Khi A Thanh mới bay lên Tỷ Võ Đài, khán giả bên dưới chỉ mải mê soi đường cong cơ thể hay tò mò xem dung nhan sau lớp mạng che mặt.
Nhưng trong giới cao thủ thì lại vang lên không ít tiếng trầm trồ.
Bởi lẽ thân pháp nhanh và cao, thể hiện sự dũng mãnh thì dễ, nhưng để đạt đến độ thanh tao, uyển chuyển, nhẹ nhàng như gió thoảng thì khó vô cùng.
Chứng kiến kỹ thuật Phản Trọng Lực thong dong của Việt Nữ Tản Bộ, những kẻ tự xưng là cao thủ dù đã cố kìm nén cũng phải buột miệng thốt lên: Hưm!
Tiếp đó, khi thấy A Thanh tiếp đất bằng mũi chân nhẹ bẫng mà không hề rung lắc, giữ trọng tâm hoàn hảo, họ lại càng không kìm được tiếng Tuyệt! đầy tán thưởng.
Trừ một người duy nhất: Chưởng môn Võ Đang Phái, Nhu Cực Kiếm Thái Kiện Chân Nhân.
Đúng là xui tận mạng, ngay vòng đầu tiên đệ tử bản môn đã đụng phải thú dữ, coi như hành trình của Võ Đang tại giải đấu này sớm đi vào ngõ cụt.
Thấy hai đệ tử nói qua nói lại, rồi A Thanh chủ động ra tay trước, ông ta tức muốn nổ phổi.
Võ nhân có thể không biết cảnh giới của người khác nhưng phải biết mình đang ở đâu. Chắc chắn đệ tử Thần Nữ Môn đã nhường quyền đi trước, còn tên Hoàn Lục ngốc nghếch kia không nhận ra đối thủ mạnh cỡ nào nên lại nhường ngược lại. Chẳng cần nghe cũng đoán được sự tình.
Và ông ta càng tức điên lên vì lão già bên cạnh cứ bô bô cái miệng.
『 Ta đã bảo ta nhìn người chuẩn lắm mà. Đứa trẻ đó tương lai sẽ là trụ cột của võ lâm đấy. Ta đã ban tặng biệt hiệu cho nó rồi, làm sao mà sai được? Đúng không? 』
Lưu Hà Chân Nhân của Hoa Sơn Phái cứ liên tục khoe mẽ một cách thiếu liêm sỉ. Người ngoài nghe chắc tưởng A Thanh là đệ tử Hoa Sơn chứ chẳng chơi.
Thực ra lão chỉ đang khoe con mắt nhìn người của mình thôi, nhưng ai nghe cũng phát mệt.
Dưới con mắt của cao thủ, màn tỷ võ này là minh chứng cho sự kiềm chế và trí tuệ tuyệt vời của A Thanh.
Ở cái tuổi trẻ người non dạ, có thực lực siêu quần thường người ta sẽ háo hức muốn phô diễn kỹ năng.
Nhưng A Thanh lại bình tĩnh quan sát, thậm chí còn mô phỏng lại diệu lý của đối thủ. Điều này cho thấy nàng không phải muốn khoe khoang võ nghệ, mà là có tinh thần học hỏi rất cao.
Và cái kết thúc ở chiêu thứ mười một lại càng xuất sắc.
Đang dùng Nhu đấu Nhu, nàng bất ngờ chuyển sang Khoái và Cương để cắt đứt mạch trận đấu. Với chiêu này, dù đệ tử Võ Đang có cao hơn vài bậc cảnh giới cũng khó lòng chống đỡ.
Hơn nữa, đó không phải là chiêu thức võ công cố định nào, mà là sự ứng biến linh hoạt, sắc bén như một võ giả dạn dày kinh nghiệm thực chiến.
A Thanh cũng thấy tự hào vì lý do tương tự.
Cú dậm chân thẳng đứng là để dồn toàn bộ sức nặng tạo đà lao xuống, còn cú chặt tay vào đầu (Thủ Đao) chỉ là biến thể của tuyệt kỹ "Cốc Đầu Nguyên Tử" học lỏm từ Tây Môn Tú Lâm.
Dù kết quả hơi khác so với mục tiêu luyện tập sự "Nhu hòa", nhưng chiến thắng bằng tư duy ứng biến chứ không phải bằng bộ kỹ năng có sẵn khiến nàng rất thỏa mãn.
Hoàn Lục cũng tâm phục khẩu phục.
Hắn đã cố gắng hết sức, nhưng chiêu thứ mười một đó, dù có tua lại trong đầu bao nhiêu lần, hắn cũng không tìm ra cách đỡ bằng võ học của mình.
Trừ khi hắn vứt bỏ sĩ diện mà sử dụng Thiết Bản Kiều bỏ chạy, chứ nguyên lý mượn lực đả lực của Thái Cực không thể theo kịp tốc độ và sức mạnh đó.
Tuy nhiên, ngoại trừ người trong cuộc và các cao thủ, đám đông khán giả lại chẳng hiểu mô tê gì.
Trận đấu diễn ra theo kiểu Nhu đối Nhu, nhịp độ chậm rãi, không có những pha va chạm nảy lửa.
Trong mắt họ, Hoàn Lục di chuyển linh hoạt, thi triển Thái Cực Kiếm hoa mỹ dồn ép đối thủ, còn A Thanh thì bị động chống đỡ vất vả.
A Thanh vừa đánh vừa quan sát học hỏi nên kiếm chiêu trông lóng ngóng, trong mắt kẻ ngoại đạo thì nàng chỉ là một cô nương yếu đuối đang múa may khoe dáng.
Đùng một cái, Bộp, một cú cốc đầu nhẹ hều.
Đúng vậy! Là cốc đầu!
Thế mà trọng tài thổi còi kết thúc trận đấu và tuyên bố cô gái che mặt thắng cuộc. Khán giả ngơ ngác, há hốc mồm vì không hiểu chuyện gì vừa xảy ra.
Và theo lẽ thường, cơn mưa la ó, chửi bới U u u! trút xuống sàn đấu.
Không chỉ lời lẽ thô tục, mà cả bánh bao dở, Tạp toái miến ( Mì Xào ) cũng bay vèo vèo lên sàn.
Tất nhiên, khán giả không phải cao thủ ám khí, nên những vị khách ngồi ghế VIP hàng đầu lại là những người lãnh trọn "đạn dược" oan uổng.
— U u! Cái quái gì thế này! Đánh đấm kiểu gì vậy!
— Bán độ à! Có coi khán giả ra gì không!
— Đàn bà con gái thì được thiên vị à! Đánh cho đàng hoàng vào! Trên sàn đấu không phân biệt nam nữ đâu! Đồ chó má!
— Tao đặt cửa trên hai mươi lượng đấy! Trả tiền đây!
Tỷ lệ cược thấp thảm hại của A Thanh cũng là nguyên nhân khiến khán giả phẫn nộ.
Họ nghĩ Hoàn Lục chắc thắng, dù tỷ lệ ăn chỉ có 1.07 (đặt 1 ăn 0.07) nhưng vẫn đổ xô vào đặt cược kiếm chút tiền lẻ.
Một số ít người chơi "ngược dòng" đặt kèo dưới A Thanh thì vớ bẫm với tỷ lệ 11.7 lần, nhưng đa số chỉ đặt chơi cho vui nên số tiền thắng được cũng chỉ đủ tiền quà vặt.
Ghi chú: 10% số tiền thua cược rơi vào túi nhà cái, còn 70% còn lại đã chui tọt vào túi Thiên Du Học (lão ôm trọn kèo A Thanh).
Dù sao thì đám đông đang rất kích động, hiệu ứng đám đông khiến tiếng chửi bới ngày càng to và hung hãn.
【 Trật tự!! Yêu cầu trật tự!! 】
MC vận nội công gào thét khản cả cổ cũng không át được tiếng ồn, tình hình căng thẳng như sắp bạo loạn đến nơi.
Suốt quãng đường rời sàn đấu đi xuống hầm thuyền, những lời lẽ xúc phạm vẫn lọt vào thính giác siêu phàm của A Thanh.
【 Sự thể ra nông nỗi này, thật là xấu hổ quá. Lũ dân đen không có mắt nhìn võ công nên mới thế, mong tiểu thư đừng chấp nhặt. 】
Về đến phòng chờ, một võ quan lớn tuổi của Võ Lâm Minh vội vàng an ủi A Thanh.
【 Chúng tôi đang nhờ các trưởng lão giải thích lại diễn biến trận đấu cho khán giả, họ sẽ sớm hiểu ra thôi. 】
A Thanh lắc đầu.
Đại hội vẫn còn nhiều lịch trình phía sau.
Nghe nói sau đây là Đại Hội Nghị gì đó mà sư phụ phải tham gia.
Chỉ vì vài lời la ó của khán giả mà làm chậm trễ tiến độ chương trình thì thật không hay.
Hơn nữa, mới trận đầu tiên cỏn con mà phải huy động trưởng lão ra giải thích thì mất mặt quá.
『 Không sao đâu ạ. Đây mới là trận đầu, cứ để họ xem tiếp rồi tự khắc sẽ hiểu thực lực của ta thôi. Chuyện cỏn con này sẽ tự giải quyết, không cần làm phiền các vị trưởng lão đâu ạ. 』
【 Quả nhiên. Xin cảm tạ tấm lòng rộng lượng của tiểu thư. 】
Trưởng ban tổ chức Võ Lâm Đại Hội, Đoản Kiếm Kiếm Quân - Lưu Tiên Diệp chắp tay bái phục.
Võ công trác tuyệt đã đành, thái độ điềm tĩnh, chín chắn trước sóng gió dư luận của cô nương trẻ tuổi này càng đáng quý hơn.
Nghe Minh Chủ bảo dành riêng Võ Thiên Các cho một cô nương lạ mặt, giờ gặp tận mặt mới thấy, quả nhiên là mầm non tương lai của Chính phái.
A Thanh không biết ông ta là ai, chỉ nghĩ là nhân viên ban tổ chức, nhưng thực ra Lưu Tiên Diệp là Nội Tổng Quản, tay hòm chìa khóa của Võ Lâm Minh.
A Thanh vô tình dùng "Mỹ Nhân Kế" được Tây Môn Tú Lâm chỉ dạy, hớp hồn Lưu Tiên Diệp xong, quay trở lại chỗ ngồi của Thần Nữ Môn thì thấy Tây Môn Tú Lâm đang tỏa ra sát khí âm ỉ.
『 Haizz. Ta ở ẩn bao năm nay cũng vì không muốn nhìn thấy cảnh chướng mắt này. Đồ đệ à, con thấy chưa, đây là cái nhìn của thế gian đối với nữ võ giả đấy. Nếu con là nam nhân, lũ khốn đó đã không dám mở mồm nói những lời ngu xuẩn như vậy. 』
『 Xì, sư phụ lo gì. Đợi con vô địch rồi xem chúng còn dám ho he gì không? 』
『 Con không thấy giận sao? 』
『 Cũng bình thường ạ. Mấy kẻ yếu nhớt nói gì mặc kệ. Đợi đến chung kết chúng lại quay xe khen lấy khen để ngay ấy mà. 』
Tây Môn Tú Lâm tặc lưỡi.
『 Con bé này vô tư quá mức rồi đấy. 』
『 Hì hì. 』
『 Không phải khen đâu. Con gái con đứa mà tốt tính quá mức thế này thì sống sao nổi. 』
A Thanh lảng sang chuyện khác.
『 Mà sư phụ ơi, con có cần thiết phải ngồi đây nữa không ạ? Chẳng phải người sắp đi dự Đại Hội Nghị gì đó sao? 』
『 Nên ở lại quan sát đối thủ chứ... Sao, con có việc gì à? 』
『 Con cần hỏi Nhị sư phụ gấp một chuyện về võ công bên đó ạ. 』
『 Thế thì đành chịu. Dù sao cũng chẳng còn việc gì của con nữa. Ta định dẫn con đi dự Dạ Yến Tiệc để giới thiệu, nhưng thôi để sau vậy. 』
Không phải đi chào hỏi người ta.
Tầm cỡ Tây Môn Tú Lâm thì không cần dẫn đệ tử đi khoe, mà là đám Chưởng môn nhân Cửu Phái và Gia chủ Thế gia phải xếp hàng đến bái kiến bà và đệ tử mới đúng.
『 Hì hì, xin lỗi sư phụ nhé. 』
Tây Môn Tú Lâm mỉm cười đáp:
『 Xin lỗi cái gì. Với vai vế của con thì không cần phải câu nệ chuyện chào hỏi. Chuyện thắc mắc về võ công là chuyện cấp bách, không gì quan trọng hơn việc đó đâu. 』
...
Ra khỏi phủ Khai Phong, A Thanh ngơ ngác nhìn quanh. Giờ đi đâu đây trời? Đất Khai Phong rộng lớn thế này biết tìm sư phụ ở đâu.
Chỉ nhớ mang máng lão bảo đi bán thuốc bổ, nên nàng định ra chợ lân la hỏi thăm xem có ông lang băm nào khả nghi không.
May mắn thay, chưa đi được bao xa thì nghe thấy tiếng nói quen thuộc.
「 Gì đấy. Đi đâu thế? 」
『 Oa, con đang đi tìm Sư phụ đây. Sao trùng hợp thế này? 』
「 Trùng hợp cái khỉ gì. Ta rắc hương lên Thanh Tử Kiếm nên mới tìm được ngươi đấy, chứ làm gì có chuyện ngẫu nhiên gặp nhau giữa biển người thế này? 」
『 Mùi hương ạ? 』
『 Từ từ rồi ta dạy, cứ học cơ bản trước đi đã. Thế ngươi tìm ta có việc gì? 』
『 Chuyện Giác Tỉnh Thân Công ấy ạ. 』
「 Thấy sao? Bá đạo không? 」
『 Không phải chuyện đó, vấn đề là nó... nhạy quá mức. Kích thích mạnh quá chịu không nổi. 』
Thiên Du Học phì cười.
「 Tưởng chuyện gì to tát. Làm quá lên. Đương nhiên giác quan toàn thân được đánh thức cùng lúc thì kích thích phải mạnh rồi. 」
『 Nhưng cũng phải để người ta sống bình thường chứ ạ. Sư phụ nhìn này. Ngày nào cũng quấn như xác ướp thế này sao chịu nổi. 』
A Thanh xắn tay áo lên, để lộ cánh tay bị quấn chặt bởi các lớp vải lụa.
Thiên Du Học lại hừ mũi.
「 Dao sắc quá lại sợ đứt tay nên mài cùn đi à? Con ngốc này. Đầu bếp có vì dao sắc mà sợ không dám dùng không? 」
『 Ý người là sao ạ? 』
「 Đầu bếp dùng dao sắc ban đầu có thể bị đứt tay vài lần, nhưng rồi sẽ quen và tay nghề sẽ lên. Tại sao ngươi lại cố tình kìm hãm giác quan đã được đánh thức bằng cách quấn chặt thế kia? 」
『 Tại nó kích thích quá... 』
「 Đồ ngốc. Định quấn cả đời à? Thế thì đánh thức giác quan làm quái gì? Ban đầu khó chịu là đương nhiên, phải tập làm quen dần đi. 」
Tóm lại là: Chịu đựng đi.
Tất nhiên, Thiên Du Học nói thế vì lão đâu có đạt thành tựu một bước lên trời nhờ Linh Dược Thang như A Thanh. Lão luyện tập từ từ, giác quan nhạy bén dần dần nên thích nghi dễ dàng.
Lão hoàn toàn không hiểu tình trạng quá tải đột ngột của A Thanh lúc này.
Đã thế lão còn không biết về sự tồn tại của Tố Nữ Hoan Hỉ Công khiến cảm giác xúc giác trở nên nhạy cảm theo hướng... dâm đãng.
Thiên Du Học chỉ đơn giản nghĩ là do da dẻ nhạy cảm quá nên cọ vào áo thấy rát thôi.
Nhưng bản chất của giác quan là thích nghi, kích thích lặp lại nhiều lần thì sẽ chai lì.
Nên lời khuyên của lão là: Cứ chịu đựng rồi sẽ quen.
「 Giác Tỉnh Thân Công đã đạt Bát thành rồi, giờ có muốn bỏ cũng không được. Với lại, ngươi có biết toàn thân nhạy bén nghĩa là gì không? Nghĩa là ngươi có mắt ở khắp mọi nơi đấy. 」
Khi đã thành thục việc cảm nhận luồng khí qua da, không cần nhìn cũng có thể vẽ lại bản đồ xung quanh một cách sống động trong đầu.
『 Wow, thật ạ? 』
A Thanh, vốn tính "cả tin" , nghe thấy tính năng bá đạo lại sáng mắt lên ngay.
Giờ đã là thầy trò, Thiên Du Học cũng chẳng cần giấu giếm hay nói quá làm gì.
「 Ừ, nhưng có nhược điểm là phải kén chọn quần áo. 」
Quần áo càng kín gió thì hiệu quả càng kém.
Quấn chặt tay chân hay mặc quá nhiều lớp áo dày sẽ làm giảm khả năng cảm nhận.
Ngược lại, da thịt tiếp xúc với không khí càng nhiều thì phạm vi cảm nhận càng rộng và chính xác.
Vì thế phải mặc đồ thoáng mát, hoặc nếu không thì phải chọn loại lụa cực mỏng như cánh chuồn để truyền tải những dao động nhỏ nhất của không khí.
「 Thế nên Thần Thâu thường chỉ hoạt động mạnh vào mùa hè, gió lạnh về là nghỉ đông tập trung làm việc khác. Trời lạnh thế ai hơi đâu mà đi ăn trộm. 」
『 Ưm. Nghe miêu tả thì cách ăn mặc có vẻ hơi... đồi bại nhỉ... 』
Thiên Du Học gật đầu.
「 Nghĩ lại thì đúng là hơi bất lợi cho nữ nhân thật. Nhưng mặc La sam (áo lụa mỏng) thì cũng đâu đến nỗi đồi bại lắm? Ừm, dùng Yếm (Đoản hung) cũng được. 」
La sam là loại lụa dệt thưa, trừ khi nhìn thật kỹ ở cự ly gần , còn bình thường thì không nhìn xuyên thấu được.
Mỏng hơn La sam là Sa sam (Vải màn), mỏng hơn nữa là Miên sa (Vải voan).
『 Hự. Yếm thì hơi... 』
Dù sao thì thông điệp của sư phụ rất rõ ràng:
Ngươi đã chọn Giác Tỉnh Thân Công. Ráng mà chịu.
Dù A Thanh nhớ là mình đâu có được chọn lựa gì đâu, bị ép học mà.
1 Bình luận