Hoàng Hậu nắm chặt lấy tay A Thanh.
Không biết có phải do tay A Thanh luôn lạnh ngắt vì luyện Ma công hay không, mà hơi ấm truyền đến từ tay bà nóng hổi như muốn bỏng rát.
『 Được nhìn thấy con thế này, vẫn xinh đẹp như cái thời con còn xuân sắc, thật sự cứ ngỡ như là mơ. Con gặp lại mẹ mà không có điều gì muốn nói sao? 』
「 Ờ... chuyện là thế này ạ. 」
A Thanh đảo mắt liên hồi. Thấy vậy, Hoàng Hậu mỉm cười hiền từ.
『 Cứ nói thoải mái đi con. Mẹ con với nhau thì có gì mà phải ngại ngần chứ. 』
「 Vậy thì... giờ con mặc áo vào được chưa ạ... 」
『 Cái con bé này. Trước mặt mẹ thì có gì mà phải xấu hổ. Phải rồi. Tố Hạt (So-hal) dù có mất trí nhớ thì vẫn xấu hổ về cơ thể mình nhỉ. Y hệt như ngày trước... 』
「 Tố Hạt... là tên con ạ? 」
『 Phải. Tố Hạt. Là cái tên mà con đã quên mất. Chữ Hán viết thế này. Chắc đây là lần đầu con nhìn thấy chữ này nhỉ. 』
Hoàng Hậu viết từng chữ lên lòng bàn tay A Thanh. Nàng chỉ biết là chữ này rất phức tạp và nhiều nét.
Tố Hạt, nghĩa là con chim Bạch Tuyết Điểu được tạc bằng ngọc, hay còn có nghĩa là chim Hoàng Anh trắng.
Ân điển của Hoàng tộc thể hiện ngay từ cái tên, vì tên của Hoàng tộc không được trùng lặp. Nếu dân thường dám dùng tên giống Hoàng tộc thì sẽ trở thành đại nghịch tội nhân lúc nào không hay. Vì thế, Hoàng tộc thường chọn những chữ Hán cổ, hiếm gặp để đặt tên.
「 Chuyện đó thì con biết rồi, nhưng cho con mặc áo... 」
『 Chậc chậc. Con vẫn thấy xấu hổ về thân xác mẹ ban cho sao? Bộ ngực đầy đặn là biểu tượng của tình mẫu tử bao la ôm trọn thiên hạ, hông nở nang là ân huệ thuận lợi cho việc sinh nở con đàn cháu đống, cớ sao Công chúa cứ mãi muốn che giấu đi thế. 』
「 Không phải, không phải thế đâu ạ. 」
A Thanh không hề thấy xấu hổ về cơ thể mình. Thỉnh thoảng soi gương đồng, nàng còn tự trầm trồ trước vẻ đẹp luôn mới mẻ và đầy kích thích đó cơ mà.
Giờ thì nàng đã hiểu được tâm trạng của chàng Narcissus trong thần thoại phương Tây, người mà suốt mười hai tháng trong năm chỉ mải mê ngắm bóng mình dưới suối khiến cha mẹ phát rồ.
Nên không phải nàng xấu hổ muốn che giấu, mà chỉ là trần như nhộng trước mặt người lạ thì thấy kỳ cục và ngượng ngùng thôi. Huống chi người lạ đó lại tự xưng là mẹ mình, rồi dùng ánh mắt da diết soi mói từng li từng tí như muốn khắc ghi từng sợi lông tơ vào ký ức, thì độ ngượng ngùng càng tăng lên gấp bội.
『 Con thấy lạ lẫm lắm sao? Mẹ đang ở ngay trước mắt mà con không thấy rung động chút nào à? Máu mủ ruột rà thiêng liêng lắm con à, ngay từ ngày cái con giả mạo kia bước vào cung, mẹ đã thấy nó là lạ rồi. 』
Nghe bảo cô gái được bọn yêu nữ tà đạo kia đưa về tuy có khuôn mặt và vóc dáng y hệt, nhưng do trực giác của người mẹ, Hoàng Hậu luôn cảm thấy xa cách, kỳ quặc và không hề giống con gái mình chút nào.
Rồi một ngày nọ, một cung nữ hầu hạ Công chúa mách lại rằng: "Thật kỳ lạ, hai nốt ruồi dưới ngực Công chúa bị nhòe đi và dính liền vào nhau."
Lúc đó bà mới bừng tỉnh, nhận ra rằng: 'A, lũ sư sãi yêu ma kia đã dùng tà thuật tráo đổi, đưa một con quái vật khoác lớp da của con gái ta vào cung rồi.'
Nếu chỉ có một mụn con, bà đã liều chết quyết tử với lũ yêu nữ đó rồi. Nhưng vì sợ liên lụy đến đứa con còn lại, bà đành nuốt hận vào trong. Rồi nhân dịp cô con gái bạc mệnh báo mộng, bà mới lấy cớ đi dâng hương cầu siêu cho con.
Nhưng đi mãi chẳng thấy tin tức gì, bà sốt ruột mở cửa sổ xe ngựa ra, và khoảnh khắc nhìn thấy A Thanh, bà đã lao ra ngoài trong vô thức.
Chân tay bủn rủn, bà chẳng màng đến thể diện Quốc mẫu, vội vàng bước xuống xe đến mức ngã sóng soài cũng không thấy đau, chỉ muốn chạy thật nhanh đến bên con gái.
Bà nhận ra con qua bộ ngực và vòng hông đồ sộ mà từ nhỏ con bé đã ghét bỏ và luôn cố giấu đi, qua đường nét cơ thể mảnh mai tưởng chừng như sắp gãy. Nhưng hơn hết, khuôn mặt xinh đẹp nhất trần đời trước khi lâm bệnh vẫn y nguyên ở đó.
【 Ah-ssi. Sao mình lại phải nghe mấy chuyện này nhỉ. 】
Càng nghe, lòng A Thanh càng trĩu nặng.
Vụ chiếm đoạt thân xác này là ngoài ý muốn, hơn nữa chủ nhân cũ cũng chết rồi nên gọi là "tiếp quản" hay "nhặt của rơi" thì đúng hơn? Tóm lại A Thanh cũng chỉ là kẻ trộm xác bất đắc dĩ thôi. Nghe những lời tâm sự đẫm nước mắt thế này, bảo sao không thấy áy náy cho được.
Thế nên A Thanh vội lảng sang chuyện khác.
「 Ờ, nhưng mà con đúng là tuổi cập kê thật ạ? Thực ra con không biết chính xác tuổi nên cứ nhận bừa. 」
『 Phải rồi. Từ bé con đã lớn nhanh như thổi, mới mười tuổi đã cao hơn cả mẹ rồi. Mẹ cứ tưởng con vội vàng lớn để mẹ được ngắm dáng vẻ trưởng thành trước khi con đi xa. Mẹ đã từng oán trách con, rằng nếu muốn làm hiếu nữ thì phải sống cho lâu vào, sao lại định bỏ mẹ mà đi sớm thế. 』
Câu chuyện lại quay về quỹ đạo cũ một cách tự nhiên. A Thanh đành nuốt tiếng rên rỉ vào trong và nghĩ sang chuyện khác.
【 Gì cơ, vậy lúc mình mới đến đây... Bây giờ là năm thứ năm, tức là lúc đó mình mới mười sáu tuổi á? Mới mười sáu tuổi... hừm. Thảo nào thấy ngực càng ngày càng to ra, hóa ra là đang tuổi ăn tuổi lớn. 】
『 Phải rồi, con ra ngoài đời sống thế nào? Rõ ràng lũ yêu tăng đó bảo... à, hóa ra lũ ma quỷ đó không nói dối hoàn toàn. Rằng sau khi đại pháp kết thúc, con không chỉ sống lâu trăm tuổi mà còn thức tỉnh tài năng võ học, trở thành đệ nhất cao thủ thiên hạ. Nghe Thái Giám bảo thành tựu của con khiến hắn cũng phải kinh ngạc, vậy là con cũng có đủ khả năng tự bảo vệ mình ở thế giới bên ngoài, thật may mắn quá. 』
「 Ờm. Thì cũng đại khái... con sống tốt lắm ạ. 」
『 Cái con này. Sao không kể chi tiết cho mẹ nghe? 』
Dù sao thì cũng không thể kể thật là:
【 Ngày nào cũng bị ăn mày đánh hội đồng như cơm bữa, đói quá phải lục thùng rác kiếm ăn, không có gì ăn thì bứt lá cây, nấm độc, sâu bọ bỏ vào mồm, cùng đường thì uống nước lã cầm hơi, sống kiếp "Vua ăn mày" (thực ra là ăn mày rách nát). 】
「 Ờ, lúc đầu cũng hơi vất vả chút xíu, nhưng con thích nghi nhanh lắm. Sau đó sư phụ, à, người có biết Đạo cô Tây Môn Tú Lâm của Thần Nữ Môn không, là đệ nhất nữ cao thủ đấy ạ, sư phụ đã nhận nuôi con nên từ đó con được ăn sung mặc sướng lắm ạ. 」
『 Không chỉ Trời Phật phù hộ mà cả Thần Tiên cũng giúp đỡ con. Thật đáng tạ ơn. Mẹ không chỉ dâng hương lễ Phật mà còn phải làm lễ tế, phải tế lễ tạ ơn Trời Đất nữa. 』
「 Ờ, không cần phải làm lớn chuyện thế đâu ạ... 」
『 Không được. Trời Đất đã trả lại đứa con đã chết cho mẹ, có việc gì mà mẹ không làm được chứ. Rồi sao nữa, còn chuyện gì nữa không con? 』
「 Ờ, con kết bạn với nhiều người lắm, còn đi du lịch khắp nơi nữa. À, người có biết Hoa Sơn không? Thực ra Hoa Sơn đó không phải là cái núi lửa (Hwa-san) kia đâu mà là... 」
A Thanh bắt đầu chém gió hăng say về những danh lam thắng cảnh ở Trung Nguyên mà mình từng đi qua. Nàng cố tình lờ đi những chuyện khổ cực, để Hoàng Hậu yên tâm rằng con gái mình đã có một chuyến du lịch thiên hạ thật thoải mái.
Tất nhiên, làm sao mà lừa được bà. Bà thừa hiểu một tiểu thư khuê các lá ngọc cành vàng mà lưu lạc giang hồ thì sẽ khổ sở đến mức nào, bà chỉ thấy thương con vì đã cố gắng giấu đi nỗi đau để mẹ khỏi lo lắng.
『 Phải rồi. Lúc nãy con bảo biết thổi sáo phải không? Thổi cho mẹ nghe một khúc được không con? 』
「 A. Vâng ạ. 」
A Thanh cầm lấy Phục Thần Xích, đắn đo một lúc.
Vẫn đang trong tình trạng "trần như nhộng" nên khá là ngượng, nhưng cầm cây sáo trên tay cũng đỡ trống trải phần nào.
【 Mà tại sao lại không cho mình mặc áo thế nhỉ? Phong tục Trung Nguyên có vụ ngắm con cái ở truồng để thể hiện tình cảm hay gì à? Hay là phong tục riêng của Hoàng tộc? 】
Tất nhiên là không phải thế. Chỉ là trong tâm trí Hoàng Hậu vẫn ám ảnh hình ảnh cơ thể lở loét của con gái ngày xưa, nên bà muốn nhìn kỹ xem trên người con có còn vết sẹo nào không thôi.
A Thanh suy nghĩ xem nên thổi bài gì, chắc là bài về tình mẫu tử? Ừm, tựa đề là gì nhỉ? Hình như mình cũng chẳng nhớ tựa đề lắm.
Thế là A Thanh vừa nhẩm lời bài hát trong đầu, vừa cất lên giai điệu tuyệt vời của Phục Thần Xích, thứ âm thanh được ví như tiếng nhạc tiên.
【 Khi sinh con mẹ đau đớn biết bao... Nuôi con lớn mẹ thức trắng đêm ngày... Dạy con biết điều hay lẽ phải... Chỗ ướt mẹ nằm chỗ ráo con lăn... A a a, nhớ ơn... Cô giáo (Sư phụ)? 】
A Thanh vẫn tiếp tục thổi sáo. Vì buổi biểu diễn phải tiếp tục (The show must go on).
【 A a a, con xin đền đáp, công ơn Cô giáo. 】
Thổi xong thì chính nàng cũng hoang mang.
【 Gì thế? Mình sai ở đoạn nào nhỉ? Sao đoạn điệp khúc lại thành Cô giáo (Sư phụ)? Hình như không phải thế này. Với lại là 'Nhớ ơn' hay 'Biết ơn' nhỉ? Ah-ssi. Chịu. Có cách nào tra Google được đâu. 】
Dù sao ở thế giới này cũng chẳng ai biết bài đó, nhưng vì quê độ nên A Thanh chuyển ngay sang bài khác.
Nàng thổi liên khúc "Vòng xoay ngựa gỗ" (Merry-Go-Round) của nhạc sĩ họ Jo (Joe Hisaishi) nước Nhật - à nhầm, người sẽ sinh ra ở nước Nhật trong tương lai, rồi tiếp nối bằng mấy bài danh ca quê nhà mà nàng nhớ mang máng.
『 Trời ơi, con tôi lớn khôn từ bao giờ thế này. Tất nhiên thân xác con thì lớn từ lâu rồi nhưng mà... 』
Nghe nhạc xong, Hoàng Hậu lại khóc như mưa.
【 Ah-ssi. Làm người ta mủi lòng quá. Nhưng mà không được là không được. 】
A Thanh xốc lại tinh thần đang lung lay.
Nếu là người lạ hoắc, người dưng nước lã thì A Thanh có thể diễn vai con gái để an ủi bà. Nhưng với Hoàng Hậu, khi đang khoác lên mình tấm da của đứa con gái đã chết của bà, nàng không thể làm thế. Ít nhất là lương tâm không cho phép.
Nhưng mà lòng cứ dao động mãi. Có khác gì vụ lão già (Thiên Ma) kia đâu? Nhưng kẻ trộm xác có tư cách làm thế không?
Cuối cùng, vì không nỡ dứt khoát nên A Thanh cứ dây dưa mãi, thời gian cứ thế trôi qua vùn vụt.
Và người cứu rỗi A Thanh khỏi tình huống này chính là bản thân A Thanh. Chính xác hơn là cái dạ dày rỗng tuếch đang gào thét dữ dội vì quá bữa tối mà chưa được nạp năng lượng.
【 ỌT ỌT ỌT!!! (Cơm đâu!!!) 】
『 Chết thật, con gái mẹ đói rồi. Làm mẹ mà lại để con đói thế này. Chết thật. 』
Rồi bà lại rưng rưng nước mắt.
「 Không phải đâu ạ. Tại tiếng kêu nó hơi to thôi chứ con mới hơi đói tẹo thôi. Thật mà. 」
『 Không, không phải chuyện đó. Trời cao có mắt cho mẹ con mình gặp lại nhau, thế mà mẹ lại tủi thân vì không thể ăn một bữa cơm đầm ấm với con gái. 』
「 Ờ, mình ăn cùng nhau cũng được mà ạ? 」
Hoàng Hậu vừa khóc vừa mỉm cười.
『 Không được đâu con. Chuyện trong Hoàng cung phức tạp lắm. Mẹ giữ con lại lâu thế này đã gây chú ý rồi, là mẹ hồ đồ quá, quên cả thời gian. Giá mà mẹ có thể đường hoàng nhận con thì tốt biết mấy, nhưng giờ mà để lộ ra thì tai họa sẽ ập xuống đầu con mất, nên mẹ con mình phải chia tay ở đây thôi. 』
「 A. Vâng... 」
【 Được giải thoát rồi hả? 】
『 Phải rồi. Con gái của mẹ. Đừng lo lắng gì cả, hãy chỉ nhìn những thứ tốt đẹp, mặc những thứ đẹp đẽ, ăn những món ngon lành và chờ đợi trong bình yên nhé. Mẹ sẽ giành lại tất cả những gì vốn dĩ thuộc về con.』
Ánh mắt Hoàng Hậu khi nói câu đó sắc lạnh và tàn độc chẳng kém gì những yêu nữ độc ác nhất thiên hạ. A Thanh giật mình, vội vàng can ngăn.
「 Ấy, không cần đâu ạ. Con đã quyết tâm sống với tư cách là đệ tử Tây Môn Thanh của Thần Nữ Môn rồi— 」
『 Đừng nói gở thế con. Mang trong mình dòng máu Thiên Tử tức là mang Thiên Mệnh, phải phụng sự ý Trời. Con mà trốn tránh thì mới là tội lớn đấy. Làm sao người làm mẹ như ta có thể đứng nhìn con chịu thiệt thòi được. 』
「 Không, con thấy ổn thật mà. Giờ con sống sướng lắm. Nên người đừng bận tâm— 」
『 Con gái ngoan. Trước khi chia tay cho mẹ ôm một cái nào. Lại đây mẹ ôm nào. 』
【 Thôi hỏng. Bà ấy chẳng nghe lọt tai chữ nào cả. 】
Chỉ mong bà ấy đừng làm gì dại dột. Nhưng A Thanh có linh cảm rằng dù mình nói gì thì bà ấy cũng sẽ không nghe, và chắc chắn trong tương lai gần sẽ có chuyện phiền phức xảy ra vì vụ này.
【 Mà thôi kệ. Eh-hèm. Méo biết nữa. 】
A Thanh bỏ cuộc, ngoan ngoãn sà vào lòng Hoàng Hậu để bà ôm.
0 Bình luận