[200-300]

Chương 218 - Tỷ Võ Nào (16)

Chương 218 - Tỷ Võ Nào (16)

Đổ bao nhiêu thảo dược quý hiếm và rau củ vào hầm thâu đêm suốt sáng, thứ nước dùng đó đương nhiên không thể tầm thường được.

Hương thơm nồng nàn của thuốc bắc hòa quyện với sự tươi mát của đủ loại rau củ tỏa ra ngào ngạt. Trong lúc chờ gạo chín mềm trong nồi nước sôi sùng sục, hai thầy trò chỉ biết nuốt nước miếng ừng ực.

Cuối cùng, cháo cũng chín. Nàng múc cháo nóng hổi ra bát, đập thêm quả trứng gà sống vào rồi khuấy đều, thế là món Cháo Trứng Rau Củ Dược Thiện hoàn thành.

Nụ cười rạng rỡ nở trên môi hai thầy trò. Nàng vớ lấy cái thìa từ đâu đó, thổi phù phù cho nguội rồi đưa một thìa đầy vào miệng...

「 Hừm. 」

『 Ưm. 』

Biểu cảm của cả hai thầy trò trở nên vi diệu.

『 ...Sư phụ chưa ăn thử bao giờ à? 』

「 Sư phụ ta ngày xưa chỉ bắt ăn linh dược sống thôi chứ có nấu Linh Dược Thang thế này đâu. Khụ. 」

Vấn đề là, Linh Dược Thang vốn được chế ra để làm nước tắm ngâm mình, chứ đâu phải nước dùng để ăn.

Đương nhiên là vị của nó nhạt thếch, lợ lợ, đắng ngắt mùi thuốc lại còn tanh nồng mùi rau củ thập cẩm.

『 Nêm nếm chút gia vị đi. Sư phụ có muối không? 』

「 Đương nhiên là có rồi. 」

Chẳng hiểu sao một Thần Thâu lại "đương nhiên" mang theo muối trong người, nhưng thôi kệ, có là tốt rồi.

A Thanh chợt giác ngộ ra một chân lý lớn: Sau này đi đâu cũng phải mang theo muối mỏ, rau thơm sấy khô và thịt khô. Cái cháo này chẳng có tí thịt nào ...

Cho muối vào thì đỡ hơn hẳn.

Vốn dĩ cháo loãng nóng hổi đập trứng vào, chỉ cần thêm tí muối thôi là đã ngon lành cành đào rồi.

Nhưng cái nước dùng đắng nghét và tanh tưởi kia đã phá hỏng tất cả, khiến món cháo dược thiện này trở thành một thử thách vị giác, vừa ăn vừa nhăn mặt.

『 Ưm. Đúng là mùi vị tốt cho sức khỏe . 』

「 Người ta hay bảo "ăn linh dược như ăn cơm", hóa ra không phải lời hay ý đẹp gì. Linh dược thì cứ ăn như thuốc thôi, đừng lôi ra làm cơm bữa. 」

Thực ra, A Thanh là thể loại ăn tạp siêu cấp.

Cái từ "ăn tạp" này bao hàm cả rác rưởi ôi thiu hay côn trùng sâu bọ mà người thường ăn vào là nhập viện ngay, nên bát cháo trứng dở tệ này với nàng vẫn trôi tuột xuống cổ họng ngon lành.

Nhưng Thiên Du Học, vốn xuất thân là công tử bột nhà quan lại quyền quý, dù giờ đã là ông chú già đời nhưng vẫn không nuốt trôi nổi món này.

Vì tiếc của trời nên lão cố nhắm mắt nhắm mũi nuốt hết một bát, nhưng với cái thói quen "tay to" của con nhà giàu, lão đã lỡ tay nấu một nồi cháo khổng lồ, vẫn còn thừa cả đống.

Cuối cùng, Thiên Du Học buông thìa đầu hàng sau bát đầu tiên.

Lão tròn mắt nhìn A Thanh cắm cúi ăn như hạm, quét sạch nồi cháo.

Chỗ cháo đó đủ cho bốn người lớn ăn no căng bụng, tính sơ sơ thì A Thanh đã một mình xơi tái bảy bát.

Ở quê hương A Thanh, nơi tràn ngập các thú vui giải trí, việc nhìn một mỹ nhân ăn uống ngấu nghiến, nhét thức ăn vào mồm bất chấp mùi vị lại là một nội dung cực kỳ hút khách.

Thậm chí người xem còn thi nhau donate tiền để cổ vũ nàng ăn nữa cơ.

Vì thế, với người dân Trung Nguyên thời nguyên thủy nghèo nàn thú vui giải trí, đây quả là một cảnh tượng chấn động, một màn trình diễn kỳ thú khiến người ta không thể rời mắt.

「 Nghe bảo xuất thân Cái Bang, chà chà, ăn khỏe thật đấy... 」

『 Ồ, đúng là cháo dinh dưỡng có khác, con thấy khí lực đang trào dâng cuồn cuộn này? 』

「 Không phải cháo dinh dưỡng mà là cháo linh dược, và khí lực không phải đang trào dâng đâu, mà là đang trào hết cả ra ngoài đấy! Mau vận khí hấp thụ đi!. 」

『 A. 』

A Thanh định ngồi xếp bằng, nhưng cái bụng căng tròn như trống khiến nàng không gập chân được, đành duỗi thẳng hai chân ra, chống tay ra sau lưng mà ngồi.

Dạ dày của A Thanh không phải là cái túi không đáy thần kỳ, ăn bao nhiêu thì nó phình ra bấy nhiêu thôi.

Dù tư thế ngồi có hơi kém duyên, A Thanh vẫn nhắm mắt lại quan sát khí huyết trong cơ thể.

Đây là cơ hội tốt để xem linh dược tác động thế nào lên cơ thể quái vật này.

Việc nhớ lại mình khác biệt với người thường luôn gợi lên nỗi buồn man mác.

Nhưng phải biết mình khác ở đâu thì mới giả vờ làm người, giả vờ làm sinh vật cùng loài được chứ.

Ưm, chắc gọi là sinh vật thì vẫn ổn nhỉ?

Tuy không phải con người, là quái vật hay cái gì đó đại loại thế, nhưng ít ra mình vẫn đang sống, đâu phải đồ vật vô tri.

Khoan đã? Nhân vật game có được tính là sinh vật sống không ta?

A Thanh gục đầu xuống.

Chắc do hơi linh dược mạnh quá nên mắt nàng cay cay.

Thôi đừng nghĩ linh tinh nữa, tập trung vào chân khí nào...

Linh khí từ linh dược tràn vào Đan điền, bổ sung cho từng luồng chân khí. Trừ những loại đã đạt Đại thành , còn lại đều được chia phần công bằng.

Lúc này, A Thanh vận hành Giác Tỉnh Thần Công, lập tức phần linh khí còn lại đổi hướng, dồn hết vào Giác Thể Chân Khí để hấp thụ.

Ra là thế, ăn xong để kệ thì nó tự chia đều , còn ăn xong vận khí thì dồn vào môn công pháp đang chạy.

Thế còn người khác thì sao...?

『 Sư phụ? Linh dược vốn dĩ hoạt động thế này ạ? 』

「 Hừ. Ngươi phải tả xem "thế này" là thế nào thì ta mới biết đường mà phán chứ. 」

『 Ơ, con không biết tả sao nữa. Bình thường thì nó phải thế nào ạ? 』

「Linh khí tự nhiên trong linh dược sẽ lan tỏa ra khắp tứ chi bách hài, giữ lại được một phần mười trong huyệt đạo là may, còn lại chín phần mười sẽ theo lỗ chân lông bay hơi hết. 」

Vì thế phải tranh thủ vận khí điều tức để gom linh khí về Đan điền trước khi nó bay mất.

Độ khó của việc hấp thụ này phụ thuộc vào khả năng điều khiển chân khí của mỗi người, loại nội công tâm pháp đang tu luyện, và cả loại linh dược nữa.

「 Thế nên võ lâm nhân mới tôn sùng Thần công như thánh. Cùng ăn một loại linh dược mà kết quả khác nhau một trời một vực. Linh dược càng xịn thì càng dễ hấp thụ và ít gây gánh nặng cho huyệt đạo. Đâu phải tự nhiên Đại Hoàn Đan được tôn là Thiên hạ đệ nhất linh dược. 」

Không phải cứ giữ lại được khí trong người là tốt, nếu tính chất của linh khí quá hung bạo thì nó sẽ phá hủy huyệt đạo, gây hại cho cơ thể.

Linh dược tự nhiên thường có tính chất này, nên người ta mới chấp nhận hao hụt dược lực để tinh luyện thành đan dược cho an toàn.

「 Nào, thấy ngươi còn sức tán phét là biết hấp thụ xong rồi hả? Mà bát cháo cỏn con đó cũng chẳng có bao nhiêu linh khí tự nhiên. Ta ra ngoài ngủ bù giấc hôm qua đây, ngươi cứ ngâm mình trong đó mà hút cho cạn nhé. 」

『 Có cần lưu ý gì không ạ? 』

「 Theo sách vở thì sẽ thấy hơi rát một chút. Nhưng chắc là chịu được thôi. 」

Mắt A Thanh nheo lại đầy nghi ngờ.

『 Lần này chắc chắn chứ ạ? Là rát chứ không phải đau thấu trời xanh đúng không ạ? 』

「 Ta đã bảo là ta nói theo sách thôi, ta có làm bao giờ đâu mà biết? Nhưng xét theo lý thuyết võ học thì chắc chắn là rát rồi. 」

Vốn dĩ linh khí tự nhiên đi vào từ miệng xuống dạ dày, tức là từ trung tâm cơ thể tỏa ra ngoài da.

Nhưng Giác Tỉnh Thần Công là tâm pháp đặc biệt có thể hút khí qua toàn bộ bề mặt da, không chỉ qua đường hô hấp.

Tất nhiên, đặc biệt là một chuyện, còn hiệu suất thì... nát bét, chưa bằng một góc của việc hít thở thổ nạp bình thường.

Vì hiệu suất hút qua da quá kém nên mới sinh ra cái trò ngâm cả người vào bồn linh dược này.

Đó chính là Linh Dược Thang, dùng Giác Tỉnh Thần Công để cưỡng ép cơ thể hút linh khí qua da.

Khí ép từ ngoài vào trong qua da thịt, đương nhiên là phải rát rồi.

「 Sách ghi là quen rồi thì sẽ thấy mát lạnh sảng khoái hay sao ấy. Ngươi cứ thử đi rồi cho ta biết cảm nhận. Oáp, buồn ngủ chết đi được. Còn phải lo vụ Phân Cân Thác Cốt nữa chứ, có gì mà phải sợ. 」

『 Sư phụ gọi thẳng tên là Phân Cân Thác Cốt luôn rồi kìa? 』

「 Ta gọi thế bao giờ? Ta bảo là Lưu Liễu Nhiên Luyện. Con ranh này còn trẻ mà tai đã lãng rồi à? 」

『 Lạ thật. Rõ ràng con nghe thấy mà... 』

「 Ha. Ai nghe thấy lại tưởng ta là ác nhân. Trên đời làm gì có sư phụ nào định Phân Cân Thác Cốt đệ tử mình chứ? 」

『 Ưm. Chắc con nghe nhầm thật. Xin lỗi Sư phụ. 』

Thấy Thiên Du Học chối bay chối biến một cách tỉnh bơ, A Thanh cũng đành tin là mình nghe nhầm.

「 Cái bồn đó trị giá hai trăm quan vàng đấy. Một giọt nước cũng đáng giá mấy chục văn tiền. Cẩn thận đừng làm vương vãi giọt nào nhé. 」

Thiên Du Học dặn dò rồi bước ra ngoài.

Nghe đến đoạn mỗi giọt nước đáng giá cả nắm tiền lẻ, A Thanh mới thực sự cảm nhận được độ "pay to win"  của màn tu luyện này.

Thế là A Thanh rón rén bước vào bồn tắm.

Nước thuốc dâng lên đến tận cằm, cơn ngứa ngáy lập tức ập đến.

Nhưng chỉ một thoáng thôi.

Khi bắt đầu vận hành Giác Tỉnh Thần Công, toàn bộ da thịt nàng nóng bừng lên, rát bỏng như thể vừa nốc cạn một chai nước ngọt có ga cực mạnh.

Tuy nhiên, cơn đau không đến mức không chịu nổi, mà ngược lại, cái cảm giác đau rát tê tái ấy lại mang theo sự sảng khoái lạ thường.

Đến khi hút cạn kiệt linh khí trong bồn, trời đã tối mịt.

Kiểm tra bảng võ công, A Thanh thấy Giác Tỉnh Thần Công đã nhảy vọt lên Bát thành .

Bất ngờ chưa ?. Linh dược xịn thật.

Do thành tựu nội công tâm pháp của A Thanh được tính dựa trên tổng lượng nội công tích tụ được, nên chỉ số mới tăng vọt như thế.

Thiên Du Học không biết điều này nên kinh ngạc tột độ.

「 Bát thành á? Cái quái gì thế này. 」

Chẳng trách các đời trước cứ nhấn mạnh phải tìm đệ tử có tư chất tốt.

Thiên Du Học tạm thời chấp nhận lý do đó.

Dù sao thì kết quả tốt là được rồi.

「 Thế nào. Cảm thấy cơ thể được đánh thức chưa? 」

『 Vẫn còn rát lắm ạ... 』

Cảm giác như vừa bị ai đó dùng đá kỳ cọ lột sạch một lớp da vậy.

Toàn thân tê rần, nóng rát, châm chích, nhưng đồng thời lại mát lạnh thấu xương.

「 Do các kinh mạch nhỏ ngoài da bị kích thích quá mức nên chai sạn đi thôi. Giờ ngủ một giấc thật ngon, sáng mai dậy ngươi sẽ hiểu tại sao Giác Tỉnh Thần Công lại được gọi là công phu đánh thức cơ thể. 」

『 Ơ kìa. Không phải là Giác Tỉnh Thần Công ạ? 』

「 Là Giác Tỉnh Thân Công mà? Ta đưa bí kíp cho ngươi rồi còn gì? 」

『 Tiêu đề là "Bài tập thể dục buổi đêm 21 động tác" mà? Khẩu quyết cũng đâu có đoạn nào nhắc đến việc đánh thức cơ thể... Nó chỉ hướng dẫn dùng cơ thể để cảm nhận dòng chảy thiên địa thôi mà? 』

「 Khẩu quyết võ công thì phải viết văn hoa bay bổng tí chứ. Thế mới để cho mỗi người tự ngộ ra theo cách riêng của mình được. 」

Lý do khẩu quyết võ công thường mơ hồ, khó hiểu là để không gò ép người tập vào một khuôn mẫu cố định.

『 Cứ tưởng là Thần công ... 』

Hóa ra là Thân công.

Bảo sao chỉ có màu Vàng Kim.

A Thanh nuốt ngược câu chửi thề vào trong.

Cảm giác như bị lừa một vố đau điếng .

「 Thần công hay Thân công thì cũng là công phu tuyệt đỉnh. Cần gì phải có chữ "Thần" mới xịn? Cứ ngủ đi rồi biết. 」

『 Ý người là sao ạ? 』

「 Với Thần Thâu, à không, với mọi võ nhân, giấc mơ lớn nhất chính là giác quan nhạy bén. Giác Tỉnh Thần Công tuy về mặt tích tụ nội lực chỉ là hạng ba, nhưng xét về khả năng đánh thức giác quan thì nó xứng đáng là Thiên hạ đệ nhất tuyệt thế thần công. Ngươi sẽ cảm nhận được sống động từng cơn gió thoảng qua. Lúc đó ngươi sẽ biết cảm giác "hòa mình vào dòng chảy thiên địa" nó vi diệu đến mức nào. 」

『 Ồ. 』

Mắt A Thanh sáng lên.

Võ công màu Vàng Kim mà có hiệu ứng  bá đạo thế á?

Thấy vậy, Thiên Du Học cười khẩy, rồi hắng giọng chuyển chủ đề.

「 Ngày mai bắt đầu Võ Lâm Đại Hội rồi nhỉ. Ngươi chắc cũng bận rộn, ta cũng phải tranh thủ đi bán thuốc dạo kiếm cơm đây. Hẹn tám ngày nữa gặp lại nhé. Tiếp tục hiệp hai của Lưu Liễu Nhiên Luyện. Muốn làm một canh giờ hay ba canh giờ nào? 」

Ký ức về cơn đau kinh hoàng ùa về...

Ánh sáng trong mắt A Thanh vụt tắt.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!