Ngực A Thanh vẫn còn bầm tím, máu tụ chưa tan hết, giờ lại bị siết mạnh khiến nàng không kìm được tiếng hét. Thậm chí vì vết thương cũ chưa lành nên lần này cơn đau càng dữ dội hơn gấp bội.
Mộ Dung Chu Hy gầm gừ, giọng nói khàn đặc, ướt đẫm như người đang chìm trong nước:
「 Cảm ơn vì đã cứu ta. Nhưng nghĩ lại những gì ngươi đã làm, ta, ta tuyệt đối, tuyệt đối không thể tha thứ. Đồ kinh tởm, quái vật, ngươi là con quái vật. 」
『 Á, tay, tay. 』
A Thanh nắm lấy bàn tay đang bóp ngực mình, rên rỉ.
Định dùng sức gỡ ra thì không được, định dùng hai tay gỡ từng ngón một thì Mộ Dung Chu Hy dùng nốt tay kia bóp thêm vào, gỡ được ngón này thì ngón kia lại siết chặt.
『 Đau, đau quá! Đau thật đấy! 』
「 Ngươi cũng biết đau cơ à? 」
『 Buông ra- 』
Siết.
『 Á hự. 』
Khi đau thật sự thì người ta không hét to được.
Đầu A Thanh như bị sét đánh.
Hơi thở hít vào va chạm với tiếng rên rỉ bật ra tạo thành âm thanh khục, ặc, á hự, Mộ Dung Chu Hy vừa nhìn A Thanh quằn quại, vừa rơi nước mắt, vừa mỉm cười.
「 Phải rồi, cái thứ này. Dù sao cũng chỉ là điểm yếu thôi. Ha! Không làm gì được nhỉ. Cái thứ này, thứ này, giờ không cần thiết nữa. 」
『 Buông, buông ra, thật đấy, đau quá, ặc! 』
Đến nước này thì A Thanh cũng nổi cáu.
Con điên này dùng cả nội công, rõ ràng là định bóp nổ thật.
Thế thì A Thanh cũng phải dùng biện pháp mạnh.
A Thanh siết chặt cổ tay Mộ Dung Chu Hy.
Lực nắm có thể bóp méo cả thép của A Thanh.
Á á á!!
Tiếng hét thất thanh vang lên, tay Mộ Dung Chu Hy buông thõng xuống.
Bị nắm chặt cổ tay, Mộ Dung Chu Hy gào lên:
「 Ta, ta buồn cười lắm hả!? Ngươi tưởng ta nhìn thấy đống răng đó sẽ run lẩy bẩy như con dở hơi chắc!? Gì hả. Ừ đấy! Ta là con ngu bị bắt, bị nhổ răng hàm đấy! Xem trong đống đó có cái nào vừa thì lắp vào cho ta đi! Ta đã cố quên rồi mà! 」
Á.
Bàn tay A Thanh buông lỏng.
Nàng tặng quà với thiện ý, không suy nghĩ nhiều.
Nhưng giờ nàng mới nhận ra hành động đó chẳng khác nào xát muối vào vết thương lòng đang rỉ máu của Mộ Dung Chu Hy, thậm chí còn khoét sâu thêm.
『 Ưm, xin lỗi. Ta tuyệt đối không có ý đó. Ta chỉ muốn an ủi cô thôi. 』
「 An ủi cái gì! Thế mà gọi là an ủi à! Ngay từ đầu ngươi đã không bình thường rồi! Ngươi, những việc ngươi bắt ta làm, chỉ cần nhắm mắt lại là ta vẫn thấy, ựa... 」
Mộ Dung Chu Hy không nói tiếp được nữa, bịt miệng nôn khan vì dịch vị trào ngược.
Chỉ cần nhắm mắt lại là hình ảnh đó lại hiện ra rõ mồn một.
Cảm giác da thịt người sống bị xé rách, gân cốt bị cắt đứt dưới tay mình. Lực cưỡng ép thô bạo bắt tay nàng phải di chuyển, tiếng hét thảm thiết của kẻ hấp hối bị chính tay nàng bóp chết. Âm thanh kinh hoàng nằm giữa tiếng nức nở và tiếng gào thét tuyệt vọng.
Và cái cảm giác chết chóc ập đến khi hơi thở tắt lịm, giống như sợi dây đàn mỏng manh bị đứt phựt, như món đồ trang trí rơi xuống vỡ tan.
「 Tại sao, tại sao lại làm thế? Chuyện đó, không được làm thế, dù bọn chúng có xấu xa đến đâu, ta, hự, cũng không được làm thế chứ. Hả? Tại sao, tại sao, ta, nhưng mà, ngươi biết điều tồi tệ nhất là gì không!? 」
Đau khổ làm con người ta biến chất.
Mộ Dung Chu Hy đang bị bệnh tâm lý rất nặng.
Đơn thuốc của A Thanh là sự trả thù.
Tất nhiên, nếu không quá cực đoan thì có lẽ nó đã giúp ích rất nhiều.
Nhưng xui xẻo thay, lúc đó Thiên Sát Tinh trong người A Thanh đang trỗi dậy.
Đứng trước kẻ ác, ngay cả giáo lý nhà Phật cũng không ngăn cản Thiên Sát, vì võ công vốn để sát thương kẻ khác, không phải từ bi hỉ xả mà là gánh lấy nghiệp sát để cứu rỗi thế gian (theo cách hiểu của A Thanh).
Nhưng A Thanh chỉ nghiêng đầu thắc mắc.
Gì thế? Sao lại không được? Tra tấn giết chết bọn Huyết Giáo thì có gì sai? Sao lại không được?
Lũ đó đáng bị như thế mà.
『 Ưm. Mộ Dung tiểu thư. Lũ khốn đó đáng phải chịu đau đớn. Khác với Mộ Dung tiểu thư vô tội, bọn Huyết Giáo thì khác. 』
「 Cái gì chứ. Tại sao, tại sao lại như thế? 」
『 Nếu chỉ cần giết quách đi rồi xuống địa ngục chịu tội thì ta đã làm thế rồi. Nhưng đâu có được. Cái chết chỉ là sự kết thúc vô trách nhiệm thôi. 』
Mộ Dung Chu Hy run rẩy.
Với nàng, đó chỉ là ký sinh trùng của ký ức kinh hoàng.
「 Ngươi, ngươi vui vẻ lắm mà! Chỉ là, thấy kẻ xấu, thấy có kẻ có thể tàn nhẫn được nên ngươi cười hí hửng mà mổ xẻ người ta! Đừng có lôi cái cớ trả giá hay tội lỗi ra đây! 」
A Thanh gãi má.
『 Ưm. Ta vẫn không hiểu vấn đề ở đâu. Vậy nếu ta vừa khóc vừa miễn cưỡng tra tấn hắn thì mới là đúng à? Dù thế nào thì kết quả vẫn vậy, kẻ đáng chết đã chết trong đau đớn, đúng không? Trong quá trình đó ta có tìm thấy chút niềm vui thì hành động đó trở thành sai trái sao? 』
Mộ Dung Chu Hy nhìn A Thanh như nhìn thứ gì đó kinh tởm nhất trần đời.
「 Ngươi, ngươi. Ngươi là quái vật. Thế thì khác gì con quỷ khát máu đâu. 」
『 Gọi là Sát Quỷ thì ta không phủ nhận. Nhưng gọi là quái vật thì hơi quá lời đấy? Ta chưa bao giờ làm chuyện gì hổ thẹn với lương tâm... Haizz. Thôi bỏ đi. 』
A Thanh thở dài.
Con bé này bị bệnh rồi.
Nói lý lẽ với người điên thì phí lời.
Đây có phải là cái hội chứng gì mà con tin lại bênh vực kẻ bắt cóc không nhỉ? Hay là vì bản thân quá đau đớn nên nhìn thấy ai đau đớn cũng đồng cảm?
『 Xin lỗi. Ta không nghĩ Mộ Dung tiểu thư lại đau khổ đến thế. Là lỗi của ta đã làm khó cô, chuyện tặng răng cũng không có ý xấu đâu, xin lỗi nhé. Ưm. Vậy cô nghỉ ngơi đi. 』
Nói rồi A Thanh đứng dậy.
Thôi, người ta đã ghét thì đành chịu.
Dù sao A Thanh cũng chỉ bị đau ngực tí thôi, nể mặt Tuấn và Gia chủ nên giải quyết đến đây là được rồi.
Đúng lúc đó.
「 Khoan, khoan đã! 」
Mộ Dung Chu Hy hét lên.
『 Sao thế? 』
「 Đi, đi đâu đấy? 」
『 Ta ở đây làm cô khó chịu thêm, nên ta đi. Ta sẽ không quay lại làm phiền cô nữa đâu. Cô cứ yên tâm nghỉ ngơi rồi đi- 』
「 Khoan, khoan đã. Chờ chút. 」
『 Cô còn gì muốn nói sao...? 』
「 Không có, nhưng mà, cái đó. 」
『 Nếu không thì ta đi đây. Ta ở đây chỉ làm Mộ Dung tiểu thư bất an thêm thôi. 』
「 Khoan đã! Không phải thế. 」
Mộ Dung Chu Hy chộp lấy cổ tay A Thanh.
A Thanh nhìn xuống, tưởng con bé này lại định giở trò bóp tay hay bẻ ngón gì nữa, nhưng Mộ Dung Chu Hy cúi gằm mặt, lí nhí như muỗi kêu:
「 ...Ở lại một chút rồi hãy đi. 」
『 Dạ? 』
「 Tại ngươi, đúng rồi! Tại ngươi! Tại ngươi mà những ký ức khủng khiếp đó lại hiện về, nên ngươi phải ở lại đây, bây giờ, ta, ta không ở một mình được. Tại ngươi nên ngươi phải chịu trách nhiệm, đúng rồi, chịu trách nhiệm đi. Ở lại đây. 」
Bàn tay nắm cổ tay A Thanh run rẩy yếu ớt.
A Thanh nhăn mặt:
『 Ta ở đây thì cô lại càng nhớ đến chuyện đó chứ sao? Hơn nữa cô ghét ta mà? 』
「 Không phải! 」
Mộ Dung Chu Hy thay đổi thái độ, van nài.
「 Không đến mức ghét. Chỉ là kinh khủng, hơi kinh khủng tí thôi, ta, thực ra ta không ghét ngươi. Sao mà ghét được. Chỉ là nhìn thấy ngươi thì ta lại nhớ đến lúc đó nên mới thế. Xin lỗi. Không phải lỗi của ngươi mà ta lại cáu. Nhưng mà ngươi đã nói với ta. Ta đâu có muốn giết người như thế, nhưng ngươi! Ngươi! 」
『 Mộ Dung tiểu thư? 』
「 Không không không. Ta ổn mà. Xin lỗi. Xin lỗi nhé. Ta nói nặng lời quá đúng không? Không phải thật lòng đâu. Đừng để ta một mình. Làm ơn, làm ơn đi, ta xin ngươi đấy... 」
À. Ra là con bé đang lên cơn hoảng loạn.
A Thanh kìm nén tiếng thở dài, ngồi xuống mép giường.
Cơn run rẩy truyền qua cổ tay dần dịu lại. Chẳng bao lâu sau, tiếng thở đều đều vang lên.
Trên chiếc giường rộng lớn của phòng thượng hạng, Mộ Dung Chu Hy co ro trong một góc nhỏ xíu, cuộn tròn như con tôm.
A Thanh nhìn Mộ Dung Chu Hy ngủ say như vẫn còn bị nhốt trong cái hộp sắt chật hẹp, thầm nghĩ:
Có vẻ mình đã trở thành cái công tắc kích hoạt cơn hoảng loạn của cô nàng rồi. Đúng là dạy giải phẫu học cho người mới bắt đầu là hơi vội vàng.
Thực lòng thì thấy cũng tội, nhưng mà thế này thì... ưm, phiền phức quá.
Tốt nhất là đừng để cô nàng nhìn thấy mặt mình nữa.
—Nghĩ là thế. Nhưng mà. Ưm.
「 Gì thế kia. Sao lại ngồi rú rú ở đó? 」
Đuôi mắt Đường Nan Nhi giật giật. Nàng nhìn về phía góc sân tập, nơi Mộ Dung Chu Hy đang ngồi bó gối, gục đầu xuống.
Cố lết cái chân đau đến tận sân tập, ai ra chào hỏi thì xua tay bảo "đừng tỏ ra thân thiết", nhưng cũng chẳng đi đâu, cứ ngồi lì một mình một góc, trông thảm hại vô cùng.
『 Ta biết đâu. Chắc bị Huyết Giáo hành cho tơi tả nên sốc. Tâm lý bất ổn ấy mà. 』
「 Không phải. Nhìn kìa, trông cứ như bọn mình đang bắt nạt, tẩy chay cô ta ấy. 」
『 Chịu. Ai mà hiểu được bụng dạ người ta... 』
Từ sau hôm đi thăm bệnh về, ngày nào cũng thế, đã ba ngày rồi.
Cứ ngồi lì ở góc sân tập, đến giờ ăn rủ ăn cùng thì bảo "đừng thân thiết", nhưng cứ để ngồi đó một mình thì cũng áy náy. Chẳng hiểu kiểu gì.
Cứ thế, với một "khán giả bất đắc dĩ" ngày nào cũng điểm danh ở sân tập của Hội Bán Kiếm Song Đao, thời gian trôi qua, ngày mai đã là vòng Bán kết.
Và đêm hôm đó, Thiên Du Học đã trở về.
「 Ôi trời, đệ tử vô tâm để sư phụ già này vất vả quá. Ôi trời, đấm bóp vai cho ta cái coi. Ôi, mỏi nhừ cả người. 」
『 Gì thế ạ, tự nhiên Sư phụ bỏ đi biệt tích. 』
A Thanh vừa càu nhàu vừa ngoan ngoãn đấm bóp vai cho ông.
「 Tay nghề khá đấy. Nuôi đệ tử cũng được nhờ tí chút. Khà khà. 」
『 Mà cái vụ gửi tin nhắn COD (người nhận trả tiền) là sao ạ? Có mười chữ mà tốn tận năm lượng bạc? 』
「 Con ngốc này. Trả tiền trước thì nó có chuyển lời không? Phải bảo chuyển xong mới được tiền thì nó mới chạy bán sống bán chết chứ. Năm lượng bạc đủ để nó chạy tóe khói rồi. 」
『 Ưm. 』
Nghe cũng có lý.
Tin nhắn báo bình an thì đòi năm lượng bạc của đệ tử cũng hơi kỳ.
Nên A Thanh đổi chủ đề.
『 Thế Sư phụ đi đâu mà vắng mặt tận mười ngày thế ạ? 』
「 Khà khà. Trong cái hộp kia có một cái đầu người, đừng giật mình nhé. Đó chính là đại ma đầu Huyết Giáo, Huyết Luân Ma Quỷ đấy. 」
『 Ủa. Sao hắn lại ở trong đó? 』
「 Cái con ngốc này. Các người kéo cả bầy đến úp sọt, hắn thấy động chuồn thẳng lên mái nhà chạy mất, các người biết đâu. Tuy ta không rành về Cổ Trùng, nhưng muốn bắt thằng điều khiển thì phải đón lõng từ xa. Ta đuổi theo hắn tận Hà Nam rồi đập chết tươi đấy. 」
『 Oa, Sư phụ đi xa thế ạ. 』
「 Nào. Giờ mang cái này cho lũ Lãng khách, bảo là đã diệt được đầu sỏ rồi nên có thể giải độc Cổ Trùng. Cứ bảo là Thần Thâu đại hiệp trộm đầu hắn về cho. 」
『 Ưm. Sư phụ. Vụ Cổ Trùng giải quyết xong hết rồi ạ. Sư phụ về muộn quá. 』
「 Gì cơ? Ta đã giết Huyết Luân Ma Quỷ rồi mà? 」
『 Phần còn lại con xử lý hết rồi. Cổ Trùng cũng lấy ra hết rồi. 』
A Thanh kể lại những chuyện đã xảy ra trong lúc Thiên Du Học vắng mặt.
「 Cái gì, thế hóa ra ta công cốc à? Ta đã chạy thục mạng... 」
『 Ơ, sao lại công cốc. Sư phụ giỏi quá trời. Huyết Luân Ma Quỷ là cao thủ Hóa Cảnh đấy ạ? Sư phụ solo kill (giết đơn độc) luôn ạ? 』
「 Nào, nghe ta kể này. Ta đã... 」
Thiên Du Học bắt đầu "nổ" về chiến tích của mình.
Tuy là "vuốt đuôi" hoành tráng, nhưng nhờ thế mà mọi chuyện được giải quyết triệt để.
Cùng lúc đó, Tây Môn Tú Lâm lại một lần nữa trải nghiệm cảm giác "cạn lời".
「 Lũ này. Lần trước không biết thì bỏ qua... 」
Bởi vì đám Lãng khách đã quay về Hiền Khách Đường lại một lần nữa cử người đến mời Tây Môn Tú Lâm.
1 Bình luận