[0-100]

Chương 48 - Tìm Người Thân (4)

Chương 48 - Tìm Người Thân (4)

Dù sao thì, đã nhận được quà rồi thì nếm thử ngay tại chỗ cũng là một cách để làm người tặng vui lòng, tuy không đến mức gọi là lễ nghĩa.

A Thanh bỏ chiếc lá ngâm nhựa Anh Túc vào miệng nhai.

Đầu tiên là đắng, sau đó là một vị kỳ quái.

Hương vị và kết cấu không biết diễn tả thế nào.

Chiếc lá ngâm không tan hay rã ra trong miệng mà cứ thế tiết ra thứ nước đắng ngắt.

Tuy không đến mức phải nhổ ra, nhưng cũng chẳng ngon lành gì.

Mà vốn dĩ đây đâu phải đồ ăn để thưởng thức hương vị nên biết làm sao được.

Cứ thế nhai kỹ nuốt nước, rồi nuốt chửng cả cái bã lá như miếng vải vụn vào bụng.

Một lúc sau.

Cảm giác mơ màng do thuốc ngấm bắt đầu lan tỏa.

Người cứ lâng lâng như đang bay, lòng thanh thản lạ lùng, vạn vật xung quanh trở nên mềm mại bồng bềnh. Kiểu vậy.

A Thanh lết mông lùi lại một cách uể oải, lưng chạm vào tường rồi mới dựa hẳn vào đó, người mềm nhũn ra.

Thực ra, ở Trung Nguyên, Anh Túc gần như là thuốc thường dùng trong nhà.

Bởi vì hiệu quả của Anh Túc rất tuyệt vời.

Hạ sốt, tiêu thực, cầm tiêu chảy.

Đã thế còn giúp giảm đau và quên đi cơn đói, trên đời này làm gì có loại thảo dược nào thần kỳ đến thế.

Hơn nữa lại còn dễ trồng, sức sống mãnh liệt.

Việc người dân trồng vài cây ở sân sau để làm thuốc là chuyện bình thường như cơm bữa.

Các nữ hiệp cũng thường mang theo bên mình để đối phó với những ngày khó ở trong tháng.

Không chỉ dừng lại ở việc khó chịu hay đau bụng, giang hồ đao kiếm vô tình đâu có thấu hiểu cho nỗi khổ của phụ nữ.

Vì thế, hai người còn lại cũng không ai ngăn cản.

Thương Bân vốn dĩ có muốn nói cũng không mở mồm ra được, chỉ biết quay đi chỗ khác vì ngượng.

Bành Đại Sơn thì chỉ buông một câu khuyên nhủ.

"Cái đó không tốt cho người luyện võ đâu. Chỉ khi nào mệt mỏi quá hãy dùng một ít thôi, nhưng mà……"

Nói rồi hắn nhìn sang Nam Cung Thần Tài.

Ít nhất Bành Đại Sơn nghĩ là mình đang nhìn.

"Cơ mà, Nam Cung huynh làm sao biết được... ngày đó? Lại còn chuẩn bị sẵn nữa chứ?"

"Hả? Ánh mắt Bành đệ trông không được trong sáng cho lắm? Không phải ta chuẩn bị đâu, là Thủ Bí Khẩu lão tiền bối dúi cho đấy."

"Thủ Bí Khẩu lão tiền bối ư? Sao ngài ấy lại?"

Chấp Pháp Trưởng Lão của Cái Bang - Thủ Bí Khẩu Lâu Cốc là nhân vật nổi tiếng với sự ám ảnh về bí mật.

"Lúc Kiếm Hữu gặp ta lần đầu ấy mà, chà. Tính khí... ừm... hơi dữ dằn. Ta còn nghĩ trên đời sao lại có người phụ nữ hung dữ đến thế. Chắc lão tiền bối nhìn thấy cảnh đó nên muốn đưa ít Anh Túc cho cô ấy dùng dần."

"A."

Ánh mắt Bành Đại Sơn thay đổi.

Hung dữ. Dữ dằn.

Rốt cuộc Thủ Bí Khẩu lão tiền bối đã chứng kiến cảnh tượng gì mà phải đích thân đưa thuốc giảm đau cho đứa con gái đáng tuổi cháu mình thế này.

"Không, đừng có nhìn ta bằng ánh mắt thương hại thế. Dù sao thì ta cũng kết giao được với một Kiếm Hữu quý giá thế này, đúng là Tái Ông Thất Mã (새옹지마) mà? Đúng không, Kiếm Hữu?"

"Đúúúng rồồồi. Kiếm Hữuuu."

A Thanh giơ tay lên hưởng ứng.

Vốn dĩ Anh Túc rất mạnh.

Ngay từ đầu đã nhai ngấu nghiến cả một lá, nuốt hết nước cốt thì bảo sao không phê lòi ra ?.

Bình thường khi mới dùng Anh Túc, người ta phải cắt nhỏ ra, hoặc sắc uống như trà để điều chỉnh liều lượng.

Bành Đại Sơn nghiêng đầu thắc mắc.

Gì thế? Cứ như người lần đầu nhai Anh Túc không bằng.

"……Không lẽ. Muội."

『Thưa quý khách. Bữa tối đã sẵn sàng ạ.』

Tiếng người hầu mời khách cắt ngang lời Bành Đại Sơn.

A Thanh không phải bị say, mà là đang "phê thuốc".

Thực ra rượu cũng là một dạng chất kích thích, và mỗi loại chất kích thích có một cơ chế tác động khác nhau.

Rượu làm khí huyết lưu thông mạnh, khiến tâm trạng hưng phấn và dễ đưa ra phán đoán nóng vội.

Trong khi đó, thuốc phiện làm tinh thần mơ màng, mang lại cảm giác thư thái như đang trong mộng.

Thuốc đã ngấm, A Thanh đang ở trạng thái cực kỳ thư giãn.

Giống hệt hồi còn ở Thần Nữ Môn.

Và ở Thần Nữ Môn, vì luôn phải đối mặt với những cú Cốc Đầu Nguyên Tử từ trên trời giáng xuống của Tây Môn Tú Lâm, nên hành động của nàng đã được lập trình sẵn thành thói quen.

Vốn dĩ thói quen càng dễ bộc lộ khi tinh thần không tỉnh táo, nên việc A Thanh đang phê thuốc lộ ra bản năng này cũng là điều dễ hiểu.

Một thiếu nữ nhẹ nhàng lướt đi như cánh bướm.

Bành Đại Sơn cau mày, còn Thương Bân lén lút liếc nhìn A Thanh.

Nam Cung Thần Tài thì vốn dĩ chẳng nghĩ ngợi gì.

Đã chứng kiến đủ mọi bộ dạng của Kiếm Hữu rồi, miễn sao không làm chuyện gì quá lố bịch là được.

Môn chủ Đại Chính Môn Vương Khải Lục và các con dụi mắt nhìn lại.

Ai đây? Có phải cái cô lúc nãy không?

Cái cô gái nhai ngấu nghiến bánh trái như thể chúng là kẻ thù giết cha mẹ cần phải tiêu diệt khỏi thế gian.

Cái cô nàng thô lỗ trong suốt buổi nói chuyện cứ ngáp ngắn ngáp dài, thậm chí còn ngủ gật mấy lần?

Giờ lại xuất hiện với phong thái đài các quý phái thế này thì bảo sao không sốc.

Anh Túc làm người ta quên đói và tạo cảm giác no.

A Thanh chỉ nhón tay nhón chân chọn những món ngon nhất ăn từ tốn nhàm nhàm.

Trong khi mọi người đều ngạc nhiên, có một người duy nhất cảm thấy trong lòng ngứa ngáy với một cảm xúc khác.

Đó là con trai thứ hai của Vương Khải Lục - Vương Tôn Vạn (왕손만).

Lý do là vì vị khách nữ cứ cười tủm tỉm và nhìn vào mắt hắn suốt bữa ăn.

Tây Môn tiểu thư thích mình sao?

Ánh mắt đó quá ư là lộ liễu để có thể phủ nhận.

Thỉnh thoảng khi không nhìn vào mắt, nàng lại nhìn chăm chú vào điểm nào đó trên đầu hắn, nhưng rồi lại nhanh chóng quay lại nhìn vào mắt hắn và nở nụ cười dịu dàng.

Niềm tự hào dâng trào từ tận đáy lòng Vương Tôn Vạn.

Đúng rồi. Là ta! Không phải đại ca mà là ta!

Là Vương Tôn Vạn ta đây! Không phải đại ca đâu nhé!

Tỷ lệ thuận với điều đó, Ngọc Kỳ Lân ngồi bên cạnh lại tỏa ra luồng khí khó chịu ngày càng tăng.

Dù tim đập thình thịch vì sợ làm phật ý cao thủ, nhưng Vương Tôn Vạn vẫn hất hàm lên, cằm vênh cao hơn một chút.

Ngọc Kỳ Lân đẹp trai quá rồi nên chắc chẳng thèm quan tâm đâu nhỉ? Thực tế mà nói thì trong cái phòng này, ta, chính ta mới là người hấp dẫn nhất.

Trong khi Vương Tôn Vạn đang say men chiến thắng và Bành Đại Sơn chẳng hiểu sao lại thấy ngứa mắt, thì A Thanh chỉ đơn giản là thấy vui.

Đúng là chỉ cần nhìn thôi cũng thấy vui rồi.

-324.

Con số đẹp đẽ biết bao.

Bất kể Bảng Nhiệm Vụ có coi dân thường là người hay không, thì thằng ranh này là người trong giang hồ, nên chắc chắn nó là kẻ xấu.

Bố nó có Thiện Nghiệp, anh trai nó có Thiện Nghiệp, thậm chí đứa em gái cứ nhìn mình bằng ánh mắt khó chịu cũng chỉ có -17.

Riêng mình nó trong cả cái nhà này dám hô to khẩu hiệu 『Tao khác biệt!』 với chỉ số Ác Nghiệp hơn ba trăm, đúng là hàng hiếm.

Quan trọng hơn, A Thanh thấy biết ơn và tự hào vô cùng.

Nàng đã xác nhận "nhân tài" này trong bữa trà chiều.

Sau đó về phòng nghe ngóng thêm về vụ mất tích thì lờ mờ đoán ra ngay.

A. Là thằng chó này!

Tại sao lại mượn danh nghĩa Đại Chính Môn?

Đương nhiên là vì cái mác đó uy tín.

Nếu bảo là việc lớn kiếm bộn tiền do danh môn chính phái Đại Chính Môn ủy thác thì nghe có vẻ ít nguy hiểm hơn, và người ta cũng đỡ sợ bị lừa hay trả thù sau này.

Nhưng để trò lừa đó thành công?

Phải làm cho người ta tin chắc rằng nhiệm vụ đó thực sự đến từ Đại Chính Môn.

Và nếu con trai thứ của Môn chủ đích thân đứng ra?

Thì đương nhiên người ta phải tin sái cổ rồi.

Nói tóm lại, đây là một dạng lừa đảo bằng danh thiếp.

Bọn lừa đảo đúng là tư duy giống hệt nhau.

A Thanh suy nghĩ với cái đầu đang lâng lâng vì phê thuốc.

Nếu là trong game thì sẽ thế nào nhỉ?

Chắc phải dẫn theo đồng đội đi tìm bằng chứng, tìm người, tìm nhân chứng các kiểu.

Rồi phải hét lên 『Hung thủ đang ở trong căn phòng này!』 rồi lôi hết bố mẹ ông bà tổ tiên nhà người ta ra bôi tro trát trấu để chơi trò thám tử lừng danh?

Thường thì mấy game không cho tấn công NPC sẽ kiểu: Phải vạch trần âm mưu xong thì nó mới chuyển sang trạng thái Kẻ Địch .

Lúc đó mới đánh được.

Nhưng mà?

Đây có phải game không? Thực ra, ta cũng đếch biết?

Nhưng ta có bị cấm tấn công không?

Đéo nhé.

Bảng Trạng Thái? Ngon thì nhào vô mà cản?

Kệ mẹ mày. Tao thích làm gì thì làm theo ý "cậu nhỏ" của tao. Dù "cậu nhỏ" mất rồi.

Nhưng tao tin là trong linh hồn nam nhi này vẫn còn một "cậu nhỏ" bất diệt.

Nụ cười của A Thanh dần trở nên hung hiểm.

May mắn thay, thảm kịch một thiếu nữ đang cười nói vui vẻ bỗng nhiên tỏa ra sát khí ngùn ngụt đã không xảy ra.

Vì bữa ăn kết thúc đúng lúc.

Khi mọi người đứng dậy trở về phòng khách.

A Thanh lướt qua Vương Tôn Vạn và thì thầm vào tai hắn.

"Công tử, qua giờ Tý gặp nhau ở cửa ngách nhé. Tiểu nữ đợi chàng."

Vương Tôn Vạn phì hơi mũi ra đầy phấn khích.

Thậm chí A Thanh còn đến muộn vì ngủ quên do phê thuốc.

Tất nhiên, lỗi không phải ở A Thanh một chút nào.

Trách nhiệm thuộc về lũ người nguyên thủy Trung Quốc trung đại hạ đẳng, trong phòng đến cái đồng hồ cũng không có.

Trong khi đó, A Thanh không biết rằng Đại Chính Môn có nhiều hơn một cái cửa ngách.

Thế nên Vương Tôn Vạn đã chạy đôn chạy đáo qua lại giữa các cửa ngách cho đến gần giờ Sửu, ruột gan nóng như lửa đốt.

Chẳng lẽ nàng đùa giỡn mình?

Nghĩ lại thì nàng ta đi cùng toàn thành viên Thiên Võ Đoàn quyền cao chức trọng, chả có lý do gì để chọn mình.

Kể cả có chọn thì cũng phải chọn Đại ca là người thừa kế, chứ mắc gì chọn thằng con thứ.

Nhưng ánh mắt đó.

Biết đâu nàng chỉ ngủ quên một chút?

Cứ thế, Vương Tôn Vạn đã đợi hơn một canh giờ rưỡi.

Theo kiểu hiện đại thì có nghĩa là hắn đã đứng chờ mốc mỏ suốt ba tiếng đồng hồ chỉ vì hy vọng được "qua đêm" một cái.

Nỗi bi ai của cánh đàn ông.

Và cuối cùng.

"A. Công tử. Xin lỗi tiểu nữ đến muộn."

"Không sao. Nàng. Ta cũng vừa mới ra thôi, à không không, ta đợi cũng lâu rồi…… nhưng mà không sao."

Vương Tôn Vạn định trả lời theo thói quen sĩ diện, nhưng nhận ra điều vô lý nên sửa lại.

Đến muộn hơn 3 tiếng mà bảo vừa mới ra thì không được. Mà bảo đợi lâu rồi không sao thì hóa ra mình là thằng lụy tình.

"C-Công tử. Tiểu nữ hỏi điều này hơi ngại……"

"G-Gì vậy?"

"Liệu có chỗ nào mà dù có hét to đến mấy cũng không bị ai phát hiện không?"

"Hự."

Vương Tôn Vạn không kìm được mà thở hắt ra một hơi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!