[200-300]

Chương 202 - Long Phượng Chi Hội (16)

Chương 202 - Long Phượng Chi Hội (16)

A Thanh sải bước hiên ngang đi lên tầng trên.

Những người liên quan lục tục theo sau, và một số người hiếu kỳ cảm thấy xem đánh ghen còn vui hơn là ngồi ngắm mặt Bành Đại Sơn cũng len lén nhập hội.

Thế là tại tầng bảy, giữa lúc hai người đang đối mặt nhau, Mộ Dung Chu Hy là người khai hỏa trước:

「 Ngươi. Đừng tưởng ta sẽ cảm ơn ngươi. Ngươi nghĩ chuyện này do ai mà ra hả. Vừa đánh vừa xoa à? 」

Nghe vậy, Đường Nan Nhi lập tức nổi đóa.

【 Woa, nhìn cái thái độ lồi lõm kìa. Thanh Nhi, nhìn đi, đã bảo là không cần phải nể nang gì loại này mà? Dù có là kẻ thù không đội trời chung thì vừa rồi cũng phải nói được câu cảm ơn chứ? Này, nhóc con, nhóc thấy thế nào? Chị nhóc cư xử thế có được không? 】

『 Ơ…… Tỷ tỷ? 』

「 Gì, gì chứ! Ta làm gì sai nào! Vốn dĩ hai người chẳng là gì của nhau mà lại cố tình gây hiểu lầm, đấy là lỗi của ai hả!? Tự biên tự diễn cái màn kịch gây hiểu lầm đó rồi bắt người ta phải chịu trách nhiệm vì đã hiểu lầm, thế là công bằng à!? 」

Đó là lời phản bác hùng hồn của Mộ Dung Chu Hy.

Lông mày và đôi vai Mộ Dung Tuấn xị xuống.

Đôi mắt to tròn y hệt chị gái bắt đầu rưng rưng, chực trào nước mắt.

「 Tuấn, Tuấn à sao em lại thế? Sao lại nhìn chị bằng ánh mắt đó? Đừng thế mà. Em không bênh chị nữa à? 」

『 Ư, ưng…… 』

【 Tsk tsk. Hay ho gớm nhỉ. 】

Đường Nan Nhi tặc lưỡi.

Mộ Dung Chu Hy nhăn mặt khó chịu.

Sao tự nhiên con nhỏ đó lại biến thành con tỳ nữ trung thành thế kia? Có phải cái con mụ đòi hạ độc vì dám bắt chuyện với tướng công khi chưa được chính thất cho phép lúc nãy không vậy?

Nhưng quan trọng hơn là thằng em trai chẳng giúp được gì cả.

Không những không giúp được gì, nó còn đang trở thành động lực để cái tam giác lương tâm trong lòng nàng xoay tít mù.

Ta cũng cần, ta cũng cần một người phát ngôn bênh vực ta.

Mộ Dung Chu Hy quay sang nhìn đám tùy tùng của mình.

Nhưng hội chị em cây khế này đã rụng mất một nửa vì mải ở lại tầng dưới ngắm dung nhan ngọc ngà của Ngọc Kỳ Lân rồi.

Số còn lại thì lén lút nhìn đi chỗ khác, tránh ánh mắt của nàng.

Ý bảo là vụ này hơi khó đỡ rồi.

「 Ư hự. 」

『 Thôi được rồi. Ta cũng chẳng mong cô cảm ơn, giúp xong mà cứ như mắc nợ thế này thì thà đừng giúp còn hơn. Mà này, Mộ Dung tiểu thư? Rốt cuộc cô còn định tiếp tục cái trò võ mồm ấu trĩ này đến bao giờ mới hả dạ đây? Hay là phải để ta bắt đầu bằng câu hỏi: Có phải vì lòng dạ cô hẹp hòi quá nên không còn chỗ chứa cho sự chân thành không? 』

「 Ngươi, ngươi! Sao ngươi dám nói thế! 」

『 Haizz. Ý ta là, nếu cô tự tin thắng ta bằng lời nói thì có muốn thử một trận ra trò không? 』

「 I, Iii! 」

Đã từng nếm mùi lợi hại từ cái mỏ hỗn của A Thanh, Mộ Dung Chu Hy nuốt cục tức xuống.

Gì mà không còn chỗ chứa cho sự chân thành cơ chứ.

Mới mở đầu bằng cú đấm nhẹ nhàng mà đã thâm thúy thế này rồi, giờ mà bảo làm một trận ra trò thì ai mà chẳng rén.

『 Thế nên nhân tiện hôm nay chúng ta làm rõ một lần đi. Rốt cuộc tại sao cô lại như thế? Định cứ mỗi lần gặp nhau là lại gây sự mệt mỏi thế này à? 』

「 Ngươi không biết mà còn hỏi à? Ngươi làm ta mất mặt, nhục nhã ê chề như thế còn gì! Giờ lại định đóng vai nạn nhân à? 」

『Nếu cô nói về vụ thi uống rượu, thì chẳng phải là do Mộ Dung tiểu thư tửu lượng kém nên mới say xỉn làm loạn sao? Ta thấy tiểu thư sắp không ổn nên đã nhường phần thắng rồi còn gì.』

「 Ai mượn ngươi nhường? Ngươi nghĩ ta sẽ rớt nước mắt cảm động vì cái sự nhường nhịn rẻ tiền đó chắc? Là ai thì cũng điên tiết lên thôi! 」

『 Thế nếu ta không nhường thì sao? Cô có biết lúc đó ta chưa uống hết một nửa tửu lượng của mình không? Nói thật nhé, nếu ta không nhường thì kết quả cũng thế thôi, hoặc có khi cô còn say bí tỉ rồi làm trò cười cho thiên hạ thê thảm hơn ấy chứ? 』

「 Thế thì thà cứ để như vậy đi! Một mình ngươi đóng vai người tốt, người cao thượng, người hiểu biết, giành hết cái thơm về mình! Thà mang tiếng là con sâu rượu thua cuộc còn hơn là mang tiếng được nhường mà lại lấy oán báo ân, trở thành con đàn bà vong ơn bội nghĩa! 」

『 Ra là cô cũng biết điều đó cơ đấy. 』

Ánh mắt lạnh lùng của đám đông như những mũi kim châm vào lòng Mộ Dung Chu Hy.

Mộ Dung Chu Hy thở hồng hộc vì tức.

A Thanh thở dài thườn thượt.

『 Vốn dĩ người bày ra cái lôi đài uống rượu ở tầng một để thu hút cả Long Phụng Chi Hội đến xem chẳng phải là Mộ Dung tiểu thư sao? Nếu ngay từ đầu chúng ta cứ lẳng lặng đối ẩm ở tầng bảy này thì đâu đến nỗi cô phải, ừm, công khai đặc điểm cơ thể của mình như thế. 』

「 Đừng có gọi là đặc điểm cơ thể! V, với lại, nếu thế, nếu ngươi nói trước là ngươi uống tốt thế thì đã khác! 」

Đám tùy tùng của Mộ Dung Chu Hy cúi gằm mặt xuống.

Chu Hy à, cô còn định nói mấy lời khó nghe đến bao giờ nữa.

Nếu người ta bảo uống tốt thì cô sẽ lén uống nước lã cho đến khi người ta say chứ gì, lạ gì cái nết của cô.

『 Chà, được rồi. Xin lỗi nhé, Mộ Dung tiểu thư. Tại tửu lượng ta hơi tốt quá. Và cũng xin lỗi vì đã nhường cô trong cuộc thi uống rượu. Ta chỉ sợ cô say quá làm chuyện dại dột thôi chứ không có ý xấu đâu. 』

「 Lại nữa! Lại nữa! Chỉ có ngươi là người tốt thôi hả!? Chỉ có ta là con mụ xấu xa thôi sao! 」

『 Nếu tửu lượng của ta kém thì người làm trò cười đã là ta rồi. Chắc chắn Mộ Dung tiểu thư cũng tự tin mình sẽ thắng mà. Vậy thì, rốt cuộc cô ghét ta ở điểm nào? Đến mức phải bày ra cái bẫy hoành tráng như thế? 』

「 Ngay từ đầu chính ngươi là kẻ đã sỉ nhục ta thậm tệ còn gì! Những lời lẽ xúc phạm đó, cả đời này ta chưa từng nghe ai nói nặng lời với mình như thế cả! 」

『 Chẳng phải tiểu thư là người gây sự trước sao? Thú thật, cô chê ta mặt mũi xấu xí hay thân hình thô kệch thì ta cũng chỉ cười trừ cho qua thôi, nhưng cô lại vơ đũa cả nắm sỉ nhục Thần Nữ Môn thì làm sao ta nhịn được? 』

「 C, cái đó……, chỉ là, thì, ý ta là ngươi mặc vào trông như cái bang chứ ta không có ý bảo đạo phục của Thần Nữ Môn là đồ cái bang……? 」

Mộ Dung Chu Hy cố vớt vát bằng một lời biện hộ yếu ớt.

Bởi vì đó đúng là lỡ lời thật.

Vốn dĩ nữ đạo sĩ chân chính, tức là nữ đệ tử của Cửu Phái Nhất Bang rất hiếm gặp. Số người lên được tầng bảy lại càng hiếm hơn.

Họ thường tỏ vẻ thanh cao, đi theo sư huynh sư đệ ở tầng năm, hoặc tụ tập riêng một góc.

Nên mấy nữ đệ tử đạo môn mà các tiểu thư thế gia hay gặp, thực chất toàn là mấy cô nương chán ngấy cảnh sống trên núi xuống núi chơi bời.

Mấy cô đó cứ mở miệng ra là kêu ca sư môn khắc nghiệt thế này thế nọ.

Thế nên nàng mới vô tình coi thường.

『 Vậy ra đó cũng toàn là hiểu lầm của ta sao? Được rồi. Vậy xin lỗi vì đã hiểu lầm, và xin lỗi vì đã không giữ được bình tĩnh mà buông lời khiếm nhã với cô. Xin lỗi nhé. 』

「 Iiii! Đã bảo là, tại sao! Tại sao cứ cái kiểu đó! 」

Mộ Dung Chu Hy bắt đầu thấy hoa mắt chóng mặt.

Hay nói đúng hơn là sợ hãi.

Con ả này quyết tâm dìm chết mình đây mà.

Lúc trước Mộ Dung Chu Hy bảo lỗi tại A Thanh gây hiểu lầm, A Thanh đã xin lỗi.

Giờ A Thanh lại bảo lỗi tại mình hiểu lầm và xin lỗi tiếp, thà rằng nó cãi lại như lúc trước còn đỡ, đằng này cứ thế này thì Mộ Dung Chu Hy sẽ trở thành kẻ xấu xa hoàn toàn trong mắt mọi người.

『 Vậy thì chắc việc cô hùng hổ gây sự với ta ngay từ đầu cũng phải có lý do chứ nhỉ? Vừa gặp mặt đã chê bai ta xấu xí, thân hình thô tục, lý do là gì vậy? 』

Mộ Dung Chu Hy thấy oan ức quá.

Oan ức vì một mình mình mang tiếng ác, tủi thân vì ngực nhỏ, lại còn bị con bé ngực to sỉ nhục nên càng oan ức hơn.

Thế là sự ức chế bùng nổ tại đây.

「 N, Ngươi cứ cố tình lắc lư cái bộ ngực đó trước mặt ta còn gì! Thế là không được! Đã to như thế thì phải biết ý chứ! 」

Nước mắt tủi hờn trào ra từ khóe mắt Mộ Dung Chu Hy.

Cả hội trường chìm vào im lặng đầy ái ngại.

Mộ Dung Chu Hy quả nhiên có tài năng thiên bẩm trong việc tạo ra bầu không khí nghiêm trang mỗi khi nổi đóa!

A Thanh ngập ngừng lên tiếng.

『 Ưm. Mộ Dung tiểu thư. Ta cũng ngờ ngợ rồi, nhưng có phải hễ thấy ai ngực to là cô đều gây sự không? 』

「 Phải đấy! Ta gây sự đấy! Được chưa! Biến ta thành con mụ đanh đá xấu xa nhất thiên hạ rồi thì ngươi hả dạ chưa! Sao chỉ có ngươi là làm quá lên thế! Lúc nào ta chẳng làm thế, sao mỗi ngươi là phản ứng thái quá vậy hả! 」

『 Ý cô là ta nhạy cảm quá sao? Tức là những người khác đều cam chịu cái thói hống hách, à không, cái tính nết của cô? 』

「 Cái gì? Hống hách? Ngươi nói ai- 」

『 Khoan đã! Cô nương kia. Đúng rồi. Chính cô. 』

Người phụ nữ bị A Thanh chỉ điểm ấp úng mở lời. Nhìn qua là biết đây cũng là nạn nhân từng bị Mộ Dung Chu Hy "khẩu nghiệp".

【 Chuyện là, cứ mỗi lần như thế thì chúng tôi lại nghĩ 'A, con ả kia, à không Mộ Dung tiểu thư lại lên cơn rồi' nên…… 】

『 Vậy các cô không phản kháng gì sao? 』

【 Thì cũng nghĩ là vỏ quýt dày có móng tay nhọn thôi. Với lại, cô ấy là người của Mộ Dung Thế Gia, phải tầm cỡ như Trần Tuyết  tỷ tỷ mới dám bật lại, chứ gia tộc nhỏ bé như chúng tôi mà dây vào thì chẳng được tích sự gì. 】

Nói rồi cô nàng lén lút nhìn Mộ Dung Chu Hy với vẻ e dè.

『 Cô nương? Cô có muốn nói gì thêm không? 』

【 Thú thật thì, cũng chẳng thấy khó chịu lắm đâu, Mộ Dung tiểu thư đường đường là Kiếm Hoa mà cứ nhìn thấy tôi là ghen lồng lộn lên, nghĩ cũng thấy sướng sướng ấy chứ. 】

「Ai, ai ghen tị chứ! Ta không thèm ghen tị nhé! Ai thèm ghen tị với mấy tảng mỡ thừa đó chứ!」

「 Chu Hy à, thôi đi. Thôi đi mà. Chu Hy, lau nước mắt đi nào, ừ? Trôi hết phấn bây giờ. Ừ? 」

Đám tùy tùng của Mộ Dung Chu Hy xúm lại, người thì lau nước mắt, người thì canh chừng như sợ nàng lại lao vào cắn người ta.

Có vẻ như được tiếp thêm dũng khí, cô nương kia bắt đầu tuôn một tràng.

【 Với lại, Mộ Dung tiểu thư có làm thế thì chúng tôi cũng thấy phản bác lại hơi... sao sao ấy. 】

『 Sao sao là thế nào? 』

【 Thì, chuyện đó mà. Kiểu như, người không có thì được quyền chê bai người có, chứ người có mà chê người không có thì kỳ lắm. Tại thấy tội nghiệp…… 】

【 Đúng đấy. 】

【 Chuẩn luôn. 】

Nhiều cô nương khác cũng gật đầu tán thành. Ai nấy đều là những người sở hữu "đặc điểm" giống nhau và đều từng bị Mộ Dung Chu Hy móc mỉa.

Quê của A Thanh cũng có cái lý lẽ tương tự.

Người nghèo chửi người giàu thì được, chứ ngược lại thì không xong. Vì thế là quá đáng.

Người da đen chửi người da trắng thì được, chứ ngược lại là ăn đòn. Vì ông chủ mà còn chửi nô lệ thì quá đáng lắm. Thà cứ chửi đổng rồi để người ta yên thân đi hái bông còn hơn.

「 Cái gì! Này! Tội nghiệp á!? Sao các ngươi dám! Chỉ vì có tí mỡ thừa trước ngực mà dám coi thường người khác à! Ta ghét nhất là mấy con ngực to các ngươi ở điểm đấy đấy! 」

【 Ơ, Mộ Dung tiểu thư, xin lỗi nhưng chúng tôi không coi thường những người ngực nhỏ, chúng tôi chỉ thấy tội nghiệp Mộ Dung tiểu thư thôi. 】

「 Này! Ngươi! 」

【 Với lại, nếu cô định nhét cái gì vào thì cũng phải cố định cho kỹ chứ, có lần tôi thấy bên cao bên thấp lệch hẳn đi. Lần trước còn thấy nó tụt xuống tận chấn thủy (ức) xong cô phải vội vàng kéo lên....... Nhưng mà cũng chẳng dám nói. 】

Đã trót phóng lao thì phải theo lao, cô nương kia tung luôn cú chốt hạ chí mạng.

Huyết áp của Mộ Dung Chu Hy tăng vọt theo chiều thẳng đứng.

Bảo sao không điên tiết cho được khi nghe người ta bảo bao lâu nay nhịn mình vì thấy mình "tội nghiệp".

「 Lũ, lũ, lũ xấu xí các ngươi! 」

Tuy nhiên, chẳng ai có vẻ bị tổn thương bởi lời nói đó.

Vì tuy không sánh được với Ngũ Đại Thế Gia, nhưng họ cũng là con gái của những gia tộc thống trị một vùng, dù là trang viên nhỏ hay thành thị lâu đời.

So với Mộ Dung Chu Hy thuộc Ngũ Hoa thì có kém cạnh đôi chút, nhưng nhan sắc cũng chẳng phải dạng vừa đâu.

Với bối cảnh như vậy, dù không bằng Ngũ Đại Thế Gia thì ở quê nhà họ cũng đều là công chúa cả.

Chính Mộ Dung Chu Hy mới là người bị sốc nặng nhất.

「 Các ngươi, tất cả các ngươi đều nhìn ta bằng ánh mắt đó, không, không được, sao các ngươi dám! Không, đừng, đừng nhìn ta như thể ta đáng thương hại thế chứ! 」

Mộ Dung Chu Hy lùi lại từng bước một, rồi bất ngờ hất tay đám tùy tùng ra, quay lưng bỏ chạy thục mạng.

Nhìn theo bóng lưng ấy, A Thanh thầm nghĩ, ừm, chuyện thành ra thế này kể cũng thấy hơi có lỗi thật.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!