[0-100]

Chương 44 - Khởi hành đi Hoa Sơn (4)

Chương 44 - Khởi hành đi Hoa Sơn (4)

Có những lúc người ta muốn nói gì đó nhưng vì quá sững sờ nên không thốt nên lời, chỉ biết há hốc mồm như cá ngáp.

Bành Đại Sơn bây giờ chính là như vậy.

A Thanh cười khúc khích.

"Quá đáng thế. Tình bằng hữu của chúng ta chỉ đến thế thôi sao? 『Sơn』?"

"Hà……"

Theo quan niệm của A Thanh, đùa giỡn thì phải cả hai cùng vui.

Nếu có quá trớn một chút thì cũng chỉ nên dừng lại ở mức làm đối phương hơi khó chịu một tẹo thôi.

Nếu đối phương thực sự tức giận thì đó không còn là đùa nữa mà là gây sự.

Nên thú nhận ở mức này là vừa đẹp.

Cố tỏ ra nữ tính hơn nữa thì chỉ tổ khiến hắn thêm bực mình.

Khả năng canh đúng giới hạn đỏ này chính là tài năng thiên bẩm của A Thanh.

Để hắn tự hoàn hồn một chút đã.

A Thanh quay sang hướng khác.

"Mà này, vị huynh đệ bên này uống rượu một mình à? Mời ta một chén không được sao?"

A Thanh cầm cái chén úp trên bàn lên rồi đưa ra.

Thương Bân giật bắn mình, luống cuống cầm lấy bình rượu.

Hắn dùng cả hai tay nâng bình rượu một cách cực kỳ cung kính, tay run lẩy bẩy rót đầy chén cho nàng.

"Vâng. Đây ạ……"

"Ơ hay, sao tay run dữ vậy?"

"À, không, không có gì ạ. Bần đạo bị chứng run tay chút thôi……."

Chứng run tay á?

Gì thế? Hóa ra không phải cao thủ à?

Cũng phải thôi, đâu phải cứ đi cùng nhau thì cả nhóm đều là cao thủ 【Tuyệt Đỉnh】 hết đâu.

A Thanh không bận tâm lắm, gõ gõ ngón tay xuống bàn.

"Nào. Huynh đệ cũng làm một chén đi chứ."

"À. Vâng."

Thương Bân vội vàng cạn chén rồi đưa ra trước.

Chứng run tay của hắn có vẻ nghiêm trọng thật.

Run đến mức tưởng như không thể rót rượu được.

Nhưng A Thanh là cao thủ 【Tuyệt Đỉnh Hậu Kỳ】.

Một trong những phẩm chất vĩ đại nhất của võ nhân đạt đến cảnh giới này là có thể rót rượu chuẩn xác vào cái chén đang run bần bật.

Nghe đồn đạt đến cảnh giới 【Hóa Cảnh】  thì còn rót được vào chén đang bay nữa cơ.

Đó là lý do tại sao các cao thủ từ xưa đến nay luôn được kính trọng.

"Nào, vui quá, làm một chén, cạn ly."

"Cạn ly……"

A Thanh uống cạn chén rượu trong vắt.

Mùi hương nồng nàn xộc lên mũi rồi thoát ra, đây là rượu 【Bạch Kiến Nhi】  thượng hạng.

Quả nhiên là thiếu gia nhà giàu, uống rượu cũng phải loại xịn.

Thứ rượu mạnh nóng rực trôi xuống cái dạ dày đang đói meo như lửa đốt.

A Thanh rùng mình một cái.

"Khà. Đã quá."

Những ngón tay thon dài gắp miếng cá khô lên.

Ở Trung Nguyên, tình yêu dành cho đôi tay đẹp đã có từ ngàn xưa.

Một trong những tiêu chuẩn sắc đẹp bắt buộc phải xét đến là dáng tay.

Những mỹ từ như 【Thiêm Thiểm Ngọc Thủ】 (Tay thon như ngọc) hay 【Ngọc Chỉ Tố Tỳ】 (Ngón ngọc tay trắng) là minh chứng cho điều đó.

Bành Đại Sơn đang ngẩn người nhìn những ngón tay trắng muốt đó thì sực tỉnh.

Từ từ đã, tay hắn hồi xưa có đẹp thế này đâu?

Nhìn kỹ lại nhan sắc thăng hạng và dáng tay đó, hắn lờ mờ đoán ra được nguyên nhân.

【Hoán Cốt Đoạt Thai】.

Khi đạt đến 【Siêu Tuyệt Đỉnh】, cơ thể được tái cấu trúc thì nhan sắc vốn có cũng sẽ thăng hạng vượt bậc.

"Mới đó mà đã đạt 【Siêu Tuyệt Đỉnh】 rồi sao?"

A Thanh vừa nhai cá khô rau ráu vừa trả lời.

"Không? Chỉ ngộ ra được chút chút thôi."

Đúng là "chút chút" thật, và cái "chút chút" đó là thứ mà ai ở đây cũng biết cả rồi.

Đó là sự giác ngộ cần thiết để đạt đến 【Tuyệt Đỉnh】.

Chẳng qua A Thanh học theo kiểu "nhảy cóc/tà đạo", đạt cảnh giới trước rồi mới bổ sung kiến thức sau nên quá trình trưởng thành hơi kỳ dị một chút.

Chỉ có A Thanh không biết sự thật đó nên tự cảm thấy mình giỏi vãi chưởng.

Uầy. Mình ngộ đạo phát là người ta nhận ra ngay à?

Tất nhiên là không phải rồi.

"Ta tưởng đệ 【Hoán Cốt Đoạt Thai】 rồi chứ. Nếu không thì là gì? Luyện 【Trụ Nhan Thuật (주안술)】 (Thuật giữ gìn nhan sắc) à?"

"【Trụ Nhan Thuật】?"

A Thanh nghiêng đầu với biểu cảm 『Me-long』.

Biểu cảm ngây thơ vô số tội kiểu 『Tôi không biết gì cả』.

"A."

Bành Đại Sơn lẩm bẩm.

Lâu ngày không gặp nên quên mất cái sự "mù tịt" này của hắn.

"【Trụ Nhan Công】 là…… À thôi, bỏ đi. Thấy mặt đệ thay đổi nên ta hỏi thế thôi."

"À. Có học mấy môn võ công linh tinh ấy mà. Nghe bảo là sẽ đẹp lên đấy."

"Luyện 【Tiên Nữ Công】 á? Trong thời gian ngắn thế sao?"

"Oa! Huynh biết 【Tiên Nữ Công】 à!"

"Sao lại hỏi câu ngớ ngẩn thế được nhỉ. Haizz."

Hiệu quả của các loại 【Tiên Nữ Công】 thông thường dễ kiếm chỉ dừng lại ở mức làm trắng da, trắng răng, mắt long lanh và tiêu mỡ thừa.

Tất nhiên, đó là những yếu tố cốt lõi của mỹ nhân Trung Nguyên nên công dụng cũng không phải dạng vừa.

Đó cũng là tố chất cần có của mỹ nhân.

Nhưng loại 【Tiên Nữ Công】 có thể chỉnh sửa cả đường nét khuôn mặt (phẫu thuật thẩm mỹ) như thế này thì cực kỳ hiếm.

Chắc chỉ có bí truyền của các môn phái toàn nữ nhân nổi tiếng giang hồ mới có.

【Thần Nữ Môn】, 【Chu Tước Môn】, 【Thiên Hoa Điện Đường】, 【Hoan Hỉ Cung】……

Hoặc là loại ma công không ra ma công của 【Bắc Hải Băng Cung】, thứ mà nghe đồn tác dụng phụ biến cả đàn ông thành phụ nữ.

"Dạo này đệ mới có sư phụ. Người nhận ra thiên tài như đệ nên cứ nằng nặc đòi nhận, đệ đành phải miễn cưỡng đồng ý."

"Nói năng vô lễ cái kiểu gì thế. À thôi, bỏ đi. Chắc vị sư phụ đó cũng hiểu tính đệ nên mới dạy dỗ được. Tóm lại là có sư phụ rồi chứ gì?"

"Ừ. Sư phụ tên là Tây Môn Tú Lâm. Còn cho đệ cả họ nữa đấy? Nên giờ tên đệ là Tây Môn Thanh."

"Hự."

Bên cạnh bỗng vang lên tiếng sặc rượu.

"Khụ, khụ khụ, khụ khụ……"

Rượu mạnh trên 50 độ mà sặc vào khí quản thì cao thủ hay gì cũng mất hết hình tượng.

Thương Bân ho sù sụ, mắt đỏ hoe.

Thế mà hắn vẫn cố gắng chắp tay hành lễ.

"Tiểu thư, chẳng hay người tiểu thư nhắc đến có phải là 【Thái Thượng Trưởng Lão】, 【Đại Mẫu】 Tây Môn Tú Lâm của 【Thần Nữ Môn】 không ạ……"

"A! Huynh biết sư phụ ta à!"

"Dạ, dạ, xin người nói nhỏ thôi ạ……"

"A. Ra là huynh đệ xuất thân từ 【Đạo Môn】 à?"

A Thanh nhìn Thương Bân với vẻ thích thú.

Tây Môn Tú Lâm từng dặn là nếu gặp mấy tay đạo sĩ hay hòa thượng thích thể hiện thì cứ lấy tên bà ra mà dọa.

Bà bảo là 『Kể cả Chưởng môn của bọn nó đến đây cũng không dám ho he với đệ tử của ta đâu』.

"Không, khoan đã Kiếm Hữu. Ý nàng là nàng đã bái 【Nữ Trung Đệ Nhất Kiếm Khách】, 【Kiếm Hậu】 đương thời làm sư phụ sao?"

"Ơ? Ta chưa kể à?"

"Chưa hề. Thảo nào ta thấy kiếm lực của 【Kiếm Hữu】 không phải dạng vừa. Người thừa kế của 【Thiên Hạ Đệ Nhất Kiếm Gia】 và đệ tử của 【Kiếm Hậu】 lại trở thành 【Kiếm Hữu】 của nhau. Quả là nhân duyên kỳ ngộ……!"

"Có gì mà đặc biệt đâu? Cứ suy diễn thế thì gặp ai chả là nhân duyên kỳ ngộ."

"Vậy, 【Kiếm Hậu】 thực sự đã đạt đến cảnh giới 【Ngự Kiếm Cương (어검강)】 rồi sao?"

"【Ngự Kiếm Cương】? Chả biết. À. Nhưng mà người có cưỡi kiếm bay vèo vèo đấy."

Nỗi kinh hoàng của 【Cú Cốc đầu Hạt dẻ Nguyên tử】 từ trên trời giáng xuống thì không ai hiểu thấu nếu chưa từng nếm trải.

"【Ngự Kiếm Phi Hành (어검비행)】! Người thực sự đạt đến cảnh giới đó rồi sao? A. Trời đất ơi. Giá mà được diện kiến người một lần để chiêm ngưỡng kiếm thức tối thượng đó thì ta chết cũng cam lòng."

"Cái đó thì hơi khó đấy?"

Nam Cung Thần Tài thở hồng hộc như sắp ngất vì sung sướng.

Trong lúc A Thanh trả lời qua loa cho xong chuyện, một giọng nói hờn dỗi vang lên.

"Nam Cung huynh. Đang nói chuyện dở mà? Vậy là đệ gia nhập 【Thần Nữ Môn】 rồi à?"

"Không. Đệ tử ngoại môn. Đệ bảo là có lý do riêng nên khó gia nhập, sư phụ bảo thế cũng được."

"Hừm."

Bành Đại Sơn trầm ngâm.

Có vẻ chuyện 【Đại Mẫu】 nằng nặc đòi nhận đệ tử không phải là nói phét.

Một nhân vật thuộc hàng "hóa thạch sống" (bối phận cao nhất) của giang hồ mà chấp nhận nhận đệ tử ngoại môn - một nước đi đầy rủi ro - thì chắc chắn phải có lý do.

Nghĩ kỹ thì cũng hợp lý.

Nữ võ nhân đạt 【Tuyệt Đỉnh Hậu Kỳ】 khi tuổi đời còn rất trẻ.

Chỉ cần tính cách của 【Đại Mẫu】 đúng một nửa so với lời đồn thôi thì chuyện này hoàn toàn thuyết phục.

"Nhưng mà, tại sao đệ lại đi cùng tên kia, à không, Nam Cung huynh?"

"Thì là 【Kiếm Hữu】 mà?"

"Rốt cuộc cái 【Kiếm Hữu】 đó là cái gì. À không, không cần giải thích ta cũng đoán được rồi……"

"Đang trên đường đi xem 【Hoa Sơn】. Nghe bảo 【Tuyệt Kiếm Bích】 đáng xem lắm? Với cả tò mò 【Hoa Sơn】 (Núi lửa) trông thế nào."

"Này, nói chuyện cũng phải biết lựa lời chứ. À không. Thôi bỏ đi. Khoan đã."

Lông mày Bành Đại Sơn giật giật.

"Thế còn những người khác trong nhóm đâu?"

"Làm gì có ai?"

Không có ai khác á?

Bành Đại Sơn cau mày.

"Ý đệ là, hai người đang đi du lịch riêng với nhau?"

"Ừ?"

"Dù biết tính cách đệ nó thế rồi, nhưng thân là phụ nữ mà đi du lịch riêng với đàn ông lạ mặt á?"

A Thanh cười khẩy đáp lại.

"Theo ta thấy thì 【Kiếm Hữu】 của ta không quan tâm chuyện đó đâu. Trong mắt hắn thế giới chỉ chia thành hai loại: người cầm kiếm và người không cầm kiếm thôi."

"Đúng vậy. Thế gian chỉ có hai loại người thôi. Quả nhiên là 【Kiếm Hữu】 của ta, à không, tâm ý tương thông thế này thì gọi là 【Tri Kiếm (지검)】 cũng được đấy."

"Oa âu. Tri Kiếm."

Hắn đang nhắc đến điển cố 【Tri Âm (지음)】.

Câu chuyện về tình bạn sâu đậm nhất lịch sử Trung Hoa giữa Bá Nha và Chung Tử Kỳ.

Tình bạn thấu hiểu đến mức không cần nói thành lời, chỉ cần nghe tiếng đàn là hiểu lòng nhau.

Từ đó về sau người ta gọi bạn thân nhất là Tri Âm (Người hiểu tiếng đàn/lòng mình).

"Đừng có đánh trống lảng."

Giọng Bành Đại Sơn trầm xuống một tông khi quay lại chủ đề chính.

A Thanh giơ lòng bàn tay lên.

"Khoan! Dừng lại! Gì thế? Vẫn còn giận chuyện cũ à? Lúc đó có ở lại thì làm được gì. Chúng ta đâu có đủ tuổi khô máu với 【Hắc Ảnh Hội (Heuk-yeong-hoe)】? Yếu thì phải chuồn chứ."

"Không phải chuyện đó……."

Giọng Bành Đại Sơn trở lại bình thường.

Nghĩ lại thì việc gì phải bận tâm nhỉ?

Con điên này đi với ai thì liên quan gì đến mình.

Hơn nữa đúng như lời nó nói, 【Kiếm Si】 là thằng đàn ông vô hại nhất thế giới đối với phụ nữ.

Mang tiếng là đi du lịch riêng nhưng chắc cả ngày chỉ toàn đối luyện.

Vốn dĩ trong đầu hắn đâu có chứa cái gì khác ngoài kiếm.

"Tóm lại là đang trên đường đến 【Hoa Sơn】?"

"Ừ."

"Thế thì hay quá. Ta và Thương Bân huynh cũng đang trên đường quay về 【Hoa Sơn】 đây."

"Hửm? Ý là đi cùng nhau á?"

Lông mày Bành Đại Sơn giật giật.

"Sao? Không thích à?"

"Không. Ta thì ok thôi……."

A Thanh quay đầu lại nhìn.

Thương Bân đang điên cuồng xua tay, lắc đầu nguầy nguậy, nhưng khi thấy ánh mắt A Thanh quét tới liền lầm lũi cúi đầu xuống.

"Kệ lão đó đi. Ước mơ cả đời của lão là được đi du lịch cùng phụ nữ, coi như lần này làm phước giúp lão toại nguyện đi."

"Không, Bành đệ, sao lại gọi là lão đó. Dù gì huynh cũng là anh cả của 【Tiềm Long Chi Hội】, ăn nói quá đ,"

"Huynh cứ uống cái thứ rượu ngon tuyệt hảo của huynh đi. Có phụ nữ ở đây chắc rượu ngon lắm nhỉ?"

"E hèm."

Nghe có vẻ khí thế lắm.

Thương Bân ngoan ngoãn nâng chén rượu lên.

"Thế, đã thuê phòng trọ chưa?"

"Chưa. Nghe bảo chỗ này xịn nên đến xem, ai ngờ bị bức tường các chị em chặn đường. Ta đoán ngay là 『Sơn』 đang ở đây mà."

"Tức là chưa thuê chứ gì. Để ta lo."

Nói rồi hắn gọi tiểu nhị đến đặt phòng cái rụp.

Đúng là giàu vì bạn sang vì vợ (bạn giàu sướng thật).

Lại còn là thiếu gia nhà giàu nữa chứ, tuyệt vời.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!