[200-300]

Chương 262 - Thần Long Xuất Hiện (18)

Chương 262 - Thần Long Xuất Hiện (18)

Việt Nữ Kiếm Quyết vốn dĩ là một kiếm thuật vô cùng "khó ở".

Mỗi chiêu thức lại đòi hỏi một loại kiếm khác nhau về độ dài, trọng lượng, hình dáng. Có những chiêu quái dị đến mức A Thanh chưa bao giờ dám sờ tới.

Thậm chí nó còn chẳng thèm phân biệt đâu là Đao, đâu là Kiếm. Đúng như Nam Cung Thần Tài từng nói, có lẽ vì đây là kiếm thuật từ thời thượng cổ, khi Đao và Kiếm chưa phân biệt rạch ròi, tất cả đều gọi chung là "Đao" .

Hừm. Kiếm Hữu, Kiếm Tri Nhân, gì cũng được. Đến cả Kiếm Tha Nhân (người dưng), Kiếm Cừu Nhân (kẻ thù) ta cũng cân tất.

Nhưng tưởng am hiểu về kiếm lắm, hóa ra các người sai bét rồi nhé.

Việt Nữ Kiếm không phải là dùng loạn xạ nhiều loại kiếm.

Mà chân lý của nó là: Chỉ cần thứ cầm trên tay là Kiếm.

Dù là cành cây dài hay ngắn, là cành liễu đung đưa trước gió, là que củi mục hay thanh sắt gỉ, dù không có lưỡi sắc bén, dù là đơn kiếm hay song kiếm, miễn là A Thanh cầm trên tay, thì đó chính là Kiếm.

Bất chợt, A Thanh nhận ra mình đang đứng trước một bức tường.

Một bức tường cao chót vót che lấp toàn bộ tầm nhìn.

Nó ngăn cách thế giới, cao đến tận trời xanh, khiến người ta không thể biết, cũng không thể dòm ngó xem bên kia có cái quái gì.

Trên đó có một cánh cổng sắt khổng lồ.

Nó rộng đến mức phải chạy mới hết chiều ngang, những cái bản lề to gấp đôi người A Thanh xếp hàng dài dằng dặc lên tận trời cao.

A Thanh bật cười thành tiếng.

Bức tường trông thì uy nghiêm, nhưng nhìn kỹ lại dán đầy những thứ linh tinh lặt vặt. Đủ các loại giấy dán cảnh báo "Cấm vào" với đủ hình dạng và ngôn ngữ dán chi chít, trông cứ như một tác phẩm nghệ thuật đường phố (Graffiti) hiện đại.

Được rồi. Đây chính là hiện tượng "Vượt Tường" (Đột phá cảnh giới) trong truyền thuyết đấy phỏng?

Có tường thật này? Mở cửa ra là lên Siêu Tuyệt Đỉnh đúng không?

Thế thì phải ra thôi.

A Thanh vỗ tay đen đét phủi bụi, rồi áp chặt hai lòng bàn tay vào cánh cửa.

Và dùng hết sức bình sinh đẩy mạnh.

Kétttt... Cánh cửa sắt phát ra tiếng kêu nặng nề.

A Thanh dồn toàn lực đẩy cửa.

Đúng lúc đó, một giọng nói vang lên.

“Này, định ra ngoài đó à?”

A Thanh quay đầu lại, thấy một bé gái đang cầm một cành cây tuyệt đẹp nhìn mình. Cành cây thẳng tắp, đẹp đến mức dù chỉ là khúc gỗ nhưng ai nhìn cũng muốn sở hữu.

Hửm, lẽ nào là Cửu Thiên Huyền Nữ nương nương hiển linh?

“Chuyện đó quan trọng à? Nhưng mà, định ra thật sao? Có biết ngoài kia có gì không? Không thấy sợ à? Không biết câu "Ngoài chăn là bão tố" sao? Ngoài chăn đã thế thì ra khỏi cửa còn kinh khủng thế nào?”

A Thanh khựng lại.

Ơ. Cái này. Chẳng lẽ có bẫy  à?

Thấy thế, cô bé cười khúc khích.

“Bên kia là thế giới của các vì sao đấy. Nào. Nghe đi. Nghe xem thứ ác ý khổng lồ đang chờ đợi để nuốt chửng ngươi ngoài kia đáng sợ thế nào.”

Từ phía bên kia bức tường, tiếng gầm rú rung chuyển đất trời vọng lại. Tiếng gào thét của chính ác ý thuần túy.

Đó là tiếng gọi A Thanh.

“Mau ra đây. Ta đang đợi ngươi.”

“Những nỗi đau cỏn con ngươi từng nếm trải chỉ là trò đùa trẻ con thôi. Ta sẽ giam cầm ngươi trong nỗi đau vĩnh cửu, nỗi đau khiến ngươi muốn móc từng bộ phận cơ thể ra trưng bày cũng không thể chết được.”

Tiếng gầm rú đe dọa như thế.

Chân A Thanh run lẩy bẩy. Đâu chỉ chân.

Tay, người, cằm cũng run lên bần bật không kiểm soát được, hai hàm răng va vào nhau lập cập. Sợ quá, thứ đang ẩn nấp bên kia quá đỗi kinh hoàng.

“Thấy chưa. Cứ ngoan ngoãn chờ ở đây có hơn không?”

“Cứ chờ đợi thì biết đâu một ngày nào đó giải pháp sẽ tự tìm đến? Nhiệm vụ thăng cấp Siêu Tuyệt Đỉnh kiểu gì chẳng xuất hiện. Cần gì phải vượt qua cái bức tường quái quỷ này khi không biết, không thấy dù chỉ một sợi lông của thứ bên kia. Cứ ở yên trong này cho an toàn, được không?”

Tuy nhiên, A Thanh dù run rẩy nhưng không hề gục ngã hay lùi bước.

A Thanh nhìn lại cô bé. Rồi lắc đầu.

Gì cơ. Tưởng là Cửu Thiên Huyền Nữ. Hóa ra không phải.

Ngay lập tức, cô bé vụt lớn lên thành hình dáng thiếu nữ. Một thiếu nữ xinh đẹp tuyệt trần, người mà mỗi lần soi gương A Thanh đều thấy, mỗi lần nhìn là một lần giật mình vì nhan sắc kinh diễm. Một vẻ đẹp nhìn mãi không chán, lúc nào cũng thấy mới mẻ.

A Thanh chìa tay về phía bản sao của mình.

“Đưa đây.”

Nhưng hình ảnh trong gương lắc đầu, lùi lại, cố gắng ngăn cản A Thanh.

“Chưa được đâu. Chờ thêm chút nữa đi. Chờ đợi là hạnh phúc mà. Ngươi thực sự có thể chịu đựng được thứ đó, thứ ác ý khổng lồ bên kia sao?”

A Thanh vẫn run rẩy, nhưng môi lại nở nụ cười.

“Đã bảo đưa thì đưa đi. Mà không đưa thì nó cũng là của ta thôi, đúng không?”

Và rồi, trên tay A Thanh đã nắm chặt một thanh kiếm.

Một thanh kiếm gỉ sét, gãy đôi thảm hại.

Phải rồi. Lâu lắm rồi nhỉ. Nguyệt Quang Kiếm chắc cũng đói rồi. Bấy lâu nay ta vô tâm quá, bỏ đói mày suốt.

Ngày mai bao giờ cũng đáng sợ. Những ác ý chưa biết luôn nằm ở ngày mai.

Nhưng có bao giờ ta biết trước được ngày mai đâu?

Dù vậy, lý do ta không chết, không thể chết, là vì tin rằng ngày mai sẽ ổn. Phải.

Biết đâu ngày mai dùng cái này sẽ bắt được con chuột nào đó. Biết đâu gặp được người qua đường tốt bụng cho một nén bạc. Tích đủ điểm tu luyện tăng thêm một thành công lực thì có khi giết được tên Vương Cái Bang kia cũng nên.

Thế nên sẽ ổn thôi.

Có bao giờ là không sợ đâu, nhưng ta đã làm tốt đến tận bây giờ, thì sau này cũng sẽ làm tốt thôi.

A Thanh giơ cao tay lên.

Vẫn run rẩy và sợ hãi, nhưng... cảm giác như sẽ làm được. Nàng tin rằng mình có thể làm được.

Cánh tay A Thanh vung xuống.

Nguyệt Quang Kiếm vẽ nên một vệt sáng xanh lạnh lẽo như ánh trăng.

Một vết nứt xuất hiện trên bức tường khổng lồ.

Ầm ầm... Tiếng thế giới nghiêng ngả. Bức tường thành vĩ đại từ từ đổ ập ra phía sau.

Đùng đoàng! Tiếng sụp đổ của một thế giới cũ kỹ. Bụi đất mù mịt che kín cả bầu trời và mặt đất.

Khi bụi lắng xuống, phía bên kia là...

Gì thế này. Chẳng có gì cả. Hóa ra cũng thường thôi.

A Thanh nở nụ cười rạng rỡ.

Tây Môn Tú Lâm bật dậy khỏi ghế như lò xo.

Thế này... đột ngột thế này sao?

Các cao thủ ở hàng ghế VIP cũng đồng loạt đứng dậy, nín thở theo dõi khoảnh khắc một võ nhân non trẻ phá vỡ lớp vỏ bọc của mình.

Ánh sao yếu ớt lần đầu tiên lộ diện với thế giới, khoảnh khắc trọn vẹn khi một võ nhân dùng tâm tưởng của mình để tự phát sáng.

Khán giả cũng nín lặng.

Họ không hiểu về võ học cao siêu, nhưng họ biết ngay lúc này đây, một điều gì đó phi thường đang diễn ra.

Đó là khoảnh khắc một ngôi sao ra đời, một tân tinh tìm được vị trí của mình giữa vũ trụ bao la và lần đầu tiên phun trào sắc màu rực rỡ.

Và thế là, ngôi sao mới cất tiếng khóc chào đời.

Khoảnh khắc đó, khán giả đồng loạt Hộc một tiếng, như thể không khí trong phổi bị rút sạch.

Chỉ còn lại một thanh kiếm.

Rõ ràng là thấy người cầm kiếm, nhưng nhìn người thì không thấy kiếm, nhìn kiếm thì không thấy người, ranh giới giữa hai bên đã biến mất. Người và Kiếm hòa làm một, hình ảnh hoàn thiện của một Kiếm khách.

Là Người cũng là Kiếm, là Kiếm cũng là Người, đang nhảy múa.

Trong đan điền A Thanh, chân khí các loại va chạm hỗn loạn, chen lấn xô đẩy nhau, thằng nào cũng đòi chui ra trước.

Khoảnh khắc kết tinh thành ánh sao đầu tiên, dù là tiên khí của Đạo Gia hay Ma Khí của Ma Công, không ai muốn bỏ lỡ cơ hội chứng minh sự tồn tại của mình. Thế là tất cả ùa ra cùng một lúc.

Những đường kiếm mềm mại, uyển chuyển như sóng lượn. Những dải kiếm cương đầy màu sắc: màu vàng ấm áp như ráng chiều, màu xanh đầy hy vọng của mùa xuân, màu đen kịt của oán hận dai dẳng, màu trắng lạnh lẽo vô tình, và cả màu đỏ dâm dục lẳng lơ. Năm cánh hoa sắc màu cùng bung nở.

Ngũ sắc, năm màu cơ bản của vạn vật, sắc màu của cả thiên hạ.

Hàng ngàn hàng vạn kiếm cương bay lượn như cánh hoa, trôi lững lờ, quấn quýt lấy nhau nô đùa, xoáy tròn, vọt lên cao, tạo nên vũ điệu sắc màu rực rỡ chiếu sáng khắp bốn phương.

Một tuyệt cảnh tưởng chừng như kéo dài mãi mãi, và người ta mong nó sẽ kéo dài mãi mãi.

Nhưng cái đẹp bao giờ cũng mong manh, sớm nở tối tàn.

Sắc màu lấp đầy trời đất dần tan biến.

Tiếng than “Aaa...” đầy tiếc nuối đồng loạt vang lên từ tất cả mọi người.

Và ở trung tâm, A Thanh mở mắt.

「 Phù. Cũng thường thôi, chả có gì ghê gớm. 」

『 Tây Môn tiểu thư? Vừa rồi, rốt cuộc là, cái gì thế...? 』

Giọng Công Tôn Yêu Nghệ run lên vì phấn khích. Cô không thể tin vào những gì mắt mình vừa thấy.

『 Vừa rồi, võ công đó, rốt cuộc là thứ gì? 』

Thấy Công Tôn Yêu Nghệ dồn dập hỏi, A Thanh chỉ nghiêng đầu ngơ ngác.

「 Hả? Tôi vừa làm gì à? Xin lỗi nhé, đang đấu mà lại đứng đần mặt ra  một lúc. Nhưng mà tôi vừa " Vượt Qua Bức Tường " rồi đấy. Giờ hãy gọi tôi là Siêu Tuyệt Đỉnh Thanh... à không, gọi tắt là Siêu Tuyệt Thanh nhé? Nào, làm ván nữa— 」

A Thanh loạng choạng rồi ngồi phịch xuống đất.

Giống như lúc tập xong bài Nhu Liễu Nhuyễn Luyện, toàn bộ cơ bắp trên cơ thể nàng đồng loạt đình công, gào thét: "Đến giới hạn rồi, giết tao đi còn hơn".

「 Ơ, ơ? 」

A Thanh định vận khí để gượng dậy, nhưng hoảng hốt nhận ra đan điền trống rỗng. Thật sự không còn một giọt nội công nào, sạch bách như bị vét nồi.

Cả đời chưa bao giờ nàng để cạn kiệt đan điền đến mức này nên càng hoảng loạn hơn.

Thứ duy nhất còn sót lại là cục Phá Thiên Ma Khí cứng đầu như đá tảng nằm lì một chỗ. Đằng nào cũng không dùng được nên coi như không có. Nhưng ngay cả cái phần nhỏ nhoi có thể di chuyển được cũng biến mất sạch, là sao?

Lên Siêu Tuyệt Đỉnh là bị "Reset server" về cấp 1 à? Không phải hồi đầy bình mà là xả sạch bình sao?

「 Ừm. Cái đó. Chắc tôi không đấu tiếp được rồi. Xin lỗi nhé. Đang vui thì đứt dây đàn, tôi phải xin rút thôi. Này, trọng tài— 」

Đúng lúc A Thanh định gọi trọng tài để xin thua.

Rầm rầm... Sàn đấu trên thuyền rung chuyển dữ dội, lắc lư một hồi rồi Rào rào!, sập tan tành.

Ùm!

A Thanh rơi tòm xuống dòng Đại Vận Hà.

May mắn là mặt nước đầy những mảnh gỗ lớn nhỏ trôi lềnh bềnh, A Thanh định bám vào một khúc gỗ chắc chắn thì—

Đừng có mơ! Toàn bộ cơ bắp của A Thanh dường như đang gào lên như thế.

Vừa rồi nàng đã vô thức thi triển thần uy vượt xa cảnh giới bản thân, nên cơ bắp toàn thân đã bị hành hạ đến mức cực hạn. Và giờ chúng đang trút cơn thịnh nộ lên chủ nhân. Sự trả thù của cơ bắp chính là hiện tượng kinh khủng nhất trần đời: Chuột rút.

「 Á! Chuột! Chuột rút! Ực, ọc, cứu! Cứu với! 」

Không chỉ tay chân, mà cơ vai, cơ lưng, cơ cổ cũng thi nhau co giật điên cuồng. Thậm chí cả cơ hàm cũng rút. Tại sao đến cả mồm cũng bị chuột rút thế này!

A Thanh không biết rằng chuột rút cơ hàm cũng khá phổ biến, nhất là khi ăn uống quá nhiệt tình.

Nhưng cái nàng nên ngạc nhiên là cơ bụng. Chuột rút cơ bụng mới là hiếm gặp.

「 Ớ... ục... ọc... khụ... éc. 」

Cơ hàm co cứng khiến A Thanh không thể hét lên tử tế, chỉ biết uống nước no bụng. Nước sộc vào mũi khiến khí quản nóng rát như lửa đốt, đầu óc quay cuồng.

Cứu, ai cứu tôi với...

Trong lúc ý thức dần lịm đi, hình như nàng nhìn thấy gương mặt sư phụ.

Một cái kết vừa hoành tráng vừa bi thảm cho đại hội võ lâm.

Vốn dĩ theo kịch bản, sau khi kết thúc trận đấu, Quán quân và Á quân sẽ chào khán giả trong huy hoàng.

Nhưng nhờ ơn A Thanh dỡ bỏ cái sàn đấu quá nhanh gọn nên phần lễ nghi này bị hủy bỏ.

Bên lề một chút, các thành viên ban tổ chức Võ Lâm Minh đã thực sự khóc thét.

Đầu tiên là Ban Quân sự, những người phải vò đầu bứt tai lập lại kế hoạch kiểm soát đám đông từ đầu vì mọi thứ lộn tùng phèo.

Tiếp theo là Ban Tài chính, những người đang tính chuyện tháo dỡ sàn đấu đem gỗ đi bán thanh lý, giờ chỉ biết câm nín trước nỗi kinh hoàng vũ trụ khi nhìn đống gỗ vụn trôi sông.

「 Ơ, con á? Con làm thế thật á? 」

A Thanh chớp chớp mắt.

Thân Kiếm Hợp Nhất? Mình hợp thể với kiếm á?

Vô lý. Người với kiếm hợp thể kiểu gì?

Nhìn cái bản mặt ngơ ngác đó, Tây Môn Tú Lâm thất vọng tràn trề.

Hỏng rồi. Cái đồ ngốc này.

Hóa ra chỉ là vô tình bộc phát trong lúc vô thức mà thôi.

Dù sao thì, dù bản thân nó không nhớ, nhưng cơ thể đã một lần thực hiện được thì cũng coi như là tín hiệu tốt. Hơn nữa nó đã đạt đến Siêu Tuyệt Đỉnh, quả là đứa đệ tử đáng tự hào.

Nhờ vậy kỷ lục Siêu Tuyệt Đỉnh trẻ nhất lịch sử đã được thiết lập lại.

Nữ võ nhân Tây Môn Thanh, vừa tròn đôi mươi. Kỷ lục này sẽ được lưu danh thiên cổ trong võ lâm sử!

May mắn thay, màn "tấu hài" của A Thanh không được ghi vào sử sách.

Quán quân Tiềm Long Bí Võ Hội trẻ nhất, nữ quán quân đầu tiên, đồng thời là người trẻ nhất và nữ nhân đầu tiên đạt cảnh giới Siêu Tuyệt Đỉnh - chủ nhân của những kỷ lục kinh thiên động địa ấy, ngay sau đó lại suýt chết đuối vì bị chuột rút toàn thân.

Thật là một cái kết "lãng xẹt".

Cũng may Tây Môn Tú Lâm luôn theo dõi sát sao, lập tức ngự kiếm bay ra, dùng kỹ năng "tìm đệ tử" đã được tôi luyện qua những lần ném bom hạt nhân để vớt nó lên.

Nếu không thì lịch sử võ lâm đã phải ghi nhận một câu chuyện bi thương nhất mọi thời đại.

Nếu lúc đó đệ tử Thần Nữ Môn không chết đuối thì đã có Võ Thiên Đại Đế thứ hai, Võ Thiên Võ Hậu xuất hiện rồi, chậc chậc...

Những lời giả định vô nghĩa như thế.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!