[300-400]
Chương 330 - Ân Nghĩa Dễ Quên, Oán Thù Khó Dứt (6)
0 Bình luận - Độ dài: 2,665 từ - Cập nhật:
Lục Lâm trải rộng khắp Trung Nguyên, đông như quân Nguyên. Lại còn chiêu mộ được vô số cao thủ, gom góp được đủ loại bí kíp võ công. Chỉ với bấy nhiêu thôi, lẽ ra Lục Lâm đã phải được công nhận là một thế lực sừng sỏ trong võ lâm.
Nhưng thực tế lại không được như vậy. Thứ nhất, vì bản chất chúng chỉ là lũ cường đạo, cặn bã xã hội. Thứ hai, vì một điểm yếu chí mạng đặc thù của Lục Lâm.
Người thông minh thì chẳng ai đi làm sơn tặc. Nói ngược lại, đã đi làm sơn tặc thì toàn là những kẻ bẩm sinh đã hỏng, hoặc vì ngu ngốc trong cách xử thế mà bị truy nã, dồn vào đường cùng. Mà sự thông minh thường đi đôi với chỉ số IQ. Tất nhiên không phải lúc nào cũng đúng, nhưng đa phần là thế.
『 Nghe cho kỹ đây: Tuýt tuýt tuýt tuýt (Tập hợp), Tuýt tuýtttt, Tuýt tuýtttt (Bên phải), Tuýt tuýtttt, Tuýt, tuýtttt (Bên trái), à không, cái này là bên trái hay phải nhỉ? Tuýt tuýt tuýt tuýt tuýt... Ơ, quên mẹ rồi. 』
『 Bên phải là Tuýt tuýtttt à? Tao tưởng Tuýt tuýt tuýt chứ? 』
『 Đù má, cứ hét toáng lên "Bên phải!" cho nhanh, việc gì phải Tuýt tuýt đau cả mồm? Tai điếc à mà không nghe thấy tiếng người? 』
Tín hiệu cờ hay thủ ngữ thì bí mật nhưng phải nhìn mới thấy. Tín hiệu âm thanh như còi, trống thì ồn ào nhưng chỉ cần mở tai ra là nghe được. Nhưng cả hai đều có nhược điểm chí mạng: Cả thằng thổi và thằng nghe đều phải thuộc lòng bảng mã tín hiệu. Người dạy học chỉ muốn thổ huyết vì ức chế.
『 Mẹ kiếp! Lũ đầu đất! Dẹp hết! 』
Vì thế, hệ thống tín hiệu của Lục Lâm ngày càng được tối giản hóa, thô sơ đến mức ai cũng hiểu. Ví dụ như tín hiệu quan trọng nhất: "Báo động có địch & Yêu cầu viện binh", tức là "Nguy to rồi, cứu tao với".
『 Cứ thổi tụt cả "Cu" ra! Thổi như kiểu đang bú... à nhầm, dùng hết sức bình sinh mà thổi loạn lên cho tao! Ai nghe thấy tiếng còi điên cuồng thế là tự biết có biến! 』
Thế là, từ lúc A Thanh rút Nguyệt Quang Kiếm size mười khai trương mở hàng, cho đến lúc nàng lao vào tàn sát, tiếng còi "Tuýt tuýtttt! Tuýt tuýtttt!" vang lên điên loạn không dứt.
Người đang đánh nhau thì hăng máu không để ý, chứ đám sơn tặc đang ngủ trưa trong trại thì thấy chối tai vô cùng.
『 Thằng nào rảnh háng thổi còi ầm ĩ thế? 』
『 Chắc buồn mồm quá hóa rồ đấy. 』
『 Đù má, người ta làm đêm ngủ ngày, ý thức như cái bẹn. 』
Theo truyền thống lâu đời của Lục Lâm, ca trực ban ngày là thời gian để: Ca trước đi ngủ, ca sau giữ im lặng. Nên phải mất một lúc lâu, đám sơn tặc mới nhận ra đó là tín hiệu khẩn cấp.
Đội tuần tra nhăn mặt, "Tuýt tuýtttt" hướng Lục Lạc Phong à? Chỗ đó thằng nào trực ấy nhỉ?
Rồi bỗng nhiên.
『 Này, hình như là tín hiệu khẩn cấp? Có địch tấn công? 』
『 Hả? Làm gì có chuyện đó. Chắc thằng nào ngứa mồm... 』
"Tuýt tuýttttttttttt!"
Mặt tên đội trưởng biến sắc.
『 Bỏ mẹ, có biến thật rồi. Giờ phải làm gì nhỉ? Quy trình là gì? 』
『 Đánh kẻng báo động trước nhé đại ca? 』
『 Nhỡ đâu báo động giả thì... Thôi kệ, cứ đánh đi. Tao không biết gì đâu nhé. 』
『 Ơ, thế để em xem tình hình thế nào đã— 』
『 Thằng này lề mề vãi, đánh ngay không tao vả cho bây giờ? 』
Thế là tiếng kẻng "Keng keng keng" vang lên inh ỏi. Gì thế? Ồn ào vãi. Muốn chết à? À không, tiếng còi... Còi gì cơ? Vãi lều, có biến thật!
Đã nhận được tín hiệu thì phải phản hồi. "Đã nhận, đang đến" hoặc "Đéo đến được". Trừ khi có lý do bất khả kháng, còn lại thì không thể từ chối yêu cầu viện binh, nên đương nhiên phải bắn tín hiệu "Sẽ đến, ráng mà trụ".
Thế là Hưởng tiễn bay lên trời.
CỐP!!!
Âm thanh va chạm nghe thôi đã thấy đau đớn vang vọng khắp núi rừng. Khoảnh khắc đó, ai nấy đều rụt cổ lại, xuýt xoa hít hà. Ngay cả tên đang thổi còi "tụt cả Cu" cũng phải ngừng lại, há hốc mồm chứng kiến màn so tài bi tráng giữa Đầu Người và Tảng Đá.
Nhưng đây là thời đại nguyên thủy mông muội. Con người chưa thể chiến thắng thiên nhiên. Chưa đến thời đại con người ngạo nghễ tàn phá rừng, san phẳng núi, làm nóng trái đất, sa mạc hóa đồng bằng... rồi vỗ ngực bảo Thiên nhiên: “Này Thiên nhiên, thấy bố mày vĩ đại chưa? Mày mà không ngoan là tao cho mày chết. Vừa thấy mày làm sóng thần đúng không? Bố mày tăng nhiệt độ nước biển lên hai độ cho mày biết mặt. Muốn sống thì ngoan ngoãn phục tùng bố.”
Thời đại "Bảo vệ môi trường kiểu côn đồ" đó vẫn còn xa lắm.
Kết quả cuộc đối đầu: Hòa. Đại Chủ nằm bất động nhưng tay chân vẫn giật giật, chứng tỏ chưa chết. Tảng đá cũng không vỡ. Vậy là hòa cả làng.
Bỗng nhiên mọi ánh mắt đổ dồn về phía A Thanh. Nàng phản xạ tự nhiên chối bay chối biến:
「 K-Không phải tại tôi nhé! Các người thấy hết rồi đấy! Hắn tự bỏ chạy một mình hèn hạ rồi vấp ngã như thằng đần đấy chứ. Tôi có đẩy hắn đâu. Tôi cũng đâu có bắn chưởng... à, có bắn nhưng lần này không bắn. Ám khí cũng ném trượt rồi. Vốn dĩ tôi đâu định giết, chỉ định bắt làm con tin để thoát thân thôi mà— 」
『 Đồ, Đồ Nhiên! 』
Tên Phó trại chủ bừng tỉnh, lao đến đỡ Đại Chủ dậy. Thấy đầu Đại Chủ nghẹo sang một bên, A Thanh vội can ngăn:
「 Khoan! Gãy cổ rồi! Động vào là chết đấy! Phải nẹp cố định rồi dùng cáng khiêng nhẹ nhàng thôi. 」
A Thanh là y nữ được Lang Trung Đại Nhân công nhận tay nghề. Được Thần Y công nhận thì trình độ cũng dư sức làm thầy lang vườn. Nhưng thói đời trọng nam khinh nữ, Thần Y cũng là đàn ông Trung Nguyên nên không cấp giấy phép hành nghề cho A Thanh. Chỉ những nữ y có thân phận cao quý hơn cả định kiến xã hội như Đường Nan Nhi mới được công nhận.
Nghe lời cảnh báo chết người, Phó trại chủ vội đặt Đại Chủ xuống đất. Đầu Đại Chủ sưng vù lên như ngọn núi, biến dạng thành hình thù kỳ dị. Phải sơ cứu ngay. Phó trại chủ cuống quýt hỏi:
『 Ơ. Thế, nẹp thế nào... 』
「 Tự mà làm chứ. Tôi là mẹ các người hay sao mà phải lo từ A đến Z? Chúng ta thân thiết lắm à? 」
『 Khoan đã, vị này thực ra là— 』
「 Aisss! Phiền phức quá thể. Sao không ai tự lo thân mình được thế nhỉ? Coi tôi là cái gì? Tôi đến đây để đánh nhau chứ có phải để làm bảo mẫu đâu? Mệt mỏi quá rồi. Kết thúc ở đây đi— 」
『 Khoan! Nghe ta nói đã— 』
「 Võ nhân nói chuyện bằng đao kiếm! Cách nẹp cổ ta sẽ dạy bằng kiếm! Rửa tai mà nghe đây! Kiếm vào... Á chết, kiếm đâu, tay vào đây! 」
A Thanh hét lên, giơ cao chân định dậm mạnh xuống đất. Đúng lúc đó.
"Viuuu—!"
Một âm thanh kỳ lạ chưa từng nghe lọt vào tai A Thanh. Đó là tiếng Hưởng tiễn. Đầu mũi tên được gắn còi hoặc thân tên rỗng để gió lùa vào tạo ra tiếng kêu như sáo.
Gì thế? Linh cảm chẳng lành...
"Viuuu—! Viuuu—! Viuuu—! Viuuu—!"
Chưa kịp suy nghĩ xong, tiếng rít chói tai vang lên liên hồi từ bốn phương tám hướng, đan xen vào nhau như mạng nhện âm thanh. A Thanh thu hồi tư thế tấn công, rón rén lùi lại hỏi:
「 Hừm. Hỏi cho chắc nhé, cái đó cũng giống tiếng còi lúc nãy à? Kiểu như Thiên La Địa Võng? Báo hiệu quân đến bao vây à? 」
『 Đ-Đúng thế! Giờ hãy tha mạng cho Đồ Nhiên! Thì ta sẽ tha cho người con đường sống— 』
「 Aisss. Có vẻ là thật rồi. 」
Quá nhiều tiếng rít để có thể lờ đi. Lại còn vang lên từ khắp mọi hướng. Cứ đà này thì hàng trăm tên sẽ ập đến mất. Tiếc thật, chưa kịp quẩy tưng bừng đã phải tan tiệc.
A Thanh quyết định rất nhanh. Chiến thuật: Nghịch Đột Kích! A Thanh lao người về phía sau.
Phó trại chủ hét lên thất thanh:
『 Mẹ kiếp! Bắt lấy nó! 』
A Thanh rút thanh kiếm đang xiên "xiên thịt người" trên đất ra. Nguyệt Quang Kiếm đã trở lại!
A Thanh cầm thanh kiếm nặng năm cân vung lên, chém đôi tên sơn tặc đang lao tới. Với vũ khí hạng nặng thế này, cơ thể người bị cắt ngọt xớt. Năm cân nghe có vẻ nhẹ, nhưng với vũ khí lạnh thì là con số khủng khiếp. Đại kiếm hai tay của bọn Tây mũi to cũng chưa đến bốn cân. Đằng này A Thanh múa kiếm năm cân bằng một tay như múa quạt.
Lại thêm Kiếm Cương bọc ngoài, nó trở thành cơn bão bạo lực quét sạch mọi thứ trong tầm với. Tay chạm vào đứt tay, chân chạm vào đứt chân, người chạm vào đứt đôi người. Thậm chí vũ khí chạm vào cũng đứt làm đôi. Một tên giơ rìu lên đỡ bị chém đứt cả rìu lẫn người, ngã ra hai bên.
Wao, bén vãi chưởng! Ông già họ Ban cứ kêu ca giải nghệ mà tay nghề vẫn đỉnh thật.
Cảm giác chém ngọt thế này làm A Thanh hưng phấn lạ thường. Chỉ là những động tác đơn giản: Chém xuống, hất lên. Một tên sơn tặc đứng đó lảo đảo, rồi cánh tay hắn bị thái mỏng thành từng lát như Sashimi.
"Phập phập phập phập". Những lát thịt người mỏng tang xếp chồng lên nhau dưới đất trông như một tác phẩm nghệ thuật kinh dị. Cái này... á, thật là... Hự, hự.
Trong lúc A Thanh đang ngây ngất với cảm giác chém giết, đầu óc hơi choáng váng...
"Phạch phạch phạch", tiếng vật gì đó bay tới, bao trùm mọi giác quan của nàng. Khắp bốn phương tám hướng đều có vật thể lạ bay tới. Ơ, hết đường né?
Kiếm khí mạnh mẽ chém vào hư không. "Phựt phựt", cảm giác cắt đứt thứ gì đó liên tiếp. Nhưng chỉ được một lúc, cơ thể nàng bị quấn chặt... Aisss, Lưới.
Nhưng A Thanh bây giờ không phải là A Thanh ngày xưa vùng vẫy trong lưới nữa. Nàng vận sức vùng vẫy, kéo theo cả tấm lưới quật ngã tên sơn tặc đang lao tới, khiến vai hắn sụp xuống "Rắc", cánh tay lủng lẳng.
Nhưng vướng víu quá. Mỗi cử động lại nghe tiếng dây đứt "tách tách", nhưng tấm lưới này được bôi đầy nhựa dính, dính chặt vào người như đỉa đói.
A Thanh dậm chân mạnh, nhưng bước tiếp theo lại bị lưới níu lại. Lực kéo giật ngược vai lại, chẳng khác nào A Thanh dùng sức trâu bò của mình để tự khóa vai mình.
Loạng choạng. Nhờ sức mạnh của Nữ Hạng Vũ, nàng không ngã nhưng phải khựng lại để xé lưới.
Đúng lúc đó, "Bốp", một thứ gì đó đập vào lưng. "Choang", tiếng gốm vỡ, lưng áo ướt sũng. Chất lỏng gì đó dính dính...
Cái gì đây! Tởm quá! Cái gì thế? Là cái gì?!
Mắt A Thanh long lên sòng sọc, tỏa ra hung khí đáng sợ. Lũ chó này dám tạt cái gì vào người bà?
Vứt luôn kiếm, A Thanh dùng hai tay xé lưới "Phựt phựt" điên cuồng như xé cỏ dại. Sợi dây thừng bện chặt bị nàng giật đứt từng đoạn một, cảnh tượng kinh hoàng khiến ai nấy chết lặng.
『 Mẹ kiếp! Ném thêm lưới đi! 』
『 Hết rồi đại ca! 』
『 Sao lại hết! Quy định mỗi tổ tuần tra phải mang ba cái lưới cơ mà! 』
Quy định là thế, nhưng cái lưới nặng bỏ xừ. Mang ba cái lưới đi tuần tra thì khác gì lính hành quân mang full đồ đâu, chỉ tổ làm trò cười cho thiên hạ và mệt xác.
『 Tấn công! Tấn công đi! 』
『 Nhưng mà... 』
Nhìn con quái vật đeo mạng che mặt đang xé lưới giữa đống thịt người thái lát kia kìa. Ai mà dám lao vào?
『 Tất cả cùng lên! 』
Phó trại chủ hét lên rồi lao lên trước. Khí thế hừng hực. Nhưng nhìn lại... chẳng có ma nào theo sau. Đúng là tình nghĩa sơn tặc, chỉ đến thế là cùng.
Nhưng Phó trại chủ không nhận ra điều đó hoặc không quay đầu lại được nữa. Đại đao bọc Đao Khí, đòn tấn công toàn lực của cao thủ Tuyệt Đỉnh lao vun vút về phía A Thanh.
Kẻ địch đang xé lưới bỗng nhiên giơ bàn tay trắng nõn, xinh đẹp lên một cách tự nhiên. Phó trại chủ mừng rơn. Được rồi! Tao sẽ chém đứt cả cái tay đó! Chính tao, tao sẽ là người chém chết Tây Môn Thanh!
Trong khoảnh khắc đại đao chém xuống, hắn như nghe thấy lời hứa của Tổng Trại Chủ văng vẳng bên tai: Muốn gì được nấy. Lên chức Thượng cấp Tuần sát? Hay xin tách ra lập sơn trại riêng làm vua một cõi? Vàng bạc? Gái gú? Con gái lão ấy cũng ngon phết đấy chứ?
Nhưng mộng đẹp chóng tàn.
"Kenggg!"
Phó trại chủ không tin vào mắt mình. Lưỡi đao bọc Đao Khí chém hết sức bình sinh của một gã đàn ông cơ bắp cuồn cuộn... Lại trượt đi trên mu bàn tay trắng muốt kia, phát ra tiếng kim loại va chạm chói tai và tóe lửa.
Tim hắn rớt cái "bịch" xuống gót chân. Lẽ ra hắn phải nhận ra sự bất thường khi thấy nàng ta đưa tay trần ra đỡ đao một cách thản nhiên như thế.
Và ngay sau đó, bàn tay trắng nõn tóm lấy cổ tay hắn. Phó trại chủ run rẩy nhìn A Thanh. A Thanh cũng nhìn lại hắn bằng đôi mắt phát ra ánh sáng yêu dị, ma quái sau lớp mạng che mặt.
Đối diện với ánh mắt đáng sợ nhất trần đời đó...
『 ÁÁÁ!!! 』
Cổ tay bị bóp nát bởi một lực lượng phi nhân loại. Tiếng hét thảm thiết bật ra. Xương cốt thịt da con người làm sao chịu nổi lực bóp có thể bóp nát cả sắt thép?
A Thanh nắm chặt tay lại. Cảm giác thịt nát xương tan nhão nhoét trào ra qua kẽ ngón tay... Wao, phê...
Đại đao rơi xuống đất. Bàn tay phải đứt lìa rơi bộp xuống cạnh đó. Phó trại chủ ôm cái cổ tay cụt lủn gào thét. Chứng kiến cảnh đó, đám sơn tặc hồn xiêu phách lạc, đồng loạt quay đầu bỏ chạy.
0 Bình luận