A Thanh ngó ra ngoài cửa sổ, nheo mắt nhìn vầng trăng khuyết treo lơ lửng.
Giờ Sửu. Chắc cũng tầm hai giờ sáng rồi.
Nàng đã trễ hẹn gần một canh giờ.
Tất nhiên không phải vì ngủ quên. Thực tế, A Thanh đã mò đến Long Cung Lâu từ trước nửa đêm. Nàng ẩn mình trong Long Vương Thất – phòng thượng hạng ở tầng bảy, nằm ngay phía trên điểm hẹn là Phòng Hoa Mai ở tầng sáu.
Suốt một tiếng đồng hồ, A Thanh áp tai xuống sàn nhà, nín thở nghe ngóng động tĩnh bên dưới.
Chỉ nghe thấy tiếng lầm bầm đầy vẻ sốt ruột của một lão già:
『 Sao con ranh này chưa đến nhỉ? 』
『 Chẳng lẽ nó không nhận được thư? Hay là nó khinh mình? 』
Không có tiếng bước chân hỗn loạn, không có mai phục, cũng chẳng hề cảm nhận được sát khí.
Chỉ có một người?
Sau khi xác định độ an toàn là tuyệt đối, A Thanh mới chịu lộ diện. Nàng khẽ đẩy cánh cửa trượt sát sàn, tung người nhảy phịch xuống ban công tầng dưới.
「 A... cái sườn... 」
Cái xương sườn bị gãy ré lên biểu tình kịch liệt. A Thanh cắn răng nuốt tiếng kêu đau vào trong.
Cốc cốc.
Tiếng gõ cửa vang lên, mang theo ba phần thô bạo, bảy phần cáu bẳn vì đau.
Lạch cạch. Cửa mở.
『 Hừ hừ. Không ngờ ngươi lại chọn đường cửa sổ. Vào đi. 』
Người mở cửa là một lão già da dẻ nhăn nheo, đồi mồi phủ kín mặt, trông hệt như một trái táo tàu bị bỏ quên trong ngăn đá tủ lạnh suốt ba tháng.
Tuy ngoại hình khó coi, nhưng ánh mắt lão lại không hề có sát ý.
A Thanh nghênh ngang bước vào, giọng tỉnh bơ:
「 Nói nhanh đi. Ông biết bí mật gì của tôi? 」
『 Hừ. Nóng vội thế. Để người già chờ cả canh giờ mà vừa vào đã đòi hỏi ngay. Ta là Xà Sĩ Bảo Liệt. 』
「 Tôi là Tây Môn Thanh. 」
『 Ừm. Uống trà không? Đến Quảng Tây thì nhất định phải thưởng thức Lục Bảo Trà. 』
Lục Bảo Trà – một đặc sản trứ danh của vùng Quảng Tây.
A Thanh vừa nghe tên đã nhăn mặt:
「 Uống đến phát ngán rồi. Ở Quế Lâm Kiếm Phái ngày nào cũng bị ép uống. Lại còn cái món Trùng Thỉ Trà nữa chứ. Ông không có Long Tỉnh à? Lục Bảo Trà mùi thuốc bắc nồng quá, tôi không quen. 」
Bảo Liệt ngớ người, tay cầm ấm trà khựng lại giữa không trung.
『 Bọn Quế Lâm Kiếm Phái mời mày uống Trùng Thỉ Trà? 』
「 Ừ. 」
『 Mẹ kiếp! Lão Diêu keo kiệt. Đến ta mà hắn còn chưa bao giờ mời được một chén trà phân sâu đấy. 』
Bảo Liệt lầm bầm chửi thề, hậm hực quay sang pha trà. Hắn vừa rót nước vừa làu bàu:
『 Long Tỉnh cái gì chứ. Mấy đứa nhà quê mới uống Long Tỉnh. Lục Bảo Trà mới là chân ái của người sành điệu. 』
Trong lúc lão già lúi húi với ấm chén, đôi mắt "cú vọ" của A Thanh đã quét trúng đĩa bánh trên bàn. Những miếng bánh màu vàng trong suốt, lấp lánh như hổ phách, bên trong ẩn hiện những sợi vỏ cam quýt tinh tế.
Trông ngon phết.
Ăn thử cái đã. Chết tính sau.
Nhoàm.
A Thanh bốc ngay một miếng bỏ tọt vào mồm.
Ôi chao! Chua chua ngọt ngọt!
Là Mứt Kim Quất. Dai dai, dẻo dẻo, lại còn thơm lừng mùi quất tươi.
Mắt A Thanh sáng rực lên.
『 Này! Trà chưa xong mà đã ăn vụng à? 』
「 À... ừm... Mời ông. 」
A Thanh tiu nghỉu đặt miếng bánh cắn dở xuống, vẻ mặt đầy tiếc nuối.
『 Xong rồi đây. 』
Bảo Liệt rót trà ra chén. Động tác điêu luyện, chuẩn chỉ phong thái trà đạo. A Thanh – người từng được sư phụ "huấn luyện" trà đạo bằng bạo lực – cũng nâng chén lên một cách đầy tao nhã, hít hà hương thơm.
Thơm thật. Nhưng đúng là nồng mùi nhân sâm quá.
「 Rồi. Vào việc chính đi. Ông bảo ông biết bí mật của tôi? 」
『 Hừ. Vội vàng thế. Đêm còn dài mà. 』
「 Đêm dài lắm mộng. Nói mau. 」
Bảo Liệt cười khùng khục, nụ cười nham hiểm đặc trưng của một con rắn già thành tinh.
『 Khà khà. Ngươi lừa được thiên hạ, nhưng không lừa được mắt ta đâu. 』
Tim A Thanh đập thình thịch.
Chết cha. Lộ hàng thật rồi sao?
Là chuyện mình có Hệ thống? Hay chuyện mình là kẻ Xuyên không?
『 Ngươi chính là... Tố Thủ Ma Nữ đời này! 』
「 Hả? 」
A Thanh ngớ người, mặt đần thối ra.
『 Khà khà. Bất ngờ chưa? Thần Long của Chính phái, Đệ Nhất Hậu Khởi Chi Tú, lại là truyền nhân của Tố Thủ Ma Nữ! Ai mà tin nổi chứ! 』
Bảo Liệt cười đắc ý, rung cả chòm râu lưa thưa.
Trái ngược với sự phấn khích của lão, A Thanh lại thất vọng tràn trề.
「 Ơ... Ông chỉ biết mỗi thế thôi à? Rằng tôi học Tố Thủ Ma Công? 」
『 Thế còn chưa đủ à? Ngươi là đệ tử Ma Giáo! Là Ma nhân trà trộn vào Chính phái! 』
「 Rồi sao nữa? 」
『 Hết rồi. 』
A Thanh suýt nữa thì lật bàn.
Mẹ kiếp! Tưởng chuyện gì to tát chấn động trời đất!
Hóa ra chỉ là phát hiện mình dùng Ma công. Nàng cứ tưởng gặp được đồng hương xuyên không, hoặc cao nhân nào nhìn thấu được cái "bảng trạng thái" của nàng.
Tốn bao nhiêu công sức rình rập, tốn tiền bao trọn gói phòng thượng hạng, cuối cùng nhận được mớ thông tin rác rưởi này.
Trả lại tiền phòng, trả lại thời gian cho bà!
A Thanh trút hết cơn giận lên đĩa Mứt Kim Quất.
Nhoàm nhoàm nhoàm.
Nàng ăn như tằm ăn rỗi, nhai ngấu nghiến sạch sành sanh đĩa bánh, quyết không chừa lại cho lão già dù chỉ một mẩu vụn.
Bảo Liệt nhìn cái đĩa trống trơn mà méo xệch cả mặt.
Con ranh chết tiệt! Đó là món tủ ta cất công mang theo mà!
Nhưng hắn vẫn cố giữ vẻ nguy hiểm thâm sâu:
『 Đừng có tỏ thái độ. Ta không có ý định tố cáo ngươi ngay đâu. 』
「 Hừ. Nói thật nhé, tôi đếch phải Tây Môn Thanh. 」
『 Hả? Võ Lâm Minh nát đến thế à? Hồi trước thì Ngôn Gia có gián điệp Huyết Giáo, giờ đến lượt Thần Long cũng là hàng giả. Thế ngươi là ai? 』
A Thanh định chém gió mình là Ngôn Nghiên Anh, nhưng chợt nhớ ra Ngôn Nghiên Anh là đệ tử Huyết Giáo "hàng auth" và đã đi bán muối rồi, nên thôi.
「 Bí mật. Đoán đi. 」
『 Hừm. Thôi được rồi. Ta đã để một bức thư ở phòng trọ. Nếu ta không về, đệ tử ta sẽ tìm thấy thư và công bố thân phận Tố Thủ Ma Nữ của ngươi cho toàn thiên hạ. Ngươi hiểu ý ta chứ? 』
「 Wao. Sợ quá cơ. 」
A Thanh bĩu môi, giọng đầy vẻ châm chọc.
Sư phụ dạy rồi: Cãi cùn là thắng. Ai thèm tin lời một lão già Tà phái hơn là lời vàng ngọc của Thần Long Chính phái đang nổi như cồn?
Nhưng thôi, cứ nghe xem lão muốn giở trò gì.
「 Ông muốn gì? 」
Nếu lão đòi tiền hay đòi tình, A Thanh thề sẽ tặng lão một vé du lịch Địa phủ một chiều miễn phí ngay lập tức.
Bảo Liệt thò tay vào ngực áo, lôi ra một cái lọ nhỏ.
『 Đây là Huyết Xà Độc. 』
「 Bắt tôi uống à? Hay đòi thuốc giải? 」
『 Ngươi là người Ma Giáo mà ngu thế. Không biết Thiên Hạ Thập Đại Kịch Độc à? 』
A Thanh gãi đầu, thầm nghĩ trong bụng:
Lại cái trò Thập Đại? Ai rảnh mà đi xếp hạng thế nhỉ? Chẳng lẽ có thánh nào nếm thử hết mười loại độc rồi chấm điểm review? "Món này 9/10, hơi gắt cổ"? "Món kia 10/10, chết ngay lập tức, very good"?
Bảo Liệt ho khan Khụ khụ. Thực ra cái danh sách đó toàn do mấy lão chơi độc tự biên tự diễn để quảng cáo sản phẩm mà thôi.
Hắn theo thói quen với tay định lấy miếng bánh ăn cho đỡ quê, nhưng ngón tay chỉ chạm vào mặt đĩa lạnh ngắt trơn tuột.
Cay thật.
Hắn nuốt cục tức xuống bụng cùng ngụm nước bọt.
『 Cầm lấy. Bỏ cái này vào đồ ăn của Khương Thụ Dương. 』
「 Hả? Giết Chưởng môn Quế Lâm Kiếm Phái? 」
『 Đúng. Ngươi là người Ma Giáo, chắc cũng muốn Chính phái suy yếu chứ? Giết hắn đi, ta sẽ giữ bí mật cho ngươi. 』
Âm mưu của Bảo Liệt quá rõ ràng: Huyết Xà Độc là đặc sản định danh của Xà Sĩ. Nếu Khương Thụ Dương chết vì độc này, cả giang hồ đều biết là do Xà Sĩ làm.
Thế là công lao chiếm lĩnh Quảng Tây sẽ thuộc về một mình hắn. Vừa mượn dao giết người, vừa lập công lớn với tổ chức.
A Thanh bĩu môi.
Lão già khốn nạn, tính toán khôn hết phần thiên hạ.
Nhưng mà...
Mắt A Thanh dán chặt vào lọ độc trên bàn.
Thiên Hạ Thập Đại Kịch Độc! Huyết Xà Độc!
Nàng từng dùng độc hạ sát hai cao thủ Hóa Cảnh, tuy có hơi chật vật một chút. Nếu có trong tay lọ độc "hàng hiệu" chính hãng này, việc ám sát mấy con Boss Hóa Cảnh sau này chẳng phải sẽ dễ như ăn kẹo sao?
Đây chính là tư duy của một "Hiệp Khách" chân chính (nhưng thích chơi đồ).
「 Tức là... tôi giết Khương Thụ Dương, ông sẽ im mồm? 」
『 Chuẩn. 』
「 Được. Chốt đơn. 」
A Thanh chộp lấy lọ độc nhanh như cắt, sợ lão đổi ý.
Ngon! Đồ xịn miễn phí!
Tất nhiên, A Thanh đồng ý nhận hàng, chứ có bảo là sẽ làm theo đâu. Lừa đảo chiếm đoạt tài sản của người già neo đơn vốn là nghề tay trái của nàng mà.
「 Tốt. Hợp tác vui vẻ. Đừng coi đây là đe dọa, hãy coi là đôi bên cùng có lợi. 」
Bảo Liệt cười híp mắt, hài lòng vì tưởng đã dụ dỗ được con cừu non vào bẫy.
Hắn đâu biết mình vừa giao trứng cho ác.
4 Bình luận