nghe cứ sai sai... 」
『 Đại Tỷ! Em có một thỉnh cầu nho nhỏ! Cho em sờ thử cái 'Túi Thần Kỳ' này được không? Nhìn nó căng tròn thích mắt quá! 』
A Thanh đang phê pha vì no, máu dồn hết xuống dạ dày nên não hơi chậm, dễ tính gật đầu:
「 Sờ nhẹ thôi nhé. Ấn mạnh là tao phun ra đấy. 」
『 Dạ! Vinh hạnh cho em quá! 』
Vu Na Lam rón rén đưa tay sờ lên cái bụng căng tròn như quả bóng của A Thanh.
Xoa xoa, nắn nắn.
Rồi bàn tay hư hỏng bắt đầu táy máy mò dần lên trên...
Sờ sờ... nắn nắn...
「 Á hự... Nhột... Con điên này sờ đi đâu thế! 」
A Thanh giật nảy mình, rú lên cười khanh khách.
『 Á! Xin lỗi! Tại em thấy ba ngọn núi nối liền nhau, cứ tưởng là cùng một dãy Trường Sơn hùng vĩ! Hóa ra là hai ngọn núi 'Hàng Thật' nằm trên ngọn núi 'Đồ Ăn'! 』
A Thanh ngớ người, load thông tin.
Ba ngọn núi?
Núi Đồ Ăn (Bụng) + Hai Núi... Ngực?
『 Chả trách Đại Tỷ phải ăn nhiều thế! Phải ăn cho bụng to lên để đỡ lấy hai quả tạ ngàn cân trên ngực chứ! Logic quá! Khoa học quá! 』
Mắt A Thanh nheo lại đầy nguy hiểm.
「 Mày lại nhắc đến cái vụ 'Tam Thủ' (Ba Đầu) đúng không? 」
『 Á! CHẾT EM! EM LỠ MỒM! 』
Vu Na Lam hoảng hốt, lập tức lộn ngược người, trồng cây chuối xin lỗi theo phản xạ.
『 TIỂU NỮ VU NA LAM XIN TẠ TỘI! 』
「 Thôi dẹp đi. Vừa ăn no xong mà lộn ngược thế không sợ trào ngược à? 」
『 Á! Ọe... Đại Tỷ nói đúng... Ọe... 』
Na Lam mặt xanh nanh vàng, vội vàng lộn lại, quỳ xuống giơ hai tay lên trời sám hối.
『 Thú thật với Đại Tỷ... Em bị mê hoặc bởi bộ ngực vĩ đại của chị! Người Hán chê ngực to là thô tục, nhưng với người Tráng bọn em, đó là Vẻ đẹp Phồn thực, là đỉnh cao của tạo hóa! 』
『 Nó to, tròn, đẹp, lại không bị xệ dù kích thước khủng như quả dưa hấu! Thật là kỳ quan thứ tám của thế giới! Em nhìn mà muốn chảy nước miếng... à nhầm, chảy nước mắt vì xúc động! 』
Hóa ra không phải kháy đểu, mà là mê gái (và mê ngực) thật.
A Thanh thở dài não nề.
Đúng là fan cuồng biến thái, hết thuốc chữa.
Đêm Nguyên Tiêu đang vui vẻ thì...
Một lá thư lại bay đến như ám quẻ.
「 Mày định bùng kèo thật à?
Giờ Sửu. Phòng Mẫu Đơn. Đến ngay. 」
Lại là lão già Bảo Liệt.
Đúng là dai như đỉa đói.
Long Cung Lâu đêm nay đông nghịt người.
Dân chơi Nam Ninh tụ tập ăn nhậu mừng hết Tết. Tiếng dô hò vang trời, náo nhiệt không kém gì chiến trường.
『 Dô! Vì tình anh em Thanh Hà Ngũ Hiệp! 』
『 Dô! 』
A Thanh đi lướt qua, nghe thấy tiếng dô quen quen.
Thanh Hà Ngũ Hiệp?
Hình như nhóm này có năm thằng mà? Sao giờ hô hào có bốn thằng?
Kệ xác chúng nó, chắc một thằng đi toilet.
A Thanh leo lên tầng năm.
Lần trước lão già hẹn ở tầng sáu (Phòng Hoa Mai), lần này tụt xuống tầng năm (Phòng Mẫu Đơn).
Tụt hạng à? Chắc đói kém hết tiền rồi.
A Thanh gõ cửa Cốc cốc.
『 Ai đấy? Ta không gọi phục vụ. 』
「 Là tôi đây. Người ông mong nhớ ngày đêm. 」
Cửa mở Két.
Khuôn mặt nhăn nheo già nua của Bảo Liệt hiện ra. A Thanh (mắt đã sáng lại) nhìn rõ từng nếp nhăn và vẻ mặt cau có khó ở của lão.
『 Sao giờ mới đến? Hẹn giờ Sửu (1-3h sáng) mà giờ mới Tí (11h-1h) đã vác mặt đến? 』
「 Hả? Sớm hơn một tiếng rưỡi mà còn kêu ca? 」
『 Ý ta là: Sao mày dám đến sớm thế? Lỡ ai nhìn thấy thì sao? Ta đã bảo hẹn giờ Sửu cho vắng vẻ cơ mà! 』
「 Ông có bảo giờ nào tiện cho tôi đâu. Tôi đến sớm để còn đi chơi chợ đêm với Na Lam. Ông biết Na Lam không? Đại sư tỷ Quế Lâm Kiếm Phái ấy, con bé đó vui tính lắm, lại còn biết trồng cây chuối... 」
A Thanh tuôn một tràng giang hải, làm lão già ong cả thủ.
『 Thôi! Im mồm! Vào đây! 』
Bảo Liệt kéo tuột A Thanh vào phòng, đóng sầm cửa lại.
「 Mà này, sao ông tụt xuống tầng năm thế? Diêu Gia Diêm Phường keo kiệt à? Đường đường là Xà Sĩ đại nhân danh trấn giang hồ mà bị đối xử như khách bình dân thế này á? Phải đòi tầng bảy Long Vương Thất chứ! 」
A Thanh châm chọc đúng chỗ ngứa.
Bảo Liệt tức điên người, mặt đỏ gay.
『 Đúng! Mày nói chuẩn! Thằng lão Diêu bán muối đó kiết xác vãi chưởng! Cơm thì càng ngày càng dở, phòng thì càng ngày càng xuống cấp! Nó sợ tốn tiền nuôi ta lâu dài nên cắt giảm chi tiêu đấy! 』
「 Trời ạ! Bán muối giàu nứt đố đổ vách mà kẹt xỉn thế? Khinh người quá đáng! 」
『 Chuẩn! Lũ con buôn thì biết gì về giá trị của Dược sư! Ta tức hộc máu mà không làm gì được! 』
A Thanh cứ thế "thêm dầu vào lửa", hùa theo lão chửi bới Diêu Gia và đám Tà Đạo Liên không tiếc lời.
Nhờ thế, nàng moi được khối tin tức mật: Quy mô quân lực, tính cách mấy thằng Đoàn chủ, mâu thuẫn nội bộ...
『 Hừm. Thằng Triệu Quang Ngang (Bạch Hùng) thì ngu si tứ chi phát triển. Thằng Văn Chính Dịch (Bạch Hổ) thì cáo già giả nai... 』
Bảo Liệt chửi sướng mồm, quên béng mục đích chính của buổi gặp mặt.
Mãi một lúc sau lão mới sực nhớ ra.
『 Á! Thôi chết! Lạc đề rồi! 』
『 Mày! Đưa độc cho mày nửa tháng rồi, sao chưa thấy động tĩnh gì? Định bùng à? 』
「 À... cái đó... Chuyện là thế này... 」
A Thanh gãi đầu, vẻ mặt vô tội (giả trân).
「 Tôi... lỡ tay làm rơi mất rồi. 」
『 CÁI GÌ??? RƠI MẤT???" 』
Bảo Liệt hét lên, suýt ngất xỉu tại chỗ.
『 Mày có biết lọ độc đó quý thế nào không? Một nghìn con rắn độc luyện thành đấy! Giá trị bằng cả gia tài đấy! 』
「 Huhu. Xin lỗi mà. Hay ông... đưa tôi lọ nữa đi? Có độc thì mới hạ độc được chứ... 」
『 Mày điên à? Tao đào đâu ra lọ nữa? Mà mày làm rơi ở đâu? Rơi trong Quế Lâm Kiếm Phái thì lộ hết bánh kẹo! 』
「 Không! Chắc chắn không rơi ở đó! Tôi thề! Tôi thề trên danh dự sư phụ tôi! 」
(Sư phụ ở phương xa: Hắt xì! Đứa nào nhắc tao thế?)
Thực ra lọ độc vẫn nằm ngoan trong túi A Thanh. Ngu gì mà rơi.
Bảo Liệt vò đầu bứt tai, điên tiết nhưng bất lực.
『 Aiii-ssi! Tức chết mất thôi! Thôi được rồi. Lần này cấm làm rơi nữa. À mà không còn độc nữa. Mày tự nghĩ cách giết nó đi! 』
「 Ơ... khó thế. Phải có công cụ hỗ trợ chứ. 」
『 Mày là Tố Thủ Ma Nữ cơ mà! Dùng tay không mà giết! Hẹn cho mày bốn ngày nữa. Không xong thì tao tung tin mày là Ma nhân! 』
「 Bốn ngày á? Ít thế? Hôm nay còn phải đi chơi Nguyên Tiêu nữa... 」
『 Mày còn tâm trí đi chơi à? Tao điên mất! 』
「 Thôi mà. Năm ngày đi. Bàn tay có năm ngón, ngũ hành có năm yếu tố, cái gì cũng năm. Cho năm ngày cho đẹp, số phong thủy đấy. 」
A Thanh mặc cả như đi chợ mua rau.
Bảo Liệt thở dài sườn sượt, bất lực toàn tập trước con ranh mồm mép tép nhảy này.
『 Được rồi! Năm ngày! Năm ngày nữa mà lão Khương Thụ Dương chưa chết thì mày chết với tao! 』
「 Hehe. Cảm ơn ông già. Ông tốt bụng quá. 」
A Thanh cười híp mắt.
Kèo thơm!
Vừa giữ được lọ độc xịn, vừa câu thêm được năm ngày.
Và quan trọng nhất: Nàng chưa hề hứa sẽ giết ai cả.
Chỉ bảo "Cảm ơn", chứ có bảo "Ok, tôi sẽ làm" đâu.
Lừa đảo chiếm đoạt tài sản (và lòng tin) của người già là tội ác, nhưng với lão già Tà phái này thì... đó là Công Lý.
Bảo Liệt nhìn A Thanh rời đi, lòng vẫn ấm ức nhưng cũng le lói hy vọng.
Lần này chắc nó làm thật. Nó sợ lộ thân phận mà.
Khổ thân lão già, bị lừa tình mà vẫn tưởng mình nắm đằng chuôi.
2 Bình luận