[0-100]
Chương 38 - Nói thật lòng thì chuyện này phải thông cảm cho người ta (1)
0 Bình luận - Độ dài: 2,343 từ - Cập nhật:
Việc A Thanh đã hạ quyết tâm thì chỉ có mình A Thanh biết.
Nên mọi người vẫn cứ làm việc của mình.
Thái Bình Kiếm Môn lại tiếp tục yêu cầu "thù lao chính đáng" với tư cách là người bảo vệ.
Ông chủ Kim cố gắng thanh minh nỗi oan ức của mình.
Nhưng đám võ sĩ của Thái Bình Kiếm Môn thực ra cũng chỉ là tép riu cấp thấp nhất trong tổ chức. Bọn chúng làm gì có quyền quyết định nhận hay không nhận tiền bảo kê.
Cuối cùng, ông chủ Kim đành phải bấm bụng nộp tiền.
Một kết cục đã được định sẵn từ trước, chẳng có gì đặc biệt.
Điều đặc biệt lại xảy ra ở một chỗ khác.
Nam Cương Chính (남강정), Tổ trưởng Tổ 3 của Thái Bình Kiếm Môn, thực ra đã để ý đến một người phụ nữ ngay từ lúc bước vào quán rượu.
Từ sau khi Đệ nhất mỹ nhân cổ kim Tây Thi nhăn mặt vì đau tim, thì đại đa số người dân Trung Nguyên bỗng nhiên nảy sinh một sở thích tình dục kỳ lạ đối với những khuôn mặt nhăn nhó.
Nam Cương Chính cũng chỉ là một võ sĩ bình thường, nên sở thích tình dục cũng giống bao người khác.
Hình ảnh một người phụ nữ nâng chén rượu với vẻ mặt mệt mỏi, chán chường thế sự, trông có vẻ đau đớn khó chịu mới quyến rũ làm sao!
Hơn nữa cô ta cũng không đến mức quá xinh đẹp nên hắn càng cảm thấy rung động. Cảm giác như là kèo này mình có thể tán được.
Nếu không vì công việc của sư môn đang gấp gáp thì hắn đã lao đến chia sẻ nỗi buồn với người đẹp ngay rồi.
Đúng lúc đó hắn thấy người phụ nữ ấy đang đi về phía mình.
Thậm chí còn vừa đi vừa cười duyên!
Trong đầu Nam Cương Chính bắt đầu vẽ ra những viễn cảnh đẹp như mơ.
Đáng lẽ Nam Cương Chính nên nhìn vào tay A Thanh thay vì nhìn mặt nàng.
Nếu làm thế, hắn đã nhớ ra câu châm ngôn lâu đời của giới quán rượu: Những kẻ cầm cổ chai rượu đi tới thì chẳng có ai là tử tế cả.
Thiện giả bất lai, lai giả bất thiện (선자불래 내자불선). [note85807]
Người tốt thì không đến kiểu này, mà A Thanh đang cười cười đi tới thì chắc chắn không ở trong trạng thái tốt lành gì.
Tiếc thay, kế hoạch tương lai hạnh phúc của Nam Cương Chính đã kết thúc bằng một vụ va chạm vật lý giữa cái đầu và cái chai rượu.
Một cuộc đối đầu giữa gốm sứ rẻ tiền và hộp sọ.
Và kết quả là điều ai cũng có thể dễ dàng đoán được.
Choang.
Những mảnh gốm vỡ vụn hòa lẫn với mùi rượu mạnh bay tung tóe khắp nơi.
Nam Cương Chính loạng choạng, toàn thân ướt sũng rượu mạnh.
Không phải vì say, mà là vì bị phang trúng đỉnh đầu đau điếng.
Tuy nhiên, một võ sĩ thuộc hàng Nhị Lưu hậu kỳ thì không dễ bị hạ gục chỉ bởi một chai rượu.
Sở dĩ gọi là Nhị Lưu hậu kỳ vì người đời chẳng ai rảnh mà đi phân chia cái đám Nhị Lưu tép riu ra thành Sơ - Trung - Hậu kỳ làm gì cho mệt.
Nam Cương Chính gào lên:
"C-Cái quái gì thế này!"
"Quậy phá. Gây rối. Và cả, ừm, làm trò Chí phèo."
A Thanh giải thích hành động của mình một cách rõ ràng.
Đáng lẽ lúc này kiếm đã phải tuốt ra khỏi vỏ, nhưng nhan sắc của A Thanh đã ban cho Nam Cương Chính thêm một lần kiên nhẫn.
"Tiểu thư. Hiện giờ tiểu thư đang vô lễ nghiêm trọng với đệ tử của Đại Thái Bình Kiếm Môn đấy. Có phải tiểu thư say quá rồi không……"
"Gì nhỉ? Sao lại không hiểu nhỉ?"
A Thanh nghiêng đầu.
"Ta đâu có gây sự với Đại Thái Bình hay cái gì đó đâu, ta chỉ đang quậy phá trong quán rượu thôi mà."
Nam Cương Chính bối rối không hiểu hai việc đó khác gì nhau.
A Thanh ngoan ngoãn đưa ra đáp án.
"Các ngươi nhận tiền bảo kê rồi còn gì. Tiền bảo kê chẳng phải là chi phí để các ngươi bảo vệ quán khỏi những kẻ quậy phá, gây rối, làm trò mèo sao?"
"……?"
A Thanh dùng ngón tay thon dài chỉ vào chính mình.
"Đây. Kẻ làm trò mèo đây."
A Thanh gập ngón tay lại và đẩy nhẹ về phía trước bộp. Hàm của Nam Cương Chính hơi lệch đi.
Tiếp đó nắm đấm tay kia của A Thanh vẽ một đường bán nguyệt.
Cái hàm bị lệch của Nam Cương Chính đã được nắn lại.
Có điều cú đấm hơi mạnh tay nên nó lại lệch sang phía bên kia một tẹo.
Bị đấm trúng hàm, Nam Cương Chính loạng choạng rồi ngã uỵch xuống đất, A Thanh đan hai tay vào nhau bẻ khớp rắc rắc rồi duỗi ra.
"Nào. Giờ thêm tội gây rối nữa. Các ngươi định đứng nhìn thôi à?"
Câu nói đó trở thành tín hiệu.
Tuy nhiên đám võ sĩ vẫn chưa rút kiếm ngay, không phải vì chúng là Chính phái quân tử gì đâu.
Chỉ là ở Trung Nguyên, cái thói coi thường nữ võ sĩ đã ăn sâu vào máu rồi.
Vốn dĩ chỉ là đám môn đồ đi thu tiền lẻ nên võ công cũng chẳng có gì đặc sắc.
A Thanh đấm, đá, tát, quật.
Nắm cổ tay đẩy nhẹ một cái là hai thằng ngã lăn quay ra đất.
Gã lao tới từ bên phải bị mũi chân nàng chích nhẹ vào ống đồng, thế là ôm chân lăn lộn dưới sàn.
"Thân thủ không phải dạng vừa đâu! Tất cả rút kiếm!"
Nam Cương Chính sau khi vượt qua cơn choáng váng chấn động não đã tỉnh lại, hét lớn và lao vào.
Nhưng cũng chỉ ở mức độ đáng yêu mà thôi.
A Thanh đang chiến đấu mà hoàn toàn không dùng đến nội công.
Vì nếu dùng nội công thì không phải là đánh người nữa mà là làm nổ tung người ta mất.
Nhưng khổ nỗi A Thanh vốn dĩ không cần nội công cũng đã là thiên hạ đệ nhất lực sĩ rồi.
Các chỉ số sức mạnh tăng lên cùng với thành tựu võ công, cộng dồn lại khiến nàng giờ đây sở hữu sức mạnh cơ bắp thuộc hàng top đầu Trung Nguyên.
Chỉ số cơ bản vốn đã quá vượt trội.
Đó là lý do tại sao A Thanh, một người hiện đại với tâm hồn yếu đuối và kiến thức võ học bằng không, lại có thể sống sót qua giai đoạn đầu đầy dao kiếm ở Trung Nguyên.
Trong lúc luồn lách qua những lưỡi kiếm và chọn những chỗ đau nhất để đánh, A Thanh chợt nhìn thấy đỉnh đầu của một gã đang ngã sấp mặt về phía trước.
Ơ? Hay là mình thử? Mình có làm được cú Cốc đầu Hạt dẻ Nguyên tử không nhỉ?
Thoáng qua trong đầu là những ký ức tủi nhục dài đằng đẵng.
Món nợ ân tình không thể trả lại cho sư phụ.
Thôi thì đệ tử xin phép được ban phát tấm lòng đó cho người khác vậy.
Đúng lúc A Thanh nắm tay lại, ngón giữa nhô lên cao.
"Dừng lại! Dừng tay!"
Nam Cương Chính, kẻ đã bị đánh cho tơi bời hoa lá, huơ tay loạn xạ hét lên tuyệt vọng.
Hai mắt hắn đã sưng vù, tím bầm như gấu trúc.
"Đa tạ tiểu thư đã nương tay. Tại hạ biết mình tài hèn sức mọn, xin tiểu thư cho phép chúng tôi rút lui."
Thực ra A Thanh có nương tay gì đâu, cứ thế mà phang thôi.
Nhưng dù sao hắn cũng là kẻ có tí nội công hộ thể nên xương cốt chưa gãy vụn, vẫn còn đứng được.
"Gì cơ. Các ngươi là Thái Bình Kiếm Môn, ồ, mình nhớ được tên này. Dễ nhớ phết. Tóm lại đây là địa bàn bảo kê của các ngươi mà? Cứ thế mà rút lui á?"
"Như tại hạ đã nói."
"Thôi được rồi."
A Thanh ngắt lời Nam Cương Chính.
"Ta tha mạng cho, nhưng để lại kiếm. Ta cũng phải có chút chiến lợi phẩm chứ."
Nghe vậy, đám võ sĩ Thái Bình Kiếm Môn nhìn nhau ngập ngừng.
Dù sao cũng mang danh Tổ trưởng, Nam Cương Chính lên tiếng.
"Tiểu thư, kiếm đối với kiếm thủ cũng như sinh mạng……"
"Thôi đi. Ta cũng là kiếm khách đây? Hay là chúng ta cược mạng làm một trận Sinh Tử Quyết Kiếm nhé?"
A Thanh hất hàm về phía bàn rượu nàng vừa ngồi.
Nhìn thấy thanh Nguyệt Quang Kiếm (Đời thứ 8) đang dựa yên vị ở đó, đám võ sĩ cuối cùng cũng chịu buông kiếm đầu hàng.
Bóng lưng lầm lũi của đám môn đồ Thái Bình Kiếm Môn khi rời đi trông thật thê lương.
"Phù."
Cũng vui phết đấy. Chứ. Mà. Đm!
Trò vui vừa dứt, cơn đau âm ỉ lại ập đến cùng với đủ loại cảm giác tê, buốt, nhức, mỏi, xoắn vặn khắp cơ thể khiến mặt A Thanh nhăn nhúm lại.
Thậm chí còn cảm thấy hơi "rò rỉ", ẩm ướt và nhớp nháp.
Phụ nữ trên đời này ai cũng phải sống thế này sao? Trời đất ơi!
Thực sự tủi thân vì chưa đạt được Siêu Tuyệt Đỉnh, tủi thân quá đi mất.
A Thanh quờ quạng tìm rượu rồi chợt nhận ra.
Nó đã tan tành cùng với cái thứ từng là cái chai rượu rồi.
Rượu của tôi…….
"Tiểu nhị đâu……"
"Dạ, thưa khách quan."
Không phải tiểu nhị mà chính ông chủ quán bước ra.
Trên tay ông ta là một bình rượu tròn, nhìn bao bì đã thấy toát lên vẻ sang trọng.
A Thanh xua tay.
"Ấy, không cần phải cảm ơn tôi đâu mà."
"Không phải chuyện đó. Khách quan nhận cái này đi. Rồi thì. Cái đó."
Ông chủ Kim ấp úng không nói nên lời.
Mà không nói cũng biết là chuyện gì.
Chắc là muốn đuổi khéo mình đi đây mà.
"Này ông chủ. Giờ tôi mà đi thì ông có yên thân được không? Chắc chắn lũ khốn đó sẽ về mách mẹ rồi kéo cả ổ đến đây. Lúc đó không có tôi thì chúng nó sẽ quay sang hành ông đấy. Đúng không? Ông làm ăn buôn bán ngày một ngày hai chắc."
Đó là chân lý mà A Thanh đã ngộ ra qua bao nhiêu kinh nghiệm xương máu.
Lũ thuộc môn phái võ lâm kiểu gì cũng chạy về gọi mẹ hoặc gọi bố, gọi sư phụ đến trả thù.
Hồi A Thanh còn ở dưới đáy xã hội thì chỉ biết cong đuôi lên mà chạy.
Còn bây giờ? Ta. Cao thủ. Cao thủ hàng hiệu.
Có điều là cao thủ đang trong tình trạng sức khỏe không tốt lắm.
"Tôi sẽ ở đây giải quyết hậu quả cho đến cùng, nên cứ mang rượu ra đây. Aiss, bực mình quá. Đm."
Sự bực bội của A Thanh tràn ra ngoài.
Ông chủ Kim với vẻ mặt tái mét đặt vò rượu xuống rồi nhanh chóng biến mất vào trong bếp hay chỗ nào đó tương tự.
A Thanh bóc lớp vải tẩm dầu bịt miệng vò rượu ra.
Vừa mở ra, mùi rượu nồng nặc xộc lên mũi.
Vò rượu chỉ to bằng đầu đứa trẻ con, nhưng với trình độ cao thủ thì có thể rót vào cái chén bé tí bằng năm hạt đậu mà không rớt ra ngoài một giọt.
Uống thử một ngụm, chà, nồng độ thế này chẳng biết là rượu hay cồn công nghiệp nữa.
Thế mới ưng cái bụng chứ.
Cứ thế uống liền mấy chén mà chẳng cần mồi nhắm, bỗng có một lão ăn mày tiến lại bắt chuyện.
"Này, vị tiểu tiên tử ."
"Gì đấy. Không mua đâu. Đi chỗ khác đi."
A Thanh xua tay cộc lốc.
"Hơ hơ, tiểu tiên tử thật là lạnh lùng quá."
"Ông già à. Tôi có nhiều kỷ niệm không vui vẻ gì với ăn mày đâu nhé? Tôi tuy lạnh lùng nhưng vẫn còn biết kính lão đắc thọ là may cho ông lắm rồi đấy biết không?"
"Hơ hơ……"
"Không là tôi chuyển sang chế độ Công kích người già đấy."
A Thanh vốn dĩ mềm lòng với người già.
Người già ở đây không phải là người lớn tuổi hơn mình (Tiền bối).
Mà là những người già nua nhăn nheo, chẳng còn sống được bao lâu nữa ấy.
"Khụ, khụ."
Lão ăn mày ho khan.
Vừa ho vừa cố tình sờ soạng vào thắt lưng mình một cách đầy ẩn ý.
Kiểu như Nhìn vào đây hộ cái.
A Thanh liếc mắt nhìn, lão già ăn mặc rách rưới đúng chuẩn cái bang, nhưng sợi dây thừng buộc ngang hông thì lại mới cứng, thẳng tắp.
A Thanh biết loại ăn mày này.
Đó là những tên ăn mày Rất mạnh.
Ở cái Trung Quốc cổ đại này, đến cả ăn mày cũng học võ công, và bọn chúng thường buộc cái dây thừng kiểu đó quanh eo.
"Vốn hiểu biết của A Thanh, như mọi khi, đều được đúc kết từ trải nghiệm thực tế — hay nói toẹt ra là do bị ăn đòn mà nhớ.
Và tất nhiên, mớ kiến thức ấy cũng nông cạn y như mọi khi.
Nhưng giờ thời thế đã khác, A Thanh đã là cao thủ rồi. Ăn mày có mạnh đến mấy thì chung quy cũng chỉ là ăn mày. Ngán gì."
0 Bình luận