51-100

59. Người Quản Lý

59. Người Quản Lý

[Kỹ năng triệu hồi: Sandworm]

[Hạng: Cầu Vồng]

[Là vị Thần của đất.]

[Hãy bày tỏ sự kính ngưỡng.]

“...Chẳng lẽ là hàng lỏm sao?”

Sandworm?

Chắc không phải là đang nói về mấy con giun cát khổng lồ đó chứ?

Tôi nghiêng đầu thắc mắc.

Nếu nói về triệu hồi thú, tôi đã có Unit-01 rồi. Liệu việc sở hữu thêm một triệu hồi thú khác có thực sự cần thiết?

Trên hết, điều khiến tôi bàng hoàng chính là phần mô tả kỹ năng.

[Là vị Thần của đất. Hãy bày tỏ sự kính ngưỡng.]

Trong số tất cả những kỹ năng tôi từng thấy từ trước đến nay, chưa có lời mô tả nào ngạo mạn đến nhường này. Chỉ là một con giun hơi to một chút mà dám tự xưng là Thần của đất sao?

Tôi bày tỏ sự hoài nghi trước những dòng chữ đầy hoang đường ấy. Cảm giác mình vừa quay trúng “vé đen” cứ thế ám ảnh không thôi.

Rốt cuộc là cái thứ gì sẽ chui ra đây?

Một sự thôi thúc mãnh liệt muốn thử nghiệm ngay lập tức dâng trào trong tôi. Thế nhưng, tôi nhanh chóng lắc đầu gạt đi ý định đó.

“Dù sao thì nếu dùng ở đây, chắc chắn sẽ loạn cào cào cho xem.”

Chưa biết kích thước của Sandworm ra sao, nhưng chỉ cần nó to cỡ một chiếc ô tô thôi cũng đủ để gây náo loạn cả khu phố rồi. Tôi không thể gây ra một vụ tai nạn chấn động như vậy được.

“Dù sao thì mình cũng phải chinh phục lại để nhận thưởng hạng 1 mà.”

Tôi lầm bầm, tự hẹn với bản thân lần tới. Khi thách đấu lại Tầng 26, tôi có thể tha hồ thử nghiệm nó bao nhiêu tùy thích.

Cứ để lúc đó hãy hay. Tôi ôm theo sự kỳ vọng vào chuyến leo tháp tiếp theo mà sải bước về nhà.

...

Vừa về đến nhà, tôi định tiện tay ném cây trượng, Trái Tim Của Núi và cả Unit-01 xuống tầng hầm nhưng rồi chợt khựng lại. Sau sự cố ngày hôm qua, tôi chẳng còn ngu ngốc đến mức đặt Trái Tim Của Núi cạnh những thứ khác nữa.

Tôi gia cố thêm cho chiếc hộp đựng khối đá thần bí kia rồi ném nó vào sâu trong góc hầm, sau đó mang cây trượng và Unit-01 lên tầng một.

“À, cũng phải xử lý đống kia nữa nhỉ.”

Phía bên kia tầng hầm, đống Orichalcum vẫn còn nằm chất chồng một cách bừa bộn. Giờ đây, lượng Orichalcum để tôi ăn đã quá đủ rồi, phần còn lại chắc chắn phải đem bán để đổi thành tiền mặt thôi.

“Nhưng mà bao giờ mới bán hết đống này đây….”

Vấn đề nằm ở số lượng. Có lẽ lượng Orichalcum này tương đương với tổng sản lượng khai thác của cả Hàn Quốc trong vòng một năm không chừng. Nếu tung toàn bộ ra thị trường một lúc, giá cả chắc chắn sẽ lao dốc không phanh. Hơn nữa, những con đường thông thường chắc cũng chẳng nơi nào đủ sức tiêu thụ hết trong một lần.

Tôi cần phải thanh lý chúng dần dần thông qua nhiều kênh khác nhau.

Bất chợt, ý nghĩ từng nhen nhóm lúc mới chuyển nhà lại trỗi dậy trong đầu tôi. Ý định đề nghị người môi giới làm quản lý cho mình.

Bây giờ chính là thời điểm thích hợp nhất.

Tôi không do dự thêm nữa, nhấc điện thoại lên liên lạc với người môi giới.

...

Chẳng bao lâu sau, tiếng chuông cửa vang lên. Qua màn hình đàm thoại, vẫn là dáng vẻ quen thuộc của người môi giới với món quà trên tay. Lần này là một thùng táo.

“Haizz, tôi đã bảo là không cần mấy thứ này rồi mà….”

Tôi khẽ thở dài rồi mở cửa.

“Căn nhà này vẫn cứ hiu quạnh như thế nhỉ.”

Người môi giới chép miệng nhìn quanh phòng khách trống trải, rồi bỗng nhiên ông ấy nghiêng đầu đầy thắc mắc.

“Mà sao đang mùa thu mà trong nhà lại bật điều hòa phà phà thế này? Cẩn thận kẻo cảm lạnh đấy.”

“À… tôi có lý do riêng.”

Tôi đưa mắt nhìn về phía cửa tầng hầm rồi trả lời lấp lửng. Dù đã được phong ấn, nhưng sức nóng tỏa ra từ Trái Tim Của Núi vẫn âm thầm ảnh hưởng đến cả căn nhà. Để làm dịu nhiệt độ, tôi buộc phải bật điều hòa ở mức thấp nhất liên tục.

“Chú không thấy lạnh chứ?”

“À thì, cũng bình thường….”

Dù gương mặt hiện rõ vẻ khó hiểu nhưng người môi giới không hỏi thêm nữa. Tôi dẫn ông ấy xuống tầng hầm.

“Lần này tôi có hơi nhiều món đồ cần bán. Để chú tận mắt nhìn thì sẽ dễ hình dung hơn.”

“…Cái gì thế này?”

Vừa mở cửa tầng hầm, người môi giới đã trợn tròn mắt trước khung cảnh hiện ra. Luồng không khí kỳ lạ giữa nóng và lạnh giao thoa, cùng với cảnh tượng phi thực tế khi một phần ba bãi cát bị nung chảy thành thủy tinh và đá hắc diệu thạch.

Đó là một khung cảnh vượt xa mọi quy chuẩn logic thông thường.

“Lỡ tay trong lúc huấn luyện ấy mà….”

Trước câu trả lời thản nhiên của tôi, người môi giới chỉ biết đứng hình vì cạn lời. Tôi chỉ tay về phía góc hầm, nơi đống Orichalcum đang sừng sững như một ngọn núi nhỏ.

“Đó là thứ tôi muốn cho chú xem.”

Ánh mắt người môi giới hướng về phía đó. Ban đầu, có vẻ ông ấy vẫn chưa nhận ra đó là gì. Nhưng rồi, đôi mắt ấy dần giãn ra vì kinh ngạc đến tột độ. Ông ấy như bị mê hoặc, tiến lại gần đống khoáng thạch rồi nhặt một mảnh kim loại sắc hồng nhạt nằm trên cùng lên.

“Đây… đây toàn bộ là Orichalcum sao?”

Cảm giác mát lạnh cùng luồng ma lực dịu nhẹ tỏa ra. Là hàng thật. Không còn nghi ngờ gì nữa, đây chính là Orichalcum nguyên chất.

“Làm sao cháu có thể… Không, làm sao cháu lại có nhiều đến nhường này?”

Người môi giới quay lại nhìn tôi, ánh mắt tràn đầy sự hỗn loạn.

“Số lượng này… có khi cả đời người ta cũng chẳng được thấy một lần….”

“Cũng hơi nhiều thật chú nhỉ?”

Đó là một phản ứng hoàn toàn dễ hiểu. Tôi thản nhiên dùng chân hất nhẹ vào đống kim loại rồi nói:

“Tôi chẳng biết bao giờ mới bán hết đống này. Nào là thủ tục thuế má… một mình tôi chẳng biết làm thế nào cả, nghĩ đến mấy thứ rắc rối đó thôi là tôi đã thấy mệt đứt hơi rồi.”

Trước lời than vãn của tôi, người môi giới nhìn tôi với vẻ mặt không thốt nên lời. Tôi cứ thế thản nhiên buông một câu như thể đang nói chuyện phiếm:

“Hay là chú làm quản lý cho tôi luôn nhé?”

Người môi giới im lặng sau lời đề nghị của tôi. Rồi bất chợt, ông ấy bật cười thành tiếng đầy bất lực.

“Ha ha…. Cháu đùa khéo thật đấy.”

Có vẻ ông ấy hoàn toàn coi lời đề nghị của tôi là một trò đùa. Cũng phải thôi, trong mắt ông ấy, tôi vẫn chỉ là một cô bé đáng thương từng trải qua bao biến cố cay đắng.

Tôi nghĩ đã đến lúc phải hóa giải những hiểu lầm này rồi.

“Tôi không đùa đâu.”

Tôi đưa bàn tay mình ra trước mặt ông ấy. Mười ngón tay trông có vẻ vẫn nguyên vẹn. À không, chính xác là chín ngón.

“Chú nhìn đi. Tôi chẳng hề bị thương gì cả. Mấy thứ đó chỉ là tác dụng phụ của ma pháp thôi.”

“…!”

Người môi giới kinh ngạc tột độ. Ông ấy hết nhìn bàn tay lại nhìn lên gương mặt tôi. Nhưng rồi, ông ấy nhanh chóng chỉ ra điểm mấu chốt:

“Nhưng ngón út vẫn không có mà….”

“À, đó là vì tôi dùng nó để tạo ra Unit-01 thôi… Chẳng ảnh hưởng gì đến sinh hoạt đâu.”

Tôi lấy Unit-01 đang cuộn tròn trong túi ra cho người môi giới xem. Chú người cát nhỏ xíu ngơ ngác nhìn ông ấy bằng đôi mắt tròn xoe. Theo hiệu lệnh của tôi, nhóc ta cúi đầu chào một cách đầy lễ phép.

“Trời đất ơi…”

Người môi giới phát ra một tiếng rên rỉ trầm đục trước sự xuất hiện của sinh vật kỳ quái lần đầu được thấy. Nhưng thế này vẫn chưa đủ.

Tôi lấy ra minh chứng cuối cùng. Tấm thẻ đăng ký Thợ săn Hạng A không chính thức mà Kim Suho đã làm cho mình.

“Và cả cái này nữa.”

Người môi giới cầm lấy tấm thẻ và kiểm tra nội dung. Tên Kim Hanbyul cùng với biểu tượng Hạng A rực rỡ hiện rõ trên đó. Đôi tay ông bắt đầu run rẩy nhẹ.

“Tôi hiện là một trong năm pháp sư duy nhất của Hàn Quốc, và cũng là Thợ săn Hạng A. Tuy tin tức vẫn chưa được công bố rộng rãi.”

Những sự thật ập đến như một cơn bão. Cô bé đáng thương đầy thương tích mà ông từng biết hóa ra lại là một Pháp sư Hạng A – nguồn lực tối thượng của quốc gia sao?

Người môi giới lặng người đi hồi lâu. Ông ấy cứ nhìn vào tấm thẻ, rồi nhìn tôi, rồi nhìn sang Unit-01.

“…”

Tôi cứ ngỡ ông ấy sẽ đồng ý ngay lập tức. Trở thành quản lý độc quyền cho một Thợ săn Hạng A, hơn nữa lại là một trong năm pháp sư hiếm hoi, điều đó sẽ mang lại tiền tài và danh vọng ở một đẳng cấp hoàn toàn khác so với những công việc trong vùng xám mà ông ấy vẫn làm bấy lâu nay. Chẳng có lý do gì để từ chối cả.

Thế nhưng, câu trả lời sau đó lại nằm ngoài dự đoán của tôi. Ông ấy trả lại tấm thẻ cho tôi và nói bằng giọng trầm thấp:

“…Không được đâu.”

Người môi giới đã từ chối lời đề nghị của tôi.

“Một người như tôi không thể làm quản lý cho cháu được.”

“…?”

Tôi lặng đi một lúc trước sự khước từ bất ngờ này. Người môi giới lắc đầu rồi tiếp tục:

“Tôi là một kẻ môi giới chuyên làm việc ở vùng xám. Nếu tôi làm quản lý chính thức cho một Thợ săn Hạng A như cháu, điều đó chỉ làm vấy bẩn tương lai của cháu mà thôi.”

Giọng nói của người môi giới kiên định hơn bao giờ hết.

“Cháu là Thợ săn Hạng A, lại là một pháp sư quý giá. Cháu nên gia nhập các bang hội lớn hoặc ký hợp đồng với những công ty quản lý hàng đầu trong nước. Cháu phải được hoạt động dưới sự hỗ trợ tốt nhất từ chính phủ.”

Người môi giới nhìn thẳng vào mắt tôi, ánh mắt không hề có một chút tư lợi nào. Đó là lời khuyên chân thành nhất mà ông ấy dành cho tôi.

“Đó mới là điều tốt nhất cho tương lai của cháu.”

“…”

Vâng, tôi hiểu lòng tốt của chú. Nhưng tôi không hề có ý định tìm kiếm một quản lý nào khác. Bang hội lớn, công ty quản lý hay hợp đồng với quốc gia… Những nơi đó không dành cho tôi. Tôi làm sao mà thích nghi nổi với những môi trường như thế.

Để được hoạt động tự do theo ý mình, tôi chỉ cần một vài cộng sự đáng tin cậy là đủ rồi. Tôi quyết tâm thuyết phục người môi giới thêm một lần nữa.

“Chú à.”

Tôi bình tĩnh lên tiếng.

“Chú còn nhớ lần đầu chúng ta gặp nhau không?”

Người môi giới gật đầu.

“Lúc đó chú nghĩ tôi chỉ là một đứa trẻ trắng tay không có gì cả đúng không?”

“…Đúng vậy.”

“Chú chưa từng nghĩ mình sẽ bóc lột được gì từ tôi cả. Ngược lại, chú còn chấp nhận chịu thiệt để giúp đỡ tôi. Chỉ đơn giản là vì lòng tốt thôi.”

Đôi vai người môi giới khẽ rung lên. Tôi nhìn thẳng vào mắt ông ấy và nói:

“Tôi không thích sống mà phải mang nợ. Đặc biệt là những món nợ ân nghĩa kiểu như thế. Tôi chỉ muốn trả ơn thôi. Đây là một lời đề nghị kinh doanh, nhưng đồng thời cũng là cách để tôi bày tỏ lòng cảm ơn của mình.”

“….”

“Bang hội lớn sao? Công ty quản lý sao? Chú nghĩ tôi có thể trụ lại những nơi đó được không? Tôi thực sự muốn quản lý của mình là chú chứ không phải ai khác.”

Trước sự thuyết phục chân thành của tôi, gương mặt người môi giới hiện rõ vẻ phức tạp. Sau một hồi đắn đo, cuối cùng ông ấy cũng đầu hàng, giơ hai tay lên như thể chấp nhận thất bại.

“…Tôi thua cháu rồi.”

“Vậy chú đồng ý chứ?”

“Được thôi. Cháu đã nói đến mức đó thì làm sao tôi từ chối được nữa đây?”

Vậy là bản hợp đồng đã được thiết lập. Mọi thứ dường như đã đâu vào đấy. Từ giờ trở đi, tôi không còn phải giấu đôi bàn tay mình mỗi khi gặp ông ấy nữa. Tôi mỉm cười hài lòng, đưa tay ra:

“Sau này nhờ chú giúp đỡ nhiều nhé, quản lý của tôi.”

Người môi giới nhìn bàn tay nhỏ nhắn của tôi một lúc rồi mỉm cười, nắm lấy nó.

“Được rồi, tôi cũng nhờ cô giúp đỡ nhé, giám đốc.”

“Giám đốc? Tôi là giám đốc sao?”

“Tất nhiên rồi. Chúng ta còn phải nghĩ tên công ty nữa chứ.”

“Ư, chú đừng dùng kính ngữ với tôi, nghe nổi hết cả da gà đây này.”

“Khà khà… Cô nói y hệt con gái tôi vậy.”

Người môi giới cười sảng khoái. Nhìn nụ cười ấy, tôi cũng cảm thấy mãn nguyện. Cuối cùng, tôi không quên bổ sung thêm một điều kiện quan trọng nhất:

“À, còn một việc cực kỳ quan trọng nữa.”

“Việc gì thế?”

“Từ giờ trở đi, chú tuyệt đối đừng bao giờ viết chuyện về tôi lên Gallery nữa nhé.”

“À, cái đó lúc đầu thôi… Sau đó tôi có viết nữa đâu?”

Người môi giới gãi đầu đầy vẻ ngượng nghịu. Tôi nghiêm túc cảnh báo:

“Lúc đó tôi xấu hổ muốn chết đi được. Nếu còn một lần nào nữa là mọi chuyện kết thúc luôn đấy. Chú nhớ chưa?”

“Được rồi. Tôi hứa sẽ không bao giờ có chuyện đó nữa.”

“Và cả cái giọng điệu nhắn tin kỳ quặc đó nữa, chú sửa đi nhé.”

“Cái đó… tôi sẽ cố gắng.”

Sau lời hứa đó, công việc đầu tiên đã bắt đầu. Người môi giới – giờ đã là tân quản lý – lập tức lên kế hoạch xử lý đống Orichalcum chất chồng dưới hầm. Những khối khoáng thạch được cẩn thận chuyển lên xe. Vì trọng lượng quá lớn nên chắc phải chia thành nhiều đợt di chuyển.

Nhìn dáng vẻ tất bật của ông ấy, tôi cuối cùng cũng cảm thấy nhẹ lòng. Từ giờ, mọi việc lặt vặt đã có chú ấy lo liệu rồi.

...

Hôm nay, tôi dự định sẽ thách đấu lại bảng xếp hạng Tầng 26. Dù sao thì phương pháp chinh phục tôi đã nắm rõ trong lòng bàn tay. Lần này tôi sẽ không phải mất thời gian tìm đường mà có thể đột phá trong thời gian ngắn nhất.

Bởi vì bây giờ tôi đã sở hữu một quân bài tẩy cực kỳ lợi hại.

[Kỹ năng triệu hồi: Sandworm]

[Hạng: Cầu Vồng]

[Là vị Thần của đất. Hãy bày tỏ sự kính ngưỡng.]

Kỹ năng hạng Cầu Vồng, ngang tầm với Phong Hóa. Hơn nữa là lời mô tả ngạo mạn đến tận cùng kia. Thần của đất sao? Một kỹ năng thật sự rất phù hợp với tôi.

[Bắt đầu tiến vào Tháp Tầng 26 (CỰC HẠN).]

Khung cảnh phế tích quen thuộc hiện ra đón chào tôi. Tôi không chút do dự, cắm cây trượng xuống đất.

Sa Mạc Hóa.

Giống như lần trước, những đợt sóng cát quét sạch toàn bộ mặt đất. Lũ lính sắt vụn còn chưa kịp lắp ráp đã tan thành mây khói. Trong nháy mắt, chỉ còn lại bức tường thành Mithril khổng lồ đứng trơ trọi.

Mọi thứ đến đây vẫn giống hệt lần trước. Nhưng lần này sẽ có sự khác biệt. Tôi tiến về phía bức tường thành và kích hoạt kỹ năng mới.

“Ra đi, Sandworm.”

Triệu hồi thú hạng Cầu Vồng. Chắc chắn nó có thể nghiền nát bức tường Mithril khổng lồ kia chỉ trong một nốt nhạc. Tôi tràn đầy kỳ vọng nhìn xuống mặt đất.

“…Sao chẳng có chuyện gì xảy ra thế này?”

Thế nhưng, chẳng có bất kỳ biến đổi nào cả. Chỉ có sa mạc cát tĩnh lặng trải dài. Ma lực của tôi đã tan biến vào hư không.

Tôi hoang mang nhìn quanh. Lẽ nào ma lực không đủ? Không, không thể nào. Rõ ràng là tôi đã cảm nhận được kỹ năng đã được phát động.

Đúng lúc đó. Ngay dưới chân tôi, một thứ gì đó nhô lên.

Cựa quậy.

Thứ vừa chui ra khỏi lớp cát là một con giun. Một con giun chỉ to bằng ngón tay út của tôi đang ngơ ngác nhìn tôi.

“Cái… chỉ có chừng này thôi sao?”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!