Trong quá khứ xa xưa, hễ thấy Thiên Sát Cô Tinh chiếu mệnh, người ta sẽ lùng sục giết sạch mọi đứa trẻ vừa sinh ra.
Nhưng vì có những người mẹ ích kỷ cố giấu con mình, nên người ta mở rộng phạm vi tàn sát: Giết sạch trẻ con sinh ra trong vòng 100 ngày trước và sau đó.
Máu và Nước Mắt đã nhuộm đỏ mặt đất.
Nhưng đứa trẻ mang ngôi sao cô độc hung hiểm đó bắt buộc phải bị loại bỏ, dù cái giá phải trả là gì.
Bởi nếu không, thứ nhấn chìm mặt đất sẽ không chỉ là máu và nước mắt, mà là một cơn sóng thần khổng lồ nhấn chìm tất cả trong Huyết Hải.
Thiên Sát là thứ điên loạn mà phàm nhân không thể chịu đựng nổi.
Và sự điên loạn đó lớn dần theo thời gian.
Ban đầu chỉ là thấy máu thì thấy thơm, thích xé thịt bẻ xương.
Nhưng khi sát tính ngấm vào tận xương tủy, một niềm vui khác ngoài sự chém giết sẽ được khai mở.
Đó là khi nhận ra không gì giải trí hơn việc chứng kiến nỗi đau và sự tuyệt vọng của người khác.
Ánh mắt A Thanh đã bị cái chết mê hoặc.
Nàng đứng ngây ra đó, nhìn xuống sinh vật đang giãy chết dưới chân.
Đột nhiên cánh tay nàng chuyển động.
Cảm giác lưỡi kiếm đẩy vào khối thịt săn chắc thật tuyệt vời. Cơ bắp cứng đấy chứ? Thằng này tập tành cũng khá.
Một nhịp sau, đầu A Thanh mới quay lại.
Cái đầu ngoẹo sang một bên một cách quái dị, hướng về phía kẻ địch.
Đó là một gã đàn ông đang ôm chặt cánh tay bị cụt.
"Hế lô. Chúng ta lần đầu gặp nhau à?"
Việt Nữ Kiếp Pháp múa lượn, lấp đầy không gian.
Vốn dĩ Việt Nữ Kiếm là bộ kiếm pháp nhẹ nhàng thanh thoát, nhưng qua tâm tượng của Thiên Sát, nó vẽ lên một bức tranh hoàn toàn khác.
Quyến rũ và âm hiểm.
Như một con muỗi đói bất chợt bám vào da thịt, chích một cú đau điếng, hút no máu rồi bay lảo đảo nặng nề.
Mũi Nguyệt Quang Kiếm nhẹ nhàng điểm trúng vào gân. Sợi gân đang căng cứng bị đứt phựt, co rút tụt vào trong bó cơ.
Kẻ địch bị cắt đứt gân tay chân, ngã gục xuống với tứ chi vặn vẹo theo những hướng kỳ dị.
Nhìn tư thế quen thuộc này, A Thanh thốt lên đầy phấn khích.
"Ồ! Một tư thế không thể ngờ tới? Ngươi cũng biết tạo dáng đấy chứ." (Meme 'Unexpected Identity' [note85838])
A Thanh tiện tay chọc một cái vào mạng sườn hắn rồi đi tiếp.
Lá lách bị cắt ngọt, bụng kẻ địch phồng lên tướng, máu bắt đầu rỉ ra xối xả bên trong.
Đây là món quà mà Vương Tôn Vạn để lại.
Giờ đây A Thanh đã thuộc lòng cấu tạo cơ thể người như sách giáo khoa.
Đâm vào đâu, lách qua đâu, cắt chỗ nào thì hiệu quả nhất.
A Thanh vuốt ngón tay lên thân kiếm, quệt lấy một vệt máu rồi đưa lên lưỡi nếm.
Mặn mặn tanh tanh, cái vị này gây nghiện phết.
Được rồi, giờ đến lượt ta tận hưởng bữa tiệc này nào.
"Sư đệ!"
Một tiếng hét thảm thiết vang lên. Đầu A Thanh quay ngoắt lại.
Một tên địch đang giơ cao đại đao định chém xuống người môn đồ Đại Chính Môn đã ngã xuống đất.
Khoảnh khắc đó, mắt A Thanh sáng rực lên.
Tên địch vừa định vung đao thì bỗng lảo đảo, mất thăng bằng ngã vật ra.
Người môn đồ Đại Chính Môn sợ hãi đẩy cái xác đang đè lên mình ra, thì thấy trên thái dương kẻ địch có một vật trang trí nhọn hoắt cắm ngập vào.
Đó là một cây trâm cài tóc của phụ nữ.
"Có sao không?"
Cùng với bàn tay thon dài trắng như ngọc rút cây trâm ra, một giọng nói dịu dàng vang lên, hoàn toàn lạc quẻ giữa chiến trường đẫm máu.
Người môn đồ Đại Chính Môn ngẩn ngơ nhìn lên ân nhân của mình.
Trời ơi. Cô ấy đẹp quá.
Hắn đơ người ra, hồn xiêu phách lạc.
"Sao thế? Bị thương à? Hay ta ra tay hơi chậm?"
A Thanh vừa chùi máu dính trên cây trâm vào quần, vừa cài lại lên búi tóc, hỏi.
Lúc này người môn đồ mới hoàn hồn.
"A... Đa tạ, đa tạ cô nương!"
"Cảm ơn tiểu thư!"
Người sư đệ vừa suýt chết cũng tham gia vào màn tạ ơn rối rít (Meme 'Overwhelming Gratitude').
Được khen ngượng quá, A Thanh xua tay.
"Có gì đâu. Đánh nhau cẩn thận vào. Đừng để bị thương."
Thần Nữ Môn Bí Truyền - Mô Phát Chi Hình (모발의 형) (Kiểu tóc) , Thập Nhị Thức.
Búi tóc lớn cài bảy thanh trâm.
Đây là tuyệt kỹ của Thần Nữ Môn: Gắn lên đầu 2 cây trâm dài bằng thép và 5 cây trâm ngắn dùng để phi dao.
Ở những nơi cấm mang vũ khí, chẳng ai đi bắt bẻ cây trâm của phụ nữ cả.
Tuy nhược điểm là đầu nặng trình trịch, nhưng cổ của cao thủ thì cứng lắm, lo gì.
Với sức trâu bò của A Thanh, kể cả có cắm đầy kim châm cứu lên đầu như con nhím thì nàng vẫn chịu được tốt.
Mỗi tội trông sẽ hơi khả nghi thôi.
Chậc, tự nhiên mất cả hứng.
A Thanh chép miệng, đưa mắt quan sát chiến trường.
Nàng thấy Bành Đại Sơn đang tung ra những đường "Bán Kiếm Cách" đầy uy lực.
Lưỡi đại đao chém vào cổ, đi xuyên qua thân người rồi thoát ra ở hống eo bên kia.
Cái xác bị xẻ chéo người đổ ầm xuống đất.
Xì. Nhìn nham nhở thế. Cái gì vậy trời?
Đúng là sự non nớt của mấy tay Trung Kỳ.
A Thanh lách người qua đám môn đồ Đại Chính Môn, vung kiếm.
Thần Nữ Kiếm, Chiêu thứ 3: Thiên Nữ Đại Trượng Phu (천녀대장부).
Lưỡi kiếm bọc Kiếm Tơ vẽ nên một quỹ đạo y hệt Bành Đại Sơn, đi xuyên qua cơ thể kẻ địch.
Nhưng kết quả thì khác hẳn.
Nửa thân trên của cái xác trượt nhẹ nhàng theo vết cắt chéo, rồi đổ xuống đất êm ru.
Đấy. Chém chéo người (Kesagiri) là phải mượt như thế này chứ.
Thằng Sơn còn non và xanh lắm.
Mà biết đâu đó là giới hạn của cái bọn dùng "Bán Kiếm" nhỉ?
A Thanh gật gù hài lòng.
Đó là một tuyệt kỹ tàn khốc nhưng đẹp đến kinh ngạc.
Thấy cảnh đó, đám Tiền Tiến Phá Lãng Đội bắt đầu chùn bước lùi lại, còn sĩ khí của Đại Chính Môn thì dâng cao ngút trời.
A Thanh giơ tay vẫy chào đáp lại sự hâm mộ rồi tiếp tục soi mói.
Đằng kia là Nam Cung Thần Tài.
Đúng như cái biệt danh "Kiếm Si", hắn chỉ lầm lì vung kiếm chém giết, mặt lạnh như tiền.
Tay trái kết Kiếm Quyết chỉ chỉ trỏ trỏ trông vô dụng vãi.
Nếu thế thì cầm song kiếm quách cho rồi, hoặc cầm cái khiên có phải hơn không?
Thôi kệ.
Người ta thích thế thì ai làm gì được.
Rồi nàng nhìn thấy Thương Bân ở phía xa.
A Thanh giật mình.
Vãi, sao thằng nhóc đó đánh hay thế?
Những vệt kiếm khí vỡ tan, bay lả tả trong không trung.
Tàn dư kiếm khí màu trắng và đỏ hòa quyện vào nhau.
Đó chính là cảnh tượng hoa rơi đầy trời theo gió cuốn, một buổi ngắm hoa rực rỡ và tráng lệ.
Nhưng nó không chỉ đẹp để ngắm.
Những cánh hoa kiếm khí nương theo gió kiếm, lao vào kẻ địch.
Cánh hoa chạm vào da thịt, nở bung ra thành những bông hoa máu.
A Thanh nhìn thấy kẻ địch ngã xuống.
Toàn thân hắn không còn chỗ nào lành lặn, bị hàng ngàn vết cắt nhỏ như móng tay xé nát, máu tuôn ra như suối, lảo đảo ngã gục.
A Thanh thấy hơi bất công.
Đánh đấm kiểu đó mà không phải Ma công à?
Tại sao võ công của ta thì bị gọi là Thập Đại Ma Công?
Cái đó nhìn cũng tàn bạo y hệt mà, sao mỗi mình tao bị kỳ thị?
Thực ra cảm nhận của A Thanh không sai.
Kiếm pháp Hoa Sơn vốn dĩ rất tàn nhẫn.
Tuyệt kỹ Đoạt Mệnh Liên Hoàn Tam Tiên Kiếm (탈명연환삼선검) [note85839] của Hoa Sơn cực mạnh.
Nhưng nó quá tàn độc.
Đến mức người ta bảo "Đây không phải kiếm pháp của Đạo gia", và ngay cả môn đồ Hoa Sơn cũng ngại học.
Vì thế, hậu thế đã cải tiến nó, che giấu sự ác ý tàn độc dưới lớp vỏ hoa mỹ.
Thêm vào sự biến ảo và tốc độ để tăng tính thẩm mỹ.
Đó là sự ra đời của Mai Hoa Kiếm Pháp lừng danh.
Nhưng dù có che đậy bằng sự hoa mỹ thì bản chất tàn nhẫn vẫn còn đó.
Giữa cơn mưa kiếm khí và máu tươi nở rộ.
Sát tính trong người A Thanh, vốn đang bị kìm nén bởi sự biết ơn của đám môn đồ Đại Chính Môn, lại rục rịch ngóc đầu dậy.
Được rồi. Bà đây cũng không thể thua kém được!
A Thanh lao vào giữa đám đông quân địch.
Viêm Tự Lai Đạt nhận ra tình hình đã vượt quá tầm kiểm soát, nhưng quá muộn.
Tiền Tiến Phá Lãng Đội là đơn vị đặc nhiệm tinh nhuệ của Ma Giáo, lính lác toàn cấp Nhất Lưu.
Đáng lẽ kịch bản phải là quét sạch đám tép riu Chính phái trong một nốt nhạc rồi đứng xem kịch hay.
Nhưng thực tế là quân mình đang bị thái như thái rau.
Tất cả là tại đám cao thủ trẻ tuổi kia bắn Kiếm khí vèo vèo.
Toàn là hàng Tuyệt Đỉnh trở lên.
Đã thế lại còn có cả Mai Hoa Kiếm Thủ của Hoa Sơn Phái.
Ruột gan Viêm Tự Lai Đạt nóng như lửa đốt.
Điều Á Nhan Lương Viêm Tự Lai Đạt MUỐN làm:
Khiến kẻ địch dằn vặt vì sự yếu kém của bản thân dẫn đến cái chết của đồng đội, dìm chúng vào tuyệt vọng khi chứng kiến môn phái sụp đổ, rồi từ từ hành hạ đến chết.
Điều Á Nhan Lương Viêm Tự Lai Đạt ĐANG PHẢI CHỊU:
Khủng hoảng vì mất đi đơn vị chiến đấu quý giá của Thần Giáo do lỗi của thằng ngu nào đó cung cấp thông tin sai lệch về lực lượng địch.
Ruột đau như cắt khi nhìn đàn em thân tín rụng như sung.
Dù đau xót cho anh em, nhưng quan trọng nhất vẫn là cái mạng của mình.
Một tên chỉ huy nướng sạch quân lính thì sẽ có kết cục gì?
Các bề trên của Thần Giáo chắc chắn sẽ không bỏ qua dễ dàng.
Mặt Viêm Tự Lai Đạt tối sầm lại.
Đây là sự khác biệt quyết định giữa võ nhân Chính phái và Hắc đạo.
Khi gặp nguy hiểm: Một bên lo cho "Chúng ta", một bên lo cho "Cái thân tôi".
Tất nhiên, nói thế không có nghĩa là Chính phái toàn người tốt thánh thiện, nhưng ít ra họ còn có liêm sỉ tập thể.
Cuối cùng, Viêm Tự Lai Đạt đưa ra quyết định.
Hắn vung mạnh Lưu Tinh Chùy (유성추), bắn ra một luồng khí kình cực mạnh buộc Vương Khải Lục và Kỷ Hộ Pháp phải lùi lại.
Nhân cơ hội đó, hắn thò tay vào ngực áo.
Tưởng hắn tung ra tuyệt chiêu cuối, hai người kia vội vàng thủ thế.
Nhưng Viêm Tự Lai Đạt lôi ra một cái túi vải và ném mạnh xuống đất.
Bốp!
Lọ thủy tinh bên trong túi vỡ tan, trộn lẫn với đống bột trong túi.
Ngay lập tức, một làn khói dày đặc bùng lên dữ dội.
Vương Khải Lục và Kỷ Hộ Pháp vội bịt mũi miệng nhảy lùi lại ra xa.
"Có độc! Tất cả lùi lại!"
Thực ra chưa biết có độc hay không.
Nhưng thấy khói lạ thì cứ hô "Có độc" là quy tắc sinh tồn cơ bản của giang hồ.
Trong màn khói, tiếng còi tuýt tuýt vang lên.
Tín hiệu rút lui của Tiền Tiến Phá Lãng Đội.
Đám ác tặc Ma Giáo lẩn nhanh vào màn khói và biến mất.
Có thể đó chỉ là bom khói bình thường chứ không phải độc.
Nhiều người nghĩ thế, nhưng nghĩ là một chuyện, còn dám lao đầu vào đám khói đó hay không lại là chuyện khác.
Nhỡ đâu nó có độc thật thì sao?
Vậy nên, chỉ có hai loại người dám lao vào màn khói đó.
Thứ nhất là người biết chắc chắn 100% trong khói không có độc.
Đó chính là đám lính Tiền Tiến Phá Lãng Đội đang rút lui.
Thứ hai là người đếch quan tâm trong khói có độc hay không.
Người đã uống thuốc giải trước, hoặc đã có biện pháp phòng ngừa.
Hoặc là... một kẻ có thể chất quái đản miễn nhiễm với mọi loại độc dược.
3 Bình luận