A Thanh vừa xoa đầu vừa ngẫm nghĩ, ừm, hình như lần này bị đánh cũng đáng.
Cái vụ thè lưỡi "múa may" trước mặt sư phụ thì đúng là hơi quá trớn thật, hoặc là không, mà thôi kệ đi. Vấn đề là cứ đứng trước mặt sư phụ là cái miệng lại tự tung tự tác, phun ra đủ thứ lời nên nói và không nên nói.
『 Cứ thế này đầu con bẹp dí mất... Nhỡ con thành người đầu dẹt thì sao? 』
『 Đầu con cứng như Vạn Niên Hàn Thiết ấy, lo bò trắng răng. Hừm. Mà con bảo Thần Thâu đang nhăm nhe cái ghế sư phụ của ta à? 』
『 Ờ. Ông ấy cũng không xấu tính lắm đâu. Cũng dạy con phương pháp tu luyện rồi. Nhưng con đã từ chối thẳng thừng rồi ạ. 』
A Thanh lên tiếng bênh vực Thiên Du Học.
Thực ra thì, A Thanh mới là người "húp trọn" bí kíp của người ta mà chưa trả lại được cái gì.
『 Hừm. Biết rõ người ta đã có sư phụ rồi mà còn dụ dỗ thờ hai thầy. Da mặt tên này cũng dày thật đấy. Được rồi. Để ta đi xem mặt mũi hắn thế nào. 』
『 Để con nói khéo với ông ấy... 』
『 Ai bảo ta đi gây sự? Ta bảo đi xem mặt thôi mà. 』
『 A, á á. 』
A Thanh luống cuống không biết làm sao.
Tất nhiên Thiên Du Học có ý đồ xằng bậy thật, nhưng đã bị từ chối rồi và sau này cũng thế, tự nhiên mình bép xép làm gì không biết.
Đúng lúc đó.
『 Thanh Nhi! Sao lâu th... A, xin chào ạ. Đại Mẫu đã đến rồi ạ? 』
『 Là Nan Nhi à. Coi như chưa thấy ta đến nhé? 』
『 Vâng, muội sẽ nhắn lại là Thanh Nhi phải tiếp khách quý nên ăn riêng. Tiểu nữ xin cáo lui. 』
Đường Nan Nhi xuất hiện bất thình lình rồi biến mất cũng nhanh như một cơn gió.
Trong đám bạn cùng trang lứa, ngoài A Thanh ra chỉ có mỗi Đường Nan Nhi là dám nói chuyện thoải mái với Tây Môn Tú Lâm.
A Thanh nhìn cửa mở, thấy mặt Đường Nan Nhi xong thì cũng xác định là chẳng trông mong gì được ở con bé này.
『 Nào. Dẫn đường đi. 』
『 Vâng... 』
Đến nước này thì chỉ còn biết cầu mong ông chú bán sách nghi là Thần Thâu kia đủ khôn ngoan mà chuồn lẹ rồi.
Nhưng với trình độ của Tây Môn Tú Lâm mà đã cố tình ẩn giấu hành tung, thì dù Thần Thâu có bay nhảy giỏi đến đâu cũng khó mà phát hiện ra được.
Thần Thâu đang nằm khểnh trên chiếu tre, nghe thấy tiếng bước chân đang đến gần liền suy nghĩ.
Tiếng bước chân huỳnh huỵch, dẫm cả bàn chân xuống đất đầy vẻ hào sảng kia đích thị là của A Thanh.
Nhưng bên cạnh đó còn lẫn vào tiếng bước chân nhẹ nhàng, thanh thoát như tiên nữ giáng trần mà ngay cả Thiên Du Học cũng suýt chút nữa bỏ qua.
Con bé này để quên cái gì à?
Dù chưa nói rõ bằng lời, nhưng lão cứ tưởng cái chỗ này đã ngầm định là "điểm hẹn bí mật" của hai người rồi chứ.
Chẳng lẽ nó dắt bạn theo? Thiếu ý tứ thế?
Thiên Du Học đắn đo một lúc, rồi nghĩ bụng mình cây ngay không sợ chết đứng, chẳng làm gì xấu nên cứ đường hoàng mà đón tiếp. Lão ngồi dậy, chỉnh đốn lại y phục cho ngay ngắn.
Khi A Thanh đến nơi, lão không còn là ông chú bán sách nằm gãi bụng sồn sột nữa, mà đã biến hình thành một Thiên Du Học đạo mạo với vẻ mặt nghiêm trang.
「 Được rồi, đến rồi đấ... hừm hừm. 」
Thiên Du Học đang định ra vẻ bề trên thì nhìn thấy Tây Môn Tú Lâm, vội vàng hắng giọng chỉnh lại tông giọng.
「 Tại hạ là Hàn Lâm Viện Thị Giảng Học Sĩ, Thiên Du Học. Có chút nhân duyên ngắn ngủi với đứa trẻ này nên kết làm bạn vong niên. Thất lễ, không biết quý phu nhân cao sang đây có thể cho tại hạ biết quý danh được chăng? 」
Giọng điệu sến súa đến mức nổi da gà.
Oẹ. Khóe miệng A Thanh trễ xuống.
Thấy vậy, Tây Môn Tú Lâm khẽ mỉm cười.
Gương mặt Thiên Du Học rạng rỡ hẳn lên, ánh mắt nhìn Tây Môn Tú Lâm trở nên thâm tình một cách đáng ngờ.
Tây Môn Tú Lâm giữ nguyên nụ cười, nói:
『 Hàn Lâm Viện Thị Giảng Học Sĩ ư? Thế ông có biết đạo sĩ tên là Ngô Sơn Tử không? Cái gã đạo mạo tiên phong đạo cốt nhưng lại mất hai cái răng cửa, một cái hàm trên một cái hàm dưới trông buồn cười chết đi được ấy. 』
Nghe đến cái tên này, mặt Thiên Du Học cứng đờ.
「 Cái đó, người quá cố ấy là...? 」
『 Sư phụ ông không kể cho ông nghe à? Tại sao lại gãy mất răng cửa? 』
「 Ý phu nhân là cái hàm trên hay hàm dưới ạ? 」
『 Lão ta kể riêng từng cái à? Thế lão nói sao? 』
「 Hàm trên là do lúc tỷ thí võ công với Vô Hạn Đại Sư của Thiếu Lâm Tự, trận đấu quá kịch liệt nên Đại Sư lỡ tay không nương tình được. 」
Nụ cười của Tây Môn Tú Lâm càng thêm sâu sắc.
『 Còn hàm dưới? 』
「 Nghe bảo là do say mê luyện khinh công, rơi vào trạng thái "Vô Ngã Chi Cảnh" khi vượt tường nên vô tình đâm sầm vào một con cò trắng đang bay... 」
『 Lạ nhỉ. Rõ ràng ta nhớ chính tay ta đã đấm gãy nó mà. 』
Tây Môn Tú Lâm giơ nắm đấm lên, gõ nhẹ vào khớp xương ngón giữa nhô cao đầy ẩn ý.
『 Vẫn là cái thói hư tật xấu đó. Bị cao thủ võ lâm đánh gãy răng thì không thấy nhục, mà bị phụ nữ đánh gãy răng thì lại thấy xấu hổ nên nói dối đệ tử, chậc chậc. 』
Mặt Thiên Du Học trở nên nghiêm trọng.
『 Với lại cái gì cơ? Say mê khinh công đến mức đâm vào chim? Đến con cò trắng nghe thấy chắc cũng cười thối mũi. 』
「 V... Vậy quý danh của phu nhân là... 」
『 Tây Môn Tú Lâm. Nghe nói ông thèm khát đệ tử của ta lắm hả? 』
Thiên Du Học quay sang nhìn A Thanh với vẻ mặt bàng hoàng tột độ.
Một ánh nhìn đầy sự phản bội.
Giống như ánh mắt của vị hoàng đế triều đại nào đó nhìn bề tôi thân tín nhất đâm sau lưng mình vậy.
A Thanh ngượng ngùng lảng tránh ánh mắt ấy.
Tây Môn Tú Lâm cười tươi rói, hỏi:
『 Nào. Ông định biện hộ thế nào đây? 』
「 Chuyện là... Ái chà chà, tiểu nhân đáng chết vạn lần! 」
Thiên Du Học bất ngờ phủ phục xuống đất lạy như tế sao.
Tất nhiên độ dứt khoát không bằng Đường Nan Nhi, nhưng xét đến sự chênh lệch về thể diện giữa một cô nương trẻ và một ông chú già đầu, thì đây quả là một nước đi cao tay.
「 Nhưng mà, nếu tiểu nhân không nhìn thấy đệ tử của Đại nhân thì không nói làm gì. Đằng này tiểu nhân đã trót nhìn thấy, nhận ra đây là kỳ tài thiên hạ, à không, thiên hạ đệ nhất kỳ tài, thì làm sao một người muốn làm thầy như tiểu nhân có thể bỏ qua cho được. 」
『 Vừa mắt đến thế cơ à? 』
「 Tuổi còn trẻ mà khinh công đã đạt đến mức thượng thừa, giác quan nhạy bén, tốc độ tiếp thu nhanh như chớp giật, thế gian này làm gì có người thứ hai như thế. Bản tính tiểu nhân vốn nóng vội lại cố chấp, dù biết là trái đạo lý nhưng không thể nào kìm lòng được. 」
『 Hừm. 』
「 Nhưng đệ tử của Đại nhân vì giữ trọn đạo nghĩa với sư phụ mà đã khước từ mọi thần công tuyệt học, tiểu nhân cũng đã từ bỏ ý định rồi. Thấy tấm lòng hiếu nghĩa đó thật đáng quý nên tiểu nhân chỉ muốn giúp đỡ chút đỉnh thôi. Chuyện tham lam đệ tử tiểu nhân đã dập tắt từ trong trứng nước rồi, xin Đại nhân bớt giận... 」
『 Được rồi. 』
Tây Môn Tú Lâm ngắt lời Thiên Du Học.
Thiên Du Học len lén ngẩng đầu lên quan sát sắc mặt bà.
「 ...Đại nhân bảo "được rồi" nghĩa là tha thứ cho tiểu nhân, hay là... chuyện đệ tử... 」
『 Trong lịch sử Thần Thâu đã từng có nữ nhân chưa? Nếu chưa thì lần này có một người cũng tốt. Tuy ông hơi xấc xược, nhưng nghe bảo làm Thị Giảng Học Sĩ ở Hàn Lâm Viện thì chắc cũng là kẻ có tư tưởng tiến bộ. 』
Một sự chấp thuận sảng khoái đến bất ngờ.
Thiên Du Học không tin vào tai mình, chỉ biết chớp mắt liên tục trước lời khen ngợi không ngờ tới này.
「 Đa tạ Đại nhân! Tiểu nhân hứa sẽ trở thành một người thầy vĩ đại không làm hổ danh đệ tử của người! 」
『 Phải thế chứ. Đồ đệ ngoan, còn đứng đó làm gì. Mau làm lễ bái kiến Tiểu sư phụ đi. 』
【 Ơ, sư phụ. 】
『 Sao, không thích à? Ta biết sơ qua về võ công của Thần Thâu, toàn là tuyệt kỹ cao siêu, không có cái nào là tầm thường cả. Thần công tự dâng đến tận miệng, việc gì ta phải ngăn cản con nhận thêm một người thầy nữa? 』
【 Con thấy ổn mà. Với con chỉ cần có sư phụ là đủ rồi. Mấy cái thần công kia con cũng đâu có ham hố lắm... 】
Nghe vậy, Thiên Du Học tiu nghỉu, còn Tây Môn Tú Lâm thì mỉm cười dịu dàng xoa đầu A Thanh.
『 Con nói vậy làm ta mát lòng mát dạ lắm. Trên đời này khối kẻ vì tham lam võ công mà làm chuyện tán tận lương tâm, đệ tử của ta ngoan ngoãn thế này đúng là phúc đức ba đời của ta rồi. 』
【 Hì hì... 】
『 Nhưng mà, ta vốn định xem xét nhân cách rồi mới cho phép, nhưng nếu là Thị Giảng Học Sĩ của Hàn Lâm Viện thì chỉ riêng cái học thức đó thôi cũng đủ tư cách làm thầy con rồi. 』
Thiên Du Học lại vênh mặt lên đắc ý.
Cuối cùng A Thanh cũng quỳ xuống dập đầu hành lễ.
Theo lẽ thường, bái sư phải lạy ba lần.
Một lạy cho sư môn và tổ sư, một lạy cho sư phụ của sư phụ, và một lạy cho sư phụ.
Nhưng dòng dõi Thần Thâu không có sư môn cố định, Thần Thâu đời trước sau khi truyền nghề xong thì nghỉ hưu làm việc riêng nên cũng chẳng cần câu nệ.
Thế nên chỉ cần một lạy lớn dành cho sư phụ là đủ.
Thiên Du Học cười toe toét không khép được mồm.
Bỗng nhiên, lão len lén quan sát sắc mặt Tây Môn Tú Lâm rồi hỏi:
「 À mà thưa tiền bối, chuyện sư phụ tôi, Ngô Sơn Tử bị mất răng cửa ấy... 」
『 Sao? Muốn biết à? 』
「 Vâng. Chuyện của sư phụ thì đệ tử cũng nên biết chứ ạ. 」
Tây Môn Tú Lâm bật cười.
Nhìn là biết lão định dùng chuyện này để trêu chọc sư phụ mình rồi.
『 Cũng chẳng có gì to tát. Có một gã đàn ông to gan dám lẻn vào thánh địa cấm nam nhân là Thần Nữ Môn, làm cái chuyện đồi bại là ăn trộm nội y, nên ta dạy cho một bài học thôi. Bị đánh cho một trận tơi bời rồi hắn bỏ chạy mất dép. 』
Lý do Tây Môn Tú Lâm ra tay rất đơn giản: Quan điểm sống của bà là bọn sắc lang thì cứ phải đánh chết.
Thần Thâu thấy không ổn, ở lại có khi bỏ mạng nên dốc toàn lực bỏ chạy.
Khinh công của Thần Thâu là thiên hạ đệ nhất, lại còn đủ các ngón nghề cải trang, co rút xương cốt (Thúc Cốt Công) để lẩn trốn, nên dù là Tây Môn Tú Lâm cũng khó lòng truy đuổi.
Nhưng làm sao Tây Môn Tú Lâm có thể tha thứ cho tên sắc lang vô liêm sỉ dám xông vào tận Thần Nữ Môn trộm đồ lót của đệ tử rồi bỏ chạy được.
Thế là sau một cuộc truy đuổi dai dẳng và kịch tính, Thần Thâu đời trước chịu không nổi nhiệt đã phải trốn vào Thiếu Lâm Tự.
Nhưng hắn đã quá coi thường tình nghĩa keo sơn gắn bó giữa Phật Môn và Đạo Môn (chúng ta tuy hai mà một), kết quả là bị Vô Hạn Đại Sư tẩn cho gãy thêm một cái răng cửa nữa rồi trói gô lại ném trước mặt Tây Môn Tú Lâm.
「 Ý tiền bối là sư phụ tôi đã ăn trộm nội y phụ nữ ấy ạ? 」
Mắt Thiên Du Học sáng rực lên.
Vẻ mặt đầy sự bất kính như vừa nắm được thóp của sư phụ.
Tây Môn Tú Lâm cười cười kết thúc câu chuyện.
『 Hóa ra cái nội y bị trộm của đệ tử ta lại là tấm Tàng Bảo Đồ (bản đồ kho báu ) có thể gây ra gió tanh mưa máu trong võ lâm. Thấy hắn trộm cũng chẳng phải vì mục đích đen tối gì nên ta mới tha cho đấy. 』
Hôm nay hiếm khi được hàn huyên với đệ tử nên Tiểu sư phụ để ngày mai hẵng bắt đầu dạy dỗ nhé.
Tây Môn Tú Lâm phán một câu xanh rờn rồi cùng A Thanh thưởng thức bữa tối riêng tư.
A Thanh liếc nhìn sắc mặt sư phụ rồi nói:
『 Sư phụ, thực ra không cần thiết phải nhận thêm thầy đâu ạ. 』
Tây Môn Tú Lâm mỉm cười hiền hậu.
『 Không sao đâu. Dù gì người đời cũng chẳng biết, có gì to tát đâu. 』
Tây Môn Tú Lâm đâu phải người dễ dãi.
Bà đã cân nhắc kỹ lưỡng trước khi đưa ra quyết định này.
Thứ nhất, danh tính của Thần Thâu là tuyệt mật.
Tức là cả Thần Thâu hiện tại, đời trước hay tương lai đều không được để lộ thân phận cho thế gian biết.
Nên quan hệ thầy trò này cũng chỉ gói gọn trong vài người. Cùng lắm là Sư tổ, Sư phụ, Đệ tử và Đệ tử của đệ tử, tổng cộng bốn người biết với nhau thôi.
A Thanh sẽ không đi rêu rao là mình thờ hai thầy, và Thiên Du Học cũng chẳng dại gì mà đi khoe đệ tử của Tây Môn Tú Lâm là đệ tử của mình.
Tất nhiên, dù có lộ ra thì cũng chẳng sao.
Việc Thần Thâu là nữ nhân cũng là niềm tự hào lớn cho phụ nữ Trung Nguyên, và xét về vai vế của A Thanh thì ai dám dị nghị gì.
Có điều, khi thừa kế cái tên Thần Thâu thì sẽ đi kèm trách nhiệm.
Đại loại như bảo vệ giang hồ trong bóng tối, ngăn chặn những vật phẩm nguy hiểm rơi vào tay kẻ xấu.
Tây Môn Tú Lâm thấy đó là việc nghĩa hiệp, và thực ra cũng chẳng có nhiều việc phải làm đến thế.
Và quan trọng hơn cả, đệ tử của bà sau này sẽ là Thiên Hạ Đệ Nhất Nhân, việc gì phải đi ăn trộm cho mất mặt, cứ đường hoàng đến đấm cho một trận rồi lấy về là được.
Hơn nữa, các kỹ năng của Thần Thâu bà đã từng nếm trải, nếu đệ tử học được thì quá tốt.
Nghĩ đi nghĩ lại đường nào cũng có lợi.
Thế nên Tây Môn Tú Lâm chẳng có lý do gì để phản đối cả.
2 Bình luận