[300-400]

Chương 355 - Hành Trình Đến Nam Ninh (8)

Chương 355 - Hành Trình Đến Nam Ninh (8)

「 Vào trong chợp mắt chút đi. Mệt mỏi lắm rồi phải không? Phải dưỡng sức chứ. 」

『 Ừ. Có lý. 』

Tự Do gật đầu cái rụp. A Thanh định tuôn ra một tràng giáo huấn về tầm quan trọng của giấc ngủ để không trở thành gánh nặng cho đồng đội, nhưng thấy hắn ngoan ngoãn thế thì cụt hứng, đành im lặng.

Chui vào khe đá, thấy Yên Ba đang nhập định vận công, khuôn mặt dù nhòe nhoẹt như mười cái mặt chồng lên nhau nhưng đã hồng hào hơn hẳn, A Thanh yên tâm phần nào. Tự Do nằm xuống một góc xa để không làm phiền, nhưng chợt nhớ ra điều gì đó:

『 Thường thì phải có người gác đêm chứ nhỉ? 』

「 Lúc nào đến lượt thì tôi gọi, ngủ đi. 」

『 Hiểu rồi. 』

Hiểu cái con khỉ. A Thanh phì cười. Chắc là mệt lắm rồi nên Tự Do ngáy "khò khò" ngay lập tức. Thân Vương quen nằm nệm êm chăn ấm, giờ nằm trên đống lá khô, mặc hai lớp áo lông thú hôi rình mà vẫn ngủ ngon lành, chứng tỏ đã kiệt sức đến mức nào.

A Thanh ra ngoài cửa hang, nằm vật ra đất. Đã xác định gác đêm thì tội gì phải ngồi cho mỏi lưng, nằm canh cũng được mà. Đây là lời bao biện kinh điển của những kẻ ạ đâu ngủ đấy.

Đêm trăng sáng vằng vặc. Trăng tròn hay méo nhỉ? Hình như chưa đến rằm mà sao tròn thế? Mắt mũi đã đỡ hơn lúc ở Trương Gia Giới nhiều rồi, lúc đó nhìn đâu cũng thấy nhòe nhoẹt như tranh trừu tượng, giờ thì ít ra còn phân biệt được hình khối.

Nhưng mà... thế này là thế nào? Mắt hỏng là hỏng luôn chứ nhỉ? Từ lúc bị thương đến giờ, mắt cứ ngứa ngáy lên da non, cảm giác y hệt lúc chữa dây thần kinh lưng hồi ở Ma Giáo. Cái cảm giác "Xin chào chủ nhân, chúng tôi là tế bào thần kinh, chúng tôi đang làm việc chăm chỉ để sửa chữa hư hỏng, xin hãy yên tâm công tác".

Nhưng mắt có tự phục hồi được không? Nếu được thì người ta đeo kính, mổ mắt, ghép giác mạc làm quái gì? Biết thế hồi xưa bớt học Lịch sử Đảng mà đọc sách Y khoa có phải tốt hơn không. Là do cơ chế tự chữa lành, do thể chất đặc biệt, hay do chỉ số Sức Khỏe cao ngất ngưởng? Hay là có thanh máu hồi phục dần dần? Thôi kệ, khỏi là được.

Nhưng việc tốt thường đi kèm với cái giá phải trả. A Thanh mở Bảng Nhiệm Vụ ra. Lờ mờ đoán là liên quan đến cái Hoàng Long Tranh Đấu gì đó. Chữ nhòe quá không đọc được, chỉ đoán mò thôi. Cố nheo mắt, dí sát mặt vào, hay đẩy ra xa... chữ vẫn cứ nhảy múa trêu ngươi.

Cái hệ thống này chán đời vãi. Mù dở thì làm sao đọc? Không có chức năng đọc to à? Hay là mắt nổ tung rồi sẽ mọc lại mắt mới? Đây đâu phải bài toán mà cứ suy nghĩ là ra đáp án. Mà A Thanh cũng dốt toán bỏ xừ, bỏ toán từ năm lớp 10 rồi.

Đang rầu rĩ vì sự ngu dốt của mình thì "Sột soạt". Tiếng bước chân. Tự Do đi đứng ầm ầm như heo rừng nên chắc chắn không phải hắn. Vậy thì chỉ còn một người.

『 Bà thấy đỡ chưa? 』

『 Con ranh này, con gái con đứa nằm tênh hênh giữa trời đất thế à? Bảo gác đêm mà nằm ngủ trương thây ra đấy? 』

「 Mắt cháu có nhìn thấy gì đâu, cháu dùng tai nghe mà. 」

『 Hừm. Ừ. Phải thế chứ. Trước mặt bề trên mà dám lười biếng là không được. Không được đâu. Ừ. Không được. 』

Bà già cứ lải nhải "không được" mãi. A Thanh cười "khì khì":

「 Cảm ơn cái gì chứ. Học y thuật mà không dùng thì phí, để lâu nó mốc meo ra. 」

Bà già khó tính này muốn nói lời cảm ơn mà ngượng mồm nên cứ vòng vo tam quốc mãi. Đúng là tướng tùy tâm sinh, nhìn mặt là biết khó tính như mẹ chồng. Mà cũng phải, lịch sử Trung Nguyên mấy ngàn năm đúc kết ra nhân tướng học đâu phải chuyện đùa.

『 Hừm. Con ranh này được cái tinh ý. Ừ, điểm này ta ưng. Con gái là phải tinh ý. 』

Rồi bà cười khẩy "hì hì".

『 Phải rồi. Duyên phận cả thôi. Tưởng mày là đứa con gái hư hỏng, lanh chanh như bọn tiện nữ, ai ngờ cũng dùng được phết. 』

「 Gì cơ? Thế đàn ông lanh chanh thì được à? 」

『 Đàn ông sinh ra đã hèn kém, muôn đời vẫn là tiện dân, có lanh chanh cũng chẳng sao. Nhưng đàn bà thì khác. 』

Ý bà là đàn ông thì mãi mãi ở đáy xã hội, còn phụ nữ có thể đổi đời nhờ lấy chồng giàu (thuật ngữ quê A Thanh gọi là "đào mỏ" hoặc "lên xe hoa đổi đời"). A Thanh hoang mang. Cái này... là tư tưởng tiến bộ hay lạc hậu nhỉ? Sư phụ nghe thấy chắc hộc máu mất.

『 Nhất là mày, thân phận đặc biệt thế này. Phải luôn giữ mình, đi đứng đoan trang, hành xử như quý phu nhân, hiểu chưa? 』

Luôn đoan trang. Luôn tao nhã và xinh đẹp. Giữ gìn phẩm giá của nữ cao thủ giang hồ. Sư phụ A Thanh cũng hay nói câu này... nhưng dạo này bà ấy ít nói hẳn. Chắc là tuyệt vọng rồi.

「 Sao mỗi cháu phải thế? 」

『 Thì mày... Hừm. Sao mày ngu thế hả! Con gái mà ngu thế này thì làm ăn được gì! Chậc chậc. 』

「 Vừa nãy bà khen cháu tinh ý mà... 」

『 Hừ. Mày dám nhận là bạn của Vương gia cơ mà. Người ta nhìn bạn để đánh giá con người, mày mà lanh chanh như khỉ thì bôi tro trát trấu vào mặt Vương gia à? 』

「 À, cháu sẽ cố gắng. 」

Yên Ba gật đầu hài lòng.

『 Nói được làm được thì ta không ghét. Nghe đây, mày hãy đưa Vương gia đi trốn. Ta sẽ ở lại làm mồi nhử bọn chúng. Với bản lĩnh của mày thì đưa ngài ấy đi không khó. Nhớ kỹ, không được để ngài ấy rụng một cọng tóc nào. 』

「 Cái này phải hỏi ý kiến Tự Do đã. 」

『 Chậc. Người lớn nói thì phải nghe. 』

A Thanh lắc đầu quầy quậy:

「 Bỏ bà lại để nó ân hận cả đời à? Chưa thử đánh đấm gì đã đòi hy sinh rồi. 」

『 Đó là bổn phận của kẻ tôi tớ khi phục vụ người cao quý. Ta đã chuẩn bị tinh thần từ lâu rồi. 』

Mặt A Thanh nhăn lại như bị táo bón.

「 Sao bà cứ mở mồm ra là cao quý với hèn kém thế? Máu Vương gia chảy ra vàng à? 」

『 Hà. Lộ bản chất rồi nhé. Vàng và rơm rạ, ai nhìn vào chả biết cái nào quý hơn. Ăn nói như phường phản nghịch. Đúng là giọng điệu của lũ tiện dân. 』

「 Lúc cần nhóm lửa sưởi ấm thì ngàn cân vàng cũng vứt, rơm rạ mới là quý nhất. Với lại nói thế thì máu cháu cũng chảy ra vàng đấy, cháu muốn làm công chúa lúc nào chả được? 」

『 Hà, định làm phản thật à mà to mồm thế? 』

「 Giờ đi giết quan quân triều đình thì khác gì làm phản đâu. 」

Gân trán Yên Ba giật giật. Bà cảm thấy nói thêm câu nữa chắc tức hộc máu chết tươi. Nhưng câu tiếp theo của A Thanh làm bà thở dài thườn thượt.

「 Tóm lại là với Tự Do, bà quý hơn vàng nhiều. Nên đừng có nói gở nữa. 」

『 Con ranh ngây thơ. Chưa trải đời nên mới nói thế. Thế gian này hiểm ác lắm. 』

Ở đây ai trải đời hơn ai thì chưa biết đâu nhé. Con này mà trải đời thêm tí nữa chắc thành Sát Tinh diệt thế mất. Nhưng Yên Ba không biết điều đó. Bà chỉ nghĩ A Thanh mềm lòng, thiếu quyết đoán, muốn đứng cạnh Vương gia thì phải tàn nhẫn hơn. Nhưng trong thâm tâm bà cũng thấy vui vui. Con bé này cũng xứng đáng đứng cạnh Vương gia đấy chứ. Kiểu như chưa đặt cọc mà đã tính chuyện đặt tên con rồi. Quê A Thanh gọi là "Uống nước canh Kimchi" (Cầm đèn chạy trước ô tô).

「 Mà này. Bà có biết bọn chúng đông cỡ nào không? Cháu bắt vài thằng tra khảo thì thấy mỗi thằng một đơn vị khác nhau. Cộng lại chắc hơn ngàn quân đấy. 」

『 Nhìn mưa tên là biết. Điều động cả quân Bắc Chế đến tận đây, không biết biên giới phía Bắc ai canh giữ nữa. 』

A Thanh rón rén hỏi:

「 Thế... những người khác đâu? 」

『 Cẩm Y Vệ, Đông Xưởng vây kín, tên sắt bắn như mưa. Ta nhờ chút tài mọn mới giữ được cái mạng già này, còn những người khác chắc chết hết rồi. Mày có cao kiến gì không? 』

「 Chưa. Cứ chờ vài ngày xem sao. Đợi bà khỏe lại đã. Cháu thấy bọn này quân kỷ lỏng lẻo, lùng sục hời hợt lắm. Mai cháu sẽ bám đuôi thám thính xem. 」

『 Được, cứ thế đi. Nhưng nếu thấy nguy, ta sẽ lao ra hét toáng lên để hút hỏa lực. Lúc đó mày phải đưa Vương gia chạy ngay lập tức. 』

「 Bà bị cuồng chết à? Dọa dẫm kiểu gì thế? 」

Sơ hở là đòi chết thay. Bà già này chán sống lắm rồi à? Thấy mặt A Thanh nhăn nhó, Yên Ba cười khùng khục như sắp chết đến nơi, rồi lôi trong ngực áo ra một cuốn bí kíp nữa.

『 À. Phải rồi. Cầm lấy cái này. 』

A Thanh cầm lấy, Bảng Kỹ Năng lại nhấp nháy báo hiệu có hàng mới. A Thanh dí cuốn sách sát mũi, đánh vần từng chữ một khó nhọc.

「 Chuyển... Luân... Ma... Kiếp. Ủa. Đây là Thập Đại Ma Công mà? 」

『 Biết tại sao sang hèn lại quan trọng không? Kẻ hèn hạ học thì thành Ma công tàn độc, người cao quý học thì thành Thần công cái thế. Đó là lý lẽ của đời. Ta sắp chết rồi giữ làm gì, cho mày đấy, học hay không tùy. 』

「 Ma công thì bản chất vẫn là ma công chứ? 」

『 Mày tu luyện Đạo gia chính tông lên đến Siêu Tuyệt Đỉnh rồi, tâm tính vững vàng, sợ gì tẩu hỏa nhập ma? Tuy độc ác nhưng xét về Cương Khí Công thì thiên hạ hiếm có cái nào bằng. Ta đã bảo rồi, đứa con gái cao quý như mày thì học chút ma công cũng chẳng sao. 』

Cương Khí Công. Là loại võ công chuyên sâu về điều khiển Cương Khí. Thay đổi tính chất của Cương Khí, hoặc vận dụng nó theo những cách quái dị. A Thanh cũng có một món Cương Khí Công là Thiên Ma Chỉ (bắn tia laser bằng ngón tay).

Gì đây? Bà già đưa ma công cho mình? Ý nghĩa là gì? Đương nhiên là bà ấy quyết tâm chết rồi. Di vật của người sắp chết. Ý bảo: Nếu tình thế nguy cấp, hãy bỏ mặc bà già này mà chạy. A Thanh nhận lấy cuốn bí kíp. Đó là lời hứa ngầm: Nếu cùng đường mạt lộ, tôi sẽ làm thế.

A Thanh là dân giang hồ, nàng không ngây thơ tin vào những câu chuyện cổ tích "niềm tin chiến thắng tất cả". Nhưng mà "đứa con gái cao quý" là ý gì? Yên Ba mỉm cười:

『 Phải rồi. Ta cũng đưa cho mày Lăng Ba Vi Bộ nhỉ. Thấy sao? Võ công rác rưởi đúng không? 』

「 Ừm. Cũng hơi rác thật. 」

A Thanh đồng tình vì cái võ công này toàn bắt người ta xoay lưng về phía địch, chỉ giỏi mỗi trò chạy trốn. Nhưng Yên Ba lại hiểu theo nghĩa khác.

『 Nó vốn không dành cho người thường. Vì một cuốn bí kíp không ai học nổi mà bao nhiêu máu đã đổ. Nên hãy cẩn thận. 』

「 Ủa. Vốn dĩ không học được á? 」

『 Hừ. Sao? Mày học được à? Chỉ cần mô phỏng được chút ít thôi thì cũng... 』

Lời Yên Ba tắc nghẹn trong họng. A Thanh đang nằm dài trên đất bỗng bật dậy, phân thân thành tám cái bóng phóng đi tám hướng khác nhau rồi biến mất vào màn đêm.

「 Hừm. Vẫn không hiểu sao cứ bắt người ta phải quay lưng lại với địch. 」

Tiếng nói vang lên từ phía sau lưng Yên Ba. Bà dụi mắt. Mình vừa thấy cái quái gì thế?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!