[0-100]

Chương 89

Chương 89

Kiên Phố Hi vừa xỏ tay áo cho A Thanh vừa nói:

『 Sư muội, muội nghe chuyện đó chưa!? 』

「 Phải nói chuyện gì thì muội mới biết được chứ. 」

『 Nghe bảo Thái Bình Đoàn bị cháy rồi! Cháy thành tro luôn rồi ấy!? Tù nhân cũng vượt ngục hết sạch rồi! 』

A Thanh chỉ đốt có hai tòa nhà thôi mà.

Chỉ là tiện tay thả đám tù nhân trong Ngục tối ra.

Đám tù nhân nhân dịp tự do bất ngờ ập đến, bèn tổ chức một buổi lửa trại hoành tráng giữa đêm để ăn mừng ấy mà.

「 À. Thế hả? Chuyện lớn thật đấy. 」

『 Chuyện lớn? Không đâu! Tỷ thích lắm! 』

「 Sao tỷ lại thích? 」

『 Hồi trước tỷ có vay Thái Bình Đoàn một ít tiền ấy mà? Lãi mẹ đẻ lãi con nhiều quá nên tỷ phải ký mấy cái khế ước , giờ nó cháy sạch sành sanh rồi còn đâu! 』

「 Khế ước á? 」

『 Ừ. Kiểu như là tham gia hoạt động an ủi tinh thần cho chiến binh Thần Giáo trong cuộc chiến giải phóng Trung Nguyên tương lai? À, rồi thì làm mẫu thử nghiệm cho y thuật mới của Y Đường này, rồi làm nhân lực dự bị để duy trì nòi giống trong trường hợp Thần mạch đứng trước nguy cơ tuyệt diệt này. Rồi làm nguồn cung cấp thực phẩm ưu tiên khi bị cô lập nữa? Nói chung là nhiều lắm. 』

Chẳng có mục nào nghe nhẹ nhàng cả.

Đúng kiểu bán mạng cầm cố cả tương lai luôn rồi.

A Thanh lo lắng hỏi:

「 Tỷ có hiểu mấy cái đó nghĩa là gì không đấy? 」

『 Không biết. Nhưng người ta bảo cũng không khó lắm đâu. 』

A Thanh gật đầu.

Chà, bõ công đốt nhà thật.

Hóa ra bọn chúng không chỉ là lũ chó, mà là chó má thật sự.

Biết thế lúc nãy không chuồn vội mà ở lại châm thêm vài mồi lửa cùng đám tù nhân cho vui.

「 Thế tỷ vay bao nhiêu mà phải ký cả khế ước bán thân thế? 」

『 Nào. Chổng mông lên nào. 』

Kiên Phố Hi vừa mặc váy Cung trang cho A Thanh vừa trả lời.

『 Tầm ba mươi lượng bạc? 』

「 Vay nhiều phết nhỉ? 」

A Thanh cũng chẳng tò mò lắm đâu.

Chỉ là câu chuyện xã giao thường ngày giữa những người quen biết thôi.

Nhưng rồi A Thanh lập tức cảm thấy khó ở.

『 Ừ. Tại mẹ tỷ bị ốm mà. 』

「 À, tiền thuốc men cho bác gái… 」

『 Thế mà tự nhiên bọn nó tăng lãi lên 3 phần một tháng đấy, tỷ nhớ rõ ràng lúc vay bảo là 3 phần một năm mà. Nhưng ai cũng bảo thế là chuyện đương nhiên nên chắc là vậy thôi. 』

Đó là cách Thần Giáo cai trị giáo dân.

Thiên Sơn Thần Thị vốn cằn cỗi, chẳng có sản vật gì đặc biệt, nên kinh tế phụ thuộc rất lớn vào thu nhập từ các đơn vị đặc nhiệm làm nhiệm vụ bên ngoài.

Cơ sở kinh doanh Thần Giáo mở ở Trung Nguyên không phải là ít.

Thần Giáo được nuôi sống bởi đội ngũ chuyên gia đặc biệt, đoàn kết dưới ngọn cờ tôn giáo: thương buôn lậu, trộm mộ, cướp đường, buôn người, buôn ma túy, cho vay nặng lãi, sòng bạc…

Tiền bạc và vật phẩm từ bên ngoài chảy vào túi các công chức Thần Giáo.

Tức là các Đơn vị chiến đấu hoặc các Môn phái trực thuộc.

Vì thế, nếu không muốn kết thúc cuộc đời bi thảm trong nợ nần tại Thiên Sơn Thần Thị, người dân buộc phải luyện võ để gia nhập Chiến đấu đoàn.

Nhờ đó, Thần Giáo đã đạt được mục tiêu vĩ đại đầu tiên trong hai lời dạy của Thiên Ma đời đầu: "Toàn dân giai binh" (Tất cả giáo dân đều là võ nhân).

「 Thế, bác gái giờ sao rồi? 」

『 Hả? Chết rồi mà? 』

「 Ờ. Chia buồn với tỷ. 」

A Thanh càng thấy khó xử hơn, bèn ngậm miệng lại.

Nhưng Kiên Phố Hi vẫn cười tươi rói như hoa.

『 Không sao! Tỷ với mẹ như kẻ thù ấy mà. Bà ấy suốt ngày đánh đập tỷ, chửi tỷ là con ngu, con đần độn, con vô dụng chỉ biết tốn cơm tốn gạo. Tỷ tuy đầu óc có hơi chậm tiêu thật, nhưng cũng đâu đến mức đi thích người ghét mình chứ? 』

A Thanh toát mồ hôi hột.

‘Vãi. Hình như càng nói càng có vấn đề thì phải?’

Cái xứ này đúng là chẳng có chỗ nào bình thường cả.

A Thanh gượng gạo an ủi:

「 Ờ. Chắc tỷ vất vả lắm nhỉ. 」

『 Đâu có. Bà ấy bảo tỷ là con vô dụng đúng không? Nên tỷ cũng trả lại y hệt thế. Bà ấy kêu đau, nhưng tỷ chẳng làm gì cả, thế là vô dụng thật rồi còn gì. Mỗi lần bà ấy đánh tỷ là lại gào lên điếc cả tai. Nào là công sinh thành, công dưỡng dục gì gì đó. 』

「 Ừm. 」

『 Tỷ đã lấy tên mình đi vay tiền mua thuốc cho bà ấy, thế là trả đủ công sinh thành rồi còn gì? Còn bà ấy có nuôi dạy tỷ tử tế đâu mà đòi kể công dưỡng dục, cái đó vô hiệu ! 』

「 Ừm. Thì. Vâng. Tỷ làm tốt lắm (Phiếu Bé Ngoan). 」

『 Hehe, đúng không? 』

Kiên Phố Hi đúng là sòng phẳng trong khoản báo thù rửa hận.

Nhưng thấy tỷ ấy vẫn lo trả ơn sinh thành thì chứng tỏ bản chất không xấu.

Có điều cũng chẳng phải người tốt lành gì cho cam.

Khoan đã, nếu thế thì…

「 Sư tỷ? Nếu tỷ có gì không vừa lòng với muội thì cứ nói thẳng ra nhé? Đừng có ghim trong lòng rồi sau này trả đũa y hệt thế là chơi không đẹp đâu nha (Ikki eopki?). 」

『 Hả? Muội nói gì thế! Làm gì có chuyện đó! 』

『 Thật không? 』

『 Thật! Dù sao thì người đối tốt với tỷ nhất chỉ có sư muội thôi mà! Muội còn giống mẹ của tỷ hơn cả mẹ ruột nữa! Hồi bé tỷ ghen tị với mẹ của người khác lắm. Ai bắt nạt con là mẹ xông ra đánh cho, có gì ngon gì đẹp cũng dành cho con. Giờ thì tỷ cũng có sư muội làm thế cho rồi. Hehe… 』

Cứ tưởng là cái "Vật kê chân" thiếu não.

Hóa ra là cô con gái đang phụng dưỡng mẹ già khó tính.

A Thanh lại càng thấy khó ở hơn gấp bội .

Thế mới nói, con người ta ở đời không cẩn thận là biến thành rác rưởi trong nháy mắt ngay.

Mới sáng ra (mà không phải sáng) cái hình tam giác lương tâm đã mòn vẹt của A Thanh lại xoay mòng mòng.

A Thanh giờ đây không còn là A Thanh của ngày hôm qua nữa.

Nàng là kẻ thừa kế không chính thống của Đại Chính Tiên Công - giáo lý vĩ đại của nhà Phật - thông qua những thủ đoạn đê hèn và chắp vá!

Vì thế, nàng không còn là con "chó điên" bắt giáo viên (Khương Phu nhân) mát-xa, sai vặt đủ thứ rồi hứng lên mới thổi cho một đoạn Thiên Tâm Hóa Âm nữa.

A Thanh kiểm điểm lại những hành động coi thường quyền giáo viên của mình trước đây.

‘Phải rồi.’

‘Mụ họ Khương cũng nhiệt tình dạy dỗ ra phết, mình không nên đối xử tệ bạc quá.’

‘Hừm.’

‘Cơ mà.’

‘Mụ ta dạy mình đâu phải để mình tốt lên, mà là để lợi dụng mình theo ý đồ của bọn chúng đấy chứ?’

‘Khác quái gì lũ phiến quân nuôi lính trẻ em đâu?’

‘Mụ Khương đúng là con mụ khốn nạn mà.’

Gọi Khương Phu nhân là "Giáo viên" (Tiên sinh) quả là sự sỉ nhục đối với khoảng dưới 6 tỷ giáo viên trên thế giới này.

Phạm vi ước lượng hơi rộng, nhưng vì không biết dân số thế giới này là bao nhiêu nên cứ lấy con số tối đa cho chắc.

Đúng vậy.

Nghĩ đi nghĩ lại thì mình cũng chẳng làm gì sai cả.

Thế là A Thanh cứ thế mà làm thôi.

Vừa ngoáy mũi vừa sai mụ ta lau nhà bằng ngón chân, sau đó hào phóng thổi cho một khúc nhạc "cực phẩm" hôm nay.

Khương Phu nhân nghe xong lại rơi một xô nước mắt cảm động rồi nhanh chóng chuồn lẹ.

Tiểu Anh tỳ nữ kính cẩn cúi gập người chào rồi tung tăng chạy theo sau với vẻ mặt sảng khoái.

Trái ngược với vẻ mặt ngày càng thối như cứt ngâm của Khương Phu nhân là vẻ mặt ngày càng rạng rỡ của Tiểu Anh.

Sau đó là ăn tối.

Tiếp theo là thời khắc thử thách dành cho A Thanh.

Giờ học Thoát Y  Vũ cùng "Vật kê chân".

Ban đầu A Thanh cũng thấy nhục nhã ê chề lắm, tự hỏi "Mình thực sự phải múa thoát y sao?".

Nhưng điệu múa mang tính hủy diệt của "Vật kê chân" có một ma lực khiến người xem chỉ muốn đấm ngực thùm thụp rồi đứng dậy hét lên "Để tao, để tao!" mà lao vào làm thay.

Điệu Thang Tiên Thoát Y Vũ của Kiên Phố Hi thay vì khơi gợi dục vọng thì lại khơi gợi lòng trắc ẩn, sự thương hại và cảm giác ức chế đến nổ ruột, nên cũng có thể coi là một điệu múa đầy ma lực.

Dù sao thì, Kiên Phố Hi vẫn có vẻ rất vui vẻ dù đã diễn giải lại hoàn toàn sai lệch khái niệm quyến rũ và chẳng đạt được thành tựu gì.

Sau đó, A Thanh đi ngủ sớm.

Rồi tỉnh dậy, rùng mình trước gánh nặng của nghiệp sát sinh mà mình không hề mong muốn, nhưng miệng lại tự động cười tươi rói, chân sáo tung tăng bước vào màn đêm.

Vào đến sân, nàng định dùng chân gạt dây bẫy một cách điệu nghệ như mọi khi. Hửm?

Ơ kìa. Không phải bảo là dỡ dây bẫy rồi sao?

Thế là A Thanh lại nằm đo ván ra sàn phòng khách nhỏ.

Nhưng hôm nay có gì đó hơi…

Như thường lệ, tên họ Tuyết xuất hiện với bộ dạng ướt sũng nước.

「 Đến rồi đấy à. 」

「 Cái gì thế, không phải bảo dọn mấy bình nước rồi sao? 」

「 Ta nghĩ lại rồi, lỡ có chuyện gì bất trắc, việc ta giúp cô bị lộ ra thì đám thích khách sẽ mò đến đây. Thà bị ướt còn hơn là bị giết. 」

「 Gì cơ? Ý là không tin tưởng tôi chứ gì? 」

「 Người khôn ngoan luôn chuẩn bị cho tình huống xấu nhất. Ta cũng phải giữ cái mạng này thì mới lo liệu chuyện về sau được chứ. 」

Quả không hổ danh tên họ Tuyết, nói câu nào nghe cũng có lý, không cãi vào đâu được.

A Thanh lại đánh trống lảng như mọi khi.

「 Mà mở cửa cho thoáng khí đi. Mùi đàn ông độc thân nồng nặc quá. Đêm qua đâu có mùi này? 」

Nghe vậy, tên họ Tuyết bỗng nhiên hất cằm lên với vẻ mặt đắc ý lạ lùng.

「 Sao cơ? Ý cô là gì? 」

「 Thì nhà đàn ông con trai phải có mùi đàn ông chứ sao. Cô cũng là đàn bà, thấy mùi đàn ông là rạo rực hay sao? 」

「 Giờ hết bị thiến rồi thì bớt bớt cái mồm đi được không? 」

「 Vốn dĩ ta đâu có bị thiến. Nhưng nghĩ lại thì cô nói đúng. Sinh ra làm thân nam nhi mà ta lại cư xử thiếu đứng đắn. Ta xin lỗi. 」

Có vẻ như niềm vui tìm lại được bản lĩnh đàn ông lớn hơn A Thanh tưởng nhiều.

Cũng phải thôi, thoát kiếp thái giám thì cảm kích đến mức nào ai mà chả hiểu.

A Thanh nhìn hàng lông mi cong vút của tên họ Tuyết, nuốt ực những lời định nói xuống bụng.

Không cần thiết phải nói lời sát thương làm gì.

「 Dù sao thì, đúng như kế hoạch của ông, tôi đã để lại đầy dấu vết của Huyết Ảnh Lôi Điện Đao Pháp, đốt trụ sở Thái Bình Đoàn và Kho Lưu Trữ, lại còn thả hết tù nhân ra rồi đấy. 」

「 Ta cũng nghe tin rồi. Nhưng đừng có tự mãn. Thái Bình Đoàn chỉ là đơn vị yếu nhất trong các Chiến đấu đoàn của Ma Giáo mà thôi. 」

Tên họ Tuyết nói chuyện nghe y hệt mấy thằng Tứ Thiên Vương trong quân đoàn Ma Vương.

「 Theo lời ông nói thì chấp niệm muốn lấy lại Thiên Ma Hồn của bọn Ma Giáo không phải dạng vừa đâu. Chắc chắn chúng sẽ huy động toàn bộ lực lượng chiến đấu hiện có. 」

「 Rồi sao nữa? 」

「 Nhưng Thái Bình Đoàn đã bị đốt rồi còn gì. Nếu dùng cách tương tự đốt thêm vài cái Chiến đấu đoàn nữa, bọn Ma Giáo đang bị kìm nén bằng vũ lực sẽ làm loạn lên ngay. Sự tồn tại của thành phố này sẽ trở nên bất ổn. Chúng phải chuẩn bị cho Chính Ma Đại Chiến nên cực chẳng đã sẽ phải cử Tiểu đội đặc nhiệm đi truy bắt cô. 」

Ủa? Tiểu đội đặc nhiệm á?

LãoTuyết ơi, thầy đâu có nói vụ này.

Lão bẻ lái khét lẹt thế này thì niềm tin của em cũng lung lay dữ lắm đấy nhé. Biết không hả?

A Thanh phụng phịu hỏi lại:

「 Tiểu đội đặc nhiệm thì chả nguy hiểm hơn à? Nếu toàn là bọn Siêu Tuyệt Đỉnh bâu vào thì dù là Tây Môn Thanh vĩ đại này cũng thấy hơi rén đấy. 」

「 Nhưng so với Đông đảo cộng thêm Tinh nhuệ thì Tiểu đội đặc nhiệm vẫn tốt hơn chứ? 」

A Thanh lập tức hiểu ra nhờ lời phản bác ngắn gọn và súc tích đầy tính logic.

Quả nhiên không hổ danh là chủ nhân của bộ não xứng đáng là trí tuệ vĩ đại nhất Trung Nguyên.

Đúng là Lão Tuyết! Em vẫn luôn tin tưởng thầy mà! Hiệu năng (Performance) uy tín thật!

Mắt A Thanh sáng rực lên, nàng hỏi:

「 Vậy, hôm nay giết thằng nào và đốt cái gì đây? 」

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!