A Thanh bật cười thành tiếng.
Xem ra bà chị này lại đi mách lẻo với em trai rồi.
「 Sao thế, người ta bảo gì nào? 」
『 Một nữ nhân đột nhiên gây sự rồi làm người ta mất mặt trước bao nhiêu người. Thậm chí, còn ra tay đánh người ta đau nữa. 』
「 Ồ ồ? Đánh á? Thế bị đánh vào đâu? 」
『 Cái đó thì em không biết ạ. 』
Đường Nan Nhi thốt lên một tiếng "Ha", á khẩu không nói nên lời.
Sau đó nàng nói với giọng điệu không thể tin nổi.
【 Ha... Cái này giờ còn nói dối cả em trai mình nữa cơ à? Này nhóc. Gây sự và làm người ta mất mặt vốn là nghề của chị nhóc đấy nhé? Chị nhóc cứ thấy ai ngứa mắt là gây sự thôi. Tuy không chính xác trăm phần trăm nhưng đại khái là thế. 】
『 Tỷ tỷ của em á? 』
【 Chứ sao. Tại mọi người cứ tặc lưỡi bảo 'Haizz con bé tội nghiệp' rồi bỏ qua cho, nên giờ nó tưởng nó được quyền làm thế. Xong rồi đen đủi đụng phải thú dữ nên bị bật lại thôi, hiểu chưa? 】
Đôi mắt Mộ Dung Tuấn dao động dữ dội.
『 Thật, thật ạ? Thanh tỷ tỷ, Đường tỷ tỷ nói thật ạ? Tỷ tỷ của em…… 』
「 Ừm. Theo những gì tỷ thấy thì đúng là người như thế thật. Sơn, Sơn có biết không? 」
【 Không biết. Cũng chẳng quan tâm. Chỉ biết là một nữ nhân khá phiền phức thôi. 】
「 Định trốn trách nhiệm một mình à, chơi thế ai chơi? 」
A Thanh chọc nhẹ vào sườn Bành Đại Sơn, rồi ôm lấy Mộ Dung Tuấn đang hoang mang tột độ vì biết được bộ mặt thật của chị mình, an ủi.
「 Dù tỷ tỷ của Tuấn có là người như thế nào đi nữa, thì Tuấn là gia đình nên vẫn phải bênh vực chứ. Đừng làm cái mặt kiểu 'Sao chị lại như thế' như vậy. 」
『 A! Vâng! 』
【 Thanh Nhi đúng là, tâm hồn đẹp quá, ta cảm động muốn khóc luôn. 】
Đường Nan Nhi chêm vào một câu nịnh nọt, khiến Bành Đại Sơn tặc lưỡi chê trách.
【 Tsk tsk. Dạy trẻ con cái gì thế không biết. Chính vì là gia đình nên càng phải nghiêm khắc dạy bảo chứ? 】
「 Cái đó chỉ áp dụng khi làm chuyện sai trái tày trời thôi. Kiểu như đi đứng ra bảo lãnh vay nợ thì dù có phải đánh gãy chân cũng phải dạy cho một bài học. Còn mấy chuyện vặt vãnh thì cứ bênh vực là đúng rồi còn gì? 」
【 Đúng đúng. Thanh Nhi nói gì cũng đúng. 】
【 Những chuyện vặt vãnh tích tụ lại sẽ thành thói quen xấu đấy. 】
【 Hứ, mặc kệ ngươi. 】
「 Những chuyện vặt vãnh tích tụ lại sẽ thành nỗi uất ức đấy. Vốn dĩ người đang ấm ức thì có nói lý lẽ cũng chẳng vào tai đâu? Chỉ là cãi nhau vặt vãnh, mất mặt chút đỉnh mà người nhà lại còn hùa vào bảo 'Lỗi tại mày', thì càng tủi thân hơn chứ sao. 」
【 Chuẩn luôn chuẩn luôn. Thanh Nhi nói chí phải. 】
【 ……Và kết quả của việc nuông chiều thái quá đó đang ngồi lù lù ngay cạnh cô đấy thôi? 】
【 Cái gì!? Muốn đánh nhau hả? 】
Đường Nan Nhi trừng mắt, tay thò vào trong áo.
A Thanh lắc đầu can ngăn.
「 Nan Nhi à. Cất độc đi. Nói chuyện bằng mồm thôi. Bằng mồm. 」
【 Hừ. Tiếc thế…… 】
「 Sơn cũng cẩn thận đấy. Con bé này dùng độc thật đấy. 」
【 Hừm. Nói cứ như thể 'Chó nhà tôi biết cắn đấy' vậy. 】
Nghe thế, Đường Nan Nhi gầm gừ.
【 Ha, tưởng bà đây không cắn được chắc? Tốt nhất là tránh xa Thanh Nhi ra trước khi bà cắn thật. Không, bà sẽ rình cơ hội cắn cho phát đấy, liệu hồn mà chuẩn bị tinh thần đi. Hứ. 】
A Thanh nhìn cảnh đó mà ngẫm nghĩ.
Ừm. Đúng là có chút giống chó thật, kiểu chó cảnh đanh đá ấy.
Thực ra, thể hình của người trong Võ lâm thế gia thường có những đặc điểm rất rõ rệt tùy theo từng gia tộc.
Gọi là di truyền cũng đúng.
Từ nhỏ đã tu luyện võ công nên cơ thể sẽ phát triển theo hướng phù hợp nhất với võ công đó.
Và Võ lâm thế gia lâu đời nghĩa là những đặc điểm cơ thể đó được truyền thừa qua nhiều thế hệ và dần trở thành đặc tính cố định.
Ví dụ như, Gia Cát Thế Gia hiếm khi có người đô con. Gia Cát Lý Huyền là trường hợp đột biến hiếm hoi, chứ bình thường người nhà họ chẳng những không có cơ bắp mà đến thịt cũng chẳng có mấy, da dẻ thì xanh xao như người bệnh , đặc trưng của dân dùng não.
Hà Bắc Bành Gia do đặc thù sử dụng đao dài nên dáng người cao ráo nhưng mình không dày, bù lại cơ bắp cực kỳ săn chắc và sắc nét.
Hoàng Phủ Thế Gia theo đuổi binh khí hạng nặng và quyền pháp nên cơ thể to lớn, dày cơm. Còn Hắc Long Triệu Gia thì đơn giản là dân vùng biên ải Tân Cương nên da dẻ mang màu bánh mật khỏe khoắn.
Còn trường hợp của Mộ Dung Thế Gia thì đặc trưng là dáng người không cao, thân trên mảnh khảnh nhưng thân dưới cực kỳ vững chãi.
Đây là thể hình phù hợp với Song Kiếm của Mộ Dung gia, môn võ theo đuổi sự nhanh nhẹn cực hạn theo trường phái Khoái Kiếm.
Mộ Dung Chu Hy chỉ là kẻ được thừa hưởng dòng máu trực hệ đó quá đậm đặc, trong số những người đậm đặc thì nàng lại là trường hợp tinh khiết nhất, tinh khiết đến mức quá đà mà thôi (Thân trên quá mảnh khảnh = Không có ngực).
...Mộ Dung Chu Hy có hai điều khao khát cháy bỏng nhất trên đời: một là bộ ngực đẫy đà, à không, chỉ cần có chút gì đó gọi là ngực thôi cũng được.
Và điều còn lại, giống như bao tiểu thư thế gia khác, chính là trái tim của Thiên hạ đệ nhất mỹ nam Ngọc Kỳ Lân.
Và khi nghe tin Bành Đại Sơn xuất hiện ở Long Phụng Chi Hội - một sự kiện hiếm có khó tìm, Mộ Dung Chu Hy đã tức tốc chạy đến.
Để rồi nghe được một tin sét đánh ngang tai.
Tin dữ rằng Mộ Dung Chu Hy đã bị cướp mất cả hai thứ mà nàng khao khát nhất trên đời.
「 Không thể nào! Nói dối! 」
『 Ngọc Kỳ Lân bị nắm thóp hoàn toàn rồi. Bị con ả đó hành hạ như Cao Hoàng Hậu hành hạ vua ấy, cứ xin lỗi rối rít, mắt không dám nhìn thẳng, bảo gì nghe nấy, trời ơi, ta nhìn mà còn thấy đau lòng thay…… Thật đấy…… 』
Nói xong cô nương kia rơm rớm nước mắt thật, có vẻ đau lòng lắm.
「 Vô lý, chuyện đó không thể nào xảy ra được! Bành công tử thiếu thốn cái gì mà phải đi cung phụng con ả xấu xí phải che mặt đó chứ!? Ha, ta không tin. 」
Nói rồi nàng sải bước như chạy, vội vã lao lên cầu thang.
Vừa lên đến nơi, đập vào tai nàng là giọng nói trầm ấm mê hoặc lòng người của Ngọc Kỳ Lân.
Và cảnh tượng Mộ Dung Chu Hy nhìn thấy sau khi chen qua đám đông nữ nhân là-
A Thanh đang ngồi sóng vai với Bành Đại Sơn, trên đùi còn bế cả Mộ Dung Tuấn, cả ba đang cười nói vui vẻ như một gia đình hạnh phúc.
「 K, không……! Tuấn……! 」
Giọng Mộ Dung Chu Hy run rẩy.
Rốt cuộc con ả đó định cướp đi bao nhiêu thứ của ta nữa đây.
Bên phải thì cặp kè với Ngọc Kỳ Lân, bên trái thì ừm, con nhỏ kia là ai? Rồi còn dụ dỗ cả em trai mình ngồi lên đùi, ba người cộng thêm một kẻ ăn theo đang trò chuyện rôm rả.
Mộ Dung Chu Hy bủn rủn chân tay, ngồi phịch xuống đất.
『 A! Tỷ tỷ! 』
Nhìn thấy chị mình, Mộ Dung Tuấn nhảy phắt xuống, lon ton chạy lại.
Định sà vào lòng chị thì Mộ Dung Tuấn khựng lại, thấy mắt Mộ Dung Chu Hy đã ngập nước.
「 Tuấn, em! Sao em lại ở cùng với con đàn bà đó!? Rốt cuộc là sao!? Ai cho phép em chơi với loại phụ nữ đó hả! 」
『 Thì, Phụ thân bảo đó là người chị tốt nên bảo em phải thân thiết…… 』
「 Cái gì? Nói lại xem nào. Em bảo gì cơ? 」
『 Phụ thân bảo thế mà…… 』
「 Cái gì! Em! Tại sao Phụ thân lại, với cái loại như nó. 」
Mộ Dung Chu Hy cảm thấy như trời sập.
A Thanh lên tiếng giải thích giúp.
【 Nếu cô nói đến Mộ Dung Thành Dực đại hiệp thì hôm nọ ta có gặp và chào hỏi ngài ấy lúc đang chơi với Tuấn. Chắc là ngài ấy có ấn tượng tốt về ta. 】
「 Sao lại, sao có thể…… 」
Mộ Dung Chu Hy lẩm bẩm trong tuyệt vọng, rồi đột ngột quay sang bắn ánh nhìn tha thiết về phía Bành Đại Sơn.
「 Bành công tử, sao ngài, sao ngài có thể làm thế được. Thà là một trong Ngũ Hoa khác thì thôi đi, đúng rồi, thà là con nhỏ nhà Đường môn kia còn đỡ! Đằng này lại- 」
【 Cái gì!? Cái tên công tử bột chỉ được cái mã đó ta cũng ghét cay ghét đắng nhé? Ai thèm dây dưa với ai? Ta làm sao! 】
Đường Nan Nhi quát lên, khiến Mộ Dung Chu Hy ngớ người ra chớp mắt.
Gì vậy, con nhỏ vừa nãy còn rêu rao chính thất với chả hạ độc sao giờ lại nổi khùng lên thế?
「 D, dù sao thì. Bỏ qua hết đi, tại sao, tại sao ngài lại đi mê mẩn cái con đàn bà xấu xí, che mặt không dám lộ diện đó chứ, hả? Quả nhiên là ngực, ngực đúng không? Bành công tử cũng thích phụ nữ ngực to chứ gì? 」
Bành Đại Sơn thở dài thườn thượt.
Thực ra, tình hình thế này thì dù A Thanh có lộ mặt hay không cũng đều thành bê bối cả.
Thậm chí lúc trước có tin đồn hắn cặp kè với ăn mày, thì đám nữ nhân còn dám ăn mặc như cái bang để lượn lờ trước mặt hắn cơ mà.
Giờ mà tỏ ra thân mật hơn nữa, e rằng chút quan tâm còn sót lại của đám nữ nhân dành cho hắn sẽ chuyển hết thành lòng thù hận trút lên đầu A Thanh mất.
『 Hình như có chút hiểu lầm ở đây. Ta và Tây Môn tiểu thư chỉ là bạn bè kết giao thôi. Mong tiểu thư đừng nói những lời thất lễ với Tây Môn tiểu thư. 』
Nghe vậy, tiếng thở phào nhẹ nhõm đồng loạt vang lên khắp hội trường.
Những tiếng thì thầm vui vẻ bắt đầu lan ra.
【 Không phải người yêu. May quá. 】
【 Đúng là ngoài lúc nãy ra thì chẳng có tí không khí yêu đương nào cả. Chắc chỉ là đùa thôi. 】
【 Phải rồi, Ngọc Kỳ Lân đời nào lại đi thích loại phụ nữ đó chứ. 】
Lấy lại được dũng khí, Mộ Dung Chu Hy bồi thêm một câu chốt hạ.
「 Ngài nói thật chứ? Ngài có thể khẳng định là không có một chút, thật sự không có một hạt bụi tình cảm nam nữ nào không? 」
Lông mày Bành Đại Sơn giật giật.
Nhưng đây đúng là câu hỏi tốt để chấm dứt cái tin đồn nhảm nhí này.
『 Phải. Là tình bạn trong sáng. 』
Bành Đại Sơn nói tiếp.
『 Nhưng mà, tiểu thư là mẹ ta hay sao? Sống đến từng này tuổi đầu mới nghe thấy những lời nực cười như thế. Thật không thể tin nổi. Rốt cuộc tiểu thư lấy tư cách gì mà tra hỏi ta? 』
「 Ơ. Tiểu nữ chỉ là, chuyện là, cái đó, ta. Chỉ là, lo lắng cho Bành công tử thôi ạ…… 」
『 Lo lắng à. Lo lắng cái gì cơ? 』
「 Thì, nhỡ đâu có tin đồn ngài giao du với loại phụ nữ đó thì…… 」
『 Ta giao du với ai thì liên quan gì đến tiểu thư? Với lại, ta vừa bảo Tây Môn tiểu thư là bạn ta rồi còn gì? Tiểu thư có sở thích thóa mạ bạn của người khác, lại còn nói ngay trước mặt người ta thế à? Nói xấu sau lưng thì cũng phải đợi người ta đi khuất chứ? Bản tính tiểu thư vốn dĩ là như thế sao? 』
Mặt Mộ Dung Chu Hy tái mét.
「 Không, không phải thế. Tiểu nữ chỉ là…… 」
Làm gì còn lời nào để bào chữa nữa.
Đôi mắt Mộ Dung Chu Hy ngân ngấn nước.
Vừa oan ức vừa tủi thân, nước mắt cứ thế trào ra.
Thấy vậy, Mộ Dung Tuấn nhảy ra chắn trước mặt chị mình hét lớn.
『 Đừng có bắt nạt chị em! 』
A Thanh thở dài thườn thượt.
Cũng không phải người lạ, quen biết cả Tuấn lẫn bố nó, không thể trơ mắt nhìn con gái nhà người ta bị vùi dập tơi tả thế được.
「 Thôi nào. Chỉ là ta với Mộ Dung tiểu thư hay đấu võ mồm với nhau nên lỡ lời chút thôi, đừng dồn ép cô ấy quá. Nan Nhi cũng hay chỉ trỏ ta thế này thế nọ nhưng đâu phải do bản tính nó xấu xa đâu? 」
【Không. Con ả đó là bản tính xấu xa thật đấy. Tại được nuông chiều quá nên hỏng người rồi. 】
【 Cái gì! Muốn chiến hả? 】
「 Đấy thấy chưa. Huynh cũng nói nặng lời với Nan Nhi còn gì? Ta với Mộ Dung tiểu thư cũng hay nói năng bạt mạng với nhau thế đấy. Mộ Dung tiểu thư thực ra cũng tốt tính? Ừm? Tốt tính mà nhỉ? Không phải người xấu đâu? 」
【 Vừa rồi chính cô cũng không chắc chắn còn gì? 】
「 Thì đại khái quan hệ là như thế. Đúng không nào? Mộ Dung tiểu thư? 」
『 Đ, đúng vậy. Chúng ta là chỗ hay nói thẳng với nhau mà. 』
Bành Đại Sơn nhìn với ánh mắt đầy nghi ngờ, nhưng rồi cũng thở dài.
【 Ra là ta không hiểu chuyện nên đã thất lễ rồi. Mộ Dung tiểu thư, cho ta xin lỗi. 】
『 A, không sao đâu ạ. Ta cũng lỡ lời gây hiểu lầm mà. Ha, ha ha……. 』
Mộ Dung Chu Hy cười gượng gạo.
Thấy thế, A Thanh lại lên tiếng.
「 Ta với Mộ Dung tiểu thư còn chút chuyện cần "tâm sự mỏng" vẫn chưa nói hết, Sơn chờ ở đây một lát nhé? Mộ Dung tiểu thư, chúng ta lên tầng 7 nói chuyện chút được không? 」
0 Bình luận