[300-400]

Chương 357 - Hành Trình Đến Nam Ninh (10)

Chương 357 - Hành Trình Đến Nam Ninh (10)

Người đầu tiên và duy nhất trong lịch sử Trung Nguyên được gọi là "Hồng Đại Hiệp", cũng là người mở màn cho trào lưu cướp ngôi, chính là Vương Mãng! Các nhà cầm quyền Trung Nguyên dù ngoài miệng chửi rủa Vương Mãng là kẻ phản nghịch, nhưng trong thâm tâm lại tôn sùng hắn hơn ai hết.

Vì sao? Vì Vương Mãng đề cao sự liêm khiết của quan chức. Hắn tuyên bố: "Làm quan là phải vì dân phục vụ, không được nhận bổng lộc", rồi cắt béng lương của toàn bộ hệ thống công chức. Đó là lý do các triều đại sau này học tập rất nhanh: Quan chức mà đòi tăng lương là tham lam, bẩn thỉu, đê hèn. Nhưng lại không cho phép làm thêm nghề tay trái.

Thế là công chức muốn sống thì phải... tham ô. Đây gọi là "Tham nhũng vì sinh kế". Và một hệ thống tuyệt vời ra đời: Cấp dưới ăn bớt một phần, cống nạp một phần cho cấp trên. Kẻ nào cống nạp nhiều (tức là ăn bớt được nhiều) thì được coi là "có năng lực" và thăng quan tiến chức vù vù.

Năng lực bóc lột dân chúng đến tận xương tủy trở thành thước đo tài năng. Và cái "năng lực" này của người Trung Nguyên không chỉ tồn tại ở quá khứ, hiện tại, mà còn kéo dài đến tận tương lai, lan sang cả quê hương A Thanh, trở thành "Tinh thần Trung Hoa" bất diệt.

Quân đội cũng là công chức. Nên quân đội Trung Nguyên nổi tiếng với "Ba Không": Không kỷ luật, Không hậu cần, Không từ bi. Không kỷ luật và Không hậu cần cộng lại thành Cướp bóc để sống. Và vì cướp để sống nên Không từ bi. Cướp không phân biệt địch ta, dân chúng hay ngoại bang đều là mỏ vàng. Tội phạm không bắt, giặc ngoại xâm không đánh (hoặc đánh đâu thua đó), nhưng cướp bóc dân lành thì hăng hái vô cùng.

Quân đội tồn tại để làm gì? Để bảo vệ ngai vàng của Thiên Tử và lũ quan lại, chứ không phải bảo vệ dân. Ai dám trách họ? Không cướp thì chết đói, vợ con nheo nhóc ở nhà ai lo? Chắc Ông Trời cũng thông cảm cho họ thôi.

Nhưng A Thanh thì không.

Nàng nhìn những con số đỏ lòm - Chỉ số Ác Nghiệp - trên đầu đám lính. Mắt mờ không nhìn rõ số, nhưng độ dài của dãy số thì biết ngay là hai chữ số hay ba chữ số. A Thanh thắc mắc: Quân đội Trung Nguyên tuyển quân kiểu gì mà toàn tội phạm thế này? Phải có tiền án tiền sự, giết người cướp của mới được nhập ngũ à?

Thực tế là vào quân đội rồi mới thành súc vật, nhưng A Thanh không biết và cũng chẳng muốn biết. Làm việc ác thì phải chết. Đơn giản vậy thôi.

Thế là A Thanh lén lút bám theo hai con số đỏ lòm đang di chuyển trong rừng. Rừng núi Nam Lĩnh cây cối thưa thớt, tầm nhìn thoáng đãng, không như rừng rậm Trương Gia Giới. Chỉ cần quay đầu lại là thấy ngay A Thanh đang lù lù đi sau. Lúc đầu A Thanh cũng rón rén. Nhưng sau thấy bọn này cứ đi phăm phăm không thèm nhìn ngó gì, A Thanh cũng chán, cứ thế đi bộ sau lưng chúng như cái đuôi. Phong cách: "Đường đường chính chính".

『 Mà rốt cuộc cái thằng phản nghịch đó trông thế nào? Mặt nó có chữ 'Phản Nghịch' à? 』

『 Đéo biết. Nghe bảo là thư sinh da trắng, đi đứng lóng ngóng, nhìn phát biết ngay. 』

A Thanh không biết, nhưng nếu đám lính nhìn thấy Tự Do lúc trước thì sẽ hiểu ngay. Mặc áo tím thêu rồng (biểu tượng Hoàng tộc) đi lang thang trong rừng thì đến cả thằng ngu cũng biết là có vấn đề.

『 Aisss, muốn đi cướp quá! 』

『 Nói bé thôi thằng ngu. 』

『 Sao chứ? Bên Khai Sơn Bích Quân hôm kia vớ được cái làng, cướp sạch sành sanh. Bảo cho ké tí gái gú thì chúng nó đòi một lượng bạc. Mẹ kiếp, làm như tú bà không bằng. 』

『 Một lượng? Đắt vãi. Hay báo lên Thiên Hộ? 』

『 Lão Khương Thiên Hộ á? Lão chỉ giỏi tính toán thôi. Báo lên lại phải chia chác lằng nhằng. Hay anh em mình sang cướp lại? 』

『 Thôi can. Đụng vào bọn mặc áo gấm là bay đầu cả lũ đấy. 』

A Thanh nghe mà ngứa tai. Tử hình. Khai Sơn Bích Quân? Tử hình nốt. A Thanh lướt tới, vỗ nhẹ vào vai tên đi sau. Kiểu vỗ vai trêu đùa của bạn bè: Dùng ngón trỏ chọc nhẹ vào má. Chỉ khác một chút xíu là đầu ngón tay có một lưỡi cưa Cương Khí nhỏ xíu đang quay vù vù. Sự khác biệt nhỏ tạo nên đẳng cấp.

「 Này anh bạn? 」

『 Á... Ớ... Ực... 』

Ngón tay A Thanh xuyên thủng má, chui tọt vào trong miệng, cắt đứt lưỡi và nghiền nát răng hàm. Cảm giác "rè rè" khi lưỡi cưa cắt qua xương và thịt mềm... Chà... phê thật...

『 Ủa, gì thế? 』

Tên đi trước quay lại thì thấy mũi kiếm của A Thanh đã cắm phập vào giữa xương đòn. "Phập!" Khí quản bị chọc thủng, không khí tràn vào tạo thành tiếng rít "xè xè" thay vì tiếng hét.

『 Á... ặc... 』

Ngón tay A Thanh trượt xuống, rạch một đường ngọt sớt từ má xuống cổ, mở thêm một cái lỗ thở nữa cho tên đi sau.

A Thanh lùi lại, chiêm ngưỡng tác phẩm. Wao! Chuyển Luân Ma Kiếp! Hàng ngon thế này mà bà già Yên Ba giấu kỹ thế. Trong mắt A Thanh hiện lên ba ngọn lửa ma trơi xoay tròn. Số Ba là con số hoàn hảo, tượng trưng cho Thiên - Địa - Nhân, hay Không gian - Thời gian. Ánh mắt chứa đựng cả vũ trụ hủy diệt!

「 Nào. Bây giờ hai đứa giết nhau đi. Thằng nào sống tao tha. Như người ta thường nói: Muốn sống thì phải chết, muốn chết thì phải sống. 」

Nhưng hai tên lính đang bận ôm cổ hộc máu, không hét được. A Thanh dậm chân "Rầm" một cái để thu hút sự chú ý, giơ thanh kiếm sáng loáng lên:

「 Điếc à? Tao không cần cả hai thằng đâu. 」

Phản ứng của hai tên quyết định số phận. Tên bị rách má lập tức sờ soạng tìm cái còi hiệu. Tên bị thủng họng thì giơ rìu lên.

"Xoẹt."

Tên rách má bị chẻ đôi đầu theo chiều dọc. Đây là lý do tại sao quân đội Trung Nguyên ngày càng nát: Những kẻ trung thành, biết ưu tiên nhiệm vụ (báo tin) thì chết sớm. Chỉ còn lại lũ phản phúc, ích kỷ sống sót.

『 ......! 』

Tên còn sống mấp máy môi không ra tiếng, rồi chắp tay vái lạy lia lịa xin tha mạng. Vẻ mặt chắc là hèn hạ lắm.

「 Tao giữ lời. Nhưng trước tiên dẫn tao đến chỗ bọn Khai Sơn Bích Quân đã. 」

『 ......! 』

Hắn gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.

「 Ngoan đấy. Mày mà thổi còi hay giở trò là tao tìm thằng khác ngay. 」

Thế là A Thanh đi theo tên lính dẫn đường, leo núi hơn nửa canh giờ không biết mệt. Đúng là sức mạnh của khát vọng sống. Qua một ngọn đồi, doanh trại của Khai Sơn Bích Quân hiện ra.

『 ......! 』

Tên lính vỗ ngực "bộp bộp" rồi chỉ tay về phía xa, ý bảo: Xong rồi, em đi được chưa?

A Thanh lắc đầu:

「 Ủa. Tao bảo là: Muốn chết thì sống, muốn sống thì chết. Thằng kia muốn chết vì nhiệm vụ nên tao giết rồi. Mày muốn sống đúng không? Thế thì phải chết chứ? 」

『 ......!? 』

「 Nhưng nể tình mày dẫn đường, tao khuyến mãi cho chết một nửa thôi. 」

A Thanh vung kiếm rạch bụng tên lính. Ruột gan phèo phổi đổ ra ngoài. May mắn thì sống, không thì chết. Năm mươi năm mươi.

A Thanh bỏ mặc hắn, tiến vào doanh trại. Doanh trại tạm bợ, rào chắn sơ sài, chỉ có mấy sợi dây treo chuông cảnh báo. Với A Thanh (hay bất kỳ cao thủ nào), cái này chỉ là đồ chơi trẻ con. Nàng lướt vào trong như một cơn gió độc.

Khi A Thanh quay lại khe đá, Tự Do mừng rỡ ra mặt. Chắc cả ngày ngồi không chán quá nên thấy A Thanh về là vui như tết.

『 Về rồi à? Tìm được đường thoát chưa? 』

「 Thoát cái gì. Cứ nghỉ ngơi vài ngày rồi đi bộ xuống núi thôi. Bọn này ô hợp lắm. Tôi vừa dọn sạch bốn cái trại, tầm ba bốn hôm nữa quân số thiếu hụt là hổng lỗ chỗ ngay. 」

『 Hừm. Nghe giọng có vẻ không vui lắm. Có chuyện gì à? 』

「 Thì đấy, bọn quan quân này khốn nạn vãi. Các làng mạc quanh đây bị chúng nó cướp sạch, giết sạch. Còn tàn độc hơn cả sơn tặc. 」

Sơn tặc cướp xong còn để dân sống để lần sau cướp tiếp. Còn quan quân thì cướp xong giết sạch để bịt đầu mối. A Thanh đi cả ngày mới dọn được bốn trại vì phải nán lại tra tấn, hành hạ từng thằng một cho hả giận.

Mặt Tự Do tối sầm lại.

『 Chậc. Tệ nạn muôn đời. Chỉ cần trả lương đầy đủ cho binh lính là ngăn được... 』

Quân đông như kiến, tăng lương thì ngân khố nào chịu nổi. Nên triều đình mặc kệ cho lính tự kiếm ăn.

「 Thế giới này vận hành kiểu quái gì thế không biết. 」

Thực ra là nó không vận hành. Cứ loạn lạc, cướp bóc, rồi khởi nghĩa, rồi đổi triều đại, lặp đi lặp lại.

『 Chậc chậc. Tại Thiên Tử hiện giờ vô đức nên mới thế. Nếu có minh quân trị vì thì đâu đến nỗi này. Bạn hữu thấy đúng không? 』

「 Hừm. 」

『 Chứ sao nữa. Từ trên xuống dưới nghiêm minh thì làm gì có chuyện này. 』

「 Hừm. 」

『 Sao thế? Cảm lạnh à? Sao cứ ho khục khặc thế? Lạnh à? 』

A Thanh đặt tay lên trán Tự Do, tay kia bắt mạch ở cổ. Tự Do giật mình lùi lại, nhưng A Thanh sấn tới. Sức của Siêu Tuyệt Đỉnh thì người thường sao chống nổi.

『 Này... nam nữ thụ thụ bất thân... làm cái gì thế? 』

「 Mạch hơi yếu. Không đốt lửa được nên chịu khó mặc thêm áo vào. 」

Bàn tay A Thanh lạnh ngắt chạm vào da thịt nóng hổi khiến Tự Do đỏ mặt tía tai.

『 ......Giờ tay cũng không nhét vào được nữa rồi. 』

Tự Do đã mặc bốn lớp áo lông thú, người tròn vo như quả bóng, tay không khép vào sườn được. Yên Ba nghe thấy liền lu loa lên:

『 Cái gì? Mạch yếu á? Trời đất ơi! Ngài bị cảm lạnh rồi! 』

「 Chỉ hơi lạnh tí thôi, vẫn khỏe chán. 」

Yên Ba cười gian:

『 Này con ranh, học y mà thế à? Mạch yếu thì phải sưởi ấm chứ. Không có lửa thì dùng thân nhiệt sưởi ấm cho nhau là tốt nhất. 』

「 Eo ôi. 」

A Thanh nhăn mặt kinh tởm.

『 Yên Ba! Đừng nói linh tinh! 』

Tự Do cũng hoảng hốt. Nhưng Yên Ba vẫn tỉnh bơ:

『 Lão thân muốn làm lắm nhưng thân già bệnh tật sợ lây bệnh cho ngài. Nam nữ thụ thụ bất thân nhưng tình thế cấp bách, mày phải hy sinh vì đại cục chứ? 』

「 Đốt lửa lên là được mà... À khoan. 」

A Thanh chợt nhớ ra.

「 Bà là Hóa Cảnh mà? Đun sôi cái túi nước dễ ợt. Uống ngụm nước nóng là ấm ngay. 」

Hóa Cảnh có Tam Muội Chân Hỏa, đun nước, đốt giấy bằng nội công là chuyện nhỏ. A Thanh làm thì chỉ hơi ấm ấm thôi, nhưng Hóa Cảnh thì khác.

「 Khoan đã... Mặc ấm thế mà ngồi cả ngày đáng lẽ phải nóng chứ sao lại lạnh? Chắc chắn lúc tôi đi vắng bà đã đun nước cho hắn uống rồi đúng không? 」

Với tính cách chiều chuộng Vương gia như trứng mỏng của Yên Ba, không đời nào bà để hắn chịu rét. A Thanh nheo mắt nghi ngờ. Yên Ba nhăn mặt:

『 Chậc. Con ranh này tinh ranh quá thể, chả biết dùng vào việc gì. 』

「 Này, bà vừa bảo con gái phải tinh ý, giờ lại chê tinh ranh? Tóm lại là muốn sao? Mà sao cứ đòi dùng tôi thế? 」

『 Thì... để tiết kiệm nội công phòng khi bất trắc. Huyền Cảnh còn chả dám dùng Tam Muội Chân Hỏa bừa bãi nữa là ta đang bị thương. 』

「 Hừm. 」

A Thanh vẫn nheo mắt nhìn. Lý do lý trấu. Bà già này chỉ muốn gán ghép mình với tên Tự Do thôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!