[0-100]

Chương 79

Chương 79

Bọn chúng bưng lên một bát cơm chó nhưng lại dán nhãn là "Cơm rang".

Theo thường thức của A Thanh, cơm rang là cơm được rang lên.

Vậy nên, trong cơm rang tuyệt đối không được phép có nước!

Thế nhưng, đầu bếp (túc thủ) của Hoan Hỉ Cung có vẻ không đồng tình với quan điểm đó.

A Thanh, một người luôn đặt cái tâm vào bát cơm, đã nổi giận.

Không thể nào…….

Cái thứ như cơm chó thế này mà dám gọi là cơm rang á?

Đây là một món ăn không nên tồn tại trên thế gian này!

Thứ kinh khủng này cần phải bị tiêu diệt khỏi thế giới.

Và thế là A Thanh đã hành động.

Nàng nỗ lực hết sức để "tiêu diệt" nó sạch bách.

"Tây sư muội!? Sao muội, sao muội có thể tống hết năm bát cơm đó vào bụng thế? Chẳng lẽ muội không chỉ què chân mà đến cái lưỡi cũng có vấn đề à?"

Kiên Phố Hi nhìn A Thanh với ánh mắt kinh hoàng.

A Thanh trưng ra bộ mặt chứa chan nỗi niềm.

"Đó là do sư tỷ lớn lên trong nhung lụa nên mới thế. Muội trải qua nhiều bể dâu rồi, nên ba cái chuyện cơm rang ngọt nhạt gì đó chỉ là cái củ cải (gae-ppul). Dù nó dở như hạch cũng kệ……."

Và thế là A Thanh đớp gọn năm bát.

"Thật là quá đáng, miếng ăn là miếng tồi tàn mà lại……"

A Thanh mếu máo.

Đó là phản ứng của một kẻ mang trong lòng quá nhiều uất hận với cái đói.

Thấy vẻ mặt đó, Kiên Phố Hi nói:

"Cố lên! A! Sư muội, hay tối nay chúng ta ra ngoài ăn nhé!?"

Cái gì cơ? Sao tự nhiên thấy hào quang tỏa ra chói lòa thế nhỉ?

A Thanh mừng rỡ ra mặt.

"Thật á? Được phép ra ngoài à?"

"Từ đệ tử thứ năm của đời thứ hai trở đi là được phép ra ngoài ăn rồi."

Kiên Phố Hi vừa "thịt" xong ả chuyên véo vú nên đã thăng cấp lên đệ tử thứ năm đời hai.

"Cơ mà, sư tỷ làm gì có tiền."

Hôm qua lúc đi trinh sát nàng cũng định kiếm chút đồ ăn vặt.

Nhưng khổ nỗi A Thanh vừa mất Nguyệt Quang Kiếm (số 8) vừa mất Phục Thần Xích , trên người đúng nghĩa là "đỗ nghèo khỉ".

Đáng tiếc là Kiên Phố Hi cũng rỗng túi y chang.

Thế nên hai đứa chỉ biết nhìn nhau mút tay với ánh mắt buồn thiu.

Nhưng hôm nay lại có tiền à?

Kiên Phố Hi trả lời:

"Đi tu luyện buổi chiều là kiếm được tiền ngay ấy mà?"

A Thanh nghiêng đầu thắc mắc.

"Tu luyện mà lại lòi ra tiền á? Cái gì vậy? Sao muội không được nhận?"

"À. Sư muội xuất thân từ Trung Nguyên nên chắc không biết nhỉ? Ở Hoan Hỉ Cung chúng ta, vừa tu luyện lại vừa có thể kiếm tiền tiêu vặt đấy! Chị gia nhập nơi này cũng vì lý do đó mà!"

"Cái gì! Hoan Hỉ Cung lại có chế độ tiên tiến đến thế sao?"

Cái Hoan Hỉ Cung này vận hành nát như tương bần.

Hóa ra đây là lý do đám đệ tử vẫn bám trụ lại à?

A Thanh nhớ lại mùa đông khắc nghiệt vừa qua.

Nếu tu luyện mà ra tiền thì A Thanh đã giàu nứt đố đổ vách từ lâu rồi.

"Sư muội vừa có ngực khủng vừa xinh đẹp thế kia, chỉ cần treo đèn lồng đỏ lên là khách khứa sẽ bu vào nườm nượp cho xem! Đám đàn ông cứ giả vờ thanh cao thế thôi chứ lão nào chẳng thích to."

A Thanh chớp chớp mắt.

Hình như nàng vừa nghe thấy cái gì đó sai sai.

Ngực khủng, nhan sắc, đèn lồng đỏ, khách khứa, nổi tiếng, đàn ông.

Ghép mấy từ đó lại với nhau thì nghe y hệt như là…….

"Khoan. Dừng lại ở đó được rồi. Muội có cảm giác chẳng lành. Nghe nữa chắc hỏng tai mất."

"Kể ra cũng đúng, sư muội là cao thủ mà! Chắc muội không hứng thú với việc hút tí ti chân khí lẻ tẻ đâu nhỉ? Tầm sư muội chỉ cần muốn là tóm cổ đám đàn ông về rồi hút khô người cái một. Ghen tị ghê……."

Đã bảo dừng lại rồi mà bà này tuôn ra hết sạch sành sanh.

Nghĩ lại thì, đúng là có nghe loáng thoáng chuyện đó.

Rằng vất vả lắm mới dụ được đàn ông về thì bị mấy bà sư tỷ cướp mất.

Hóa ra là ý này đây.

Mà thôi, dù sao nàng cũng từng thấy cảnh "ăn thịt" phụ nữ rồi.

Xem trực tiếp nên cảm giác rất chi là áp lực .

Đến phụ nữ còn ăn được thì đàn ông xá gì không ăn?

A Thanh nuốt nước miếng cái ực, hỏi:

"Thế lúc sư tỷ tu luyện, muội đứng cạnh xem được không?"

"Không được. Bọn đàn ông đó bất ngờ là hay ngại ngùng lắm. Có người lạ là khách không lên được đâu."

Chậc. Cách này không thông rồi…….

A Thanh bèn đổi hướng.

"Vậy, nếu muội đi bắt đàn ông về cho sư tỷ, thì lúc 'kết liễu' muội đứng xem được không?"

"Hả!? Thật á!? Thế thì tốt quá! He he……."

Oh yeah, đặt gạch xem live!

Vé VIP xem biểu diễn độc quyền!

A Thanh tràn trề mong đợi.

Có khi phải rang sẵn ít bỏng ngô nhỉ?

Vừa uống trà Long Tỉnh mát lạnh vừa ngồi xem, chà!

Tí nữa đêm phải đi hỏi Tên họ Tuyết mới được.

Bảo hắn giới thiệu cho vài thằng khốn nạn có "năng lực" khỏe khỏe tí.

Hồi đầu nàng thấy cái tên "Tên họ Tuyết" nghe hơi kỳ cục, nhưng giờ gọi riết thấy cũng vần, cũng dính miệng đấy chứ?

Tự nhiên lại thấy thân thương lạ lùng.

Thực ra cái tên đó cũng hay đấy chứ đùa?

Lý tính lạnh lùng và kiến thức uyên thâm của hắn đúng chuẩn cấp độ Thoát Ma .

Mà thực tế hắn đúng là người của Ma Giáo nhưng lại không phải là Ma giáo đồ.

Phải rồi, tiện thể hỏi hắn xem nếu được học một loại võ công thì nên chọn cái nào.

Cũng là để chuẩn bị trước cho đợt đổi 2.000 điểm tiếp theo.

Đằng nào cũng nên tham khảo nhiều ý kiến trước khi quyết định.

A Thanh ngước nhìn khuôn mặt của cái "Giá đỡ số 2" đang bế nàng về phòng.

Ừm. Con bé này thì khỏi cần hỏi cũng được.

"Sư muội! Muội nghỉ ngơi đi nhé!"

Giá đỡ số 2 đặt A Thanh xuống giường, vẫy tay chào với nụ cười ngây thơ vô số tội rồi tung tăng đi "tu luyện".

Nằm trên giường, A Thanh suy nghĩ.

Giờ làm gì đây? Hay là tu luyện?

Cơ mà, no quá…….

A Thanh xoa xoa cái bụng căng tròn vì no nê.

Nghĩ kỹ thì, muốn đêm nay trốn đi chơi thì bây giờ phải tranh thủ ngủ một tí.

Chứ đêm đang đi mà buồn ngủ rồi lỡ tay làm hỏng việc thì chết dở.

Cho nên bây giờ phải ép bản thân ngủ thôi.

"Oáp……"

A Thanh ngáp dài một cái rồi nhắm mắt lại.

Nằm xuống khi bụng no căng đúng là một loại hạnh phúc.

Nhất định phải nằm nghiêng sang trái.

Nằm nghiêng sang phải sẽ bị trào ngược dạ dày, khó chịu lắm.

Cứ thế nằm thoải mái, thả lỏng toàn thân, tinh thần bắt đầu lơ mơ…….

- Rầm rầm rầm!

Mẹ kiếp, đứa nào vô ý thức đập cửa giữa đêm ( mới buổi chiều) thế.

- Rầm rầm rầm rầm. Tây Môn Thanh!

Méo biết. Tây Môn Thanh đi ngủ rồi (co-ja-yo). Vui lòng quay lại sau.

- Rầm rầm rầm rầm rầm rầm! Tây Môn Thanh! Ta biết ngươi ở trong đó!

"Á đù, suỵt."

A Thanh bật dậy như lò xo.

"Cửa không khóa đâu, vào đi!"

Cánh cửa mở ra, một người lạ mặt bước vào.

Đó là một người phụ nữ trung niên gầy gò, ngoại hình đúng chuẩn hiện thân của mấy bà giám thị ký túc xá trong văn học cổ điển.

Khuôn mặt không chút thịt nhưng lại toát lên vẻ cay nghiệt.

Bà ta dắt theo một tỳ nữ phía sau.

Người phụ nữ nhìn A Thanh rồi tặc lưỡi ngay lập tức.

"Chậc chậc. Con gái con đứa vừa ăn trưa xong đã nằm ườn ra đấy. Cha mẹ ngươi không dạy là ăn xong nằm ngay sẽ hóa thành bò à?"

"Bà đang coi thường loài bò đấy à? Bò là bạn của chúng tôi đấy nhớ."

"Hừ. Nhìn cái bộ ngực thô tục kia là biết sắp thành bò cái đến nơi rồi. Chẳng hiểu sao Chí Tôn lại để ý đến cái loại con gái này……."

A Thanh nhíu mày.

Không hiểu sao, tại sao ai cũng cứ lôi bộ ngực của người ta ra mà đay nghiến thế nhỉ?

Tưởng người ta thích lắm chắc?

Vừa nặng, vừa đổ mồ hôi, cúi xuống thì không thấy chân, múa kiếm thì vướng víu, nằm ngửa nằm nghiêng nằm sấp kiểu gì cũng đau, lỡ tay làm rớt đồ ăn thì dính hết vào khe áo……

Chẳng được cái tích sự gì sất.

"Gì đây? Đến gây sự hả? Muốn đánh nhau không?"

A Thanh giơ nắm đấm lên.

Người phụ nữ lắc đầu.

"Từ nay ta sẽ là thầy dạy Lễ Nhạc cho ngươi. Hãy gọi ta là Khương phu nhân. Người Trung Nguyên các ngươi từng gọi bản nhạc sư này là Thiên Địch Mỹ Nữ (천적미녀)."

"……? Mỹ nữ? Không phải là Ma nữ à?"

Gương mặt Khương phu nhân méo xệch.

Nhưng A Thanh vẫn tỉnh bơ.

Không muốn bị chửi thì đừng có tích Ác Nghiệp.

"Láo! Dám vô lễ với tiên sinh à?"

"Tiên sinh? Tôi có đăng ký tín chỉ môn này đâu? Tự nhiên ở đâu chui ra?"

"Nào. Trước hết, cầm lấy cái này."

Theo ánh mắt ra hiệu của Khương phu nhân, cô tỳ nữ bê một bọc lớn đặt lên giường.

A Thanh mở tay nải ra, bên trong lộ ra những cuốn sách được xếp gọn gàng.

"Gì đây? Tiki giao sách à?"

"Có chín môn võ công ngươi cần phải học, và một cuốn là sách nhạc phổ. Võ công thì ngươi tự lo mà luyện, còn bản phu nhân sẽ dạy ngươi về Lễ Nhạc."

Hóa ra là một đống Tiên Nữ Công do tên Chí Tôn ho-so-in ban tặng.

Tất nhiên, võ công thì không có tội.

A Thanh hớn hở ra mặt.

"Võ công á? Sao tự nhiên lại cho nhiều thế này."

A Thanh lướt nhanh qua đống sách võ công.

Kiểm tra thấy có tám môn võ công được đăng ký vào hệ thống.

Một cuốn còn lại chắc là bẫy rồi.

Dù sao thì, đồ chùa mà lị.

Cơ mà phẩm cấp nhìn rác rưởi thật sự.

Năm cuốn khung viền Trắng, hai cuốn viền Xanh Lam.

Và một cuốn viền Đỏ.

Trắng, Xanh Lam, Đỏ, Vàng Kim, Tím.

Nếu quy đổi theo tiêu chuẩn của đám nhà phát hành game gacha bán rẻ lương tâm thời hiện đại thì nó tương đương với N, R, SR, SSR, UR.

Cũng giống như việc hai cấp độ đầu tiên luôn bị người chơi khinh bỉ.

Mấy cái viền Trắng viền Xanh này luyện lên 10 Thành Đại Thành là max ping, điểm năng lực cộng thêm cũng chẳng được bao nhiêu.

So với những võ công từ cấp Đỏ trở lên, khi đạt 12 Thành Đại Thành sẽ cộng chỉ số khủng khiếp, thì đám này chỉ mang tính chất "cho có tụ".

Bù lại, điểm tu luyện cần thiết để học lại rất thấp.

Đặc biệt là viền Trắng, nhận được cái nào là có thể up max 10 Thành cái đó ngay lập tức.

A Thanh vốn dĩ cũng toàn làm thế từ trước đến giờ.

Trong đống rác đó may mà còn lòi ra được một cuốn võ công màu Đỏ.

Thãng Tiên Thoát Y Vũ (탕선탈의무).

Mặt A Thanh nhăn lại.

Cái gì cơ, Thoát y? Võ công cởi đồ à? Đừng bảo là...

Đáng ngạc nhiên là suy đoán của A Thanh lại trúng phóc.

Nếu chấm điểm thì cái tên này xứng đáng tám mươi điểm.

Thoát y đúng nghĩa đen là thoát y, nhưng vì chữ phía sau là chữ Vũ (Võ/Múa) nên mới được tám mươi điểm.

Thãng Tiên  nghĩa là vị Tiên dâm đãng/phóng túng.

Đây cũng là biệt danh của Đắc Kỷ (Dalgi) [note85908], người phụ nữ nắm giữ danh hiệu "Cổ Kim Tam Đại Mỹ Nhân" đồng thời là "Thiên Hạ Đệ Nhất Ác Nữ".

Đắc Kỷ là một siêu cấp thiếu nữ xinh đẹp tuyệt trần, nhưng cả ngày chỉ biết ngước nhìn lên bầu trời với vẻ mặt u sầu.

Vốn dĩ Đắc Kỷ là tiên nữ trên trời nhưng do bản tính tà ác nên bị đày xuống trần gian, nàng ta u sầu vì nhớ quê hương mà mình không bao giờ có thể quay lại được nữa.

Trụ Vương vì muốn giải tỏa nỗi lòng cho Đắc Kỷ nên đã không tiếc công sức làm mọi thứ.

Một ngày nọ, Đắc Kỷ nhìn thấy cảnh người ta bị giết chết.

Và thế là nàng mỉm cười.

Trụ Vương thấy lạ bèn quan sát, thì phát hiện ra rằng người chết càng tàn khốc, càng đau đớn thì nụ cười của nàng càng rạng rỡ!

Vì thế, để bảo vệ nụ cười của mỹ nhân, Trụ Vương đã huy động mọi phương pháp sáng tạo nhất để tra tấn và giết người.

Quả là một thuần ái phổ  (câu chuyện tình yêu) đẹp đến mức được lịch sử khắc ghi.

Đắc Kỷ cuối cùng cũng cảm động trước nỗ lực đó, và khi máu chảy thành sông lấp đầy cả hồ nước, nàng đã cởi bỏ từng lớp xiêm y, quyến rũ Trụ Vương và ban tặng cho ông ta một đêm nóng bỏng.

Đó chính là màn trình diễn thoát y vũ đặc biệt của Đắc Kỷ.

Môn võ Thãng Tiên Thoát Y Vũ này được sáng tạo dựa trên tâm tượng (hình ảnh trong tâm) đó.

A Thanh tự hỏi liệu cái "thoát y" này có đúng là thoát y kia không.

Nếu đúng thì học cái của nợ này để làm gì.

Hay là bảo cái Giá đỡ số 2 học thử xem sao.

Đang lúc A Thanh ngẩn ngơ với mấy suy nghĩ vớ vẩn đó.

"Tập trung! Tiên sinh không phải là người rảnh rỗi đâu. Bắt đầu buổi học ngay. Cầm lấy."

Khương phu nhân ném một vật dài về phía nàng.

A Thanh đưa tay bắt gọn.

Cái cảm giác lạnh lẽo mà nặng trịch này…….

Đó là sức nặng lạnh buốt đặc trưng của Vạn Niên Hàn Thiết.

A Thanh mừng rỡ hét toáng lên:

"Một vạn lượng vàng của ta! Mày về rồi đấy à!"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Hồ ly tinh nổi tiếng trong Phong Thần Diễn Nghĩa
Hồ ly tinh nổi tiếng trong Phong Thần Diễn Nghĩa