[0-100]

Chương 42 - Khởi hành đi Hoa Sơn (2)

Chương 42 - Khởi hành đi Hoa Sơn (2)

Tuy nhiên, A Thanh đánh giá rất cao khí phách của nam tử hán này.

Đây chính là đối luyện của ta!

Hắn hét lên như thế khiến A Thanh chẳng biết nói gì.

Kết quả là một buổi rèn luyện kỹ thuật chỉ tập trung vào kiếm thuật thuần túy, hoàn toàn không có tí tính thực chiến nào.

Theo A Thanh thấy thì chỉ tổ phí thời gian.

Khuyến mãi thêm cơ thể mệt mỏi rã rời.

Rốt cuộc đối luyện thế này thì có ý nghĩa gì?

Nhưng kỳ lạ thay, khoảng thời gian này lại hữu ích một cách lạ thường.

"Kỹ thuật của Tây Môn tiểu thư quả thật vô cùng xuất sắc."

"Đừng có nói mấy câu hiển nhiên như thế. Mặt trời mọc rồi lặn là lẽ thường tình, chẳng ai đi khen mặt trời chăm chỉ cả."

"Sự tự tin đó! Quả là thái độ của một kiếm thủ xuất chúng! Tại hạ lại được học hỏi thêm rồi."

Nam Cung Thần Tài gật đầu rồi nói tiếp.

"Tuy nhiên kiếm lộ của Tây Môn tiểu thư quá thật thà. Kiếm của kiếm khách phải tự do phóng khoáng mới đúng."

"……?"

A Thanh nghiêng đầu khó hiểu.

Kiếm lộ tự do là cái quái gì.

Là như sư phụ ấy hả? Kiếm tìm tự do bỏ mặc chủ nhân rồi tự bay lượn lung tung ấy hả?

Làm được thế thì ta đã chẳng dừng lại ở mức Tuyệt Đỉnh rồi.

"Nào, nhìn một lần là biết ngay. Đây là chiêu thứ ba của Thương Thiên Kiếm (창천검), Hồi Triệt Phong (회절풍)."

Mũi kiếm chém xuống lướt đi như quét trên mặt đất, theo đà cơ thể xoay hai vòng chém ngang thêm hai lần nữa.

Sau đó hắn lặp lại chiêu thức đó thêm vài lần.

Tuy nhiên, vẫn là chiêu thức đó nhưng lại không giống chiêu thức đó.

Có lúc uyển chuyển đàn hồi như con rắn vồ mồi.

Lúc lại nặng nề, áp đảo như tảng đá lăn xuống dốc, tiếp theo lại ung dung tự tại như hạc bay, rồi lại râm ran như đàn kiến.

"Ồ……"

"Tiểu thư nhận ra chứ? Cùng một chiêu thức nhưng tùy vào tâm ý gửi gắm khi vung kiếm mà tính chất của kiếm sẽ thay đổi. Chiêu thức của Tây Môn tiểu thư tuy cao siêu, trừ Nam Cung gia chúng ta ra thì thiên hạ này không ai theo kịp, nhưng lúc nào cũng chỉ vẽ nên một hình dáng giống hệt nhau."

Nói thì đúng đấy, nhưng sao thằng này trông ra dáng cao thủ hơn mình thế nhỉ?

Tự nhiên thấy hơi ngứa mắt, A Thanh bĩu môi.

"Tiếc quá. Giá mà ngươi thắng ta dù chỉ một lần rồi nói câu đó thì nghe ngầu hơn đấy."

"Hừm, sự yếu kém không có gì đáng xấu hổ. Chỉ có không nỗ lực vươn lên mới đáng xấu hổ thôi."

"Xin lỗi. Ngươi nói thế thì ta biết giấu mặt vào đâu……."

A Thanh xin lỗi ngay tắp lự.

"Không sao. Chúng ta là Kiếm Hữu mà?"

Nam Cung Thần Tài cười để lộ hàm răng trắng bóng.

Gì thế này, rõ là thằng dở hơi mà sao lại tỏa ra hào quang nam thần thế nhỉ.

"Theo ta thấy, Tây Môn tiểu thư nên luyện tập lý thuyết bằng hai chiêu thức của Tam Tài Kiếm (삼재검) [note85822] xem sao. Thấy thế nào?"

"Tam Tài Kiếm? Cái đó á? Chặt, chém, đâm?"

Tam Tài Kiếm Pháp gọi là kiếm pháp cũng hơi ngượng mồm.

Chỉ là ba chiêu thức cơ bản nhất của kiếm.

Chặt thẳng xuống theo trục dọc, chém ngang theo trục hoành.

Và chiêu cuối cùng thì tùy từng nơi.

Chỗ thì bảo là đâm, chỗ thì bảo chém xéo, chỗ thì bảo xoay người quét kiếm.

Nó giống như mấy quán ăn tự xưng là Top 3 quán ngon nhất.

Hai quán đầu thì cố định, còn vị trí thứ ba thì mỗi nơi một kiểu, ai cũng tự nhận là quán mình.

Nói cách khác, hai chiêu đầu tiên mới là hàng thật.

Chiêu chặt dọc gọi là Thái Sơn Áp Đỉnh (태산압정) [note85823].

Ý bảo hãy chém xuống với khí thế đè bẹp như Thái Sơn, tên nghe kêu vãi nhưng cũng nói đúng trọng tâm.

Chiêu chém ngang là Hoành Tảo Thiên Quân (횡소천군) [note85824] , một nhát kiếm quét sạch ngàn quân địch.

Cũng là một hình tượng đao to búa lớn nhưng dễ hiểu.

"Vậy thì. Ừm. Tây Môn tiểu thư hãy thử dùng hai chiêu thức đó để đối đầu với ta xem sao? Vì là gửi gắm Kiếm Hình nên chỉ dùng kiếm lực thuần túy, không dùng nội khí nhé."

"Hừm……?"

A Thanh soi kỹ biểu cảm của Nam Cung Thần Tài.

Khóe miệng hắn hơi nhếch lên một cách vi diệu.

A Thanh bắt sóng được ngay.

Chỉ dùng hai chiêu, lại còn cấm dùng nội khí.

Thế thì bố ai mà thắng được?

Nhìn qua là biết đang giở trò để kiếm một trận thắng danh dự đây mà.

Vừa mới thấy cảm động xong. Thằng này, được đấy?

Tuy nhiên, chỉ số sức mạnh của A Thanh đã ngấp nghé ở ngưỡng giới hạn của loài người rồi.

Nếu giả sử thế giới này tất cả mọi người đều không dùng nội công, thì A Thanh đã xưng bá thiên hạ từ lâu với những biệt danh như Nữ Hạng Vũ, Sở Nữ Vương (초여왕) rồi.

Và một lúc sau, Nam Cung Thần Tài cầm thanh mộc kiếm gãy đôi nói:

"Nghĩ kỹ lại thì không dùng nội khí cũng chẳng có ý nghĩa gì mấy trong việc nâng cao kiếm lực. Dù sao nội khí cũng là yếu tố quan trọng mà. Ừm."

Vua Darius của Ba Tư từng nói:

Một người bạn ân cần và tận tụy chính là tài sản quý giá nhất trên đời.

Thanh, Ngoại môn trưởng lão của Thần Nữ Môn hoàn toàn đồng ý với điều đó.

Và xin bổ sung thêm một câu: Nếu người bạn đó giàu nứt đố đổ vách thì càng quý giá hơn.

Nam Cung Thần Tài là một trang nam tử vô cùng hào sảng.

Điểm nam tính nhất của hắn chính là: hễ đến thành phố nào là y như rằng phải vào ăn ở quán nổi tiếng nhất.

Thông thường với những quán ăn nổi tiếng nhất thành phố, không phải cứ xông vào bảo Cho bố bát cơm là người ta Dạ vâng ngay đâu.

Thường thì lịch đặt bàn đã kín mít cả tháng trời rồi.

Nhưng Nam Cung Thần Tài là người nhà Nam Cung.

Vốn dĩ các thế gia đại tộc đều là hào trưởng địa phương hoặc hậu duệ của hào trưởng.

Trong số đó có những thế gia sở hữu quyền lực thống trị cực mạnh.

Nam Cung Thế Gia đơn giản là Chủ nhân của tỉnh An Huy.

Quán ăn nào ở An Huy được đón tiếp tiểu chủ nhân thì vinh dự còn không hết.

Đã là vinh hạnh thì ai dám ho he chuyện đặt bàn!

Bản tính của A Thanh là đứng trước đồ ăn ngon thì hạnh phúc vô bờ bến.

Cũng là lẽ đương nhiên thôi.

Sự ám ảnh của một người từng đói khổ đối với thức ăn không phải là chuyện đùa.

A Thanh từng phải tranh giành đồ ăn thừa với ăn mày, với ăn mày chúa, với chuột, gián và cả chó hoang để sống sót.

Tự nhiên sinh ra cái tâm lý hận đời vì miếng ăn.

Nàng cảm thấy từ lúc bước chân vào giang hồ đến giờ chưa bao giờ được sung sướng thế này.

Tất nhiên trừ Thần Nữ Môn ra, vì đó là nhà.

Nhà thì đương nhiên là thoải mái rồi.

Nhưng không chỉ thỏa mãn cái bụng.

Chuyện đối luyện này, hóa ra vui hơn mình tưởng.

"Được rồi, no bụng rồi thì đối luyện thôi! Đi nào, Kiếm Hữu!"

"Hay lắm! Vừa ăn xong đã muốn đối luyện, quả nhiên xứng đáng là Kiếm Hữu!"

Nam Cung Thần Tài thực sự nghiêm túc với kiếm đạo, và hắn có cái khiếu làm thầy mà bản thân không hề hay biết.

A Thanh cứ thế mà "hút" hết những tinh túy giác ngộ từ hắn.

Và cuối cùng.

Sau buổi đối luyện, A Thanh thở dài một hơi thật sâu.

"Phù……"

Cuối cùng A Thanh cũng chạm tay vào sự giác ngộ.

Nàng đã hiểu sự khác biệt giữa Kiếm Thế và Kiếm Hình.

Gửi gắm cái Thế của bản thân vào chiêu thức để tạo thành Hình, đó là lý do tại sao cùng một môn võ công nhưng mỗi người luyện lại ra một kết quả khác nhau.

Cuối cùng cũng ngộ ra rồi!

Siêu Tuyệt Đỉnh (Sơ Nhập Tuyệt Đỉnh) chính là quá trình giải mã và biến võ công thành của riêng mình.

Nói một cách to tát hơn là Cải tạo võ công.

Nàng vừa mới đặt bước chân đầu tiên trên con đường giải mã đó.

Về mặt giác ngộ, A Thanh đã chính thức bước vào Sơ Nhập Tuyệt Đỉnh.

Đáng lẽ phải hiểu điều này từ trước rồi mà giờ mới ngộ ra!

Khoảng cách giữa thực lực và lý thuyết võ học cuối cùng cũng được thu hẹp lại một chút.

Bởi vì A Thanh là người học võ theo kiểu "học lỏm/tà đạo".

Không có căn bản, cứ thế mà dùng những gì bị nhồi nhét vào đầu thì biết thế quái nào là giác ngộ.

Mười lăm ngày trôi qua.

A Thanh đã đặt chân đến Hoàng Xuyên (황천) [note85825], vùng đất cực tây nam của tỉnh Hà Nam.

A Thanh nghĩ thầm.

Sao lại đặt tên thành phố là Hoàng Tuyền (Suối Vàng) thế nhỉ? Không thấy xui xẻo à? 

Con trai đã thành danh ở Hoàng Tuyền, giờ con sẽ đưa cha mẹ xuống Hoàng Tuyền cùng nhé.

Chẳng có câu ví dụ nào nghe lọt tai cả.

A Thanh không biết rằng, ở Trung Nguyên có hàng tá thành phố tên là Hoàng Xuyên (황천).

Tính cả thôn làng thì phải lên đến hàng trăm.

Đơn giản vì sông ngòi ở Trung Nguyên phần lớn là nước đục ngầu màu vàng (Hoàng).

Người ta cứ tụ tập sống bên cạnh dòng sông vàng thì thành ra cái tên Hoàng Xuyên thôi.

Nhưng Hoàng Xuyên ở Hà Nam là đặc biệt nhất.

Vì nó là thành phố lớn nhất trong vô số cái Hoàng Xuyên đó.

Sau khi ghé vào trạm ngựa (Mã bang) trả xe và Nam Cung Thần Tài thanh toán nốt số tiền còn lại, cả hai theo thói quen hỏi đường đến khách điếm xịn nhất Hoàng Xuyên.

Quả nhiên. Đã là khách điếm xịn nhất thì phải khác bọt.

Từ xa đã thấy biển người đông nghịt không đùa được đâu.

Đông đến mức như thể họ đang xếp hàng bao vây thành trì vậy.

Mắt A Thanh sáng lên.

"Oa âu. Khách điếm gì mà đông khách thế? Kèo này chắc là ngon ăn rồi."

"Dù khách điếm có tốt đến đâu cũng không thể đông đến mức này được. Chắc chắn là có sự kiện đặc biệt gì đó."

"Sự kiện đặc biệt?"

Mắt Nam Cung Thần Tài lóe lên tia sắc bén.

"Chắc chắn là có một kiếm khách cao thủ đang ở đó. Mọi người tụ tập đông thế này chắc là để học lỏm được dù chỉ một chút kiếm thuật siêu phàm của người đó. Nếu không thì không thể giải thích nổi đám đông này."

"……Ừ. Ngươi nghĩ thế thì chắc là thế rồi."

A Thanh chỉ biết thở dài.

"Nghĩ đến đó thôi mà ta cũng không kìm được lòng. Phải mau chóng đến đó xin thỉnh giáo một chiêu mới được."

Nam Cung Thần Tài không giấu nổi sự phấn khích, sải bước đi trước.

A Thanh lắc đầu ngao ngán.

Rốt cuộc kiếm là cái gì, kiếm đạo là cái chi chi.

Mà làm cho một thiếu gia con nhà lành ra nông nỗi này.

A Thanh than thở rồi chạy theo cái "Mỏ vàng" quý giá của mình.

Chẳng mấy chốc, bước chân đang hăm hở của Nam Cung Thần Tài khựng lại.

A Thanh đuổi kịp thì thấy mặt hắn lộ rõ vẻ thất vọng tràn trề.

"Sao thế?"

"Toàn là phụ nữ thôi kìa."

"Thì sao?"

"Ta đã gặp cảnh này nhiều lần rồi. Chắc chắn không có Kiếm Hào (Cao thủ kiếm thuật) nào ở đây đâu. Uổng công ta hồi hộp mong chờ nãy giờ."

A. Bức tường phụ nữ.

A Thanh cũng lờ mờ đoán ra.

Phải rồi. Nhìn từ bên ngoài thì đúng là trông như thế này thật.

"A. Ra là vậy."

A Thanh có thể hình dung đại khái cảnh tượng bên trong.

Chà, chắc là đang tổ chức cuộc thi Vứt rác trái phép (Vứt bỏ liêm sỉ) đây mà.

Nam Cung Thần Tài thở dài thườn thượt.

"Hình như có đứa em quen biết ở bên trong. Tuy nó là đứa ngu ngốc dùng đao chứ không dùng kiếm, nhưng tuy ngu đần chứ bản tính không xấu, nên chắc ta vào chào hỏi một câu. Được chứ?"

Thiếu gia nhà giàu thì ai cũng quen nhau hết à?

Cũng phải, con cái các tập đoàn tài phiệt (Chaebol) kiểu gì chả chơi với nhau.

Nghĩ kỹ thì cũng là chuyện đương nhiên.

"Tất nhiên là được rồi. Sao lại không."

Thấy vậy, Nam Cung Thần Tài căn dặn thêm.

"Thực ra, tên này cực kỳ gai góc khó chịu với phụ nữ, nên có thể hắn sẽ vô lễ với Kiếm Hữu, à không chắc chắn là sẽ vô lễ đấy. Bản chất nó không xấu đâu, nên Kiếm Hữu hãy rộng lượng bỏ qua cho nó nhé. Hoặc cứ lờ nó đi cũng được."

Thay vì trả lời, A Thanh nở một nụ cười tà dị.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Bài kiếm thuật cơ bản nhất (Nhập môn) gồm 3 chiêu, tượng trưng cho Thiên - Địa - Nhân (Tam Tài)
Bài kiếm thuật cơ bản nhất (Nhập môn) gồm 3 chiêu, tượng trưng cho Thiên - Địa - Nhân (Tam Tài)
[Lên trên]
Chiêu bổ dọc (bổ củi) cơ bản
Chiêu bổ dọc (bổ củi) cơ bản
[Lên trên]
Chiêu chém ngang (quét) cơ bản
Chiêu chém ngang (quét) cơ bản
[Lên trên]
Thành phố lớn nhất ở Hà Nam.
Thành phố lớn nhất ở Hà Nam.