[200-300]

Chương 267 - Siêu Tuyệt "Thanh" (超絶靑) (4)

Chương 267 - Siêu Tuyệt "Thanh" (超絶靑) (4)

Tư Mã Xuân Phong luôn cảm thấy cô độc.

Phải, là sự cô độc tột cùng. Đó là cái giá của một bộ não thiên tài bẩm sinh.

Những việc mà nàng chỉ cần liếc mắt là thấu tỏ chân lý, người đời lại cứ loay hoay, khổ sở như gà mắc tóc không biết giải quyết ra sao. Thế nên chẳng có ai đủ trình độ để đồng hành cùng nàng.

Thật là cô đơn quá đi.

Dù nàng có bước đi chậm rãi, cố tình đi chậm đến mức muốn nổ phổi vì ức chế, thì cũng chẳng có ma nào đuổi kịp.

Đúng vậy. Một con hạc tiên thanh tao lẻ loi giữa bầy chim sẻ. Chim sẻ dù có gắng sức đập cánh đến rách cả lông cũng chẳng thể theo kịp một sải chân dài của hạc tiên.

Và con hạc tiên diễm lệ đó chính là bổn cô nương...

「 Aaa. Thật là cô độc thay. 」

『 Lại lên cơn rồi đấy. Rảnh quá thì làm danh sách ứng viên giáo quan cho Nghị Chính Võ Học Quán đi. 』

Phó Quân Sư Khương Chí Hoàng chép miệng tặc tặc.

「 Không thấy trên bàn à? Ta đã lọc sơ qua rồi đấy, hừm, với năng lực hạn hẹp của Phó Quân Sư thì chắc đêm nay phải thức trắng để kiểm tra lại rồi. Hư hư. 」

Gân xanh trên trán Khương Chí Hoàng giật giật.

Giá mà ả ta làm việc kém cỏi thì còn có cớ mà mắng. Đằng này chẳng bao giờ thấy ả ta làm việc, nhưng cứ giao việc là một lúc sau đã thấy kết quả nằm chễm chệ trên bàn, chính xác đến mức đáng sợ. Đúng là ma làm.

Tư Mã Xuân Phong lại tạo dáng thần thánh (tự nghĩ thế), ngồi vắt vẻo bên cửa sổ Ban Quân Sự, hướng ánh mắt u buồn (tự nghĩ thế) nhìn xa xăm ra bên ngoài.

「Ta đang suy nghĩ. Có lẽ nào, lũ người ngu muội kia... cũng là con người không? Hay về bản chất là giống loài khác? Nếu họ là người thì ta là Thần nhân, còn nếu ta là người thì họ là khỉ...」

Khương Chí Hoàng lắc đầu ngán ngẩm.

『 Tất cả là tại Tổng Quân Sư cả đấy. 』

「 Con bé sinh ra tính nết đã thế, sao lại tại ta? 」

『 Ngài đặt tên như thế thì bảo sao con bé không lệch lạc. Theo tôi thấy thì nó bất mãn với cái tên của mình đấy. 』

「 Ơ hay, Xuân Phong thì sao? Xuân, nghe thôi đã thấy hoa mùa xuân nở rộ, tên đẹp thế còn gì. Phong. Phượng Hoàng có phải tên đẹp hay không cần ta giải thích nữa à? 」

『 Nhưng ngài lại ghép hai chữ đó vào nhau... 』

「 Tốt cộng tốt thì đương nhiên là tốt hơn chứ? Tên đẹp cộng tên đẹp thì phải đẹp gấp đôi . 」

『 Hừm. Tôi không chắc Tư Mã Xuân hay Tư Mã Phong có phải tên hay không. Nhưng ít nhất tôi biết chắc là Quân Sư ngài không nên đặt tên cho ai cả. 』

「 Sao chứ, thằng Tất Đức vẫn bình thường mà. 」

『 ... 』

Khương Chí Hoàng ngậm chặt miệng.

Tư Mã Tất Đức, cái gã đó lần trước uống rượu say còn nghiêm túc hỏi hắn rằng nếu gia nhập Cửu Đại Môn Phái thì có được ban pháp danh mới không, chứ cái tên này nghe áp lực quá.

Mặc kệ Khương Chí Hoàng, Tư Mã Xuân Phong lại chìm đắm trong thế giới riêng.

Ta là một con hạc tiên, cao ngạo độc tôn, nhưng thỉnh thoảng ta vẫn cần một tri kỷ để cùng sánh bước. Vì đôi khi ta cũng thấy cô đơn...

「 Phải rồi. Nếu là người đó thì biết đâu... 」

Tư Mã Xuân Phong nhớ đến Tân Thần Long vừa mới nổi lên như cồn của Chính phái võ lâm.

Đầu tiên, đó là một giai nhân tuyệt sắc. Đôi mắt mèo sắc sảo, khóe môi hơi cong lên vẻ hờn dỗi, nhìn tướng mạo là biết kiểu người đỏng đảnh, kiêu kỳ và bướng bỉnh, sống chết không chịu nghe lời ai.

Nhưng cũng phải thôi.

Thế giới mà thiên tài trẻ tuổi đó cảm nhận chắc cũng giống như nỗi uất ức mà Tư Mã Lãng (tên thật của Xuân Phong) luôn cảm thấy: Quá bức bối đến mức từ bỏ việc tìm kiếm sự thấu hiểu từ người khác.

Tuy nhiên, năng lực lại vô cùng xuất chúng. Điểm này cũng giống nàng, đều là thiên tài thế kỷ hội tụ cả tài năng lẫn nhan sắc.

Dù vậy, người đó không hề chối bỏ nghĩa vụ.

Một chiến công vĩ đại đáng lẽ được người đời ca tụng, nhưng người đó lại giấu kín chỉ vì lo cho đám ăn mày nghèo khổ. Khác hẳn bọn phàm phu tục tử, người đó đang thực hiện sứ mệnh của một thiên tài do Nữ Oa nương nương đích thân nhào nặn: Làm cho thế giới tốt đẹp hơn.

Giống hệt như nàng!

Mắt Tư Mã Xuân Phong sáng rực lên.

「 Có lẽ nào, có lẽ nào...! 」

Hơn nữa, Nữ Oa nương nương cũng thật tinh quái.

Đã tạo ra một con người hoàn hảo như thế, lại còn cố tình gắn thêm một khuyết điểm chết người, một khối thịt thừa thãi và đáng xấu hổ lên người đó.

Thần Long cũng chia sẻ cùng một nỗi đau với nàng.

Có lẽ vì sự cân bằng tuyệt đối của vũ trụ mà Nữ Oa nương nương không thể tạo ra một con người quá hoàn hảo, nên đành gạt nước mắt gắn thêm khuyết điểm vào.

Đó là dấu ấn của thiên tài, hay là nỗi đau của thiên tài!

Vậy thì việc khiếm khuyết trên cơ thể nàng lớn hơn người khác cũng được giải thích thỏa đáng!

「 Phải rồi. Dù là ta thì cũng cần một người để kề vai sát cánh... 」

Tư Mã Xuân Phong không hề do dự.

Bởi vì nàng có niềm tin tuyệt đối vào phán đoán của mình, chưa bao giờ nàng nghĩ mình sẽ sai.

Tư Mã Xuân Phong nhảy phắt ra khỏi cửa sổ.

Mộ Dung Chu Hy đang nằm lăn lộn trên sàn nhà.

A Thanh, với tư cách là nạn nhân cùng cảnh ngộ, hiểu rất rõ cảm giác đó.

Thử ăn một cú xem. Cái cảm giác đầu óc trắng xóa đúng nghĩa đen, trở về trạng thái "trang giấy trắng" rồi lăn lộn dưới đất là trải nghiệm thực tế nhất.

Nhưng mà, nàng đã căn lực hoàn hảo rồi, đến lúc phải dậy rồi chứ nhỉ?

Cảm giác truyền đến từ nắm đấm, chính xác là phần xương nhô ra ở đốt thứ hai ngón giữa, cho thấy lực tác động rất hoàn hảo. Da đầu không rách, hộp sọ không nứt.

Điều A Thanh bỏ quên là bản thân nàng đã luyện được kháng tính  với "Cú cốc đầu hạt nhân" qua nhiều lần bị sư phụ gõ.

Còn với Mộ Dung Chu Hy, đây là một chân trời mới.

Vũ khí tối thượng, cái chết báo hiệu ngày tàn của nhân loại, kẻ hủy diệt thế giới đã giáng lâm lên đầu cô, hỏi sao không thốn.

A Thanh nhìn xuống Mộ Dung Chu Hy đang quằn quại hét không ra tiếng trên sàn.

Sao nhỉ, cái dáng vẻ quằn quại kia... trông tội nghiệp thật nhưng cứ muốn nhìn mãi.

A Thanh không biết rằng, khóe môi nàng đang vẽ nên một đường cong mềm mại và đầy thích thú.

「 Đừng giả vờ nữa, dậy đi nào. 」

『 Không phải giả vờ đâu, á ui... 』

「 Nào, lại đây. 」

A Thanh lại vỗ vỗ lên đùi mình bộp bộp.

Sau khi Mộ Dung Chu Hy ngoan ngoãn chui vào lòng, A Thanh dùng tay ấn ấn xoa xoa chỗ bị đánh.

『 Á... 』

Mộ Dung Chu Hy vô thức kêu lên. Bàn tay lạnh lẽo xoa đầu cô thật dịu dàng. Và giọng nói thì thầm bên tai cũng thật êm ái.

「 Nào. Giờ thì cả hai chúng ta đều đã đau đớn như nhau rồi, không còn ân oán gì nữa nhé? 」

『 Cái, cái này, đâu có giống nhau... 』

「 Và, hôm nay ngủ lại đây đi. 」

Nghe vậy, Mộ Dung Chu Hy lắc đầu nguầy nguậy. Tóc cô cọ vào tay A Thanh sột soạt. Chà, sưng một cục u tướng rồi này.

『 Tôi ổn mà. Nếu cứ nhõng nhẽo mãi thì sẽ không khá lên được, tôi muốn cố gắng chịu đựng xem sao. Thế nên— 』

Nghe cũng ra dáng trưởng thành đấy. Nhưng cũng là lời nói ngốc nghếch, nên A Thanh cắt ngang.

「 Xời. Ổn cái nỗi gì, mắt thâm quầng thế kia. Chẳng phải cô bảo không dám ngủ một mình sao? Thực ra, tôi cũng thế. Cứ ở một mình là tôi không tài nào nhắm mắt được. 」

『 Tại sao ạ? Tây Môn tiểu thư mạnh mẽ thế kia mà, tất nhiên giờ là Siêu Tuyệt Đỉnh rồi, nhưng ý tôi là tâm hồn cô, thực sự rất mạnh mẽ... 』

「 Làm gì có chuyện đó. Tôi cũng sợ, cũng thấy khó khăn chứ. Nhưng tôi tin rằng chuyện tốt đẹp sẽ đến, chỉ cần cố gắng chịu đựng thì ngày mai tươi sáng sẽ tới. 」

Đó là sự giác ngộ khi nàng vượt qua bức tường.

Cứ tưởng bên kia bức tường có thứ gì hung ác đáng sợ lắm, ai dè vượt qua rồi mới thấy chỉ có con đường dài dằng dặc phía trước.

Nên dù vẫn lo âu, nhưng mỗi khi nhắm mắt lại một mình, nỗi sợ hãi rằng tất cả chỉ là giấc mơ, rằng khi tỉnh dậy mình vẫn đang nằm trong cái hang động nào đó ở Liêu Ninh vẫn bủa vây lấy nàng.

Nhưng biết làm sao được. Phải chịu đựng thôi.

Chịu đựng rồi lên Siêu Tuyệt Đỉnh , rồi Hóa Cảnh, Huyền Cảnh, Sinh Tử Cảnh, cứ thế mà thăng cấp, đập tan Ngôn Nhiên Anh, đập tan bảng trạng thái, rồi sẽ đi đến hồi kết.

Hơn nữa, nếu không ngủ một mình được thì ngủ chung là xong.

「 Không cần phải gồng mình chịu đựng bằng cách khổ sở đâu. Có cách thoải mái hơn thì cứ dùng. Trước mắt cứ phải sống sót đã chứ? 」

『 Cảm, cảm ơn cô, thực sự, đối tốt với loại người như tôi thế này, lòng tốt này quá thừa thãi với một đứa con gái xấu xa và kém cỏi như tôi. 』

Sao con bé này tự ti thế nhỉ. Hay là... ngay từ đầu đã thế rồi?

Nghĩ lại thì hình như đúng là thế thật. Người tự tin vào bản thân thì đâu cần so sánh mình với người khác rồi lộ ra vẻ mặc cảm như vậy. Hóa ra ngay từ đầu đã là đứa con gái "xấu xa và kém cỏi" rồi à.

Nhưng nghĩ lại, Nghĩa muội (Kiên Phố Hy) lúc đầu cũng... ừm, không hẳn, con bé đó chỉ là do học thói hư tật xấu thôi, chứ khi biết tiểu sư muội bị tàn tật thì nó cũng quay ra chăm sóc, nên dù kém cỏi nhưng không xấu xa.

Phải rồi, Nan Nhi lúc đầu... ừm, Nan Nhi ngay từ đầu đã là nữ thần y được kính trọng rồi. Không kém cỏi cũng chẳng xấu xa.

Đại Sơn thì ngay từ đầu đã sống với cái tôi to đùng, Nam Cung Thần Tài thì tuy cảnh giới thấp nhưng bản tính hào sảng tốt bụng.

Hừm, vậy còn ai nhỉ? Người vừa kém cỏi vừa xấu xa?

Lão già  thì bị lú lẫn nên không tính. Hơn nữa dù là đại ma đầu nhưng lão cũng giỏi mà.

Tên họ Tuyết thì ngay lần gặp đầu tiên đã thấy khí chất phi phàm. Nghĩ đến là thấy yên tâm, đúng là trí thức số một của xóm!

Điểm lại các mối quan hệ, từ sư phụ đến tiền bối, ai cũng hoặc là xuất sắc cả hai mặt, hoặc nếu có khuyết điểm thì chỉ bị một trong hai, chứ không ai dính cả "combo" vừa kém vừa xấu như cô nàng này.

「 Đúng là Mộ Dung tiểu thư có hơi như thế thật. 」

『 Tây Môn tiểu thư? 』

「 Đùa thôi. Không sao đâu. Dù bây giờ có là người thảm hại thế nào đi nữa, quan trọng là nỗ lực để trở thành người tốt hơn, đúng không? Hôm nay hơn hôm qua, cứ bước từng bước một về phía trước, rồi sẽ có lúc cô nhìn lại và thấy mình đã trưởng thành vượt bậc. 」

A Thanh lấy đại mấy câu "súp gà cho tâm hồn" nghe được ở đâu đó ra để khích lệ.

『 Bây giờ là người thảm hại... 』

Đúng lúc đó.

Ồn ào!

【 Phó Quân Sư Bảo? Dù là Phó Quân Sư Bảo thì ngài cũng không được tự tiện xông vào Võ Thiên Các thế này...! 】

【 E hèm, tránh ra. Bổn nữ muốn đi mà các ngươi dám cản sao. Cầm lấy cái này mà ăn. 】

【 A, là Thất Chủng Canh của Vinh Quang Đường...! 】

【 Hừ, thân phận thấp hèn mà cũng có mắt nhìn đấy. Đừng làm phiền người bận rộn. Các ngươi ngày nào chẳng nhìn mấy món ăn vặt của khách quý mà chảy nước miếng? Nào. Ăn đi rồi biến. 】

Bên ngoài ồn ào một chút, rồi Rầm!

Cửa phòng tiếp khách của Võ Thiên Các mở toang sang hai bên.

Giữa khung cửa, một nữ nhân đứng dạng chân hình chữ Đại (大) đầy hiên ngang. A Thanh tò mò nhìn vị khách không mời mà đến đầy ồn ào này.

Đầu tiên, là một mỹ nhân. Nhưng mà... là "Ác nữ"?

Nhìn qua là thấy ngay tướng mạo của nhân vật phản diện. Kiểu như trùm cuối hoặc vai ác trong phim.

Đồng tử chỉ nhỏ bằng một nửa người thường, để lộ lòng trắng ở cả bốn phía: trên, dưới, trái, phải.

Trong nhân tướng học, đây gọi là "Tứ Bạch Nhãn" (Mắt bốn lòng trắng), tướng mắt hung ác nhất trong các loại mắt. Người ta bảo đây không phải mắt người mà là mắt thú, tướng mạo của kẻ lòng lang dạ thú, gian tà, không biết đạo lý và tàn nhẫn.

Nhưng thế gian vốn bất công, dù có mang tướng mạo hung ác đến thế, nhưng vì đẹp nên... chậc, vẫn cứ là đẹp.

Trang phục cũng không phải dạng vừa. Lụa đỏ thêu chỉ vàng, ừm, hoa văn gì thế kia? Một loại hoa văn trừu tượng, khó hiểu nhưng lấp lánh chói lòa.

Một bộ cánh mang tính triết học và sặc sỡ, thực sự rất sặc sỡ.

【 A. Ở đây sao, Tây Môn tiểu thư? Bổn nữ là Tư Mã Lãng, người đời ngưỡng mộ gọi là Hiền Hoa, một nữ nhân trí tuệ. Nhưng mà, tình huống này là sao đây? Kiếm Hoa, sao cô cũng ở đây? Tại sao lại ngồi trên người Tây Môn tiểu thư? 】

『 Cô— 』

【 Mà thôi, không quan trọng. Dù sao người phàm có giải thích cũng không hiểu được. Tây Môn tiểu thư? Xin chào, bổn nữ là Tư Mã Lãng, gọi là Hiền Hoa... 】

Nói rồi cô ta thản nhiên "bơ đẹp" Mộ Dung Chu Hy như thể không có người ở đó, quay sang chào hỏi A Thanh.

「 A. Vâng. Xin chào. 」

A Thanh ngơ ngác chào lại.

Ừm, bình thường có ai tự nhận mình là "trí tuệ", là "được người đời ngưỡng mộ" bằng chính mồm mình không nhỉ?

Một? Hai? A, suýt nữa thì thất lễ.

「 Trí Nang Hiền Hoa ! 」

Tuy hơi muộn, nhưng A Thanh vẫn thực hiện đúng cái đạo lý ngầm của giang hồ: Gọi biệt hiệu để xã giao.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!