[200-300]

Chương 206 - Tỷ Võ Nào (4)

Chương 206 - Tỷ Võ Nào (4)

Việt Nữ Kiếm Quyết được thi triển một cách nhu hòa.

Quỹ tích kiếm vẽ thành một đường vòng cung tròn trịa, rồi bất chợt ngoặt xuống dưới rồi nảy lên hệt như nét "Móc câu" trong thư pháp. Cánh tay phải đang ép sát vào người bỗng vung ra, đâm chéo từ trái sang phải hướng lên trên.

Bành Thảo Lư lách người xoay tròn, lưỡi mộc kiếm đâm vào hư không, sượt qua đường cong thắt lưng nàng trong gang tấc.

Mái tóc của Bành Thảo Lư xõa tung ra, ngay khoảnh khắc đó, mắt A Thanh lóe sáng.

Hở sườn!

A Thanh rụt kiếm về, giơ tay lên cao.

Thanh mộc kiếm chém bổ xuống đầy uy lực, nhắm thẳng vào đỉnh đầu Bành Thảo Lư.

Lưỡi kiếm len lỏi giữa làn tóc rối tung của Bành Thảo Lư. Thế nhưng, cảm giác đánh trúng lại không hề có, hệt như chém vào khoảng không vô định-

Bốp! Thế giới của A Thanh quay cuồng.

Bành Thảo Lư xoay người, cây gậy sắt trên tay nàng quét một đường sát đất, lực ly tâm từ cú xoay tròn cực lớn khiến khối sắt đập mạnh vào bắp chân trên mắt cá của A Thanh.

Hai chân A Thanh bỗng chốc lơ lửng giữa không trung, cả người nghiêng sang một bên rồi ngã sõng soài xuống đất, vai đập mạnh xuống trước.

『 Á, hự... 』

Tiếng rên rỉ nghe có vẻ hơi nhẹ so với cú ngã trời giáng đó. Dù cho bị quật vào chân đến mức cả người bay ngang trên không trung.

Nàng bật dậy ngay, xoa xoa bắp chân vài cái, xoay vai rồi lại nắm chặt lấy kiếm.

Và lại qua thêm hai mươi hiệp nữa.

Lần này, A Thanh lãnh trọn một đòn vào đùi dưới xương chậu, rít lên một tiếng qua kẽ răng rồi vừa xuýt xoa vừa xoa chỗ đau.

Gia Cát Lý Huyền nhìn cảnh đó với vẻ mặt tái mét, rụt rè lên tiếng.

【 Bành Tỷ? Tỷ nương tay chút được không... 】

「 Thế này mà còn đòi nhẹ hơn á? Ta cũng đâu thể cưỡng ép hãm tốc độ lại được. 」

Bành Thảo Lư không cầm đại đao mà đang cầm một cây gậy sắt đầu tù. Tính cả cán thì đây là một khối sắt đặc dài đến sáu thước rưỡi.

Chỉ riêng trọng lượng đã ngót nghét hai mươi cân.

Loại binh khí hạng nặng này không thể dùng sức cơ bắp thuần túy để vung vẩy được.

Chỉ có thể nương theo dòng chảy, dùng chính trọng lượng của vũ khí để đè bẹp đối thủ. Nếu không va chạm thì xoay tròn để lấy đà, nếu va chạm thì mượn phản lực đó để vẽ tiếp những vòng tròn lớn không ngừng nghỉ.

Bành Thảo Lư chỉ đơn giản là giữ chặt lấy thanh đao , nên việc bảo nàng "đánh nhẹ thôi" là điều bất khả thi về mặt vật lý.

『 Thảo Lư nói đúng đấy. Thế thì sao gọi là tu luyện được? Tu luyện vốn là phải đau đớn thể xác thì mới khắc sâu vào xương tủy chứ. 』

A Thanh lên tiếng bênh vực Thảo Lư.

Đúng là thầy nào trò nấy, A Thanh đã thấm nhuần tư tưởng "giáo dục bằng đòn roi" của sư phụ Tây Môn Tú Lâm.

Nghe vậy, Bành Thảo Lư mỉm cười hài lòng, không giấu được vẻ tán thưởng.

「 Thanh Nhi của ta đúng là tiến bộ vượt bậc. 」

『 Vốn dĩ căn bản của ta còn yếu kém nhiều mà. 』

Hồi đầu, A Thanh còn chẳng đỡ nổi một hiệp của Bành Thảo Lư, làm gãy cả mộc kiếm.

Việc dùng một thanh mộc kiếm mỏng manh, không vận nội công để đỡ đòn tấn công từ vũ khí hạng nặng, với trọng lượng hoàn toàn khác biệt, đâu phải chuyện dễ dàng.

Chỉ cần góc độ đỡ lệch đi một chút thôi là kiếm gãy ngay lập tức.

Bành Thảo Lư cũng biết ý nên ban đầu chỉ chém những đường thẳng thật thà, sau đó mới dần dần thêm vào kỹ xảo và hư chiêu.

Đến bây giờ, dù Bành Thảo Lư đã vận dụng đủ mọi thủ đoạn của một võ giả lão luyện, A Thanh vẫn trụ được hơn hai mươi hiệp.

Bành Thảo Lư, lâu lắm mới được bung lụa hết mình, lau mồ hôi với vẻ mặt sảng khoái rồi lùi lại.

A Thanh phủi bụi trên bộ võ phục rẻ tiền lấm lem bùn đất, hối thúc.

『 Phù. Tiếp theo là ai đây? Kiếm Vũ? 』

「 Được! Ta đợi nãy giờ rồi! 」

『 Đánh vừa phải thôi rồi lượn đi. 』

Một khi A Thanh đã hăng máu luyện tập thì cả bọn, vốn toàn là con nhà nòi võ thuật, cũng phấn khích theo.

Nam Cung Thần Tài thì lúc nào chẳng hừng hực khí thế, đến cả hai chị em nhà Bành gia cũng dần quen với kiểu tu luyện "trâu bò" của A Thanh, không còn ngạc nhiên nữa.

Nhờ đó, âm thanh A Thanh bị ăn đòn cũng thay đổi rõ rệt so với mười ngày trước khi mới bắt đầu chuỗi ngày "đánh lộn không ngừng nghỉ" này.

Từ tiếng Bộp, Cốp, Bịch nhẹ nhàng, giờ đã chuyển thành Rầm, Bốp, Huỵch nghe đến rợn người, khiến Gia Cát Lý Huyền thỉnh thoảng ghé qua thăm cũng phải biến sắc mà lo lắng.

【 Đường Tỷ, tỷ thí kiểu này... có ổn không vậy? Vốn dĩ cơ thể con người đâu thể chịu đựng nổi sự hành hạ đến mức đó? 】

Đến cả Đường Nan Nhi, người hiếm khi chăm chỉ luyện ám khí, cũng nghiêng đầu thắc mắc.

Nhưng Đường Nan Nhi cũng đã quen với cái nết của A Thanh rồi.

「 Hả? Thanh Nhi á? Thấy vẫn khỏe re mà? 」

【 Khỏe re ấy ạ? 】

「 Thanh Nhi trâu bò lắm, lại còn bật Hộ Thân Kình 24/7 nữa, nên bị đánh thế chứ xương cốt không sao đâu, đến cơ bắp còn chẳng thâm tím ấy chứ. Trừ khi dùng Kiếm Khí, không thì dao chém cũng chẳng vào đâu? Châm cũng không đâm thủng được. Ái chà, cái này kẹt cứng rồi. Đừng có đứng đần mặt ra đấy, qua giúp ta một tay coi? 」

【 A, vâng. 】

Gia Cát Lý Huyền lúi húi nhổ từng cái ám khí găm chi chít trên người mộc nhân.

Đường Nan Nhi nhận lại cái nào là nhét ngay cái đó vào tay áo, vào ngực áo, rồi vào vạt áo dài thướt tha.

Bộ trang phục rộng thùng thình, tà áo dài bay phấp phới mà Đường Nan Nhi ưa thích, thực ra ưu tiên tính năng "kho chứa ám khí" hơn là vẻ đẹp thẩm mỹ.

Gia Cát Lý Huyền nhìn cảnh đó mà thầm nghĩ:

Tuyệt đối không được gây thù chuốc oán với người Đường Môn.

「 Với cả, chăm chỉ thế chẳng phải tốt sao? Nhìn thế ta cũng thấy có hứng tập ném ám khí hơn hẳn. Bảo sao muội ấy đạt tới Tuyệt Đỉnh Hậu Kỳ, đúng là ghê gớm thật. Thanh Nhi nhà ta. 」

Gia Cát Lý Huyền gật đầu đồng tình.

Rốt cuộc thì Gia Cát Lý Huyền cũng là võ nhân. Mà võ nhân vốn là cái giống loài không phân biệt được ranh giới giữa "chăm chỉ" và "tự hành xác".

Thế nên cứ đến chiều tối là bộ dạng của A Thanh lại trông cực kỳ thảm hại.

Bộ võ phục ướt đẫm mồ hôi lăn lộn trên sân tập khiến bụi đất bám vào, vón cục lại thành bùn nhão nhoét.

『 Phù... 』

Tỷ lệ thắng hôm nay tầm khoảng 10%.

Tỷ lệ thắng thì vẫn giậm chân tại chỗ.

Nhưng đó là do mọi người ngày càng nghiêm túc hơn trong các trận đấu, mức độ tấn công cũng tăng dần lên.

Chắc là trình độ cũng lên tay nhiều rồi nhỉ?

A Thanh lê tấm thân nặng trịch, rã rời nhưng đầy thỏa mãn hướng về phía nhà tắm.

「 Chậc chậc. Làm trò hay nhỉ. 」

Giật mình bởi giọng nói bất ngờ, nàng quay đầu lại thì thấy một trung niên thấp bé đang dựa lưng vào gốc cây từ bao giờ.

『 Hãm, giật cả mình. Ờ... ai đấy ạ? Hình như, ừm, nhìn hơi quen quen. 』

「 Thế này thì sao nào? Nhớ ra chưa nào? 」

『 A! Ông chú bán sách fake! 』

A Thanh nhớ ra gã thương nhân bán sách có giọng điệu kỳ quặc ở Hắc Thị.

Nghe Gia Cát Lý Huyền giải thích về Vô Ảnh Thần Thủ thì cũng lờ mờ đoán ra thân phận của lão rồi.

Có khi nào ông chú này là người chôm Phục Thần Xích của mình không nhỉ?

Nhưng nếu hỏi thẳng thì chẳng khác nào tự khai là mình biết thân phận của lão, nên A Thanh tạm thời giả ngu.

「 Ta là Thiên Du Học. Cơ mà, ta quan sát mấy ngày nay thấy cô nương đúng là độc ác thật đấy, quá độc địa. 」

『 Tôi thì thấy bình thường mà, chú đừng có nói năng linh tinh. Lọt đến tai sư phụ tôi là chú ăn đòn nát người đấy. 』

Vì gã bán sách này trông khả nghi quá, nên A Thanh cố tình lôi sư phụ Tây Môn Tú Lâm ra dọa.

「 Sao? Câu ta vừa nói có chỗ nào đáng bị ăn đòn à? 」

『 Nếu tôi không phải thân con gái mà là đàn ông thì chú có nói là độc địa không? 』

Nếu là nam nhi đại trượng phu ngày ngày đổ mồ hôi, lăn lộn chịu đòn để luyện tập thì người ta sẽ khen: Quyết tâm sắt đá quá! Thật đáng khen, sau này nhất định làm nên nghiệp lớn!

Nhưng hễ là phụ nữ làm thế thì lại bảo: Độc địa quá, tâm địa sắt đá thế kia thì ma nó rước!, rồi tặc lưỡi chê bai.

Cái thói đời giang hồ nó thế, nên ngày xưa sư phụ Tây Môn Tú Lâm mới quậy banh nóc như vậy.

「 Ừm. Thì chắc ta sẽ bảo là thằng đần độn... 」

Bị nói trúng tim đen, Thiên Du Học lảng sang chuyện khác.

「 Mà này, rốt cuộc cô nương luyện cái kiểu quái quỷ gì thế? Theo ta thấy thì chỉ tổ làm bản thân kiệt sức chứ được tích sự gì. Sao, đổ mồ hôi, đau cơ, bị đánh thâm tím mình mẩy thì thấy sướng, thấy mình chăm chỉ lắm hả? 」

Thực ra lời này chọc đúng vào chỗ ngứa.

Vì lão là người ngoài cuộc, lại là cao thủ (nghề tay trái là võ, tay phải là trộm), nên mới nhìn thấu được bản chất đằng sau cái mác "chăm chỉ".

Mặt A Thanh méo xệch.

Lão già này là ai mà tự nhiên gây sự thế nhỉ?

『 Nhìn thế thôi chứ tôi lên trình kinh khủng đấy biết không? Hồi đầu tôi chịu được có mấy chiêu, giờ mọi người phải đánh nghiêm túc tôi mới thua đấy. 』

「 Xì. Lên trình cái con khỉ. Con chó nhà hàng xóm mà bị đánh nhiều thế nó cũng biết đường mà né. Đấy không phải là võ công tăng tiến, mà là bị ăn đòn nhiều quá nên quen mắt, sinh ra phản xạ có điều kiện thôi. 」

『 Thì đấy cũng là thực lực chứ sao. 』

「 Đổi đối thủ khác thì lại ăn đòn tiếp thôi. Định đi khắp thế gian tìm người đánh mình để luyện phản xạ à? 」

Cơ mà nhìn cái thái độ của lão già này xem.

Lồi lõm thật sự.

Lông mày A Thanh giật giật.

Nhưng nàng vẫn nhịn một lần.

『 Chỉ tay năm ngón thì ai chẳng làm được? Thế chú có biết cách nào cày cấp  hiệu quả hơn không? 』

「 Đúng như cô nương nói, chỉ tay năm ngón thì ai chẳng làm được. Nhưng nhìn thấy người ta đâm đầu vào chỗ khổ mà chẳng thu được gì, chẳng lẽ ta lại đứng vỗ tay khen hay à? 」

『 Thế chú cũng chẳng biết cách nào khác chứ gì, thôi thì tôi cứ luyện kiểu cũ cho lành. Chú làm việc của chú đi nhé. Chào thân ái và quyết thắng. 』

A Thanh cúi đầu chào lấy lệ rồi quay người bỏ đi.

Không giúp được gì mà cứ đứng đấy chê bai thì chỉ tổ rước bực vào người.

「 Ê ê, từ từ đã. Đi luôn thế à? 」

『 Chứ sao nữa? Chú còn gì muốn nói à? 』

Thiên Du Học chột dạ.

Do bản tính nóng nảy, thấy ngứa mắt nên lỡ lời hơi gắt.

Thiên Du Học vội vàng giữ A Thanh lại khi nàng vừa quay đi.

「 Cô nương muốn học "Nhu"  đúng không? Nhìn qua là biết muốn đưa kình lực nhu hòa vào kiếm rồi. 」

『 Vâng. Chuẩn rồi . 』

「 Hừm, vốn dĩ kiếm đâu phải vật mềm mại, có vung vẩy hàng vạn lần cũng chẳng ra được cái chất "Nhu" đâu. Xưa nay sự mềm mại không phải cứ luyện trâu bò là có được. 」

『 Thế thì phải làm sao?  』

「 Kiếm lấy một con dao găm thật sắc, à không. Đây. Cầm lấy. 」

Thiên Du Học thò tay vào ngực áo, lôi ra cả vỏ một thanh dao găm rồi ném vèo một cái tạo thành đường parapol đẹp mắt.

A Thanh bắt lấy, rút ra xem thử, lưỡi dao xanh biếc, nhìn là biết hàng xịn .

『 Ơ? Chú cho tôi á ? 』

「 Cho mượn tạm thôi. Từ giờ hãy coi nó là bàn tay của mình, dùng nó thay cho tay. 」

『 Ý chú là sao? Dùng thay tay? 』

「 Nghĩa đen đấy. Việc gì làm bằng tay thì giờ dùng nó mà làm. Ăn cơm, mặc quần áo, mọi việc tay làm thì dùng dao làm. Trừ lúc ngủ ra, cấm được rời tay khỏi nó. Và tất nhiên là cấm dùng tay trái, hiểu chưa? 」

A Thanh nhìn thanh dao găm với vẻ mặt đầy nghi ngại.

Dù sao cũng là lời cao thủ, lại còn đưa cho mượn hàng nóng thế này, chắc không phải lừa đảo đâu nhỉ.

『 Chú không Troll (chơi khăm) tôi đấy chứ? 』

「 Troll cái gì. Ngày xưa ta cũng học thế nên mới bảo cô nương. 」

『 Ưm. Cảm ơn chú (Thanks). 』

A Thanh cúi đầu cảm ơn.

Thiên Du Học gật đầu rồi nói tiếp.

「 Mà này, không cần Phục Thần Xích nữa à? Ta đã để lại thư, trong lòng ống sáo có nhét một chiếc khăn tay cơ mà? 」

『 À. Cái đó. Gì vậy trời, sao chú lại đi "lụm" đồ của người khác thế? 』

「 "A cái đó" là sao. Đọc thư xong thì phải đến chứ? 」

Thiên Du Học cạn lời.

Mặc kệ lão, A Thanh vẫn tỉnh bơ.

『 Mãi đến lúc đi ngủ tôi mới thấy nó bị tráo hàng . Lúc đó qua giờ Thân lâu rồi, chú lại bảo không có ác ý nên tôi tưởng chú sẽ nhắn tin  lại hẹn dịp khác chứ. 』

「 Không, bị mất bảo vật quý giá thì phải cuống cuồng chạy đến ngay chứ, làm gì có ai bình chân như vại kiểu "quên đi chợ mua rau" thế hả? 」

『 Ai mà đi thèm cái sáo xấu òm đấy? Thổi còn chả ra tiếng. 』

「 Cái con bé này. Có biết cục Vạn Niên Hàn Thiết to cỡ đó giá trị bao nhiêu tiền không hả? Đem đúc kiếm thì ra Thần Kiếm đấy, báu vật thiên hạ đấy. 」

『 Đang yên đang lành nung chảy cái sáo ra làm kiếm làm gì? Với lại sáo thì thổi nhạc, kiếm thì chém người, sáo chẳng tốt hơn à? 』

「 Mang tiếng đạo sĩ mà nói chuyện như dở hơi... 」

Không phải vì A Thanh là đạo sĩ nên mới nói thế, mà đơn giản là nàng không có ham muốn vật chất.

Cũng không phải bản tính A Thanh thanh cao gì, mà do hoàn cảnh xô đẩy.

Với một người mà ngày mai sống chết còn chưa biết, thì tích cóp làm cái quái gì. Trải qua một lần "xuyên không" đảo lộn thế giới, quan niệm về tương lai của nàng đã bị đảo lộn hoàn toàn.

Chuyện đã xảy ra một lần thì lần thứ hai xảy ra cũng chẳng có gì lạ.

Thiên Du Học lén lút đưa ra chủ đề chính.

「 Hừm. Mà này. Cô nương có muốn học võ công không? Ta có mấy bộ Thần công tuyệt học danh tiếng lẫy lừng thiên hạ đây. 」

『 Cảm ơn chú. 』

A Thanh cúi đầu thật sâu.

Gương mặt Thiên Du Học rạng rỡ hẳn lên.

「 Vậy thì, mau làm lễ bái sư- 」

『 À. Ý chú là thế hả. Xin lỗi nhé . Tôi không thể thờ hai sư phụ được. . 』

A Thanh lập tức quay xe, đổi thái độ trong một nốt nhạc.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!