[300-400]

Chương 381 - Đã Bảo Đi Chơi Thôi Mà ? (11)

Chương 381 - Đã Bảo Đi Chơi Thôi Mà ? (11)

『 Một là giảm số lượng món ăn, hai là giảm bớt quy trình kiểm tra. Chứ cứ mỗi món phải thử độc ba lần thế này thì nấu nướng cái quái gì nữa? Thức ăn nguội ngắt hết cả rồi! 』

『 Biết sao được ông ơi. Trên bảo thì dưới phải nghe thôi. 』

Đám phụ bếp (đang ngồi bóc hành tây chất cao như núi, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng) gật đầu bộp bộp lia lịa.

Đúng rồi. Trên bảo bóc hành thì bóc hành. Dù bóc đến hai năm vẫn chưa được sờ vào cái muôi, vẫn làm bạn tri kỷ với hành tỏi muôn đời.

Bếp trưởng nhìn những món ăn tâm huyết của mình bị chọc nát bét như tổ ong để thử độc mà lòng đau như cắt, nước mắt đầm đìa.

Con mẹ nó. Đứa nào dọa bỏ độc thì bỏ nhanh lên hộ cái!

Cứ dọa dẫm treo trên đầu thế này làm bố mày khổ sở vô cùng!

Tất cả là do bức thư nặc danh (của hai thằng già Tà phái): "Có độc xà lẻn vào, cẩn thận củi lửa".

Chưởng môn Khương Thụ Dương sợ vãi linh hồn. Đang nuôi Thân Vương trong nhà như trứng mỏng mà để ngài trúng độc lăn quay ra đấy thì có nước tru di cửu tộc.

Thế là lệnh báo động đỏ được ban bố.

Kiểm tra độc mọi lúc mọi nơi, từ bát nước chấm đến hạt cơm rơi vãi.

Nhưng đã mười ngày trôi qua. Chẳng có con rắn nào bò vào cả.

Chỉ có một con Đại Vương Ký Sinh Trùng (A Thanh) đang ngang nhiên tàn phá ngân sách của môn phái.

Ăn gấp ba người thường? Không, phải gấp mười. Nhưng vì mua sỉ số lượng lớn nên được giá rẻ, tính ra chi phí chỉ gấp ba về tiền mặt.

Và con ký sinh trùng vĩ đại đó đang được một đám fan cuồng vây quanh tung hô.

『 Auuu! Tiểu thư ơi! Nghe tin người bị thương mà lão nô đau đớn cõi lòng! Nếu Vương gia có mệnh hệ gì thì lão nô cũng xin đi theo ngài xuống suối vàng! Người là ân nhân của Vương gia, cũng là ân nhân của lão nô! Ơn này lão nô xin nguyện kiếp sau làm trâu ngựa... à quên, lão nô già yếu rồi, để con bé này trả nợ thay! 』

Yên Ba (Bà già gân) đẩy một cô gái trẻ ra trước mặt A Thanh như dâng vật tế thần.

「 Hả? Sao lại là cháu? 」

Thương Nữ Nhân (Cô gái cầm thương) ngơ ngác như bò đội nón. Tự nhiên đang yên đang lành thành con nợ?

『 Hehe! Tiểu nhân Thương Nan Kim Hô! Tuy là cầm thú lừa đảo giang hồ nhưng cũng biết ơn nghĩa! Ơn cứu mạng Vương gia to lớn như trời biển, tiểu nhân xin nguyện... để Thương Nữ Nhân trả nợ thay! 』

「 Lại là tao nữa à? 」

Thương Nữ Nhân muốn khóc thét.

Rồi đến lượt một gã khác chen vào.

『 Wao. Kèo thơm. Thương Nữ Nhân, trả nợ hộ tao luô... Á á á! Đau! Con điên này tay to thế! 』

「 Mày câm mồm ngay! 」

Thương Nữ Nhân bẻ tay hắn kêu rắc rắc giòn tan.

Đám thực khách của Vương phủ (vừa mới đến) đang tranh nhau nịnh bợ A Thanh, mồm mép tép nhảy.

Bọn họ là những kẻ trung thành (hoặc sợ chết) nhất, đã bán mạng theo Tự Do từ Tứ Xuyên xa xôi đến tận đây.

Một gã râu ria xồm xoàm (chỉ thấy mỗi cái mũi thò ra) rón rén đưa ra một cái đai lưng dắt đầy dao găm sắc lẹm.

『 Cái này... đồ mọn... xin kính tặng tiểu thư... 』

A Thanh mắt sáng rực lên như đèn pha.

Đây là món quà yêu thích thứ hai của nàng sau đồ ăn.

「 Wao! Phi đao! Hàng mới coóng! Cảm ơn nha! 」

『 Dạ... nhặt được trên đường ấy mà... 』

「 Nhặt ở đâu mà xịn thế? Chỉ chỗ cho tôi ra nhặt với? Ơ... Sao nghe quen quen? 」

『 Thằng chó này lại hối lộ! 』

『 Mày giấu hàng kỹ thế! Chơi mảnh à! 』

Đám thực khách nhao nhao chửi bới, ghen tị ra mặt.

『 Khụ khụ. Thôi thì... Điện hạ, thần không có gì biếu, chỉ có bức tranh... 』

「 Khoan! Điện hạ cái gì? 」

A Thanh ngắt lời, giọng lạnh tanh.

Cả đám im bặt như thóc ngâm. Quay sang lườm cháy mặt gã văn sĩ vừa lỡ mồm.

『 A... Thần... Giang Mỗ... tham kiến Điện hạ! 』

Gã văn sĩ sợ hãi dập đầu cái bộp xuống đất.

Cả đám thấy thế cũng vội vàng quỳ rạp xuống theo hiệu ứng domino.

『 Tham kiến Điện hạ! 』

A Thanh thở dài não nề.

「 Đã bảo không làm Công Chúa rồi mà. Yên Ba, bà nhiều chuyện thế? Tưởng bà kín mồm lắm cơ mà? 」

Yên Ba cười hề hề, để lộ hàm răng sún:

『 Tại lão nô thấy bọn này phèn quá, sợ chúng nó vô lễ với Điện hạ nên phải dặn dò trước cho chắc ăn thôi ạ. Tuy bọn nó nhìn mặt ngu ngu thế thôi nhưng biết giữ mồm giữ miệng lắm ạ (vì sợ chết). 』

「 Hừm. 」

Thực ra nghe cũng sướng cái lỗ tai.

Yên Ba tiếp tục bài ca:

『 Lão nô thấy Điện hạ không có người hầu hạ cũng xót xa. Con bé Thương Nữ Nhân này tuy thô lỗ cục mịch nhưng được cái khỏe như trâu, sai vặt tốt lắm. Điện hạ cứ coi nó như súc vật mà dùng, không cần nương tay. 』

「 Hả? Súc vật? 」

Thương Nữ Nhân mếu máo, muốn đào lỗ chui xuống đất.

「 Thôi. Tôi không quen có người hầu kè kè bên cạnh. Cứ để tự nhiên đi. 」

Nếu đám giáo dân Ma Giáo mà nghe thấy câu này chắc sốc tận óc, ngất xỉu hàng loạt.

Tố Thủ Ma Nữ mà không cần người hầu?

Người chuyên bắt kẻ khác quỳ xuống liếm giày mà giờ lại khiêm tốn đức độ thế này sao?

Nhưng A Thanh có lý luận riêng:

「 Đó là họ tự nguyện xin được hầu hạ tôi, chứ tôi có ép đâu. Tôi là người nhân từ, bác ái mà. 」

Ừ. Nhân từ.

Hôm nay đoàn người đi leo núi Thanh Tú Sơn.

Lý do là vì suối nước nóng Gia Hòa Thành hôm nay bị bao trọn gói bởi mấy ông Quận Vương (con của Thân Vương khác).

Dù A Thanh là Công Chúa (về lý thuyết chức to hơn Quận Vương), nhưng nàng không thích dùng quyền lực để chèn ép người khác (trừ khi thật sự cần thiết hoặc ngứa mắt).

Nên đành ngậm ngùi đi leo núi theo nguyện vọng cháy bỏng của con bé Vu Na Lam.

Nhưng khi đến nơi...

「 Đây là núi á? 」

『 Đúng mà Chị Hai! Tuy không cao lắm (dưới một trăm trượng ~ 300m) nhưng cảnh đẹp thơ mộng, không khí trong lành! 』

「 Thế này gọi là đồi thì có. 」

A Thanh thất vọng tràn trề.

Ở quê nàng, núi là phải chọc trời, mây mù bao phủ quanh năm. Chứ cái gò đất cỏn con này thì bõ bèn gì, nhảy vài bước là tới đỉnh.

Leo lên đến đỉnh (mất khoảng mười lăm phút đi bộ thong thả như đi chợ), đập vào mắt A Thanh là một cảnh tượng... quen thuộc đến đau lòng.

Hàng quán san sát, mọc lên như nấm.

Quán trà, quán cơm, quán đồ lưu niệm, quán bói toán, xem chỉ tay...

「 Trên kia có chùa không? 」

『 Có ạ! Đỉnh núi phải có chùa chứ! Linh thiêng lắm! 』

「 Thôi. Đi về. 」

A Thanh quay đít đi thẳng, không thèm ngoảnh lại.

Cái mô hình du lịch tâm linh "cơm chay - chụp ảnh - thắp hương - chặt chém" này tao lạ gì.

Lên đó lại bị chém đẹp giá cắt cổ cho xem.

『 Ơ kìa Chị Hai! Chưa lên đỉnh mà? 』

「 Khỏi. Tao nhìn là biết trên đó bán cái gì rồi. Ngói lưu niệm, bùa chú in hàng loạt, nước thánh giá cắt cổ chứ gì. Đi xuống kiếm cái gì bỏ bụng còn có lý hơn. 』

『 Vâng... 』

Vu Na Lam tiu nghỉu như mèo cắt tai.

「 Này, mày dân bản địa, biết quán nào ngon bổ rẻ không? Đặc sản vùng miền ấy? 」

『 A! Có! Chị Hai ăn tạp... à nhầm, ăn uống phong phú thế chắc thích đồ tươi sống độc lạ nhỉ? 』

「 Cũng tùy món. Nói nghe xem nào. 」

『 Đại Bạch Trùng (Sâu Trắng Khổng Lồ)! Đặc sản người Dao! Ngon tuyệt cú mèo! 』

「 Sâu? 」

Mặt A Thanh méo xệch, biến sắc.

『 Đúng ạ! Con sâu to bằng ngón tay cái! Béo ngậy! Vị như sữa bò pha táo mèo! 』

Vu Na Lam hào hứng giơ ngón tay trỏ lên minh họa kích thước.

「 Mày... mày ăn cái đó à? 」

『 Em không ăn! Kinh bỏ mẹ! Nhưng nếu Chị Hai ăn, em sẽ đứng bên cạnh cổ vũ nhiệt tình! 』

Cái định mệnh.

Mày không ăn mà xúi tao ăn? Bạn bè thế đấy.

「 Dẹp. Đi ăn bánh ngọt. Biết quán nào ngon không? 」

『 Xin lỗi chị! Em là võ nhân! Em không rành mấy món bánh trái ẻo lả đó! 』

「 Thế tao là cái gì? 」

『 Chị là ĐẠI TỶ! (Là Võ Thần ăn tạp)! 』

A Thanh cạn lời.

Thôi thì tự túc là hạnh phúc.

A Thanh lang thang khắp khu phố sầm uất dưới chân núi, mắt láo liên tìm quán bánh ngọt.

Đang đi thì...

Rầm! Xoảng!

Tiếng bàn ghế gãy vụn, bát đĩa vỡ tan tành vang lên chát chúa.

『 Áááá! 』

Tiếng hét thất thanh của phụ nữ xé toạc không gian ồn ào.

『 ĐM! Con khốn này! Mày chán sống à! 』

Tiếng chửi thề cục súc của một gã đàn ông.

Mắt A Thanh sáng rực lên như đèn pha ô tô.

Ồ? Có biến?

Có kẻ xấu bắt nạt dân lành?

Cơ hội ngàn năm có một để hành hiệp trượng nghĩa (và xả stress) đây rồi!

Quên mẹ nó bánh ngọt đi.

Máu điên (và máu anh hùng rơm) trong người A Thanh lại sôi sục lên sùng sục.

Một nụ cười rạng rỡ (và tàn ác) nở ra dưới lớp khăn che mặt.

Hehe. Lâu rồi không đập thằng nào ra bã. Ngứa tay quá đi mất.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!