Đương nhiên là phải đích thân đi rồi.
Thực ra, với A Thanh, việc sai khiến người khác làm giúp là một lựa chọn xa lạ. Dù hay đòi hỏi người khác mua cái này cái kia cho mình, nhưng A Thanh lại ít khi nhờ vả ai làm thay việc gì. Thay vào đó, nàng thường là người đứng ra giải quyết rắc rối cho người khác.
Một kiểu người rất mệt mỏi: Làm gì cũng không tính đến hậu quả, cứ thấy hợp lý là lao vào làm, định giải quyết êm đẹp nhưng thường lại làm mọi chuyện rối tung lên.
Thế là A Thanh và Tên-họ-Tuyết – giờ là Tuyết Gia Liên – cùng nhau diện đồ đen dạo phố đêm.
Không phải dạ hành phục, chỉ đơn giản là quần áo màu đen. Tuyết Gia Liên giải thích:
『 Ở Tây An, ban đêm người ta đi lại cũng đông lắm. Mặc dạ hành phục thì trông khả nghi, mặc màu khác thì nổi bật, nên cứ mặc đồ đen bình thường là tốt nhất, vừa không gây chú ý vừa đỡ bị soi mói. 』
Ngoài ra, A Thanh còn đeo khăn che mặt và mặc bộ đồ rộng thùng thình, hơi cứng, bỏ luôn cả đai lưng để giấu dáng.
Khuôn mặt A Thanh dù trong đêm tối vẫn tỏa sáng lấp lánh, nên bắt buộc phải che lại.
「 Trông thế này giống con lợn ục ịch quá. 」
『 Thế tiểu thư nghĩ ở cái đất Tây An này còn có người phụ nữ nào ngực to như hai cái đầu người, mông to như hai cánh cổng đình ngoài tiểu thư ra không? Ban ngày đi lại đường hoàng thì không sao, ban đêm mà mò đi với cái dáng đó khác nào cầm loa thông báo "Bà đây đang đi làm nhiệm vụ bí mật"? Thà làm con lợn nái còn hơn. 』
「 Hừm. 」
『 Lợn nái. Chó cái. Có con gì nghe gợi dục hơn nữa không nhỉ? Nghe vẫn chưa "đã" lắm. 』
「 Đã bảo quấy rối không có tác dụng thì đừng có cố. 」
Và còn một nhân vật đính kèm nữa.
「 Y Lý không cần đi theo đâu. Ở nhà ngủ đi, đi theo làm gì? 」
『 Tôi sẽ bảo vệ cô. 』
「 Wao... Lần này nghe chân thành phết. Nhưng mà lòng thành thì tôi xin nhận thôi chứ... 」
Nội công thì như "muỗi đốt inox", ngoại công thì cũng chẳng có gì đặc sắc. À không, hình như khả năng chịu đòn cũng khá?
Dù sao thì, chỉ với cái Hàn Tâm Công rẻ tiền đó mà đòi bảo vệ ai. Nhưng nghe bảo vệ thì cũng thấy ấm lòng.
Thực ra, con bé này giống thú cưng hơn. Mà thú cưng thì làm quái gì có tác dụng thực tế. Nuôi chỉ tổ làm trò quậy phá, bày việc ra cho mình dọn, tốn cơm tốn vải. Chó thì phải dắt đi dạo, mèo thì phải chơi cùng, chỉ tổ thêm việc.
Lại còn ốm đau bệnh tật thì tiền thuốc thang bay vèo vèo. Nuôi chó mèo vô dụng là thế mà sao nhà nào cũng phải rước một, hai con về nuôi làm gì không biết.
「 Thôi, chắc cũng chả có chuyện gì đâu. Đi nào. 」
『 Vâng. 』
Nói rồi cô nàng tự nhiên nắm chặt lấy tay A Thanh.
Vì Tuyết Y Lý chịu nóng kém nên A Thanh thả lỏng Tố Thủ Ma Công, để tay mình tỏa ra hơi lạnh cho con bé hạ nhiệt. Giờ thì nó coi đó là đặc quyền hiển nhiên của mình luôn.
Chỉ có điều, với A Thanh, tay Tuyết Y Lý vừa nóng vừa dính dớp mồ hôi. Con bé này bị phong thấp hay sao mà mồ hôi tay nhiều thế. Ban đêm trời có dịu hơn chút, nhưng nắm tay kè kè thế này vẫn nóng.
A Thanh có khả năng kháng nhiệt , gôi là Hàn Thử Bất Xâm. Nhưng điều đó nghĩa là cơ thể nàng không bị tổn thương bởi nhiệt độ, chứ không có nghĩa là nàng mất cảm giác nóng lạnh.
Nhiệt độ giảm thì A Thanh vẫn thấy lạnh run. Chỉ là dù lạnh nhưng thân nhiệt không giảm, khí huyết vẫn lưu thông nên không bị cước hay hoại tử. Điều đó giải thích tại sao nàng có thể sống sót qua mùa đông khắc nghiệt dù ăn mặc phong phanh thời làm cái bang, chứ bản thân nàng vẫn biết lạnh.
Tương tự, trời nóng thì A Thanh vẫn thấy nóng. Chỉ là không lo bị sốc nhiệt thôi, chứ cảm giác khó chịu thì y hệt người thường.
Nhưng giờ A Thanh đã có phương pháp khắc phục: Nàng vận Hàn Tâm Công lên.
Cái luồng khí lạnh thảm hại đến mức không đóng nổi một cục nước đá này lại tạo ra nhiệt độ mát mẻ vừa đủ, cực kỳ dễ chịu.
Được rồi, coi như đây là sự đền đáp cho công ơn nuôi dưỡng thú cưng. Từ nay về sau cả đời không lo bị nóng nữa.
Vừa nghĩ thế xong, Tuyết Y Lý – cái con bé sợ nóng như sợ cọp – liền ôm chặt lấy cánh tay A Thanh như ôm phao cứu sinh, dính sát rạt vào người nàng.
Aisss. Vừa nóng, vừa ướt, vừa khó đi lại...
Đúng là đồ vô dụng.
Dù sao thì, hai người phụ nữ và một "người-giống-phụ-nữ" cứ thế dính vào nhau thành một khối, lầm lũi bước đi trong đêm Tây An.
Đi một lúc, họ đến một con phố vẫn còn khá đông đúc dù đêm đã về khuya.
Thực ra, ở Trung Nguyên, việc này là phạm pháp. Theo Quốc pháp, quá giờ Tý là giới nghiêm, cấm ra đường.
Nhưng nếu vẫn có đông người qua lại, thì ý nghĩa rất rõ ràng. Đó là nơi mà mọi người đều giả vờ không biết luật, và những kẻ thi hành luật cũng nhắm mắt làm ngơ: Khu phố ăn chơi, chốn yên hoa của các đại đô thị.
Ở đây, ba người phụ nữ đeo mạng che mặt đi lại cũng chẳng có gì lạ. Họ đi dọc theo đại lộ rực rỡ ánh đèn, rồi rẽ vào một con hẻm nhỏ tối tăm hơn.
Vừa đi sâu vào một chút, tiếng rên rỉ hoan lạc của phụ nữ bắt đầu vang lên từ khắp bốn phương tám hướng. Vì trời nóng nên các cửa sổ đều mở toang – hoặc nói đúng hơn là tháo tung ra vì kỹ thuật xây dựng thô sơ thời này – khiến những tiếng rên rỉ điệu đà đặc trưng của kỹ nữ vọng hết ra ngoài.
「 Ể? Tên-họ-Tuyết. Có đi đúng đường không đấy? Lúc nãy cứ lảm nhảm chuyện "thằng nhỏ" chào cờ, ông không định tạt ngang làm một "nháy" đấy chứ? 」
『 Hừm. Bị nghi ngờ ngay tắp lự thế này làm ta tổn thương ghê gớm. Bảo sao ta nói đùa mà tiểu thư cứ trơ ra như đá. Đừng có nghĩ ta giống mấy gã dê già biến thái thế chứ. 』
「 Thế cái gã thợ mộc kia trốn vào đây để "xả" à? Chà, đang chạy trốn giữ mạng mà "thằng nhỏ" vẫn sung sức nhỉ? 」
『 Hình như ta có đọc ở đâu đó rằng, con người khi cận kề cái chết thì ham muốn tình dục càng mãnh liệt. Nhưng không phải vì thế, mà là vì khu phố lầu xanh rẻ tiền này là nơi ẩn náu lý tưởng nhất cho bọn tội phạm truy nã. 』
Kiến trúc ở đây là những dãy nhà dài chia thành vô số phòng nhỏ như cái hộp diêm, nên thuê phòng rất dễ. Giá rẻ và không cần giấy tờ tùy thân. Quan phủ cũng lười đi tuần tra ở đây.
Đã thế cửa nẻo thông thống cả trước lẫn sau, hành lang chằng chịt, có biến là chuồn lẹ. Nếu không chạy kịp, chỉ cần dúi cho ả kỹ nữ vài đồng bạc lẻ rồi giả vờ đang "hành sự", thế là qua mắt được bọn truy đuổi.
Nơi đây là hang ổ của ma cô, côn đồ, nên đàn ông ra vào tấp nập không ai nghi ngờ. Còn nếu là phụ nữ trốn ở đây thì đúng là "cá gặp nước", chẳng ai thèm để ý.
Nghe giải thích, A Thanh thầm thán phục.
Quả nhiên là Tên-họ-Tuyết! Bộ não tội phạm số một trong giới đào tẩu!
Tây An rất rộng. Nhưng những con phố được phép (ngầm) hoạt động về đêm không nhiều, và khu lầu xanh bình dân này là duy nhất, nên quy mô của nó cũng khủng khiếp.
Nghe những tiếng rên rỉ giả tạo xung quanh, thỉnh thoảng cũng có vài tiếng nghe chân thật, nhưng chín phần mười là tiếng mũi cố tình rên to cho khách nghe sướng tai.
Nghe mãi, trong lòng A Thanh lại bắt đầu có thứ gì đó sôi sùng sục, trào lên đôi mắt khiến ánh nhìn của nàng trở nên vẩn đục đầy tà khí.
Hừm. Nghe mãi... nói sao nhỉ. Cũng hơi... kích thích.
Mà này, sao con bé Tuyết Y Lý này mình sờ nắn thế nào cũng không có phản ứng gì nhỉ? Cũng phải thôi. Thực ra, đâu phải cứ bị sờ ngực là dòng điện chạy xẹt xẹt qua người rồi rên rỉ ướt át như trong mấy cuốn truyện tranh quê nhà A Thanh đâu. Bản thân A Thanh mỗi khi bị con ả Đường Nan Nhi sờ soạng cũng chỉ thấy nhột bỏ xừ, chứ làm quái gì có khoái cảm.
Nhưng mà, hừm. Nghe tiếng động hiện trường sống động thế này...
Tò mò ghê. Không biết Tuyết Y Lý sẽ phát ra âm thanh thế nào nhỉ? Cái khuôn mặt lạnh lùng như băng giá kia sẽ biến đổi ra sao, sẽ tan chảy thế nào?
Cơ mà, nếu nó phát ra cái tiếng với biểu cảm giống lúc ăn uống thì... ụt, tụt hết cả cảm xúc. Chắc không đến nỗi thế đâu nhỉ?
Hừm. Nếu dùng mị dược hay gì đó, miễn là không có tác dụng phụ... Mà khoan. Có tác dụng phụ thì đã làm sao?
Đằng nào nó cũng là con vô dụng, bất tài, chẳng làm được tích sự gì. Mình lấy nó làm đồ chơi thì nó phải cảm ơn mình mới đúng chứ?
Ngoài mình ra ai thèm chứa chấp cái thứ cục nợ lầm lì này. Không có mình thì con bệnh hoạn này chết bờ chết bụi từ lâu rồi. Trước hết phải dạy nó Tố Nữ Hoan Hỉ Công đã. Cho uống Linh dược vào thì chắc Tố Nữ Hoan Hỉ Công cũng lên cấp thôi nhỉ?
Khi đôi mắt A Thanh đang dần bị bao phủ bởi màu đỏ của Hung Tinh, thì...
『 Đến rồi. Phòng thứ tư đằng kia. 』
「 Ủa. Đến rồi á? 」
Mải suy tính xem nên "chơi" con bé kia thế nào cho vui, A Thanh không để ý mình đã đi sâu vào tận cùng con hẻm.
Càng vào sâu thì càng rẻ tiền. Những dãy nhà gỗ lụp xụp, mục nát, cảm giác chỉ cần hắt hơi cái là sập, nằm san sát nhau.
「 Wao. Trốn kỹ thế này mà ông cũng tìm ra được? 」
『 Ta cũng đang thắc mắc đây. 』
「 Ể? Không phải ông tìm ra à? 」
『 Ta làm gì có năng lực siêu nhiên đó. Ta chỉ phỏng đoán khu vực hắn có thể trốn, rồi bẩm báo với Lão gia, Lão gia mới cho người đi rà soát từng phòng một đấy chứ. 』
「 Xời, thế thì khác quái gì ông tìm ra? Đúng là Bộ não thiên tài nhất Tây An. 」
『 Lại cái danh xưng đấy. Ta đã bao giờ nhận mình thông minh đâu. Ngại chết đi được, đừng gọi thế nữa. 』
A Thanh nghĩ thầm. Lại còn khiêm tốn nữa chứ.
Ngẫm lại thì mấy thằng cứ bô bô mình thông minh toàn là bọn thùng rỗng kêu to. Thằng nhóc Ma Giáo Thiên Sát thì không tính, tên Gia Cát (Lý Huyền) thì chỉ được cái mồm mép tép nhảy với mớ kiến thức tạp nham. Con ả Vú Bự, tên gì nhỉ? Phượng Xuân? Chỉ nhớ cái tên quê mùa với tính cách hâm dở.
So ra thì Tên-họ-Tuyết đúng là hàng thật giá thật.
Cứ nhìn việc hắn thoát khỏi Bắc Hải là biết. Thoát hiểm là thước đo trí tuệ, hắn phải là Bộ não thiên tài nhất Bắc Hải mới thoát khỏi cái xứ địa ngục đó được.
Nghĩ thế, A Thanh hùng dũng đá phăng cửa phòng thứ ba.
「 Á a, a, sướng, sướng quá. Á á! 」
「 Ai! Kẻ nào! 」
Một cặp đôi đang hăng say hành sự giật bắn mình, tách nhau ra như lò xo.
「 Ông là thợ mộc Vương họ Trương phải không? 」
Một câu trả lời kỳ lạ vang lên. Kỳ lạ ở chỗ nó được truyền qua Truyền Âm Nhập Mật.
『 Ta bảo là phòng thứ tư. Tiểu thư không biết đếm à? Thứ ba không phải, là thứ tư. 』
「 Ắc. Xin lỗi. Thất lễ quá. Hai người cứ tiếp tục đi nhé. Ơ, cái cửa này, sao không đóng lại được nhỉ? Đừng bận tâm đến tôi, cứ làm việc của mình đi. 」
Cánh cửa mục nát bị A Thanh dùng sức trâu Siêu Tuyệt Đỉnh đá văng, thực tế là đã lìa khỏi bản lề.
Nhưng A Thanh cũng đường đường là một thợ mộc tập sự được cấp chứng chỉ hành nghề. Người có nghề nhìn cái là biết ngay, kỹ năng thợ mộc của nàng lóe sáng.
Hừm. Cái này toang rồi. Phải thay cửa mới thôi.
Thôi thì dựng tạm vào cho nó đỡ lộ. Đúng lúc đó.
Hự... một tiếng rên đau đớn khẽ vang lên.
A Thanh vứt luôn cánh cửa, lao sang phòng bên cạnh. Mùi máu tanh nồng xộc thẳng vào mũi.
Một gã đàn ông nằm sõng soài trên sàn, tay ôm chặt bụng. Máu tuôn ra xối xả qua kẽ ngón tay, mỗi nhịp tim đập là một vòi máu phun lên.
Với con mắt của bậc thầy giải phẫu cơ thể người, A Thanh phán: Thằng này chết chắc.
Aisss. Chậm một bước rồi.
Tìm đúng người rồi đấy, chỉ số Ác Nghiệp thằng này cao chót vót. Đã thế này thì đành phải giúp hắn giải thoát vậy.
A Thanh đang phân vân xem nên đập nát đầu, moi tim, hay bóp cổ để tận hưởng cảm giác sự sống tắt dần trong tay... thì Tên-họ-Tuyết tặc lưỡi bước vào, đặt bàn tay lên bụng gã đàn ông.
Không lẽ nào? Tên-họ-Tuyết?
Không chỉ là Thiên tài chiến lược mà còn kiêm luôn cả Thần y sao?
Nhưng hóa ra Thiên tài khu phố không phải là "Toàn chân giáo". Hắn chỉ đơn giản là đóng băng vết thương lại. Một tảng băng trắng xóa bốc khói lạnh ngắt mọc lên trên bụng gã đàn ông giữa mùa hè, Tên-họ-Tuyết thở phào nhẹ nhõm.
『 Thế này chắc cầm cự được khoảng một khắc. Này ông anh. Nghe rõ chứ? Trốn chui trốn lủi ở cái xó xỉnh này mà vẫn bị thích khách hỏi thăm thì số ông tận rồi. Đằng nào cũng chết, có gì muốn trăn trối thì nói hết ra đi, biết đâu kiếp sau được nhẹ nhàng hơn. 』
「 Khụ khụ... trăn trối à... khụ khụ khụ... 」
Gã đàn ông sắp chết bật cười khùng khục như thể nghe được chuyện hài. Có vẻ vết thương bị đóng băng nên cơn đau cũng tạm thời biến mất.
Tuyết Gia Liên nhún vai nhìn A Thanh. Ý bảo: Muốn hỏi gì thì hỏi đi.
「 Này. Ông Trương? Ông biết vụ vỡ đê sông Lạc Hà chứ? Tôi hỏi thẳng luôn nhé. Ông cố tình phá cho nó vỡ à? 」
「 Mẹ kiếp. Làm gì có chuyện đó. Chỉ là... rút ruột tí vật liệu thôi. Nhưng mà, khụ khụ, đúng. Nó vỡ là đáng đời. Vật liệu vào công trình còn chưa được một nửa cơ mà. 」
「 Chưa được một nửa á? 」
「 Tại cái bản thiết kế... nó khốn nạn quá. Tao chỉ muốn nhìn mặt thằng chó nào vẽ ra cái bản thiết kế đấy một lần xem nó là thằng nào. 」
Đám thợ mộc vừa nhìn thấy bản thiết kế đã thốt lên: Hai phần thán phục, tám phần chửi thề. Làm gì cũng phải vừa vừa phai phải thôi, thiết kế thì đẹp thật đấy, nhưng mà xây đúng y chang như thế thì có mà bán nhà đi cũng không đủ vốn.
「 Gì cơ? Thế ý ông là ông rút ruột công trình vì thiết kế khó quá à? 」
「 Làm đéo có chuyện đó. Bọn tao nhìn bản thiết kế tuy thấy "khoai" thật, nhưng cũng nghĩ đây là cơ hội để làm một công trình để đời, lưu danh sử sách. Thợ mộc là giống loài như thế đấy. Vì một công trình để đời mang tên mình, chúng nó sẵn sàng làm không công, thậm chí bỏ tiền túi ra làm. Vốn dĩ thợ mộc đâu có thiếu tiền. 」
Thợ mộc, từ xưa đến nay, hay cả trong tương lai, luôn là nguồn nhân lực kỹ thuật cao cấp và quý giá.
「 Thế thì sao? 」
「 Nhưng Thương bang thì không nghĩ thế. Nhận tiền công trình về, phải chia chác cho quan trên, trả lương nhân công, lãi lời nằm ở khoản ăn bớt vật liệu chứ đâu. Nhưng nếu làm đúng theo thiết kế kia thì... húp được hai thoi vàng là hết cứt. Khụ, khụ khụ... Mày bảo có vô lý không? Tranh nhau vỡ đầu mới nhận được cái gói thầu thủy lợi, chứ có phải đi làm từ thiện đéo đâu. 」
Lão Trương cười sằng sặc, máu ộc ra từ miệng. Đằng nào cũng chết, lão quyết định phun ra hết sự thật cho bõ ghét.
0 Bình luận